Chương 181: Thời Gian Chữa Lành
Sau khi xem phim và dạo quanh trung tâm thương mại một lát, khóe mắt Miyuki cong lên thành hình bán nguyệt.
Đó là ngay sau khi cô ấy nhìn thấy bộ quần áo được mặc trên ma-nơ-canh trước một cửa hàng thời trang.
“Matsuda-kun, cậu mặc thử cái đó đi. Chắc hợp lắm đấy.”
Một chiếc áo lưới lỗ chỗ, thậm chí còn là đồ nam.
Rốt cuộc ai lại đi mua loại trang phục đó đến mức họ phải mặc lên cả ma-nơ-canh thế này?
Ngay cả một gã đàn ông tràn trề hormone nữ tính cũng chẳng thèm mặc cái thứ đó.
Tôi khịt mũi, ôm lấy vai Miyuki và kéo cô ấy về phía mình.
Rồi tôi cười toe toét nói.
“Nếu cậu cũng mặc.”
“Đó là đồ nam mà. Tớ không mặc được đâu.”
“Chắc họ cũng bán đồ nữ đấy.”
“Cậu muốn tớ mặc sao?”
“Ừ. Mặc toàn thân. Không mặc đồ lót.”
“Toàn thân...?”
Nói thì nói vậy thôi, chứ một cô gái có vẻ đẹp thanh tao như Miyuki không hợp với đồ lưới toàn thân đâu.
Trang phục đó sinh ra là để dành cho Renka.
Chỉ tưởng tượng cảnh cô ta run rẩy với vẻ mặt nhục nhã và lườm tôi thôi là tôi đã thấy hưng phấn rồi.
“Đùa thôi. Đi nào. Trễ giờ mất.”
“Ừm.”
Miyuki nắm chặt lấy bàn tay đang buông thõng dưới vai của tôi.
Chúng tôi dính chặt lấy nhau như một cặp đôi mặn nồng trong mắt người ngoài, đi xuống bãi đỗ xe, lên xe và hướng về nhà Miyuki.
Trước khi xem phim, Midori đã liên lạc với Miyuki rủ chúng tôi về ăn cơm.
Đến nhà Miyuki, tôi đỗ xe trong lúc cô ấy mở cửa trước.
Sau đó, tôi bước vào ngôi nhà mang lại cảm giác thân thuộc hơn cả nhà mình.
“Chào cháu, Matsuda-kun.”
Tôi thấy Midori đang đứng trước cửa, nở nụ cười hiền từ chào đón tôi.
Giọng nói dịu dàng đó... thật tuyệt.
Cảm giác như lúc tôi xuất tinh, cô ấy cũng sẽ vỗ về và nói "Đúng rồi, ngoan lắm".
Có lẽ vì mặc đồ mỏng nên phần xương chậu nhô ra hai bên của cô ấy trông rất nổi bật.
Miyuki và Kana chắc chắn là sinh thường nhỉ?
Chắc là mẹ tròn con vuông rồi.
“Cháu chào cô ạ. Cô vẫn khỏe chứ ạ?”
“Tất nhiên rồi. Trời lạnh, cháu mau vào đi. Cơm nước xong xuôi hết rồi, cháu cứ ngồi vào bàn là được.”
“Vâng. Cháu xin phép ạ.”
Tôi cúi đầu chào rồi bước vào nhà, thấy Wataru đang ngồi trên ghế sofa phòng khách giơ một tay lên chào tôi.
Đến thường xuyên quá nên giờ chú ấy còn chẳng thèm đứng dậy nữa.
Tôi lễ phép chào Wataru rồi ngồi vào bàn ăn, lúc này Kana mới từ cầu thang tầng hai bước xuống, vừa đi vừa dụi mắt.
“Matsuda-kun đấy à...? Cậu đến làm gì vậy?”
“Đến ăn cơm ạ.”
“Vậy sao...?”
“Chị ngủ từ nãy đến giờ à?”
“Ừm...”
Có đàn ông lạ đến nhà thì ít nhất cũng phải rửa mặt rồi hẵng xuống chứ.
Lười biếng quá đi mất... Tôi muốn nuôi chị ta ghê.
Kana uể oải bước xuống, ngồi cạnh Miyuki rồi lấy tay che miệng ngáp.
Chị ta cầm đũa gảy gảy bát cơm, nhưng khi bị Midori lườm bằng ánh mắt nghiêm khắc, chị ta giật mình và trở nên ngoan ngoãn.
Khuôn mặt thì giống Miyuki nhưng hành động lại khác xa nhau.
