Chương 176: Ekiben ngược
Đã gần nửa đêm.
Đang xem TV trong lúc chờ Chinami liên lạc, điện thoại vừa rung lên là tôi nhìn ngay vào màn hình.
[Cảm ơn lời đề nghị của hậu bối, nhưng có lẽ tôi phải từ chối thôi.]
Một câu trả lời đáng tiếc.
Nhưng cũng nằm trong dự đoán của tôi.
[Tôi sẽ chỉ ngoan ngoãn massage thôi.]
[Á, vậy để tôi suy nghĩ lại rồi ngày mai sẽ trả lời hậu bối nhé.]
Thái độ thay đổi nhanh chóng.
Trả lời như vậy nghĩa là khi tôi đề nghị massage, Chinami cũng đã nghĩ đến chuyện làm tình rồi.
Quả nhiên Chinami của chúng ta là một kẻ biến thái.
Lời từ chối vừa nãy chắc là do e ngại ánh mắt của Miyuki thôi.
Nhếch mép cười trước sự đáng yêu pha chút biến thái trong tin nhắn, tôi nhắn lại.
[Quyết định vậy đi.]
[Vâng. Chúc hậu bối ngủ ngon.]
Tôi có thể tiếp tục nhắn tin, nhưng thiết nghĩ không cần thiết phải làm vậy vào giờ này.
Hơn nữa ngày mai tôi và Chinami còn có việc quan trọng, nên cứ để cô ấy nghỉ ngơi cho khỏe.
Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi xem ảnh đại diện của cô ấy.
Vẫn là bé đào mắt trái tim... Không biết Renka đã thấy chưa nhỉ?
Nhìn phản ứng cho đến hôm nay thì có vẻ cô ấy vẫn chưa biết.
Lần này tôi thử nhắn tin cho Renka.
[Ngủ chưa?]
Đợi một lúc lâu điện thoại vẫn im lìm.
Đang tự hỏi không biết Renka bơ tin nhắn của tôi hay là đã ngủ rồi thì,
[Chưa ngủ.]
Một tin nhắn sặc mùi tsundere được gửi đến.
[Sao thế?]
[Không có gì.]
[Đang làm gì đấy?]
[Đang nằm. Có việc gì?]
[Không có việc thì không được liên lạc à?]
[Bây giờ muộn rồi mà.]
[Nên Đội trưởng bảo tôi đừng liên lạc nữa á?]
[Tôi chưa từng nói thế.]
Phản ứng nhạt nhẽo thế mà sao tôi lại thấy thú vị nhỉ.
Vì thích sao? Chắc có nhắn tin cả ngày cũng không thấy chán.
Giá như có lúc nào đó Renka cũng nghĩ giống tôi thì tốt biết mấy... Nhưng trong tương lai gần thì chắc là không thể rồi nhỉ?
[Đang làm gì đấy?]
[Đã bảo là đang nằm mà.]
[Nằm làm gì cơ.]
[Đang nói chuyện đây.]
[Trước đó thì làm gì?]
[Nghịch điện thoại.]
[Nếu đang nghịch điện thoại thì phải thấy tin nhắn của tôi chứ, Đội trưởng trả lời chậm quá đấy.]
Điện thoại lại im lìm như để chứng minh rằng Renka đã bị nói trúng tim đen.
Không lâu sau, một tin nhắn mang tính chất biện minh của cô ấy được gửi đến.
[Tại tôi đang xem video.]
[Tôi biết rồi. Bỏ qua cho Đội trưởng đấy.]
[Tôi không hiểu tại sao mình lại phải giải thích lý do cho cậu nghe. Cứ thấy tin nhắn của cậu là tôi phải trả lời ngay lập tức à?]
Tự bào chữa cho mình xong rồi lại còn sĩ diện.
Đáng yêu thật đấy.
[Được vậy thì tốt quá.]
[Không thích.]
[Cảm ơn Đội trưởng.]
[Đã bảo là không thích rồi sao còn cảm ơn?]
[Nhưng mà Đội trưởng này, nếu tôi thắng giải thì Đội trưởng sẽ làm gì cho tôi?]
[Đừng có đánh trống lảng.]
[Đội trưởng sẽ thực hiện một điều ước cho tôi á? Tôi biết rồi.]
[Nói chuyện với cậu đúng là nước đổ đầu vịt.]
[Ngủ ngon nhé.]
Sau lời chào đó, Renka không gửi thêm tin nhắn nào nữa.
Gác lại khao khát muốn tiếp tục trêu chọc cô ấy, tôi truy cập vào Anyshare và kiểm tra hộp thư.
Ngoài vài tin nhắn quảng cáo ra thì chẳng có gì. Có vẻ Renka vẫn chưa bỏ chặn tôi.
Cũng chẳng sao, tôi nhắm mắt lại và mong chờ ngày mai.
“Matsuda-kun, cậu biết tiết 1 có bài kiểm tra chứ?”
