Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 32

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1678

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 500

Web Novel - Chương 107: Thứ hạng ngoài dự đoán

Chương 107: Thứ hạng ngoài dự đoán

“Mọi người ngồi cách nhau một bàn nhé?”

Nghe lời lớp trưởng Miyuki đứng trên bục giảng, các học sinh bắt đầu kéo giãn khoảng cách giữa các bàn.

Ngày thi nên ai nấy đều uể oải, nhìn cảnh họ lờ đờ kéo bàn ghế kêu rột rột trông buồn cười thật.

Tetsuya ngồi bên cạnh đang dán mắt vào cuốn vở ghi chép. Tôi đá nhẹ vào chân chiếc bàn cũ kỹ của cậu ta.

“Học hành chăm chỉ không đấy?”

“Ừ. Tớ đã học rất chăm chỉ trong những buổi học kèm với Miyuki vào ngày thường.”

Miyuki đã từng kể với tôi.

Sau khi dạy kèm cho tôi xong, cô ấy tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi ra quán cà phê gặp Tetsuya để cùng học bài.

Nếu không phải vì quen biết nhau từ lâu thì Miyuki đã chẳng thèm quan tâm đến cậu ta rồi, cái danh thanh mai trúc mã đúng là... một cái cùm chân không hơn không kém.

“Giọng điệu tự tin gớm nhỉ?”

“Ừm... Chắc chắn sẽ tốt hơn kỳ thi cuối kỳ học kỳ trước. Tớ vẫn nhớ hết những gì chúng ta đã học chăm chỉ ở nhà cậu hồi nghỉ hè mà. Còn cậu thì sao?”

“Lần này chắc tớ lại tạch thôi. Nên tớ định quay cóp.”

“Quay cóp...?”

“Bài của Miyuki.”

Tetsuya hơi há hốc miệng.

Có vẻ cậu ta thấy hoang mang khi nghe tôi tuyên bố hùng hồn rằng sẽ chép bài của Miyuki.

Đang cười thầm khi nhìn bản mặt của cậu ta, tôi giật mình khi nghe thấy giọng nói của Miyuki vang lên từ lúc nào.

“Đừng có mơ. Quay cóp cái gì chứ?”

“À... Cậu nghe thấy rồi à? Vậy nhờ cậu giúp đỡ nhé.”

“Giúp đỡ cái gì mà giúp đỡ...! Thỉnh thoảng tớ không biết Matsuda-kun đang nói thật hay nói đùa nữa.”

“Hôm nay là nói thật đấy.”

“Vậy sao? Thế thì tiếc quá nhỉ? Ngay khoảnh khắc Matsuda-kun quay cóp, tớ sẽ báo cho giám thị biết. Nên hãy tự làm bằng thực lực của mình đi.”

“Làm không được thì tớ chép bài của lớp phó nhé?”

“Cậu nói năng trơ trẽn thật đấy...? Cậu không thấy tiếc công sức học hành từ trước đến nay sao...?”

“Có người bảo tớ là chỉ cần sẩy chân một cái là bị đuổi học luôn mà. Nên làm gì cũng được chứ sao?”

“Tớ đã bảo đó là nói quá lên rồi mà.”

Miyuki chống tay lên hông, đôi lông mày nhíu lại trông rất đáng yêu.

Trông cô ấy như đang định răn dạy tôi vậy.

Tôi xua tay với vẻ mặt thờ ơ.

“Đùa thôi.”

“Lúc nãy cậu bảo là nói thật cơ mà.”

“Thì nói đùa như nói thật ấy.”

“Trông chẳng giống thế chút nào... Tớ sẽ để mắt đến cậu đấy.”

Cậu đã cất công dạy kèm cho tớ mà tớ lại đi quay cóp thì đúng là xúc phạm cậu rồi.

Nuốt những lời đó vào trong, tôi nhún vai thay cho câu trả lời.

Không lâu sau khi Miyuki ngồi xuống ghế với ánh mắt bất an, cửa lớp mở ra và một giám thị với bộ râu xồm xoàm bước vào.