Tôi cười thầm trong bụng, cảm ơn Wataru khi chú ấy nói vài lời chúc tốt đẹp, rồi dùng bữa trong bầu không khí hòa thuận, vui vẻ.
“Cậu ăn nhiều rau vào.”
Miyuki vừa gắp thức ăn một cách từ tốn vừa nói.
Giọng cô ấy pha chút ngượng ngùng.
Dù gia đình đã biết chuyện của chúng tôi, nhưng việc chăm sóc tôi trước mặt mọi người có vẻ vẫn khiến cô ấy hơi xấu hổ.
Tôi mỉm cười rạng rỡ, gật đầu với Miyuki rồi gắp một miếng rau theo lời cô ấy.
Khóe môi Midori khẽ nhếch lên.
Wataru thì đang mải mê gắp thức ăn... còn Kana thì liếc xéo với vẻ mặt như thể đang thấy chuyện nực cười.
Tôi từng nghĩ đồ lưới toàn thân không hợp với Miyuki, nhưng tôi lại muốn thử mặc nó cho Kana.
Ánh mắt chị ta sắc sảo hơn Miyuki nên có cảm giác sẽ rất hợp.
Hơn nữa, có vẻ chị ta sẽ rất chủ động tấn công vào ban đêm.
Dù sao thì đây cũng là một gia đình bình yên và bình thường.
Dạo này tôi đã chạy nước rút khá mệt rồi, hôm nay cứ nghỉ ngơi thật thoải mái và tận hưởng bầu không khí này thôi.
Thỉnh thoảng xen lẫn chút ảo tưởng đen tối nữa.
Sau khi ăn xong, tôi đang đi dạo quanh khu vườn nhỏ nhà Miyuki để tiêu thực thì điện thoại rung lên.
[Này.]
Tin nhắn của Renka.
Đang lúc buồn chán thì có người liên lạc cũng vui đấy... nhưng dám xưng hô trống không "Này" với Chủ nhân sao.
Đang giãy giụa vì muốn bị phạt đây mà.
Tôi khịt mũi rồi nhắn lại.
[Gì.]
[Gì là sao?]
[À, ra là Đội trưởng. Tôi cứ tưởng bạn tôi nhắn.]
[Tên tôi hiện lù lù ở phần người gửi mà. Cậu cố tình đúng không?]
[Chắc không phải đâu?]
[Không phải thì là không phải, chắc không phải đâu là sao?]
[Thì cũng có thể là vậy.]
[Cậu đang chơi chữ với tôi đấy à?]
[Không. Sao Đội trưởng lại liên lạc với tôi?]
[Thì cứ liên lạc thôi.]
Renka trả lại y nguyên câu tôi vừa nói.
Cũng khá đấy, nhưng cái giá cho việc dám khiêu khích quá trớn là tôi sẽ cho cô ta phơi bày cơ thể ngoài trời.
[Cũng đúng. Đội trưởng đang làm gì đấy?]
[Vừa về đến nhà.]
[Giỏi quá nhỉ. Không bị lạc đường sao?]
[Cậu nói gì vậy? Tại sao tôi lại bị lạc đường?]
Không hiểu sao? Trò đùa này quá khó với Renka à?
Hay là hiểu nhưng không thèm hùa theo?
Dù là gì thì cũng thú vị.
[Không có gì. Vậy rốt cuộc tại sao Đội trưởng lại liên lạc?]
[Tôi định hỏi về cuốn truyện tranh cậu mua lần trước.]
Tôi cứ tưởng cô ta sẽ hỏi hôm qua tôi làm gì với Chinami, ai ngờ lại lôi chuyện truyện tranh ra.
Chắc là bận tâm lắm nhưng vẫn cố gắng không can thiệp, ngoan thật đấy.
Nhưng thiếu đi sự bao đồng thường ngày lại khiến tôi cảm thấy hơi trống vắng.
[Hoàn cảnh gia đình của cô Asagao?]
[Ừ. Cuốn đó đấy.]
[Cuốn đó thì sao?]
[Cậu đọc chưa?]
[Tôi chưa đọc.]
[Tại sao?]
[Vì bận.]
[Thế tại sao lại bận?]
Không phải là cố gắng không can thiệp, mà là đang lén lút vòng vo để moi móc thông tin từ tôi sao?
Nếu tôi trả lời là đọc rồi, liệu cô ta có định dùng một câu hỏi chủ đề khác để hỏi về chuyện hôm qua không?
