Chương 109: Chuyến tập huấn (2)
“Hai người đi đường cẩn thận nhé.”
Thứ sáu, ngày khởi hành đến địa điểm tập huấn, sau khi các tiết học đã kết thúc.
Miyuki ra tận trước phòng câu lạc bộ Kendo để tiễn Tetsuya.
Nghĩ đến việc cô ấy phải xách chiếc cặp nặng trĩu lủi thủi đi về một mình khiến tôi thấy xót xa. Nên tôi phải đưa cô ấy về thôi nhỉ?
“Tớ đi đây. Cậu về cẩn thận nhé. Có chuyện gì thì liên lạc cho tớ.”
Tetsuya vẫn nở nụ cười ngốc nghếch như mọi khi và nói lời tạm biệt.
Thấy Miyuki tươi cười vẫy tay chào, cậu ta tỏ vẻ vui sướng, rồi vội vàng bước vào phòng câu lạc bộ, bảo rằng phải giúp Renka chuẩn bị nhiều thứ.
Đợi đến khi cậu ta khuất bóng, tôi mới lên tiếng.
“Đi thôi.”
“Hả? Đi đâu?”
“Về nhà cậu. Tớ đưa cậu về rồi quay lại.”
“Cái gì...? Không cần đâu. Tớ đi tàu điện ngầm về cũng được mà?”
Miyuki xua tay từ chối. Tôi nắm lấy cổ tay cô ấy và hướng về phía bãi đỗ xe.
“Matsuda-kun...! Tớ thực sự không sao đâu mà...? Mọi người đang đợi, cậu làm thế này thì sao được?”
“Đằng nào cũng phải chuẩn bị nhiều thứ nên sẽ mất chút thời gian đấy.”
“Vậy thì tớ cũng phải giúp tiền bối Nanase chứ...! Tớ cũng là quản lý mà.”
“Hôm qua tớ làm xong hết rồi.”
“... Cậu là người có kế hoạch như vậy từ bao giờ thế?”
Dù miệng thì cằn nhằn như thể cạn lời, nhưng niềm vui sướng đã hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.
Nhìn xuống Miyuki, tôi bật cười và bước chậm lại.
“Cuối tuần này cậu định làm gì?”
“Ưm... Tớ đang định đi gặp bạn bè. Dạo này tớ toàn đi với Matsuda-kun nên chẳng mấy khi gặp mặt họ...”
“Lâu ngày mới gặp thì cũng đừng có vui quá mà đi chơi lêu lổng đến khuya, về sớm đi. Rõ chưa?”
“Không... Vốn dĩ tớ chỉ về muộn khi đi cùng Matsuda-kun thôi...”
“Trả lời.”
“À, tớ biết rồi... Tớ sẽ về sớm...”
Hài lòng với câu trả lời bẽn lẽn của cô ấy, tôi gật đầu, đến bãi đỗ xe và cùng Miyuki lên xe.
Có phải cô ấy rất thích việc tôi quan tâm chăm sóc mình không?
Vừa đặt cặp xuống, Miyuki đã nắm chặt lấy tay tôi và đan mười ngón tay vào nhau.
“Thế này thì tớ lái xe kiểu gì?”
“Bình thường cậu vẫn tự lái tốt mà...”
“Cũng đúng. Tớ xuất phát đây.”
“Ừm.”
Quay trở lại câu lạc bộ Kendo, tôi thấy Chinami đang kiểm tra các vật dụng trong khoang hành lý của xe buýt.
Nhìn cô ấy loay hoay trong khoang hành lý bên dưới trông hệt như một con sóc.
Tôi tiến đến trước khoang hành lý, ngồi xổm xuống và hỏi.
“Sư phụ đang làm gì vậy? Hôm qua chúng ta đã kiểm tra xong hết vật dụng rồi mà.”
“Là hậu bối à. Tôi chỉ đang kiểm tra lại một lần nữa cho chắc chắn thôi.”
“Sư phụ cẩn thận thật đấy. Nhưng Đội trưởng đi đâu rồi mà sư phụ lại làm một mình thế này?”
“Renka đang chốt lại lịch trình huấn luyện với Huấn luyện viên. Ý kiến của Huấn luyện viên là muốn tổ chức huấn luyện địa ngục dưới sự quản lý của thầy ấy, còn ý kiến của bạn thân Renka là nên dành nhiều thời gian tự tập luyện hơn, hai bên đang đối đầu rất gay gắt.”
Nghe cô ấy nói cứ như đang đàm phán giữa các quốc gia vậy.
“Cá nhân tôi muốn ủng hộ Đội trưởng. Tôi muốn tập luyện cùng sư phụ.”
“Á...! Tôi cũng vậy.”
“Tôi có thể giúp gì không?”
“Không cần đâu. Tôi cũng vừa kiểm tra xong rồi. Trang thiết bị, vật tư tiêu hao, mọi thứ đều hoàn hảo.”
Tôi đưa tay ra đỡ Chinami đang lồm cồm bò ra, cô ấy giật mình rồi nắm lấy tay tôi bước ra ngoài.
Sau đó, cô ấy vươn thẳng tấm lưng đang khom xuống và vươn vai.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vào lưng Chinami.
