Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

53 620

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

374 1322

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

614 1412

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

465 1863

Ngoại Truyện - Chương 559: Ngoại truyện IF - Lễ Hội Mùa Hè (3)

Chương 559: Ngoại truyện IF - Lễ Hội Mùa Hè (3)

“Cái này cũng xếp lên đây luôn ạ?”

“Ừ, nhờ cháu nhé.”

“Vâng.”

Nửa ép buộc giúp đỡ Wataru dù ông liên tục từ chối bảo không sao, Matsuda lẳng lặng làm xong việc của mình rồi cùng Miyuki rời khỏi đền thờ.

Khác với những người rời đi với khuôn mặt rạng rỡ sau khi lễ hội kết thúc, sắc mặt của Miyuki không sao tươi tỉnh nổi.

Đó là bởi vì cô đã trải qua một lễ hội mà chẳng thu hoạch được gì.

'Haa...'

Cô liên tục thở dài trong lòng. Khi bước vào một con hẻm vắng người, Matsuda quay lại nhìn cô, cô liền nở một nụ cười gượng gạo.

“Sao thế?”

“Sao là sao?”

“Cậu có chuyện muốn nói đúng không?”

“Không hẳn? Nhưng sao mặt mũi cậu lại thế kia? Đau ở đâu à?”

Sao mặt mũi lại thế kia á... Cậu ta không biết thật hay giả vờ không biết vậy?

À, không biết cũng là chuyện đương nhiên.

“Tớ hơi mỏi cổ. Tại cứ phải ngẩng lên nhìn suốt...”

Miyuki cố tình nhấn mạnh vào chiếc cổ mà cô đã dành bao tâm huyết để chải chuốt.

Nghe cô nói vậy, Matsuda gật gù rồi bất thình lình vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy gáy cô.

Sau đó, cậu bắt đầu chậm rãi xoa bóp.

“C-cậu làm gì thế?”

Không ngờ Matsuda lại hành động như vậy, Miyuki giật mình khi bàn tay cậu chạm vào, đôi vai đang gồng cứng bỗng chốc thả lỏng.

“Massage cho cậu đấy. Đứng im đi.”

Mới lúc nãy còn coi cô như hòn đá, sao bây giờ lại dịu dàng thế này?

Lạt mềm buộc chặt à? Hay là cậu cố tình kìm nén dục vọng cho đến khi vắng người, chỉ còn hai đứa mới bắt đầu giải tỏa?

Dù là gì đi nữa thì cô cũng thấy căng thẳng. Theo một chiều hướng tốt.

“Đau không?”

“Không...”

“Mạnh hơn tí nhé?”

Mạnh hơn á?

Nghe có vẻ hơi đen tối.

Không, do đầu óc cô đang chứa đầy những suy nghĩ dâm đãng nên mới tạm thời cảm thấy thế thôi.

“Ưm... Cứ thế này là được rồi.”

Miyuki dừng hẳn bước chân, thả lỏng toàn thân tận hưởng màn massage của Matsuda.

Xoẹt.

Khi bàn tay cậu trượt xuống sâu hơn, đến mức không thể gọi là gáy nữa, cô khẽ thở hắt ra một hơi dài.

Sắp có chuyện gì xảy ra sao?

Ngay khoảnh khắc cô đang nghĩ vậy,

Bốp-!

Bàn tay tưởng chừng như sắp chạm vào lưng Miyuki của Matsuda lại vỗ nhẹ vào sau gáy cô.

“Á.”

Đang mất cảnh giác lại bị tác động nhẹ, Miyuki thốt lên một tiếng kêu kỳ quặc rồi quay đầu lại.

“Cậu làm gì thế...?”

“Kết thúc.”

“Kết thúc là sao? Xong rồi á?”

“Ừ.”

“Tại sao?”

“Mỏi tay.”

“Thế là không làm nữa à?”

“Ừ.”

“Tại sao?”

“Tại sao cái gì. Đã bảo là mỏi tay rồi mà.”

Hình như cậu ta đang cố tình trêu chọc mình... Hay là mình ảo tưởng nhỉ?

Dù sao thì cũng to chuyện rồi. Đây không phải là nói suông đâu.

Hay là cứ mặt dày đòi ngủ lại rồi xông thẳng vào nhà Matsuda nhỉ?

Dục vọng tích tụ nhiều đến mức cô thậm chí còn có những suy nghĩ cực đoan như vậy.

'Không được...!'

Phải kiềm chế những suy nghĩ này lại mới được.

Thực ra ngày nào cô cũng tự nhủ phải kiềm chế nhưng có làm được đâu.

Tất cả là tại Matsuda.

Cứ làm như sắp có chuyện gì xảy ra, nhưng thực chất lại toàn hành động trong sáng nên mới ra nông nỗi này.

Thế nên cậu phải chịu trách nhiệm. Phải trả cả vốn lẫn lãi.

