Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 45

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1679

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 501

Web Novel - Chương 112: Sự chênh lệch sức mạnh

Chương 112: Sự chênh lệch sức mạnh

“Ưm? Hậu bối. Dưới mắt cậu thâm quầng kìa.”

Sáng hôm sau, khi tôi vừa bước vào nhà ăn để dùng bữa, Chinami đã hướng về phía tôi mà nói vậy.

Tôi dùng tay ấn ấn, xoa bóp quanh khóe mắt rồi đáp.

“Tại tôi ngủ không ngon giấc thôi.”

“Sao vậy?”

Vì sao á, vì thằng chó Tetsuya ngáy o o chứ sao.

Đã bảo là không ngáy thế mà lại tạo ra cả một trận động đất trong phòng, lỗi lớn nhất là do tôi đã tin lời thằng ranh đó.

Cũng may là giữa chừng tôi đã lết ra phòng sinh hoạt chung ngủ tạm dù hơi bất tiện...

Chứ nếu thức trắng đêm thì bây giờ tôi đã cáu kỉnh lắm rồi.

“Chắc do lạ chỗ nên tôi chưa quen.”

“Hậu bối cũng có nét nhạy cảm ngầm nhỉ.”

“Chắc là vậy. Sư phụ ngủ ngon chứ?”

“Tôi ngủ một mạch không tỉnh giấc lần nào cho đến khi báo thức reo luôn. Chắc là nhờ được massage nên người mới thư giãn như vậy.”

“Vậy thì tốt rồi. Ăn cơm thôi nhỉ?”

“Vâng. Thức ăn kèm hôm nay là trứng cuộn và cá thu nướng, cậu nhớ xin cô đầu bếp thêm để ăn cho no bụng nhé. Phải chuẩn bị sức lực cho buổi tự tập luyện sau giờ nghỉ trưa nữa.”

Chinami ngó nghiêng xung quanh rồi hạ thấp tư thế, đưa một tay lên che miệng.

Sau đó, cô ấy hạ giọng nói tiếp.

“Trước khi ngủ tôi có nghe Renka nói... Có vẻ như đích thân Renka sẽ đấu tập với cậu đấy.”

Tôi cứ tưởng cô ta sẽ đẩy một tiền bối khác ra đấu với tôi, ai ngờ lại đích thân ra tay sao?

Thế thì tôi chẳng cần phải giở trò gì nữa rồi.

Mà cũng phải, tự tin vào thực lực của bản thân đến thế, lại còn muốn tự tay dạy dỗ tôi, thì diễn biến này cũng là lẽ đương nhiên.

“Vậy sao?”

“Vâng. Hậu bối tuy có tài năng xuất chúng nhưng lại chưa nắm rõ luật lệ đúng không? Cậu ấy bảo cần phải trực tiếp va chạm thể xác để dạy cho cậu hiểu.”

Trực tiếp va chạm thể xác sao... Nghe gợi tình quá đấy.

“Tôi thì sao cũng được... Nhưng buổi tập sẽ diễn ra thế nào?”

“Cái đó thì tôi không rõ. Renka không nói đến mức đó.”

“Ra vậy. Tôi đã hẹn đấu tập với Miura rồi, không biết có thời gian không nữa.”

“Đấu tập với hậu bối Miura sao? Hai người đã thỏa thuận trước rồi à?”

“Hai chúng tôi thì đã thỏa thuận rồi... Nhưng Đội trưởng không biết.”

“Ấy chết...! Những người mới bắt đầu, ngay cả việc mặc Bogu còn lóng ngóng thì không được tự ý đấu tập với nhau đâu...! Rất dễ xảy ra xô xát vì mất kiểm soát cảm xúc, mà cũng chẳng thể phân định thắng thua rõ ràng được...!”

Chinami phồng đôi má mềm như bánh mochi lên trách móc tôi.

