Chương 360: Rèn Luyện Thể Lực Cho Tương Lai
“Đau chân quá.”
Tiếng lầm bầm của Hiyori vang lên khi cô nhóc bước xuống cầu thang tòa nhà.
Tôi quyết định nghiêm túc tiếp nhận lời than vãn của cô nhóc đang xị mặt ra vì thực sự không muốn vào học này.
“Tại em không chịu tập thể dục đấy.”
“Chuyện này thì liên quan gì đến tập thể dục chứ...! Em rất khỏe mạnh mà?”
“Tôi không đùa đâu, nói thật đấy. Em phải phát triển cơ đùi đi. Em đã đăng ký phòng gym chưa?”
“Chưa ạ.”
“Bảo là sẽ tập thể dục cơ mà?”
“Tại bận quá nên em quên mất.”
“Đúng là lời ngụy biện quen thuộc của mấy kẻ lười biếng.”
“Em không có lười nhé? Mà nhắc mới nhớ, tiền bối giỏi thể thao lắm đúng không?”
“Không giỏi.”
“Đừng có nói dối. Nếu không tập thể dục thì sao có được thân hình như vậy chứ. Dạy em tập đi.”
Hừm hừm... Tấn công táo bạo phết đấy.
Đó là lý do tôi nghiêm túc tiếp nhận chuyện này.
Để nắm bắt cơ hội thắt chặt thêm sợi dây nhân duyên giữa hai đứa.
“Nếu thực sự muốn tập thì sáng cuối tuần đến nhà tôi.”
“Sao cơ ạ? Phiền phức lắm.”
“Đến chút kiên nhẫn đó còn không có thì đòi tập tành cái gì? Chắc chạy được tầm 3 phút là mệt lử rồi đòi nghỉ chứ gì.”
“Không phải... Gần thì không nói làm gì, đằng này xa quá mà...!”
“Em biết địa chỉ nhà tôi à?”
“Lần trước anh bảo sống ở phía nam quận Nerima mà.”
“Thế à?”
“Đến chuyện đó mà anh cũng không nhớ sao? Thất vọng ghê.”
Mình nói lúc nào nhỉ? Lục lọi lại ký ức cũng chẳng nhớ ra chút nào...
Có lẽ là hồi đi hẹn hò, lúc tôi hời hợt hùa theo mấy lời ríu rít của Hiyori trong xe ô tô thì chuyện này đã được nhắc đến.
“Ồn ào quá, đi xuống nhanh lên. Em đứng đó làm cái gì vậy?”
Hiyori đang đứng im trên chiếu nghỉ cầu thang dẫn ra hành lang.
Nghe tôi trách mắng, cô nhóc liền bày ra vẻ mặt trơ trẽn.
“Lúc nào hết văn để nói là anh lại bảo ồn ào. Em không đi đâu.”
“Sắp vào lớp rồi đấy?”
“Vốn dĩ em định cúp học nhưng tiền bối lại cưỡng ép lôi em đến đây mà. Thế nên em phải nghỉ ngơi.”
“Vậy là em định quay lại chỗ đó à?”
“Vâng.”
“Tư duy đỉnh thật đấy. Không xuống đây là ăn đòn đấy nhé.”
“Tiền bối là giáo viên chắc?”
“Đừng có nói nhảm nữa, xuống đây. Nhanh lên.”
Tôi nhăn mặt, vẫy tay ra hiệu gọi cô nhóc lại. Hiyori bĩu môi, cố tình bước xuống cầu thang một cách chậm chạp.
Vừa nghĩ bộ dạng lúc nãy của Hiyori giống hệt Renka, kiểu người phải nói đến lần thứ hai mới chịu nghe lời, tôi vừa định lên tiếng.
“Tiền bối...”
“Tiền bối đã nói thì phải nghe lời chứ gì?”
Hiyori đoán trúng phóc ý đồ của tôi.