Miyuki lấy đà, nhảy phốc một cái đến sát ngay trước mũi Matsuda.

Matsuda giật mình hỏi cô đang làm cái gì, nhưng Miyuki phớt lờ lời cậu, quay lưng lại và cúi đầu xuống.

“Làm tiếp đi.”

“Sao tự dưng lại đáng sợ thế này.”

“Ngày mai tớ sẽ dạy học thật khó đấy nhé?”

“Ý cậu là, nếu không muốn học khó thì phải xoa bóp tiếp chứ gì?”

“Đúng thế.”

“Không xoa bóp thì cậu vẫn dạy đúng không?”

“Tất nhiên.”

“Thế mà gọi là đàm phán à? Ít nhất cũng phải dọa là không dạy nữa chứ.”

“Lựa chọn đó không thể nào xảy ra được nên tớ đành chịu thôi.”

“Đúng là người kỳ lạ.”

Matsuda cười khẩy như thể cạn lời, rồi đặt tay lên cổ Miyuki.

Quả nhiên ngoan ngoãn không bằng ngang ngược, có thế mới đạt được thứ mình muốn.

Cái này cô cũng học từ Matsuda đấy.

“Được chưa?”

“Ừ.”

“Làm thêm 3 phút nữa thôi đấy.”

“30 phút?”

“2 phút.”

“A, biết rồi...! 3 phút thôi... Cậu ép người quá đáng đấy... Thái độ đó không tốt đâu...”

“Cái cuộc đàm phán kỳ quặc vừa nãy của cậu còn ép người hơn đấy, không biết à?”

“Ép người chỗ nào? Tớ đã cho Matsuda-kun quyền lựa chọn mà.”

“Vào tai tôi thì nghe như đe dọa ấy.”

“Tai Matsuda-kun có vấn đề thì có. Á...! Đừng có ấn mạnh thế...!”

“Làm thế mới đã.”

Chỉ nói chuyện thôi cũng thấy vui rồi.

Thêm chút đụng chạm nhẹ nhàng thế này lại càng thích thú hơn.

Đây chính là điều cô mong muốn. Giá như sau này cũng thế này, và tiến xa hơn nữa thì tốt biết mấy.

Mà chỉ tập trung xoa bóp mỗi vùng cổ thế này, chắc chắn là cậu ấy thích phần gáy lộ ra của cô rồi.

Bõ công cô chải chuốt.

Bính-boong-!

Sáng hôm sau, Miyuki đến nhà Matsuda, nhấn chuông và chờ cậu ra mở cửa.

Chẳng mấy chốc, cánh cửa mở ra, Matsuda xuất hiện với chiếc điện thoại cầm ngang, mắt dán chặt vào màn hình.

Cậu hất cằm ra hiệu cho cô vào rồi bước lên hiên nhà trước.

Miyuki bĩu môi đi theo sau lưng người con trai chẳng thèm đoái hoài gì đến mình, bước vào trong nhà.

“Cậu đang xem gì thế?”

“Anime.”

“Anime...?”

“Phim có ma pháp thiếu nữ ấy.”

“Cậu thích mấy thể loại này à?”

“Không. Đang lướt thì thấy nó nằm trong danh sách đề xuất nên xem thử thôi.”

“Đó chẳng phải là lời ngụy biện quen thuộc của mấy người muốn giấu giếm sở thích cá nhân sao?”

“Thật mà, biết làm sao được. Cậu cũng xem thử đi. Cuốn phết đấy.”

Matsuda chìa chiếc điện thoại cậu đang xem về phía Miyuki.

Và Miyuki thầm nghĩ hôm nay xịt chút nước hoa hương trái cây thoang thoảng quả là một quyết định sáng suốt, cô khẽ rướn người sang một bên.

Việc cô sán lại gần Matsuda mức cần thiết, đến độ vai hai người chạm vào nhau, chỉ là tiện thể mà thôi.

[Chết đi ppi!]

Chát-! Chát!

Trên màn hình điện thoại của Matsuda, một sinh vật giống tinh linh mang hình dáng gà con đang bảo vệ cô chủ ma pháp thiếu nữ của mình bằng cách tát liên tục vào mặt con quái vật.

Bằng đôi cánh bé xíu của nó.

Nghe những lời lẽ không thể tin được thốt ra từ một nhân vật dễ thương, Miyuki khẽ há hốc miệng.

“Con này làm cái gì vậy?”

“Nghe bảo là linh vật của ma pháp thiếu nữ.”

“Linh vật kiểu gì mà ăn nói thô tục thế?”

“Thấy mới lạ nên cũng hay mà, đúng không?”

[Kyahaha! Chính nghĩa luôn chiến thắng ppi!]

Bây giờ nó còn phát ra cả điệu cười độc ác nữa.

Từ đệm ở cuối câu cũng kỳ quặc... Rốt cuộc bộ anime này nhắm đến đối tượng khán giả nào vậy?