“Sư phụ vất vả rồi.”
“Á! Á...!”
Mỗi lần tay tôi chạm vào, cô ấy lại giật nảy mình và thốt ra những tiếng rên rỉ kỳ lạ.
Vỗ mông cô ấy thì cô ấy lại giống như một chú cún con đang thích thú, đáng yêu thật.
Cuối cùng, tôi nhẹ nhàng ôm lấy vai Chinami, xoa bóp một cái rồi hỏi.
“Chúng ta lên xe buýt được chưa?”
Chinami chép miệng như có vẻ tiếc nuối, rồi gật đầu.
“Vâng... Hậu bối lên trước đi. Tôi phải đi tìm Huấn luyện viên và Renka đã.”
“Tôi hiểu rồi. Sư phụ sẽ ngồi cạnh tôi chứ?”
“Ư á...?”
Chinami mở to đôi mắt vốn đã to tròn của mình.
Thấy phản ứng của cô ấy, tôi nghiêng đầu, nói như thể đó là điều hiển nhiên.
“Phải ngồi cùng nhau chứ. Tôi còn mua cả kẹo dẻo để ăn cùng sư phụ nữa mà.”
“Hừm hừm... Tôi thì sao cũng được.”
“Đừng nói là sư phụ định ngồi riêng nhé? Nếu vậy thì tôi sẽ buồn lắm đấy...”
Nghe vậy, Chinami chống tay lên hông và trách móc tôi.
“Này...! Tôi cũng mang theo đào để ăn cùng hậu bối mà, cậu hiểu lầm tai hại như vậy thì tôi mới là người buồn đấy...! Vừa rồi chỉ là do cậu nói đột ngột quá nên tôi mới hoang mang thôi...!”
“Là vậy sao?”
“Đúng vậy. Cậu mau lên xe ngồi đi. Tôi sẽ quay lại ngay.”
“Tôi hiểu rồi.”
Tôi nhìn theo bóng lưng Chinami đang lật đật bước vào phòng câu lạc bộ rồi mới lên xe buýt. Chiếc xe buýt được thuê có 50 chỗ ngồi.
Kích thước này là quá rộng rãi cho hơn 30 thành viên câu lạc bộ.
Tetsuya vẫn chưa lên xe à?
Nhìn là biết cậu ta đang lảng vảng quanh Renka rồi.
Tôi lấy một chai nước suối để ở hàng ghế đầu, trò chuyện dăm ba câu với các thành viên bảo tôi ngồi cạnh họ, rồi chọn một chỗ ngồi ngay trước hàng ghế trống ở phía sau.
“Chào Matsuda-kun.”
Lời chào từ hai nữ sinh năm 2 đang ngồi ngay phía trước tôi.
Trong chiếc xe buýt tắt đèn tối om giữa đêm khuya, tôi chợt nhớ đến mấy bộ phim AV lén lút di chuyển và làm đủ trò với các cô gái.
Tôi nhếch mép cười và khẽ gật đầu chào lại.
“Chào các chị. Các chị có đồ ăn gì không?”
“Bọn chị có Pocky vị matcha, em ăn không? Có cả bánh chuối nữa.”
“Đổi Pocky lấy kẹo dẻo không ạ?”
“Kẹo dẻo thì bọn chị cũng có mà?”
“Thế sao lúc nãy các chị không nói?”
“Vì không muốn cho em chứ sao?”
“Đưa đây nào.”
Tôi thò tay qua khe hở giữa hai lưng ghế, các cô gái cười khúc khích rồi đặt một viên kẹo dẻo lên lòng bàn tay tôi.
Nói năng xấc xược thế mà vẫn thích.
Đúng là đẹp trai có khác.
Những đánh giá tốt về tôi dạo gần đây chắc cũng góp phần vào chuyện này.
Nếu là tôi của ngày xưa thì chắc họ chẳng thèm nói chuyện đâu.
Chuyến tập huấn năm sau có nên đặt mục tiêu là ngủ ở phòng nữ không nhỉ?
Đang mải mê ảo tưởng và tán gẫu những chuyện tầm phào với các nữ sinh, tôi giơ tay lên khi thấy Chinami bước lên xe.
“Sư phụ, ở đây này.”
Thấy tôi, cô ấy lật đật bước tới rồi ngập ngừng.
Có vẻ cô ấy thấy hơi ngại khi phải đi vào trong vì tôi đang ngồi ở ghế ngoài cạnh lối đi.
“Ưm... Hậu bối. Hay là tôi ngồi ở ghế ngoài nhé?”
“Không ạ.”
Tôi trả lời dứt khoát rồi thu chân lại dưới tay vịn, lúc này Chinami mới thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận lách vào trong sao cho cơ thể không chạm vào người tôi.
Sau đó, cô ấy lấy ra một chiếc hộp hình chữ nhật từ túi nilon đang cầm trên tay.
Bên trong chiếc hộp bán trong suốt là những miếng đào được cắt gọt cẩn thận.
Cô ấy mở nắp hộp và nói.
“Hôm nay tôi mang theo giống đào Madoka, loại ngon nhất trong số các loại đào giòn đấy.”