Cảm thấy hơi ngượng, tôi gãi má bằng ngón trỏ, định đưa tay vờn lọn tóc ngốc vô tội của Hiyori nhưng rồi lại thôi.
Thay vì làm mỗi ngày, thỉnh thoảng mới làm một lần thì năng lượng mới được sạc đầy hiệu quả hơn.
“... Rành quá nhỉ.”
“Tại ngày nào anh cũng nói đi nói lại một câu chứ sao.”
“Đâu phải ngày nào cũng nói.”
“Đúng mà?”
“Cứ cho là vậy đi, bước nhanh lên.”
Bộp.
Tôi đẩy cực kỳ nhẹ vào lưng Hiyori khi cô nhóc vừa bước hết cầu thang, thế mà cô nhóc lại lảo đảo chúi người về phía trước một cú rõ to.
Một hành động làm quá không thể chối cãi.
Cạn lời, tôi bật cười nhạt rồi nói.
“Thôi làm mấy trò kỳ quặc đi.”
“Nhưng mà giống như đang áp giải tội phạm ấy. Giờ em có cảm giác như mình đang vào tù vậy.”
“Đúng là cái kết hoàn hảo dành cho em đấy.”
“Không có còng tay ạ?”
Em muốn chơi trò đó à?
Nghĩ lại thì chắc cũng thú vị đấy.
Phải nhờ Renka dạy dỗ cẩn thận mới được.
“Đi nhanh lên nhóc con.”
“Vâng. Nhưng nếu em đến gần nhà tiền bối thật thì anh sẽ dạy em tập thể dục chứ?”
“Em sẽ đến à?”
“Không ạ.”
Miệng thì nói vậy, nhưng rõ ràng là cô nhóc đã bắt đầu thấy hứng thú.
Có vẻ như sắp tới chúng tôi có thể cùng nhau chạy bộ rồi đây.
“Vậy thì đừng đến.”
“Em đến vào buổi tối các ngày trong tuần được không? Cuối tuần em muốn ngủ nướng.”
“Kiên...”
“Đừng có nói là em không có kiên nhẫn nhé. Ai mà chẳng muốn nghỉ ngơi vào cuối tuần chứ.”
Nghĩ cũng đúng.
Bản thân tôi cũng muốn ngủ nướng vào cuối tuần, ép người ta phải dậy sớm thì quả thực hơi tàn nhẫn.
“Vậy cứ làm thế đi.”
“Vâng ạ. Nhưng bây giờ em ghé qua căn tin một lát rồi đi được không?”
“Không được.”
“Em muốn đi mà.”
“Giờ ra chơi hẵng đi.”
“Vâng...”
Giả vờ ỉu xìu cũng vô ích thôi nhóc ạ.
Ngày xưa thì không biết thế nào, chứ bây giờ trò đó tuyệt đối không có tác dụng với tôi đâu.
Sau khi nửa cưỡng ép tống cổ Hiyori cứng đầu cứng cổ vào lớp, tôi hướng bước về phía hành lang khối 12, thầm nghĩ lúc nào đó phải phạt cô nhóc này một trận ra trò vì mới sáng sớm đã làm tôi mệt bở hơi tai.
“Chỗ này thích không?”
Tôi ôm Chinami từ phía sau, vừa nắn bóp vùng bụng dưới của chị ấy vừa cất giọng dịu dàng hỏi. Chị ấy khẽ lắc đầu.
“Không ạ...?”
“Vậy chỗ này?”
Từ bụng dưới chầm chậm trượt lên phần bụng ngay trên rốn.
Khi tôi nhẹ nhàng vuốt ve nơi đó, tôi có thể cảm nhận được cơ thể Chinami đang tựa lưng vào ngực tôi khẽ run lên bần bật.
“Kh, không ạ...?”
“Vậy thì chỗ này?”
Lần này là vùng gần chóp ngực, nơi có thể cảm nhận được độ mềm mại của bầu ngực dưới.
Ngay khi tay tôi chạm đến đó, toàn thân Chinami lập tức căng cứng.