“Tất cả ngồi xuống đi.”

Một giọng nói đầy uy nghiêm.

Các học sinh trong lớp đều căng thẳng tột độ, ngậm chặt miệng lại.

Thấy mọi người đã ngồi ngoan ngoãn, ông ta nở một nụ cười hài lòng, đi một vòng quanh lớp để kiểm tra xem ngăn bàn của học sinh đã được dọn sạch chưa, trên bàn có để vật dụng thừa thãi nào không.

Sau đó, ông ta quay lại bục giảng và nói.

“Bị bắt quả tang quay cóp là đuổi ra khỏi phòng thi ngay lập tức, nhớ lấy. Các em có thể nháp trên đề thi, nhưng trên giấy thi chỉ được viết đáp án thôi. Dù tôi đã nhắc nhở như vậy nhưng lúc nào cũng có một hai em vẽ bậy lên giấy thi đấy.”

Lần này ông ta nói đùa bằng một giọng điệu thân thiện hơn, có lẽ vì thế mà sự căng thẳng đã vơi đi phần nào?

Bầu không khí trầm lắng trong lớp học đã sôi nổi trở lại một chút.

Giáo viên yêu cầu các học sinh ngồi bàn đầu phát đề thi xuống dưới.

Sau khi xác nhận tất cả đều đã nhận được hai tờ giấy dày cộm, giám thị nhìn đồng hồ.

“Còn 5 phút nữa. Thời gian làm bài là 50 phút, em nào làm xong trước thì ngồi im tại chỗ chờ đợi.”

Tôi giết thời gian bằng cách trao đổi ánh mắt với Miyuki, hoặc quan sát Tetsuya đang hít thở sâu.

Khoảng 5 phút trôi qua,

“Môn Văn học Hiện đại, bắt đầu.”

Giám thị ngồi thẳng lưng, thông báo giờ làm bài đã bắt đầu. Các học sinh đồng loạt mở đề thi ra.

Miyuki... trông rất thong thả. Không phải là cô ấy đang coi thường bài thi, mà là cô ấy đang kiểm soát bản thân rất tốt.

Lần này chắc cô ấy lại đứng đầu nhỉ?

Mở đề thi ra, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi thấy ngay từ câu đầu tiên đã là phần tôi học cùng Miyuki.

Nhìn Miyuki đã bắt đầu viết đáp án lên giấy thi, tôi cũng cầm bút lên.

Chấm điểm sơ bộ là một thủ tục bắt buộc đối với học sinh.

Học sinh của Học viện Yeboni cũng không ngoại lệ.

“Miyuki! Câu 8 đáp án là gì vậy?”

“Miyuki, có phải đáp án câu 20 là phong cách thơ thanh tao không?”

Đa số học sinh lớp 1-A đều xúm lại quanh Miyuki và lớp phó.

Đặc biệt là sau mỗi môn thi, hơn một nửa số học sinh lại tụ tập quanh bàn Miyuki thành từng nhóm nhỏ, và bây giờ là giờ nghỉ trưa cũng vậy.

Và Miyuki, như thường lệ, vẫn ân cần trấn an những học sinh đang kích động và giúp họ chấm điểm sơ bộ.

Tôi thì đang nằm gục trên bàn. Đây là lần đầu tiên tôi tập trung làm bài thi một cách đàng hoàng, việc phải vắt óc suy nghĩ khiến tôi tiêu hao rất nhiều tinh thần lực.

Nhưng cũng may là có nhiều câu tôi biết làm? Khóa học cấp tốc của Miyuki đã giúp ích rất nhiều.

“Matsuda, cậu không chấm điểm sơ bộ à?”

Tetsuya chọc nhẹ vào lưng tôi khi tôi đang nằm bất động. Tôi xua tay như đang đuổi một con ruồi phiền phức và nói.

“Tớ chỉ xem kết quả thôi.”

“Sao thế? Làm bài tệ hơn tưởng tượng à?”

Thằng này dám mặc định là tôi làm bài tệ cơ đấy.