Tôi gãi gãi bên thái dương, tỏ vẻ ngượng ngùng đáp.

“Tôi cứ nghĩ Đội trưởng hoặc Sư phụ sẽ giám sát cho chúng tôi...”

“Chuyện quan trọng thế này thì phải hỏi ý kiến chúng tôi trước chứ... Hậu bối thật là ngang bướng quá đi.”

“Giờ nghĩ lại mới thấy lời Sư phụ nói đúng trăm phần trăm. Tôi xin lỗi.”

“Hừm... Dù sao thì thái độ nhanh chóng nhận lỗi của cậu cũng rất đáng khen. Chuyện đấu tập... để tôi thử bàn bạc lại với Renka xem sao.”

“Tôi hiểu rồi.”

Hài lòng trước câu trả lời ngoan ngoãn của tôi, Chinami gật gù rồi bưng khay cơm đi tới.

Cứ thế, tôi cùng cô ấy nhận cơm và thức ăn, vừa chào buổi sáng các thành viên khác vừa đi về phía bàn ăn, thì tình cờ chạm mặt Renka và Tetsuya đang bước vào.

“A! Bạn thân, cậu đến rồi à. Dạo này cậu có vẻ hay đi cùng hậu bối Miura nhỉ?”

Trước lời chào hỏi tươi rói của Chinami, Renka liếc nhìn Tetsuya đang cười toe toét bên cạnh mình.

“Chỉ là tình cờ gặp nhau trên đường đến nhà ăn thôi.”

“Vậy sao? Nhưng mà dưới mắt bạn thân Renka cũng thâm quầng kìa.”

“Tại tớ ngủ không ngon giấc.”

“Nhắc mới nhớ, bạn thân cũng khó ngủ khi ở chỗ lạ nhỉ?”

“Ừ...”

Nói rồi, Renka nhìn Chinami với ánh mắt bất lực.

Nhìn tình hình này thì chắc là Chinami lại mớ ngủ hay làm trò gì đó rồi...

Có lẽ trong lúc ngái ngủ cô ấy đã ôm chặt lấy cánh tay Renka, hoặc gác chân lên người cô ta chẳng hạn.

Lần nào ngủ chung với Renka, Chinami cũng thế cả.

“Cậu giống hệt hậu bối Matsuda luôn. Hậu bối cũng bảo là chưa quen chỗ lạ đấy.”

“Thế à...?”

Ánh mắt Renka hướng về phía tôi.

Một biểu cảm đầy bất ngờ. Tôi nhún vai đáp lại ánh nhìn đó rồi ngồi xuống bàn, bắt đầu và cơm.

Phải ăn thật nhiều để còn chuẩn bị cho buổi tập nữa chứ.

Bên trong phòng tập được bố trí tại nhà nghỉ trên núi.

Các thành viên vừa trải qua một buổi tập với cường độ cao hơn hôm qua, dù mệt mỏi nhưng trên mặt ai nấy đều nở nụ cười.

Bởi vì từ bây giờ sẽ bắt đầu khoảng thời gian tự do, mang danh nghĩa là tự tập luyện.

Sau khi tất cả các thành viên với tâm trí ngập tràn ý nghĩ ra suối chơi đã rời đi, trong phòng tập chỉ còn lại bốn người.

Tôi, Tetsuya, Renka và Chinami.

Chúng tôi dọn dẹp qua loa căn phòng vừa tập xong, rồi chẳng ai bảo ai, tự động tập trung lại một chỗ.

Có lẽ vì Renka và Chinami đang ở gần nên hương việt quất và đào thoang thoảng xộc vào mũi tôi.

Vấn đề là trong đó lại pha lẫn mùi hôi rình của Tetsuya.

Nhìn cái thằng rắc cứt vào vườn hoa, tự dưng máu điên trong tôi sôi lên.

“Từ bây giờ, tôi sẽ hướng dẫn phương pháp tu luyện phù hợp với phong cách của từng người.”

