Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

53 620

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

374 1322

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

614 1412

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

465 1863

Ngoại Truyện - Chương 554: Ngoại Truyện IF - Lucky Sukebe 2

Chương 554: Ngoại Truyện IF - Lucky Sukebe 2

Kính coong-!

Vừa bước vào tiệm sách, tiếng chuông cửa kiểu cổ điển đã vang lên leng keng vui tai.

Nhắc mới nhớ, bình thường cô rất ít khi ghé qua những nơi như tiệm sách.

Từ giờ chắc phải đến thường xuyên hơn mới được.

“Chỗ này giống tiệm sách cũ nhỉ?”

Matsuda hỏi một câu giống hệt ngày xưa.

Miyuki lễ phép cúi chào ông chủ tiệm lớn tuổi rồi khẽ đáp.

“Cũng có nhiều sách cũ lắm.”

Bây giờ chắc Matsuda sẽ hỏi khu truyện tranh ở đâu.

“Có truyện tranh không?”

Quả nhiên là vậy.

Mọi chuyện diễn ra giống hệt như trước khiến cô vừa vui nhưng cũng hơi tiếc nuối.

Giá như cậu ấy nói chuyện khác thì chắc sẽ thú vị hơn.

“Có. Ở đằng kia kìa. Nhưng Matsuda-kun này, chúng ta đến đây mua sách học mà, sao cậu lại quan tâm đến truyện tranh?”

“Tiện thể mua luôn truyện tranh thì càng tốt chứ sao.”

“Vậy tớ sẽ đi mua sách bài tập, Matsuda-kun chọn cho tớ vài cuốn truyện tranh để đọc nhé.”

“Cậu định đọc thể loại gì.”

“Tình cảm lãng mạn. Cuốn nào trông có vẻ hay ấy.”

“Biết rồi.”

Ừm ừm. Rất tự nhiên.

Thế này thì giờ ra chơi có thể cùng nhau đọc truyện tranh, rồi tiện thể nằm luôn lên đùi cậu ấy cũng được.

Miyuki mải mê tưởng tượng về một tương lai xa xôi, vừa giả vờ chọn sách bài tập ở khoảng cách không quá xa Matsuda, vừa đảo mắt tìm kiếm.

‘Rõ ràng là quanh đây mà...’

Cô nhìn thấy những cuốn sách được xếp lộn xộn trên ngăn cao nhất của giá sách.

Cô nhớ là mình đã nhón chân ở quanh khu vực này.

Là chỗ này sao? Hay là ngăn bên cạnh?

Lúc đó hoảng quá nên cô nhớ không rõ lắm.

Nhưng vì có linh cảm rất mãnh liệt, Miyuki đã nhón chân lên để lấy cuốn sách bài tập toán nằm ở giữa đống sách đang xếp chồng lên nhau.

Và ngay khoảnh khắc bàn tay nhỏ nhắn của cô chạm vào góc cuốn sách,

Bịch.

“Ơ...?”

Chồng sách vốn được xếp chênh vênh bắt đầu chao đảo.

Chính là nó. Lúc đó chắc chắn cũng như thế này.

Nhưng cô làm có hơi quá liều không? Nếu sách cứ thế rơi xuống thì chắc sẽ đau lắm.

Miyuki vừa nghĩ vậy vừa chuẩn bị tinh thần thì,

Bộp-!

Cánh tay to và dài của Matsuda vươn ra từ qua vai Miyuki, chặn đứng cuốn sách đang chực rơi xuống.

“Phải cẩn thận chứ.”

Cậu thản nhiên đặt cuốn sách lại ngay ngắn rồi phủi tay.

Tình huống lại diễn biến khác đi khiến Miyuki không khỏi bối rối, cô há hốc miệng.

“Này.”

Matsuda khua tay trước mặt Miyuki, cô bừng tỉnh và nở một nụ cười gượng gạo.

“À, c-cảm ơn cậu...”

Tại sao, tại sao Matsuda lại ở đây chứ?

Rõ ràng là cậu ấy phải chạy từ xa tới cơ mà... Thật là cạn lời.

“Cậu định lấy cuốn nào? Cuốn này à?”

“Không... cuốn ở dưới... sách bài tập toán...”

“Cuốn này?”

“Đúng rồi...”

“Đây.”

Tay kia của Matsuda đang cầm vài cuốn truyện tranh.

Nhìn tựa đề thì là thể loại tình cảm lãng mạn.

Có vẻ như cậu ấy đã nhanh chóng chọn xong truyện tranh, rồi định đến hỏi cô xem mấy cuốn này được không thì tình cờ giúp cô.

“Cảm ơn cậu.”

Miyuki nói lời cảm ơn rồi bắt đầu càu nhàu trong lòng.

Đối tượng không phải là Matsuda, mà là một kẻ nào đó đã đưa cô về quá khứ.

‘Thế này là sao...!’

Thế này thì sự kiện làm sao mà diễn ra suôn sẻ được? Đúng là một người... à không, một vị chẳng biết cái quái gì cả.

Không đúng. Mọi việc đều có dòng chảy của nó mà.