Sáng hôm sau, tại phòng học.
Tôi vừa lấy sách từ ngăn bàn ra mở thì nhíu mày trước câu nói bất thình lình của Miyuki.
“Kiểm tra? Kiểm tra gì?”
“Tôi đã bảo là có bài kiểm tra toán 15 phút mà. Cậu không nhớ à?”
Nhắc mới nhớ, hình như dạo trước có nói là sẽ có bài kiểm tra chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
Lúc đó đang mải đùa giỡn với Miyuki giữa giờ học nên tôi nghe chữ được chữ mất, Miyuki cũng không nhắc lại nên tôi quên béng đi mất... Hóa ra là kiểm tra bây giờ.
“Có tính vào điểm đánh giá quá trình không?”
“Không đâu. Cậu không cần lo.”
Thế thì kiểm tra làm cái quái gì?
Giáo viên nhiệt tình thật đấy. Hay là lười dạy nên cho kiểm tra để câu giờ?
“Thầy bảo sẽ không ra đề khó đâu... nên trong hai mươi câu chắc cậu phải làm đúng từ mười lăm câu trở lên nhỉ?”
Việc tôi học kém toán thì không chỉ tôi, Miyuki, nhỏ bánh mì, lớp phó, tên cặn bã Tetsuya, mà thậm chí cả lớp đều biết.
Thế mà bắt tôi làm đúng mười lăm câu á?
Tôi nhìn Miyuki với vẻ mặt hoang mang rồi hỏi.
“Thế là 75 điểm đấy... Cậu kỳ vọng cao quá không?”
“Nếu là Matsuda-kun của hiện tại thì tôi tin cậu có thể làm được mức đó.”
Có vẻ cô ấy đang rất kỳ vọng, vậy thì tôi phải đáp lại thôi.
Cái đầu không chịu hoạt động này, phải vắt óc suy nghĩ để giành lấy tư thế cưỡi ngựa mới được.
“Biết rồi.”
“Tetsuya-kun cũng phải được 75 điểm trở lên đấy nhé. Biết chưa?”
Miyuki cúi người nhìn Tetsuya và đặt kỳ vọng.
Thấy vậy, tên đó đang vẽ vời liền giật thót vai rồi cười gượng gạo.
“T, tôi sẽ cố...”
“Sao thế? Không tự tin à?”
“Tự tin thì không... Tôi cũng học kém toán giống Matsuda mà...”
“Cố lên.”
Nếu là Miyuki của trước đây, cô ấy sẽ bảo Tetsuya nói ra những công thức hay bài tập không hiểu, rồi rủ cậu ta cùng học cho đến khi bắt đầu kiểm tra.
Nhưng bây giờ thì ngược lại. Cô ấy chỉ động viên Tetsuya một cách qua loa, rồi dùng ngón tay chọc chọc vào eo tôi, giục tôi mở vở ghi chép ra.
Tetsuya có thấy hành động này của Miyuki không nhỉ?
Mong là cậu ta thấy rồi lại bùng nổ sự tự ti như lần trước bị tôi tát, để tự tay cắt đứt sợi dây nhân duyên dai dẳng mang tên thanh mai trúc mã với Miyuki.
Tất nhiên tôi tự tay cắt đứt cũng được.
Tôi vờ như không chịu nổi sự thúc giục của Miyuki, mở vở ra và cắm đầu học nhồi nhét, rồi phát huy tối đa sự tập trung trong bài kiểm tra 15 phút bắt đầu sau khi giáo viên bước vào.
Thế nhưng, khi tiết 1 kết thúc và kiểm tra lại đáp án, tôi không thể không chửi thề trong lòng.
Bởi vì điểm số thấp hơn rất nhiều so với kỳ vọng.
‘Cái quái...’
Rõ ràng là bài tôi biết làm, lúc giải đầu óc cũng rất minh mẫn mà... sao kết quả lại ra nông nỗi này?
Đầu óc con người đúng là kỳ diệu thật.
Mà cứ thế này thì đáng lo cho kỳ thi cuối kỳ lắm. Phải tranh thủ học dần thôi.
“Matsuda-kun, cậu được mấy điểm?”
Miyuki đã chấm điểm xong từ lúc nào, cô ấy tươi cười hỏi điểm của tôi.
Tôi nở nụ cười gượng gạo và thành thật trả lời.
“40 điểm.”
“... 40 điểm...?”
“Ừ.”
Cô ấy đang cười rạng rỡ vì tưởng tôi nói đùa, nhưng rồi khuôn mặt lập tức đanh lại.
Nhìn thấy vô số dấu X trên bài kiểm tra của tôi, sống mũi cô ấy khẽ nhăn lại.
“Sao thế...? Dạo này cậu không ôn bài à...?”
“Không.”
“Sao cậu lại nói như thể đó là chuyện đương nhiên vậy...?”
“Hết nói nổi luôn.”