“Ư ư ư... Kh, không ạ...?”
“Lên cao chút nữa nhé?”
“Kh, không được đâu... Đây là phòng sấy đồ mà...”
“Ý chị là nếu không phải phòng sấy đồ thì ở chỗ khác sẽ được sao?”
“Ý em không phải vậy...”
Tôi tì cằm lên đỉnh đầu Chinami đang vô cùng xấu hổ, công khai nắn bóp vùng bụng và eo của chị ấy.
Chinami bắt đầu đánh bò cạp hai hàm răng vào nhau, bồn chồn không yên nhưng vẫn phó mặc cơ thể cho đôi bàn tay tôi.
Sao da thịt con người lại có thể mềm mại đến thế này cơ chứ.
Chỉ muốn bế ngay Chinami vào phòng nghỉ, ôm chặt lấy chị ấy rồi đánh một giấc.
“Bác gái vẫn khỏe chứ?”
“V, vâng...”
“Cho tôi gửi lời hỏi thăm nhé.”
“Em biết rồi... Phù...”
Chỉ mới trò chuyện dăm ba câu, từ mũi Chinami đã phả ra một luồng hơi thở dài.
Trông có vẻ như chị ấy đang dần cảm thấy hưng phấn.
Ngay khoảnh khắc tôi định chính thức đưa tay lên phía ngực Chinami thì,
Cạch.
“Chinami. Trong danh sách người tham gia đại hội lần này...”
Cửa phòng sấy đồ mở ra, Renka bước vào với một tờ giấy trên tay.
Vì đồ giặt đã được thu dọn hết, nên hiển nhiên chị ấy đã nhìn thấy cảnh tượng của tôi và Chinami.
“Trong danh sách...”
Renka lặp lại từ cuối cùng, hai mắt chớp chớp.
Vẻ mặt ngẩn tò te như đang tự hỏi đây có phải là mơ không của chị ấy trông vừa buồn cười lại vừa đáng yêu.
Dù đã cùng nhau vào tận khách sạn rồi mà còn phản ứng thế này thì hơi quá, nhưng vì đây là lần đầu tiên chị ấy chứng kiến cảnh tượng mờ ám giữa tôi và Chinami ngay trong phòng câu lạc bộ nên tôi có thể hiểu được.
“Á...!?”
Thấy Renka há hốc mồm, Chinami giật nảy mình, vội vã thoát khỏi vòng tay tôi.
Sau đó, chị ấy rụt rè tiến lại gần Renka, giật phắt tờ giấy trên tay chị ấy, nói rằng mình sẽ kiểm tra lại, xin lỗi một tiếng rồi cắm đầu chạy tót ra khỏi phòng sấy đồ.
Nghe tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch, có lẽ chị ấy đã trốn vào phòng nghỉ rồi.
“Sao chị lại phá đám thế?”
Tôi dùng giọng điệu trơ trẽn để trách móc Renka, khiến chị ấy bừng tỉnh, khuôn mặt lập tức nhăn nhó.
“Ph, phá đám...? Cậu vừa bảo là phá đám sao...?”
“Không phải à?”
“Đâ, đây là phòng câu lạc bộ đấy...! Hoạt động câu lạc bộ còn chưa kết thúc đâu...!”
“Tôi cũng thường xuyên làm thế này với Đội trưởng mà, có sao đâu chứ?”
“...”
Renka cạn lời, mím chặt môi.
Có vẻ chị ấy đã nhận ra thái độ của tôi đối với chị ấy trong phòng câu lạc bộ còn mãnh liệt hơn cả khi đối xử với Chinami.
Nhìn chị ấy như vậy, tôi nhún vai nói.
“Hay là chị đang ghen?”
“Cậu nói cái gì thế...!”
“Không thì thôi. Nhưng chuyện đại hội là sao?”
“À... Đại hội thể thao tổng hợp.”
Đại hội thể thao tổng hợp là một giải đấu quy mô lớn được tổ chức vào mỗi mùa hè, có thể coi nó giống như giải Inter-high vậy.