Không. Đừng suy nghĩ cực đoan quá.
Biết đâu cô ta tò mò thật nên mới hỏi thì sao.
Dù khả năng đó là rất thấp.
[Thì vì bận thôi.]
[Từ nãy đến giờ cậu cứ nói mấy câu kỳ lạ. Đầu óc cậu có vấn đề à?]
[Nói chuyện với Chủ nhân kiểu đó là không được đâu.]
[Ai là Chủ nhân của cậu? Muốn chết hảả?]
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh, lại còn gõ sai chính tả.
Bằng chứng cho thấy cảm xúc của Renka đang bị kích động. Tưởng tượng cảnh khuôn mặt cô ta đỏ bừng lên vì tức giận khiến tôi thấy nắng cực.
[Cứ cư xử vô lễ mãi là rắc rối đấy. Lần trước tôi đã nói gì nhỉ?]
[Nói gì là nói gì?]
[Tôi bảo Đội trưởng phải nói chuyện cho lễ phép mà. Không nhớ sao?]
[Không nhớ.]
[Đội trưởng làm tôi buồn đấy. Nhưng tại sao Đội trưởng lại tò mò chuyện tôi đã đọc truyện hay chưa?]
Dù đã hiện thông báo đã xem ngay khi tôi vừa gửi tin nhắn, nhưng mãi vẫn chưa thấy hồi âm.
Điều này có nghĩa là Renka đang suy nghĩ lý do để bao biện.
Quả nhiên dự đoán của tôi là đúng. Dám thăm dò Chủ nhân cơ đấy...
Tôi xin rút lại suy nghĩ khen cô ta ngoan. Đúng là đồ hồ ly tinh.
[Nếu cậu đọc xong rồi thì tôi định mượn.]
Cái cớ nghĩ ra được chỉ là mượn truyện thôi sao.
Renka của chúng ta phải học cách nói dối cho giỏi hơn mới được.
[Truyện người lớn á?]
[Tôi đã bảo thỉnh thoảng buồn chán tôi cũng xem mà.]
[Thứ Hai tôi sẽ mang đi.]
[Cậu bảo chưa đọc mà.]
[Hôm nay tôi định bắt đầu đọc. Dù sao cũng chỉ có 1 tập nên đọc nhanh thôi.]
[Vậy sao? Biết rồi. Làm việc chăm chỉ nhé.]
[Đội trưởng cũng vậy nhé.]
Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi cất điện thoại vào túi.
Trong lúc đang suy nghĩ xem nên lăng nhục Renka như thế nào để giết thời gian,
“Matsu... E hèm. Matsuda-kun.”
Giọng của Kana vang lên từ phía sau.
Chị ta định bắt chước Miyuki nhưng lại nhanh chóng chuyển về giọng thật của mình, có vẻ chị ta nhớ lại chuyện định trêu tôi lần trước nhưng lại bị tôi tóm lấy eo.
“Vâng, chị Kana.”
“Cậu và Miyuki vẫn tốt chứ?”
Hỏi mấy câu vô thưởng vô phạt thế này, xem ra chị ta chẳng có gì để nói cả.
Ở trong nhà toàn người quen nên chán, muốn nói chuyện với tôi - người lâu lâu mới đến một lần chứ gì?
“Tất nhiên rồi ạ.”
“Chị hỏi thừa nhỉ. Tốt thì cậu mới đến đây chứ. Đúng không?”
“Chị cứ hỏi cũng được mà. Chị nói chuyện với Miyuki xong rồi ạ?”
“Xong rồi. Con bé bảo chị gọi cậu vào. Nó bảo phải chuẩn bị học bài.”
“Vậy sao? Em cảm ơn chị.”
“Nhưng mà học cái gì vậy? Tò mò ghê.”
Kana chắp tay sau lưng, buông một câu hỏi đầy ẩn ý.
Nhìn khuôn mặt tươi rói kia, có vẻ chị ta đang nghĩ trong phòng em gái mình sẽ xảy ra chuyện mờ ám đây.
“Thì học là học thôi. Chị tò mò thì có muốn học cùng không?”
“Hả...? C-Chị hoàn toàn không có ý định đó đâu nhé...?”
Phản ứng mãnh liệt ngoài dự đoán. Giống hệt một người có tật giật mình.
Dù tôi nói dễ gây hiểu lầm thật, nhưng phản ứng như vậy chứng tỏ chị ta đã nghĩ đến chuyện bậy bạ.
Kana cũng tò mò về chuyện tình dục chẳng kém gì Miyuki.