Renka khi bước vào chế độ nghiêm túc trông khá gợi cảm.

Đặc biệt là chiếc cổ cao lấp lánh mồ hôi của cô ta, khiến cảm giác muốn mút mát trào dâng mãnh liệt.

“Bắt đầu từ Miura...”

Ngay khi Renka định bắt đầu buổi dạy kèm riêng,

“À ừm... Bạn thân.”

Chinami dè dặt gọi Renka.

“Hửm?”

“Tớ có chuyện muốn nói một lát.”

“Cậu nói đi.”

“Cậu ra góc này một chút nhé.”

Chinami kéo Renka ra góc phòng tập, mang vẻ mặt nghiêm túc bắt đầu nói gì đó.

Chắc là chủ đề liên quan đến trận đấu tập giữa tôi và Tetsuya rồi.

Và khi Chinami càng nói, sắc mặt Renka càng trở nên cứng đờ.

Không lâu sau, kết thúc cuộc trò chuyện ngắn với Chinami, Renka buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Sau đó, cô ta tiến về phía tôi và Tetsuya, khoanh tay lại.

“Hai cậu, từ nay cấm tự ý quyết định đấu tập mà không có sự cho phép của người hướng dẫn. Những người mới bắt đầu với nhau thì định làm cái trò gì hả?”

Trước lời quở trách đầy giận dữ của Renka, Tetsuya giật thót mình rồi cúi gầm mặt xuống.

“Tôi xin lỗi.”

“Nhất thiết phải đấu sao? Tôi thấy chẳng thu được lợi ích gì đâu?”

“Tôi... thực sự rất muốn đấu.”

“Matsuda, còn cậu?”

Renka nhìn tôi bằng ánh mắt thiếu tin tưởng.

Tôi chép miệng cái "chậc" rồi đáp.

“Tôi thì sao cũng được... Chỉ cần Miura thích thì tôi chiều.”

“Vậy sao...?”

Ánh mắt Renka đảo qua đảo lại giữa tôi và Tetsuya.

Trông như thể cô ta đang đong đếm sự chênh lệch thực lực vậy.

Nhận ra điều đó, Tetsuya nhìn Renka với vẻ mặt khẩn khoản.

“Xin Đội trưởng đấy. Vừa nãy lúc đấu tập rút gọn dưới sự chỉ đạo của Huấn luyện viên, Đội trưởng cũng thấy rồi mà. Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa đâu.”

“Tất nhiên tôi công nhận tốc độ tiến bộ của cậu rất nhanh... Nhưng người mới đấu với nhau thì...”

“Đội trưởng và tiền bối Nanase sẽ làm trọng tài cho chúng tôi mà.”

“Cậu vốn bướng bỉnh thế này à?”

“A, không ạ. Tôi xin lỗi.”

“Không phải tôi trách móc gì đâu, chỉ là thấy hơi bất ngờ thôi. Có tinh thần hiếu thắng là tốt... Đợi một chút, tôi cần thời gian suy nghĩ.”

“Vâng, thưa Đội trưởng.”

Trước câu trả lời răm rắp như quân đội của Tetsuya, chắc cô ta cũng chẳng biết nói gì thêm nữa?

Renka lườm chúng tôi một cái rồi đi về phía Chinami, bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Nhìn theo Renka, Tetsuya khẽ hỏi tôi.

“Cậu nói chuyện chúng mình đấu tập rồi à?”

“Phải nói chứ. Đừng bảo cậu định để hai đứa mình tự lao vào tẩn nhau nhé? Trọng tài cũng không có?”

“Không phải thế... Nhưng giá mà cậu nói lúc có tôi ở đó thì tốt biết mấy. Làm tôi giật cả mình...”

“Tôi cũng giật mình đây.”

“Sao cơ?”