Có thể là do cô chần chừ, khiến Matsuda ở gần cô hơn so với lúc đó, làm phá vỡ dòng chảy và khiến sự việc diễn biến theo hướng khác.

Nên chắc không được chửi bới vội vàng.

Hay là thử lảo đảo ở khu vực khác xem sao? Nếu vậy thì Matsuda có đỡ cô không nhỉ?

Rồi tiện thể chạm vào eo cô luôn, viễn cảnh đó cũng không tồi...

‘Sao mình cứ toàn nghĩ mấy chuyện kỳ quặc thế nhỉ...?’

Cứ như thể cô chỉ chăm chăm vào việc "chạm vào cơ thể" vậy, cô cảm thấy mình thật giống một kẻ biến thái.

Đừng như vậy nữa. Dù là chuyện nhỏ nhặt hay to tát cũng không sao, chỉ cần có sự giao lưu chạm đến cảm xúc của nhau là được.

“Cậu đi kiểu gì thế?”

Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, giọng nói hờ hững của Matsuda vang lên từ phía sau.

Miyuki lúc này mới nhận ra mình vẫn đang đi nhón gót, cô hắng giọng và giả vờ như không có chuyện gì.

“Hả...? Gì cơ?”

“Sao cứ đi cà nhắc thế. Cứ như dưới đất có vũng nước ấy.”

“T-Tớ đi thế lúc nào...?”

“Vừa nãy.”

“Đâu có...? Cậu nhìn đời bằng con mắt tiêu cực quá rồi đấy?”

“Tớ chỉ hỏi dáng đi của cậu sao lại thế thôi mà, có cần phải lôi cả cuộc đời vào không?”

“Tùy tớ.”

“Đúng là ngang ngược.”

Nhìn biểu cảm cười khẩy của Matsuda, Miyuki bỗng thấy bực mình, cô bĩu môi.

Đúng lúc đó, cô thấy có một vật gì đó đen sì đang chuyển động mờ ảo dưới chân mình.

Tò mò nhìn xuống, Miyuki phát hiện ra một con rết to và dài cỡ ngón tay giữa đang bò sượt qua mũi giày của cô.

Vô số cái chân, cùng với cái thân đen sì uốn éo một cách gớm ghiếc.

Nhận thức rõ ràng được thứ đó là gì, Miyuki hét lên một tiếng thất thanh.

“Á á á á á!”

“G-Gì vậy...? Hự...!”

Nổi hết cả da gà, Miyuki bám lấy vai Matsuda đang hoảng hốt và nhảy phốc lên ôm chầm lấy cậu.

Dù đây là một pha đụng chạm khá thân mật ngoài ý muốn, nhưng Miyuki đang sợ chết khiếp nên hoàn toàn không nhận ra điều đó. Cô cứ thế bám chặt lấy Matsuda - người đã vô thức dùng tay đỡ lấy mông cô.

“Rết...! Có rết...!”

Miyuki rơm rớm nước mắt, vùng vẫy loạn xạ.

Nhìn bộ dạng hoảng loạn của cô, Matsuda bật cười, nói với giọng điệu đều đều.

“Nó bò đi rồi.”

Nghe giọng nói bình thản của Matsuda, Miyuki vẫn ôm chặt lấy cậu và nhìn xuống dưới.

“Thật không...?”

“Ừ. Hết rồi.”

Nhà cô là nhà biệt lập, lại có cả sân vườn nên thỉnh thoảng cũng có côn trùng xuất hiện.

Nhưng nhà cô có thuê dịch vụ diệt côn trùng định kỳ, và dù có côn trùng xuất hiện thì cô cũng chỉ cần lấy một nắm giấy vệ sinh, hoặc dùng cuốn sách nào đó không cần thiết để đập chết nó là xong...

Nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một con rết to, dài và béo múp míp như vậy - thứ mà họa hoằn lắm mới thấy ở nhà bà nội - nên cô đã vô cùng hoảng sợ.

“Haa...”

Thở phào nhẹ nhõm, Miyuki nhận ra ánh mắt của Matsuda - người mà bình thường cô phải ngước lên nhìn - giờ đang song song với tầm mắt của cô.

Hơn nữa, cảm giác nặng trĩu dưới mông chính là cánh tay của Matsuda, còn tay cô thì đang bóp chặt lấy vai cậu như muốn nghiền nát nó.

“Á...”

Nhận ra mình vừa làm gì, Miyuki phân vân không biết có nên cứ giữ nguyên tư thế này không, nhưng rồi cô cũng tỉnh táo lại và tuột xuống khỏi người Matsuda.

“X-Xin lỗi... Tại tớ sợ quá...”

“Nhìn là biết rồi.”

“Tay cậu có sao không...?”

“Tay tớ làm sao? Sợ bị sức nặng của cậu đè bẹp à?”

“Không phảiiii...! Ý tớ là cậu đỡ tớ bằng một tay thì...”

“Tớ đùa thôi. Không sao.”

Dù là trong vô thức nhưng được ôm cậu ấy thế này cũng thấy dễ chịu hẳn.

Năng lượng cho vài ngày tới đã được sạc đầy.

Tuy có hơi tiếc nuối một chút.