“Mùi thơm nồng quá nhỉ?”
“Ưm ưm...! Cậu tinh ý thật đấy. Đó là một trong những đặc trưng của giống đào Madoka.”
“Bây giờ đào gần như không còn bán nữa mà? Sư phụ kiếm được cũng tài thật.”
“Các loại đào giòn có ưu điểm là bảo quản được lâu nên có thể điều chỉnh thời gian xuất xưởng. Sắp tới cũng phải đem đông lạnh để chuẩn bị cho mùa đông, nhưng hiện tại vẫn còn bán nên không sao.”
Đem đông lạnh luôn á?
Nhà cô ấy có tủ đông chuyên dụng cho đào hay sao?
Tình yêu của Chinami dành cho đào càng tìm hiểu càng thấy đáng nể.
Hơi đáng sợ rồi đấy.
“Ra là vậy...”
“Cậu mau ăn đi kẻo nó đổi màu mất.”
Chinami nói sau khi nhón một miếng đào bỏ vào miệng.
Nhìn cô ấy nhai nhóp nhép với đôi má phúng phính, tôi bật cười khúc khích và trả lời.
“Vâng.”
Trong lúc tôi và Chinami đang thưởng thức những miếng đào, các thành viên khác cũng lần lượt lên xe và lấp đầy các chỗ trống.
Renka nhìn tôi đang ngồi cùng Chinami, lông mày khẽ giật giật, rồi cô ấy chọn ngồi ở ghế cạnh cửa sổ ở hàng ghế đối diện.
Và chỗ trống bên cạnh cô ấy đã bị Tetsuya chiếm lấy.
Cái thằng chó này... Ngồi xuống tự nhiên gớm nhỉ.
Thật chướng mắt. Tôi nhìn thằng khốn đang gật đầu chào mình, buông một câu nói đùa với âm lượng vừa đủ để Renka không nghe thấy.
“Sướng nhỉ?”
“Chuyện gì?”
“Không, không có gì.”
“Nhạt nhẽo... Nhưng cổ cậu bị sao thế?”
“Cổ?”
“Hơi đỏ.”
Cái này á? Là dấu vết Miyuki để lại trên xe lúc mày đang vô duyên vẫy đuôi nịnh nọt Renka đấy.
“Vậy sao? Có tệ lắm không?”
“Không đến mức đó.”
“Vậy thì tốt rồi.”
“Càng nhìn càng thấy cậu vô tư thật đấy. Sao con người lại có thể như thế được nhỉ?”
Mày thì khá hơn chắc thằng chó?
Tôi cười khẩy thay cho câu trả lời, rồi quay sang hỏi nhỏ Chinami đang nhai đào nhóp nhép.
“Kết quả trận đấu thế nào rồi ạ?”
“Hả? À... Đã thỏa hiệp rồi. Ngày đầu tiên, ngay khi đến nơi chúng ta sẽ cất hành lý và ăn cơm. Sau đó sẽ tiến hành huấn luyện tập thể, nhưng cường độ không quá nặng.”
“Còn ngày mai thì sao?”
“Ngày mai buổi huấn luyện đến trưa sẽ hơi vất vả một chút, nhưng sau khi kết thúc sẽ được tự do. Có thể tự tập luyện, hoặc ra suối gần nhà nghỉ chơi cũng được. Ở đó có cả phòng nghe nhìn nên có thể xem phim. Đường đi dạo quanh đó cũng rất đẹp.”
“Nhà nghỉ trên núi mà có cả phòng nghe nhìn cơ à?”
“Vì là nhà nghỉ kiểu pension (nhà trọ kiểu Âu) mà. Nơi này không chỉ được chọn làm địa điểm huấn luyện tập trung mà còn là nơi tổ chức các buổi dã ngoại nên cơ sở vật chất rất đầy đủ.”
Cơ sở vật chất đầy đủ thì chắc cũng có những nơi kín đáo nhỉ?
Ví dụ như... một nơi có thể massage riêng tư cho hai người.
Nếu có phòng nghỉ kèm suối nước nóng ngoài trời thì tốt biết mấy, nhưng mong đợi đến mức đó thì hơi tham lam quá.
“Ra là vậy. Tôi hiểu rồi.”
“Hơi tiếc là cường độ huấn luyện nhẹ hơn chuyến tập huấn năm ngoái, nhưng có thể bù đắp vào thời gian tự tập luyện nên chắc không sao đâu.”
Nghe cách nói chuyện thì có vẻ cô ấy định lấy cớ nâng cao thực lực để bắt tôi tập luyện đây.
Để dồn toàn lực cho Event với Renka, tôi chỉ nên tập luyện vừa phải rồi đi tán tỉnh thôi.
“Tất cả trật tự. Bắt đầu điểm danh.”
Giọng nói của Goro - người đã lên xe từ lúc nào - vang lên, chiếc xe buýt vốn đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.
Cuối cùng cũng khởi hành rồi.
Đây sẽ là bước ngoặt quan trọng nhất trong việc chinh phục Renka, mục tiêu của tôi là phải vắt kiệt tối đa kết quả từ chuyến đi này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