“C-cũng không biết nữa... Tớ không rõ lắm...”

“Thế à? Nhưng mà mùi thơm đấy.”

Matsuda nhấn nút Home tắt video rồi lên tiếng.

Miyuki giật mình nhìn cậu.

“Hả...?”

“Tôi bảo mùi thơm đấy.”

“À... Xin lỗi.”

Dù là cố tình nhưng cô vẫn thấy xấu hổ.

Cảm giác như mình biến thành một con hồ ly tinh vậy, thật xa lạ.

Giống như đang mặc một bộ quần áo không vừa vặn vậy?

Cố làm những việc không quen nên mọi thứ đều gượng gạo.

“Có gì đâu mà xin lỗi.”

Matsuda cười khẩy, đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy ra một chai nước suối.

“Uống không?”

“Ưm... Không. Cho tớ cola đi. Coke Zero ấy.”

“Hả...?”

“Cho tớ Coke Zero.”

Matsuda bắt đầu nhìn ngó xung quanh.

Ánh mắt cậu chủ yếu hướng lên trần nhà. Thấy cậu đột nhiên có hành động kỳ lạ, Miyuki nghiêng đầu khó hiểu.

“Cậu làm gì thế?”

“Sao cậu biết?”

“Hả?”

“Sao cậu biết trong nhà có Coke Zero.”

“Có thật á...?”

“Hôm qua tôi mới mua mà.”

Không ngờ lại có sự trùng hợp đến mức này...

Cô chỉ định làm nũng một chút giống hôm qua thôi, ai ngờ trên đường về nhà hôm qua Matsuda lại mua sẵn vài lon Coke Zero.

Đây cũng là định mệnh sao? Quả nhiên cô và Matsuda là một mối quan hệ không thể nào chia cắt được.

“Nhưng mà cậu đang nhìn quanh vì nghĩ tớ lắp camera đấy à?”

“Ừ.”

“Cậu nghĩ tớ sẽ làm mấy việc phạm pháp đó sao?”

“Không. Chỉ là thấy bất ngờ nên đùa chút thôi.”

Nhưng mà camera giám sát à... Nghe cũng không tệ lắm.

'M-mày điên rồi sao...?'

Dạo này cô thèm khát vòng tay của Matsuda lắm rồi thì phải.

Đến mức có thể thản nhiên nghĩ ra mấy ý tưởng đen tối thế này.

“Đây.”

Đang chìm đắm trong những ảo tưởng gợi tình, Miyuki lắc đầu nguầy nguậy thoát khỏi dòng suy nghĩ khi Matsuda đưa lon cola cho cô.

“Làm gì đấy?”

“Hả...? Gì cơ?”

“Sao tự dưng lại lắc đầu như điên thế? Rụng hết gàu ra bây giờ.”

“...”

Thỉnh thoảng Matsuda lại thốt ra mấy câu kỳ quặc phá hỏng hết cả bầu không khí.

Thực ra bây giờ cũng chẳng có bầu không khí nào để mà phá, nhưng ý là vậy đấy.

“Đùa thôi, đừng có lườm tôi như thế. Trông như đang nhìn một thằng thảm hại ấy.”

Chắc tự thấy lời mình nói hơi vô duyên nên Matsuda gãi gãi sau gáy.

Nhìn thấy biểu cảm đó của cậu, Miyuki đánh giá rằng nếu cậu biết làm ra vẻ mặt như vậy thì sớm muộn gì cách ăn nói cũng sẽ được sửa đổi thôi.

“Tớ đang nhìn cậu như thế thật đấy. Ngồi xuống mau. Học bài thôi.”

“Ừ. Hôm nay học gì?”

“Hôm nay á? Không có gì để làm cả.”

“Không, ý tôi là học môn gì.”

“À... Tiếng Anh.”

Miyuki gõ gõ lên mặt bàn với vẻ mặt ngượng ngùng.

Cô lỡ cầm đèn chạy trước ô tô, cứ tưởng cậu rủ đi hẹn hò. Thật thảm hại.

“Học xong không có việc gì làm à?”

Matsuda ngồi xuống cạnh Miyuki và hỏi.

Miyuki đang xấu hổ, bất giác gật đầu.

“Ừ.”

“Thế đi xem phim không?”

Không phải cô cầm đèn chạy trước ô tô, mà đó là quá trình cậu ấy ngỏ lời hẹn hò.

Có bao nhiêu chỗ trống mà cậu lại cố tình ngồi cạnh cô, niềm vui như được nhân đôi.

Nếu cô viết chữ lên tay cậu trong rạp chiếu phim như ngày xưa thì chắc cậu ấy sẽ thích lắm nhỉ?

Mới nghĩ thôi mà tim đã đập rộn ràng rồi. Hôm nay học một chút thôi vậy.

“Được thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!