Chương 180: Nhiệm vụ phụ
@@
Két...
Cánh cửa chính mở ra với âm thanh rùng rợn.
Đang bước vào nhà, Chinami giật mình bịt chặt miệng lại.
‘Hư á...!’
Mới hôm qua cửa vẫn mở êm ru mà sao tự dưng hôm nay lại kêu cọt kẹt thế này?
Sợ bố mẹ thức giấc, Chinami cẩn thận đóng cửa lại rồi nhanh chóng lẻn vào phòng mình.
Sau đó, cô thay bộ đồ ngủ trong chớp mắt, đội cả chiếc mũ ngủ có đính quả bông ở chóp rồi ngã phịch xuống giường.
Ôm chặt bé đào yêu quý vào lòng, trái tim đang đập thình thịch của cô mới dần bình tĩnh lại.
Cọ mặt vào chiếc bụng mềm mại tỏa hương đào của con gấu bông, Chinami chợt nhớ ra lời hứa sẽ liên lạc của hậu bối Matsuda nên liền kiểm tra điện thoại.
[Chúc sư phụ ngủ ngon.]
Cậu ấy đã về đến nhà rồi sao, có một tin nhắn gửi đến.
Tự dưng thấy vui vui, Chinami gõ màn hình.
[Hậu bối cũng ngủ ngon nhé.]
[Tôi vẫn chưa ngủ đâu.]
[Vậy tôi cũng thức cùng hậu bối nhé?]
[Nghe hấp dẫn đấy nhưng không được. Sư phụ bảo ngày mai có hẹn với Đội trưởng mà.]
[Đúng vậy.]
[Thế nên sư phụ ngủ đi.]
[Hết cách rồi. Tôi biết rồi.]
Sau đó, Chinami nhắn tin qua lại với hậu bối Matsuda thêm vài lần nữa, cô định tắt màn hình điện thoại thì,
‘Hửm?’
Cô khựng lại khi thấy thông báo cuộc gọi nhỡ trên màn hình nền.
Là cuộc gọi từ Renka. Thời gian gọi là khoảng nửa đêm.
Đúng lúc cô đang được hậu bối Matsuda massage.
Làm sao đây. Có nên gọi lại không?
Ngày mai là cuối tuần, thời gian hẹn gặp Renka cũng là buổi trưa.
Nên có thể Renka vẫn chưa ngủ.
Nhưng gọi điện vào giờ này thì thật là thất lễ...
Đang phân vân không biết phải làm sao thì,
U u u-!
Điện thoại rung lên khiến Chinami giật nảy mình.
[Chinami, ngủ chưa?]
Là tin nhắn của Renka.
Vẫn chưa ngủ sao.
Hôm nay đúng là có nhiều chuyện bất ngờ thật, Chinami nghĩ thầm rồi nhắn lại.
[Mình chưa ngủ.]
[Thế à? Gọi điện được không?]
[Được.]
Vừa trả lời xong là Renka gọi đến ngay.
Tiếng chuông chưa kịp reo hết một hồi, Chinami đã bắt máy.
“Vâng, thân hữu.”
-Giọng ngái ngủ thế? Cậu đang ngủ thì tỉnh dậy à?
“Không đâu. Vốn dĩ mình chưa ngủ mà.”
-Thế à? Vậy sao lúc nãy không nghe máy? Bận à?
“Hơi bận một chút.”
-Vậy sao? Chắc đi chơi với Matsuda về muộn vui lắm nhỉ.
Vui?
Cảm giác đầu óc cứ lâng lâng liên tục, rồi còn rỉ cả nước tiểu ra vì khoái cảm, nếu đó cũng gọi là vui thì chắc là vậy.
“Ưm... Vui lắm.”
-Thế à... Hai người làm gì thế?
Dù có thân thiết với Renka đến mấy thì chuyện hôm nay cũng phải giữ bí mật.
Thực ra không phải bí mật... mà là không thể nói ra được.
Làm sao cô có thể kể chuyện cự vật của hậu bối Matsuda cứ đâm ra rút vào âm hộ mình được chứ?
Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy nóng bừng cả mặt.
-Thôi bỏ đi. Cứ coi như mình chưa hỏi gì nhé.
Nghe câu nói tiếp theo của Renka, Chinami thở phào nhẹ nhõm rồi nói đùa.
“Sự quan tâm của cậu dành cho mình nguội lạnh rồi sao.”
-Cái gì...? Làm gì có chuyện đó? Chỉ là dạo này mình có cảm giác như đang tọc mạch chuyện của cậu quá mức...