Có vẻ chị ấy đang định chọn lọc nhân sự để bắt đầu bước vào đợt huấn luyện đặc biệt.
“Tôi không cần phải tham gia đâu đúng không?”
“Hoàn toàn không. Tôi sẽ loại hết những đứa không có ý chí phấn đấu.”
Thế thì may quá, nhưng phản ứng của Renka lại có vẻ rất hụt hẫng.
Người đầu tiên giành ngôi Á quân giải nam, lại còn ẵm luôn danh hiệu MVP, dù có thiếu ý chí đến mấy thì sao lại loại bỏ một nhân tài như thế chứ.
Đáng lẽ phải thuyết phục bằng được để bắt tham gia mới đúng.
Dù sao thì vì có thêm Hiyori xen vào nên cuộc sống hiện tại của tôi khá bận rộn, việc tôi hoàn toàn không có ý định tham gia giải đấu là sự thật, nên tôi chỉ gật gù cho qua chuyện.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chỉ cổ vũ thôi.”
“Cũng đừng có cổ vũ.”
Đâu cần phải cộc cằn đến mức này chứ...
Hay là vì không thấy tôi có ý định vuốt ve mình nên chị ấy dỗi rồi?
Thử kiểm tra là biết ngay.
“Thật sự không được cổ vũ à?”
“Ừ.”
“Thật luôn?”
“... B, bỏ cái mặt cậu ra chỗ khác...!”
Nhìn cái biểu cảm 'tôi tuyệt đối không muốn nói chuyện với loại như cậu' kia, tôi biết suy nghĩ của mình là chính xác.
Mặc kệ chị ấy, tôi đưa mắt nhìn quanh.
Cửa sổ trượt của phòng sấy đồ đang mở toang.
Tôi tiến đến đóng cửa sổ lại, Renka giật mình, cất giọng run rẩy hỏi.
“C, cậu định làm gì...?”
Biết tỏng rồi mà còn làm bộ làm tịch.
Ít nhất cũng phải xóa bớt cái sự mong đợi ngấm ngầm ẩn chứa trong ánh mắt đầy sợ hãi kia rồi hẵng nói chứ...
Renka của chúng ta kỹ năng diễn xuất đúng là tệ hại hết chỗ nói.
Tôi im lặng quay lại chỗ Renka, ngay khi tôi định nói gì đó, từ miệng chị ấy thốt ra một câu đầy vẻ ngượng ngùng.
“Chẳng phải... nên cho kẹo trước sao...”
Nghe vậy, tôi cố nhịn cười, đáp.
“Hôm nay tôi không mang theo rồi.”
“Vậy thì... cút đi. Tôi đến để nhận cái đó mà không có thì thôi.”
“Cút đi đâu cơ?”
“... Thôi để tôi đi.”
Renka hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt người bước ra khỏi phòng sấy đồ.
Chắc là do bị tôi nhìn thấu tâm can nên nhột, thành ra mới cư xử như vậy.
Rốt cuộc thì vì sự phá đám của Renka mà màn đụng chạm với Chinami bị hủy bỏ luôn sao?
Thế này thì đành phải tăng kích cỡ plug lên một chút để coi như hình phạt vậy.
Vừa làm công việc quản lý vừa mong đợi khoảng thời gian kỷ niệm sắp tới với Renka, đến khi hoạt động câu lạc bộ gần kết thúc, tôi vào phòng thay đồ và kiểm tra điện thoại.
[Tối nay cũng được chứ ạ?]
Tin nhắn của Hiyori đã được gửi đến từ 1 tiếng trước.
Là chuyện tập thể dục hồi sáng đây mà.
Không thể phụ sự kỳ vọng của một Hiyori đầy nhiệt huyết như vậy được.
Bản thân tôi cũng rất hoan nghênh chuyện này, nên tôi không cần suy nghĩ nhiều mà nhắn lại ngay.
[Được.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