Mày cứ tiếp tục thái độ đó thì tao sẽ thực sự xâm nhập vào nhà mày đấy nhé?

Tôi từ từ ngồi dậy và hỏi ngược lại.

“Chắc cậu làm tốt lắm nhỉ?”

“Tớ... có vẻ tốt hơn lần trước.”

“Chúc mừng nhé. Tớ xuống căng tin đây, cậu có muốn ăn gì không?”

Nghe vậy, Miyuki đang chấm điểm sơ bộ liền quay ngoắt đầu lại.

“Matsuda-kun! Tớ lấy sữa dâu!”

Ồn ào thế mà cậu vẫn nghe được cơ à.

Thật hết nói nổi.

Nghe Tetsuya cũng bảo muốn uống sữa dâu, tôi ậm ừ cho qua chuyện, xé nát tờ đề thi vứt vào thùng rác rồi bước ra khỏi lớp.

Đang thong thả đi dọc hành lang vắng vẻ hướng về phía căng tin,

“Hậu bối! Hậu bối!”

Từ phía sau vang lên giọng nói đáng yêu đặc trưng của Chinami.

Chinami đang đi cùng Renka với vẻ mặt thản nhiên.

Tôi cười toe toét với cô ấy và chào hỏi.

“Chào sư phụ. Sư phụ làm bài tốt chứ?”

“Tôi làm tốt lắm! Còn hậu bối thì sao?”

Mà nhắc mới nhớ, tôi cũng tò mò về thành tích của Chinami.

Renka thì thuộc top khá giỏi... Còn Chinami thì sao nhỉ?

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác thường ngày của cô ấy, dù miệng nói là làm tốt nhưng chắc chỉ xếp ở top dưới thôi.

“Tôi làm cũng tàm tạm. Hai người đang đi đâu vậy?”

“Chúng tôi định ghé qua phòng câu lạc bộ dọn dẹp một chút.”

“Dọn dẹp...? Hôm nay đâu có lịch sinh hoạt câu lạc bộ. Sao sư phụ không nghỉ ngơi cho khỏe mà lại...”

“Muốn phòng câu lạc bộ sạch sẽ thì phải dọn dẹp chứ. Tôi định dọn sẵn bây giờ để chiều thi xong là về luôn.”

“Vậy tôi cũng làm cùng. Tôi ghé căng tin một lát rồi qua nhé.”

“Không cần đâu. Bạn thân Renka đã hứa sẽ giúp tôi rồi, vớ lại chỉ dọn dẹp sơ qua thôi nên không mất nhiều thời gian đâu.”

Tôi gật gù chậm rãi rồi nhìn sang Renka.

“Đội trưởng làm bài tốt chứ?”

“Tôi á? Tôi cũng... tàm tạm. Cậu sẽ tham gia chuyến tập huấn chứ?”

“Phải tham gia chứ.”

“Ừ, chuẩn bị tinh thần đi.”

Mới đó mà đã định dằn mặt nhau rồi à.

Nếu cô biết tôi đã tập luyện chăm chỉ đến mức nào cho đến ngày hôm nay thì cô sẽ phải ngạc nhiên đấy.

Vừa học vừa tập luyện khiến tôi cảm thấy như mình cần phải có hai cơ thể mới đủ. Cô chết chắc rồi.

“Hậu bối, tôi sẽ nhắn tin những vật dụng cần mang theo cho chuyến tập huấn hôm nay, hậu bối nhớ chuẩn bị cho tốt nhé. Rõ chưa?”

Chinami vươn tay vỗ bôm bốp vào lưng tôi. Tôi nở một nụ cười rạng rỡ với cô ấy và trả lời.

“Tôi hiểu rồi. Sư phụ thực sự không cần tôi giúp dọn dẹp sao?”

“Tất nhiên rồi. Hậu bối đừng nghĩ ngợi gì cả, cứ tập trung vào kỳ thi và nghỉ ngơi đi.”

Chinami của chúng ta... thật biết quan tâm đến sự thoải mái của đệ tử...

Tốt bụng quá đi mất.