Dù sao thì cô cũng không ngờ lại có rết xuất hiện.

Giá như là một con bọ nào đó dễ thương một chút thì tốt biết mấy, thật là cạn lời.

Tất nhiên là làm gì có con bọ nào dễ thương, nhưng có vẻ như cô đã bị phạt vì dám càu nhàu với người đã đưa cô về quá khứ.

Miyuki vuốt ngực, đôi môi khẽ run rẩy. Matsuda cười khúc khích rồi trêu chọc cô.

“Nhìn cái môi cậu run rẩy kìa. Sợ thật đấy, sợ thật.”

“M-Môi run rẩy là sao... Cái đó là gì?”

“Thì cái đó... mõm chó ấy. Cái phần nhô ra ấy. Gọi là gì nhỉ? Mõm à?”

“M-Mõm... Tớ là chó chắc?”

“Trông cũng giống Welsh Corgi phết.”

“Welsh Corgi chân ngắn mà...! Chân tớ ngắn à?”

“Ngoại hình ấy.”

Cảm giác như cậu ấy đang khen cô dễ thương, nhưng đồng thời cũng ngấm ngầm chửi cô... một cảm giác rất khó tả.

Không biết nên vui hay nên buồn nữa.

“Cậu còn chọn sách bài tập nữa không?”

“... Có.”

“Thế thì chọn đi. Tớ lấy cho.”

‘Cái tên này...’

Suýt chút nữa thì cô đã bảo cậu ra chỗ khác mà chọn truyện tranh tiếp đi, nhưng Miyuki đã kìm nén được sự bốc đồng đó và thở dài trong lòng.

Lần này tình huống lại diễn biến khác đi rồi.

Nhưng may mà không đến nỗi thảm họa như lần trước.

Nghĩ kỹ lại thì lúc cô ôm cậu ấy, hình như Matsuda cũng hơi ngại ngùng một chút thì phải...

Nghĩ đến đó thì cũng coi như là có thu hoạch rồi.

Cái này dùng thuật ngữ chuyên môn gọi là gì nhỉ... Lucky gì gì đó, cô không rõ lắm.

“Cái này để tớ mang về nhà.”

Matsuda nhét đại sách bài tập và truyện tranh vào túi giấy rồi nói. Miyuki lắc đầu.

“Cứ đưa cho tớ. Tớ cho vào cặp mang về là được.”

“Đã bé tí teo rồi mà còn vác nặng trên vai thì không cao lên được đâu.”

“Tớ không lùn nhé...! Tớ cao bằng mức trung bình đấy...!”

“Thấy cậu xù lông lên thế này là biết lùn hơn mức trung bình rồi.”

“Thực ra là cao hơn mức trung bình một chút cơ nhé?”

“Thế thì đâu phải là chiều cao trung bình?”

“Xấp xỉ mức trung bình nên nói thế cũng được mà...!”

“Biết rồi. Nhưng sao trông cậu có vẻ tức giận thế?”

“Đâu có? Cậu tưởng tượng à?”

“Không phải thì thôi.”

Lại có cảm giác bị cuốn theo nhịp độ của cậu ấy rồi.

Nếu bây giờ cô lao vào ôm cậu ấy thì cậu ấy có phản ứng thế này không nhỉ?

Cô muốn thử nghiệm một lần xem sao.

“Haa... Bây giờ cậu đến học viện à?”

“Phải đi chứ. Đến giờ rồi.”

“Tớ đi xem cùng được không?”

“Xem học viện á?”

“Ừ. Lúc nãy tớ nói rồi mà. Tớ muốn học thử piano. Matsuda-kun bảo đó là học viện dạy tổng hợp các loại nhạc cụ trong ban nhạc nên tớ thấy hứng thú, muốn xem môi trường ở đó thế nào.”

Sai lầm rồi.

Đáng lẽ không nên nhắc đến piano mà chỉ nên nói về môi trường thôi...

Nói thế này chẳng khác nào cô đang viện cớ vì muốn học cùng Matsuda.

“Thì... tùy cậu. Xem xong rồi tự về nhé.”

“Cậu về một mình à? Chúng ta ăn tối cùng nhau không được sao...?”

“Cậu định đợi tớ học xong à?”

“Tớ sẽ tư vấn với viện trưởng ở đó... Nếu được thì làm bài kiểm tra thử xem sao... Rồi xem người khác học nữa, chắc là vừa kịp thời gian...”

“Cũng không tồi.”

Cô cứ tưởng cậu sẽ trả lời kiểu bất cần như "Tùy cậu" hay "Thế thì cứ làm vậy đi", không ngờ cậu lại bảo "Cũng không tồi"... Thật may quá.

Cảm giác giống như vô tình thò tay vào túi quần và nhặt được tờ 1 vạn yên vậy?

Có vẻ như hôm nay cô không chỉ có thu hoạch nhỏ, mà là một thu hoạch lớn.

Đã khổ tâm mấy ngày trời thì cũng phải được đền đáp chứ.

Cố kìm nén cảm giác muốn vỗ tay ăn mừng, Miyuki cùng Matsuda hướng về phía khu phố sầm uất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!