“Hừm. Câu mình vừa nói là lời nói đùa không có chút thật lòng nào đâu nên cậu đừng nghiêm trọng hóa vấn đề nhé.”
-À, xin lỗi...
“Bình thường thân hữu nhận ra lời nói đùa nhanh lắm mà sao hôm nay lại thế nhỉ? Thật đáng lo ngại quá đi.”
Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khúc khích.
Đó là nụ cười chân thật của Renka khi không nhịn được trước cách nói chuyện như bà cụ non của Chinami.
-Ngày mai chúng ta gặp nhau muộn một chút nhé? Cậu ngủ thêm đi?
Giọng điệu của Renka đã trở nên hoạt bát hơn một chút.
Thấy vậy, Chinami vui vẻ trả lời.
“Mình gặp nhau theo đúng lịch trình cũng không sao đâu. Mình có thể ngủ một giấc trên đùi thân hữu mà.”
-Đầu cậu nặng lắm. Mình tê chân.
“Nửa thân dưới của thân hữu rất săn chắc nên chắc chắn sẽ không sao đâu.”
-Cậu đang trêu mình ngực lép đấy à?
Trò chuyện rôm rả bằng những câu đùa giỡn vụn vặt một lúc lâu, giọng Chinami dần nhỏ lại.
Cơn buồn ngủ đang ập đến.
-Chắc cậu buồn ngủ rồi nhỉ?
“Ưm... Vâng... Hình như mình cũng hơi buồn ngủ rồi.”
-Vậy ngủ đi. Ngày mai gặp.
“Mình biết rồi... Cậu ngủ ngon nhé.”
-Ừ. Mình cúp máy đây. Nói chuyện với cậu vui lắm.
“Vâng... Mình cũng vậy...”
Kết thúc cuộc gọi với Renka, Chinami quay người nằm nghiêng đối diện với bức tường.
Một ngày với quá nhiều chuyện xảy ra. Tinh thần và thể xác đều rã rời. Vừa định bụng đi ngủ là đầu óc cô lập tức trống rỗng, cơn buồn ngủ kéo đến.
‘Ưm...’
Tưởng tượng cảnh được ăn đào trong vòng tay vững chãi của hậu bối Matsuda, Chinami chép miệng cái chụt rồi từ từ nhắm mắt lại.
Sau đó, cô chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
“Matsuda-kun, cậu làm gì thế?”
Một giọng nói mang theo sự hoang mang vang lên bên tai.
Đang ngủ ngon lành, tôi mở mắt ra thì thấy bóng dáng Miyuki cùng với ánh sáng hắt vào qua khe cửa sổ đang mở.
“... Cậu đến rồi à?”
“Ừ. Nhưng cậu đang làm gì thế.”
“Làm gì là làm gì... Đang ngủ mà.”
“Sao cậu lại ngủ trong tư thế này...?”
“Vì ấm.”
“Đồ ngốc này...!”
Nói rồi, Miyuki lật tung chiếc chăn Kotatsu đang che phần chân của tôi ra.
Cùng lúc đó, gió lạnh lùa vào.
Tôi nhíu mày nói.
“Cậu làm gì thế...? Mau đắp lại đi.”
Phớt lờ lời cảnh báo của tôi, Miyuki chạm vào đôi chân đang đỏ ửng của tôi rồi khẽ há miệng.
“Cậu bật nhiệt độ cao nhất thế này thì làm sao...! Có thể bị bỏng đấy...! Nhìn chân cậu nóng ran lên kìa... Haa... Điên mất thôi...”
“Cũng hơi nóng thật.”
“Cậu còn nói giọng điệu thản nhiên thế được à?”
“Thoải mái thì biết làm sao? Nếu thấy bất an thì ngay từ đầu cậu đừng có mua cái này.”
“Cậu đang ngụy biện cái gì thế? Hết nói nổi luôn...”
Miyuki bật cười bất lực, ngồi sụp xuống và bắt đầu cẩn thận xoa bóp chân cho tôi.
Nhờ bàn tay chứa đựng sự tận tâm và hơi ấm đặc trưng của Miyuki, cơn buồn ngủ lại kéo đến.
Hôm nay tôi muốn cứ nằm thế này mãi thôi. Cùng với Miyuki.
“Nếu muốn ngủ trong đó thì nhất định phải điều chỉnh nhiệt độ. Biết chưa?”
Nghe Miyuki nói vậy, tôi gật đầu qua loa rồi trả lời.