Dạo này có vẻ cô ấy đang muốn được massage, để tôi sắp xếp thời gian làm cho cô ấy một bữa nhé.

Hoặc là làm luôn trong chuyến tập huấn cũng được.

“Có rồi!”

Tiếng hét vang dội của một nam sinh khiến tất cả học sinh trong lớp bật dậy và lao ra ngoài.

Đó là để xem kết quả thi được dán trên bảng thông báo, vừa mới có ngay ngày hôm sau khi kỳ thi giữa kỳ kết thúc.

Một trong những điều tôi không hiểu nổi mỗi khi xem phim học đường chính là cái này. Công khai thứ hạng cho tất cả mọi người cùng xem.

Thế này thì những người xếp cuối bảng sẽ tự ti lắm... Thật là một thể loại tàn nhẫn.

Dù có sự tiện lợi là có thể biết được thông tin của các nhân vật chính phụ thông qua bảng điểm có thể nhìn thấy trong nháy mắt, và đằng nào thì độc giả cũng chẳng quan tâm đến điểm số của các nhân vật quần chúng... Nhưng xã hội cạnh tranh thật đáng sợ.

“Vất vả cho cậu rồi, Matsuda-kun. Tớ tự hào về cậu lắm.”

Lớp học vắng tanh vì học sinh đã chạy đi hết.

Miyuki tiến đến bên cạnh, vỗ nhẹ vào mông tôi để động viên. Có vẻ cô ấy rất vui khi thấy tôi chăm chỉ giải bài trong suốt hai ngày thi.

Tôi nắm lấy cổ tay Miyuki khi cô ấy định bước ra ngoài, cười khẩy nhìn cô ấy đang ngước lên nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

“Cậu nghĩ tớ đứng thứ mấy?”

“Để xem... Matsuda-kun không chấm điểm sơ bộ nên tớ cũng không rõ... Tớ nói thẳng nhé?”

“Nói đi.”

“Dù có tính đến việc cậu đã thực sự cố gắng thì cũng chỉ loanh quanh hạng 20 thôi.”

Top trung bình yếu à. Đánh giá cũng khá đấy chứ. Tôi gật đầu, cùng Miyuki bước ra khỏi lớp.

Bảng thông báo đông nghịt học sinh.

Tiếng xì xào bàn tán khá ồn ào, và vì đầu của đám học sinh che khuất nên tôi không nhìn rõ những thứ hạng bên dưới, nhưng dù sao thì những cái tên xuất hiện ở trên cùng là như thế này.

[Thứ hạng lớp 1-A]

[Thủ khoa, Hanazawa Miyuki]

[Á khoa, Natsume Honoka]

Thủ khoa và á khoa là Miyuki và lớp phó.

Kết quả đúng như dự đoán.

Nhỏ bánh mì đứng thứ 6 à?

Giỏi phết nhỉ.

Ở nhóm giữa, tôi thấy tên của Tetsuya.

[Hạng 16, Miura Tetsuya]

Cái thằng bảo là làm tốt hơn lần trước này lại chỉ đạt mức trung bình.

Nhìn biểu cảm của cậu ta khi kiễng chân lên xem thứ hạng thì có vẻ hơi nhăn nhó.

Đã bảo là làm tốt hơn lần trước cơ mà...

Thế mới nói đừng có cầm đèn chạy trước ô tô.

Đang thầm cười nhạo bản mặt của cậu ta trong lòng, tôi chợt nghe thấy...

“Ơ...? Matsuda-kun...!”

Giọng nói kinh ngạc của Miyuki khi chen lấn giữa đám học sinh khiến tôi nhíu mày.

“Sao thế?”

“Nhìn này!”

Miyuki làm ầm lên, ngón tay cô ấy chỉ vào phần hơi chếch lên trên ở giữa tờ giấy dán trên tường.

Đưa mắt nhìn theo đầu ngón tay của cô ấy,

[Hạng 14, Matsuda Ken]

Tên tôi chễm chệ ở vị trí thứ 14.

‘Hả...?’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!