Quả nhiên tôi là một thằng ngu. Học xong quên ngay.
Miyuki có vẻ khá sốc trước điểm số của tôi, đến mức không nói nên lời, cô ấy liếc nhìn Tetsuya cũng đang bối rối giống tôi.
“Còn Tetsuya-kun?”
“Tôi á...? Tôi thì...”
Nhìn cách cậu ta nói lấp lửng là biết chắc chắn tên đó cũng bị điểm thấp rồi.
“Cả hai người đều không được rồi... Nguy to rồi...”
Miyuki lắc đầu, lẩm bẩm.
Không hiểu sao tôi có cảm giác cô ấy sẽ lấy chuyện này làm cớ để mở lớp học kèm đặc biệt tại nhà tôi.
Có gọi cả Tetsuya không nhỉ? Nếu vậy thì tôi sẽ làm những chuyện mờ ám với Miyuki dưới chiếc bàn Kotatsu đã được lắp đặt sẵn.
Phải mua thêm máy lọc không khí nữa. Hơi thở bẩn thỉu của tên đó mà lảng vảng trong phòng thì khó chịu lắm.
Chinami đang kiễng chân phơi chiếc quần Kendo đã được xếp nếp cẩn thận lên dây phơi.
Tôi lặng lẽ bước vào phòng sấy và đóng cửa lại, rồi gọi Chinami từ phía sau khi cô ấy đang ngân nga hát và tận hưởng công việc nhà như một cô vợ mới cưới.
“Sư phụ.”
“Hậu bối! Hậu bối đến rồi ạ!”
Cô ấy quay đầu lại và cười rạng rỡ. Nụ cười đẹp quá.
Căn phòng sấy lạnh lẽo và ẩm ướt vì quần áo ướt sũng bỗng chốc trở nên ấm áp lạ thường.
Cảm thấy trái tim như mềm nhũn ra, tôi tiến lại gần Chinami và hỏi.
“Sao sư phụ lại làm một mình thế này? Phải làm cùng tôi chứ.”
“Phải làm trước rồi mới bước vào huấn luyện đặc biệt chứ. Ngày thi đấu đang đến gần rồi mà.”
“Ra vậy. Chuyện hôm qua sư phụ đã suy nghĩ chưa?”
Nghe vậy, khuôn mặt đang ngây thơ của Chinami lập tức đỏ bừng vì xấu hổ.
“Á... Hậu bối đang nói đến chuyện massage sao...?”
“Vâng.”
“Hừm hừm...”
Cô ấy hắng giọng và ngập ngừng, nhưng câu trả lời đã hiện rõ trên khuôn mặt.
Quan sát sắc mặt Chinami, tôi mỉm cười dịu dàng, nắm lấy một bàn tay đang bồn chồn của cô ấy và nâng lên ngang ngực mình.
Sau đó, tôi ngửa lòng bàn tay cô ấy lên và cẩn thận xoa bóp từng ngón tay.
“Á...”
Cảm giác đó có vẻ dễ chịu nên Chinami vặn vẹo cơ thể.
Nhìn cô ấy đang e thẹn, tôi nói.
“Sư phụ sẽ nhận chứ?”
“... Vâng... À, dạo này người tôi cũng hơi nhức mỏi...”
“Vậy sao? Ở đâu?”
“Vai và... l, lưng...”
“Vậy tôi phải xoa bóp cho sư phụ rồi. Đúng không?”
“Vâng...”
Bầu không khí vốn đang mát mẻ như có gió nhẹ thổi qua bỗng chốc trở nên nóng rực.
Tôi massage tay cho Chinami một lúc để hâm nóng bầu không khí, rồi,
Sượt.
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bờ mông tròn trịa của cô ấy, vỗ nhẹ vào phần nối với eo.
“Chỗ này cũng hơi cứng rồi này.”
“Hả...? Vậy sao...? Tôi thấy chỗ đó vẫn bình thường mà...”
“Không. Cứng rồi.”
“T, thế thì... nguy to rồi...”
“Tôi sẽ xoa bóp cho sư phụ một chút.”
Tôi dùng tay đang đặt trên eo Chinami kéo cô ấy về phía mình.
Cơ thể chúng tôi dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
Gần như ôm trọn lấy eo Chinami, tôi bắt đầu xoa bóp phần dưới mông và đùi cô ấy.
“Hức... Hậu bối... Hình như chúng ta gần quá rồi thì phải...”
Chinami tựa trán vào ngực tôi và nói.
Cảm nhận được cơ thể Chinami đang run rẩy truyền đến, tôi trấn an cô ấy rằng không sao đâu rồi tiếp tục massage.
Cho đến khi đến khách sạn, và cả sau khi đến đó, tôi phải xoa bóp phần thân dưới của Chinami thật kỹ.
Có như vậy thì khi thử tư thế bế xốc lên nện cô ấy mới đỡ đau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