Người ta bảo giọt máu đào hơn ao nước lã, vậy Midori chắc cũng thế nhỉ?
4P với ba mẹ con xinh đẹp... Chỉ mới tưởng tượng thôi mà não tôi đã như muốn bốc cháy vì khoái cảm.
Tôi kìm nén sự cám dỗ xấu xa đang râm ran từ nửa thân dưới lan tỏa khắp toàn thân, giấu nó vào tận sâu trong lòng rồi lên tiếng.
“Em biết rồi. Em xin phép lên lầu đây.”
“Ừ... Cậu có ăn hoa quả không?”
“Chị mang lên cho em ạ?”
“Không. Chị để sẵn trong bếp rồi, cậu tự lấy đi. Chị đi đây. Tạm biệt.”
Kana vẫy tay nhanh rồi bước vào nhà trước.
Bình thường chị ta trông như thế nào nhỉ? Dáng điệu phóng khoáng thế kia, có cảm giác chị ta còn hoạt bát hơn cả Miyuki.
“Đội trưởng!”
Tiếng gọi lớn khiến Renka giật mình, bước chân cô ta nhanh hơn.
Cô ta định giả vờ không nghe thấy và bỏ đi, nhưng làm sao có thể cắt đuôi được tôi khi tôi đang chạy tới.
“Đội trưởng! Sao lại bơ tôi?”
Cuối cùng, khi tôi đã đến sát sạt, cô ta không thể phớt lờ được nữa đành phải quay đầu lại.
“Cậu im lặng chút đi...! Người ta nghe thấy bây giờ...!”
“Nghe thấy thì đã sao? Đội trưởng thấy tôi phiền phức à?”
“Không phải ý đó... Phải giữ phép lịch sự chứ...”
“Đây là sân vận động mà?”
“Dù là sân vận động... thì cũng là nơi công cộng...”
“Mọi người cũng ở cách xa mà.”
“... Thôi bỏ đi. Cậu gọi tôi làm gì?”
“Để đưa cái này cho Đội trưởng.”
Tôi nhe răng cười, đưa ra một chiếc túi giấy.
Chắc đã đoán được thứ bên trong, mặt Renka tái mét.
“Cái này... là cái đó à?”
“Vâng. Hoàn cảnh gia đình của cô Asagao.”
“Này...! Im lặng đi...!”
Renka vội vàng đưa ngón trỏ lên môi.
Dáng vẻ cô ta ngó nghiêng xung quanh trông thật buồn cười.
“Cái này hay lắm đấy. Không chỉ đơn thuần là cảnh nóng đâu, cốt truyện cũng rất tuyệt.”
“V-Vậy sao...?”
Renka cười gượng gạo, hé mở túi giấy nhìn vào trong rồi càu nhàu với tôi.
“Sao cậu lại đưa lúc này chứ... Làm sao tôi mang về được...”
“Đựng trong túi giấy thì có sao đâu? Cứ cất vào tủ đồ là được mà.”
“... Bị phát hiện là bị trừ điểm đấy...”
“Tôi không đưa trần cho là may rồi, hãy biết ơn đi.”
“Cậu nói cái gì vậy...! Haizz... Không, thôi bỏ đi.”
“Đọc xong nhớ cho tôi biết cảm nhận nhé.”
“Bảo tôi nói cảm nhận á...? Tại sao tôi phải làm thế...?”
“Có người cùng bàn luận thì tốt chứ sao. Mà Sư phụ đi đâu rồi, sao Đội trưởng lại ở một mình?”
“Căng tin mới ra bánh mì vị đào nên cậu ấy đi mua rồi.”
Bánh mì vị đào à... Đáng sợ thật.
Có linh cảm hôm nay trong giờ hoạt động câu lạc bộ cô ấy sẽ bắt tôi ăn thử.
“Tôi hiểu rồi. Vậy tôi đi đây.”
“Cậu mau đi đi...”
“Không định cảm ơn tôi sao?”
“Hả?”
“Đội trưởng bảo mượn nên tôi mới cho mượn mà. Vậy thì phải nói gì?”
“... C-Cảm ơn...”
Lời cảm ơn nửa vời, gượng ép... Cũng không tệ.
Tôi dặn Renka cứ từ từ đọc rồi trả lại, sau đó quay gót hướng về phía căng tin.
Tuy sắp đến giờ học nhưng vẫn còn thời gian để sờ má Chinami.
Tôi phải nạp năng lượng bằng cách ấn vào đôi má ửng hồng vì lạnh của cô ấy mới được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