“Tôi cứ tưởng cậu đã báo cáo với Đội trưởng rồi cơ đấy. Thấy hôm nay hai người cùng đến nhà ăn, tôi tưởng Đội trưởng cũng biết rồi. Hai người không phải có quan hệ mờ ám sao?”

“Mờ, mờ ám gì chứ...?”

Tetsuya luống cuống nói lắp bắp.

Tôi cười khúc khích với âm lượng đủ nhỏ để Renka không nghe thấy, rồi nói.

“Đùa thôi thằng ranh.”

“Sao cậu lại đùa kiểu đó chứ...”

“Nhưng Đội trưởng xinh đúng không?”

“Này...!”

“Chỉ có hai đứa mình nói chuyện với nhau thôi, có sao đâu?”

“Không... Xinh thì có xinh thật...”

Nhìn xem. Mới dỗ ngọt vài câu là bản chất bắt cá nhiều tay đã lộ ra rồi.

Với hạng như mày thì đó chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước thôi, cứ đứng đó mà thèm thuồng đi.

Tôi vỗ nhẹ vào lưng hắn, gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

“Cố lên nhé. Tôi ủng hộ cậu.”

“Cố, cố cái gì mà cố... Cậu im lặng chút đi. Lỡ Đội trưởng nghe thấy thì tính sao...”

Trong lúc chúng tôi đang thì thầm to nhỏ, Renka đã kết thúc cuộc trò chuyện với Chinami và tiến lại gần. Với khuôn mặt vẫn còn vẻ không hài lòng, cô ta chỉ tay về phía giá để Bogu tạm thời.

“Mặc trang bị vào đi.”

Nghe vậy, khuôn mặt Tetsuya bừng sáng.

Hắn gập người cúi chào, bày tỏ sự biết ơn.

“Cảm ơn Đội trưởng.”

“Đấu 3 hiệp thắng 2, chỉ đánh đúng một trận này thôi. Không được hơn đâu đấy.”

“Rõ!”

Trông thế mà cũng mềm lòng phết nhỉ.

Lại còn quan tâm đến thằng Tetsuya sắp bị ăn hành ngập mặt nữa chứ.

Hay là cô ta nghĩ thằng đó có thể đối đầu với tôi dù chỉ một chút?

Nếu thế thì tôi hơi thất vọng đấy.

“Hậu bối cứng đầu của chúng ta đã đạt được điều mình muốn rồi nhỉ.”

Lời trách móc đầy trìu mến của Chinami khi cô ấy đang giúp tôi mặc Bogu.

Đợi cô ấy buộc chặt dây Men xong, tôi mới lên tiếng xin lỗi.

“Tôi xin lỗi.”

“Không sao đâu. Chuyện đã rồi thì đành chịu thôi. Ngược lại, tôi thấy đây là một cơ hội tốt đấy. Tôi sẽ cho cậu một lời khuyên, hy vọng cậu sẽ lắng nghe.”

“Tất nhiên rồi. Sư phụ cứ nói đi.”

“Hiệp đầu tiên, ngay khi Renka vừa ra hiệu bắt đầu, cậu hãy tấn công ngay lập tức. Thành công thì tốt, mà dù thất bại thì hậu bối Miura cũng sẽ bị luống cuống, sau đó cậu sẽ dễ dàng tìm ra kẽ hở hơn. Cậu hiểu chứ?”

“Tôi khắc cốt ghi tâm.”

“Tiếng thét (Kiai) phải ngắn gọn và dõng dạc, hãy chú trọng vào khí thế của Khí Kiếm Thể Nhất Trí. Có như vậy mới gây ấn tượng được với trọng tài Renka.”

“Vâng, thưa Sư phụ.”

“Nào, giờ cậu đứng lên đi.”

Ngoan ngoãn làm theo lời Chinami, tôi duỗi thẳng đầu gối đứng dậy. Cô ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi.