“Ừ.”
“Đúng là phải để mắt đến cậu nhiều thật... Nhìn da bị sạm đi kìa... Theo dõi thêm mà không đỡ thì phải đi bệnh viện đấy.”
Hôm nay cô ấy lại bật chế độ làm mẹ rồi.
Tự dưng hình bóng Midori lại hiện lên trước mắt. Tôi muốn cảm nhận bàn tay của người phụ nữ trưởng thành quyến rũ đó.
Tất nhiên không phải là tay Miyuki không tốt, chỉ là tôi nói vậy thôi.
“Xuống dưới một chút nữa...”
Chắc tại thấy tôi cư xử trẻ con quá nên Miyuki cạn lời sao?
Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy.
Lặng lẽ xoa bóp chân tôi một lúc lâu, cô ấy hỏi.
“Matsuda-kun, cậu đã lên kế hoạch cho kỳ nghỉ đông chưa? Có đi làm thêm không?”
“Không.”
“Vậy thì học đi. Tôi sẽ kèm cậu giống kỳ nghỉ trước. Cùng với Tetsuya-kun.”
Sao cái dự đoán lúc xem điểm bài kiểm tra toán 15 phút lại chuẩn xác đến thế nhỉ.
Có nên thấy may mắn vì không phải học trước kỳ nghỉ không?
Mà nhắc đến làm thêm và kỳ nghỉ mới nhớ, sắp đến lúc ví tiền của Renka cạn kiệt rồi.
Mua figure vô tội vạ, lại còn tốn tiền ăn uống với Chinami và bạn bè, việc cạn kiệt tài chính là điều đã được dự báo trước.
Đáng lẽ ra Renka sẽ bắt đầu đi làm thêm vào kỳ nghỉ đông... nhưng với dòng thời gian đã bị xáo trộn như hiện tại thì không biết sẽ thế nào.
Chắc dòng thời gian này sẽ không thay đổi đâu. Với thân phận học sinh của Học viện, lại còn có nhiều thứ muốn làm, cô ấy sẽ không đi làm thêm giữa học kỳ đâu.
Cho đến khi kỳ nghỉ đông đến, chỉ cần cẩn thận với Tetsuya là được. Lỡ tên đó nẫng tay trên event thì rắc rối to.
Những event đột xuất xảy ra trong lúc làm thêm chính là tinh hoa của việc công lược Renka.
Mới nghĩ đến thôi đã thấy mong chờ rồi. Cự vật cũng cương lên nữa.
Để thu thập toàn bộ event, tôi cũng phải xin vào làm thêm ngắn hạn ở chỗ Renka làm sao?
Cái này phải tùy tình hình lúc đó rồi mới quyết định được.
“Nếu học cả tuần thì tôi từ chối đấy.”
“Tôi sẽ không ép cậu học căng thẳng đến mức đó đâu. Chỉ ôn lại những gì đã học để cậu nhớ lại thôi.”
“Thà cậu dạy tôi trước kỳ thi cuối kỳ thì sao?”
“Tất nhiên là tôi cũng sẽ làm vậy nên cậu đừng lo.”
“Thật á?”
“Ừ. Kỳ thi giữa kỳ trước cậu đứng thứ 14... Lần này hãy đặt mục tiêu lọt vào top 10 xem sao. Dù có khó khăn thì cũng hãy cố gắng thử xem.”
Hạng 14 và hạng 10.
Tuy chỉ cách nhau 4 bậc, nhưng thứ hạng trong top 10 có một ý nghĩa gì đó không thể giải thích chỉ bằng những con số.
Liệu tôi có thể đánh bại thực lực của những học sinh có thứ hạng một chữ số không?
Toán thì quên sạch, thi được có 40 điểm, dù có được buff hào quang nhân vật chính thì tôi cũng thấy hoài nghi lắm.
“Chỉ cần cố gắng là được à?”
“Ừ. Chỉ cần cậu nỗ lực hết mình là tôi mãn nguyện rồi.”
Đó không phải là lời coi thường tôi, mà là một đánh giá khách quan.
Top 10 là phạm vi thứ hạng của những học sinh luôn học tập chăm chỉ và đều đặn, nên cô ấy mới nói vậy vì nghĩ rằng sẽ rất khó khăn.
Tôi cũng chẳng có ý định phản bác.
Nhưng lòng hiếu thắng đã trỗi dậy.
Biết đâu tôi lại nhận được phần thưởng lớn nhờ việc này.
Ví dụ như đề nghị
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