“Cố lên nhé. Đã đâm lao thì phải theo lao, nhất định phải thắng đấy. Nhỡ mà cậu để mất dù chỉ 1 điểm, đêm nay tôi sẽ bắt cậu huấn luyện đặc biệt cho đến sáng luôn.”

Sư phụ của tôi nhiệt tình quá mức rồi.

Nên tôi thích lắm.

Hiệp đầu tiên, cứ làm theo lời Chinami, kết liễu trong chớp mắt.

Từ hiệp sau trở đi, cứ từ từ mà lăng nhục, để thằng Tetsuya cảm nhận được bức tường ngăn cách thực lực, lúc đó nó sẽ có phản ứng thôi.

“Nếu đánh vào những chỗ không phải là bộ phận đánh hợp lệ, tôi sẽ coi đó là phạm luật. Nhớ kỹ đấy.”

Lời dặn dò của Renka hướng về phía tôi và Tetsuya sau khi cả hai đã chuẩn bị xong.

Cái kiểu cố tình nhắc nhở để dằn mặt tôi thật nực cười.

Chỉ muốn gạt chân cho thằng ranh ngã nhào rồi đập cho một trận nhừ tử.

Nhưng đó là kỹ thuật chỉ được phép dùng trong các giải đấu của cảnh sát.

Còn trong các trận đấu thông thường thì bị cấm.

Nên thôi, không dùng vậy. Phải thắng một cách đường đường chính chính.

Để thằng Tetsuya không còn lý do gì mà ngụy biện nữa.

“Tôi hiểu rồi.”

“Chuẩn bị.”

Nghe giọng nói có phần bất an của Renka, tôi ngồi đối diện Tetsuya và cúi đầu chào.

Sau đó, tôi đứng dậy, chờ đợi hiệu lệnh bắt đầu.

Vì thiếu ngủ nên một phần tâm trí tôi đang đi vắng.

Không thể tập trung hoàn toàn được, nhưng phải thế này mới gọi là thử thách chứ.

Nhân vật chính vốn dĩ luôn phải đối mặt với nghịch cảnh mà. Cứ coi như đây là chấp nó đi.

“...”

Ánh mắt Tetsuya lấp ló sau lớp Men như đang rực cháy.

Từ nãy đến giờ cứ tỏa ra cái mùi tự ti, thật nực cười hết sức.

Tôi nhắm chặt mắt lại rồi mở ra, gom hết sự tập trung đang chực chờ tan biến lại một chỗ, chờ đợi Renka cất lời.

“Vậy thì... Bắt đầu!”

Và ngay khoảnh khắc Renka đứng giữa hai chúng tôi hô lớn rồi lùi lại phía sau,

“Hấp!”

Tôi dậm mạnh chân, vung thẳng thanh Shinai về phía trước.

Bốp-!

“Hự!”

Cùng lúc đó, Tetsuya đang định lao vào tôi bật ra một tiếng kêu thảm thiết.

Một trong những điểm yếu của Thượng Đoạn Thế chính là đâm cổ.

Và tôi đã chủ động tung đòn đó trước.

Nhìn cái đầu của hắn bật ngửa ra sau rồi mới nảy lại, có vẻ đòn đánh đã trúng đích hoàn hảo.

“... Một điểm.”

Renka đưa tay lên trán, tuyên bố.

Giống như Chinami đã khuyên tôi, chắc chắn Renka cũng đã dặn Tetsuya phải cẩn thận đòn đánh đầu tiên... Thế mà lại bị hạ gục ngay tắp lự, trông hắn có vẻ hụt hẫng lắm.

Ghi được 1 điểm trong chớp mắt, tôi ngồi xổm xuống vạch kẻ trên sàn, chờ Tetsuya tỉnh táo lại.

Cười nhăn nhở khiêu khích chỉ là trò của bọn hạ đẳng.

Chỉ cần tỏ thái độ dửng dưng như không có chuyện gì to tát thế này thôi, cảm xúc của Tetsuya cũng đủ cuộn trào rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!