Chương 105: Thi giữa kỳ
“Nữa, nữa, nữa!”
Chinami thúc giục tôi bằng giọng điệu lạnh lùng.
Thật nực cười khi tôi đang phải vung thanh Shinai vào không trung đến mức mồ hôi nhễ nhại dù thời tiết đang rất lạnh.
“Vẫn chưa được đâu! Chẳng lẽ hậu bối định làm mất mặt sư phụ trong chuyến tập huấn sao!?”
Cô ấy muốn huấn luyện tôi theo kiểu Sparta hay sao mà cứ ép tôi tập không có thời gian nghỉ ngơi thế này, nhưng lát nữa tôi sẽ trả thù bằng massage.
“Hức!”
Tôi gồng bụng vung thanh Shinai, không biết đã bao lâu trôi qua.
Chinami tỏ vẻ hài lòng trước tư thế vững chãi của tôi và nói.
“Đến đây thôi. Chúng ta nghỉ một lát nhé.”
Dù có khỏe đến mấy, dù có biết cách sử dụng sức mạnh tốt đến đâu, nhưng vung thanh Shinai trong một thời gian dài thực sự rất mệt.
Huống hồ là còn đang mặc bộ Bogu.
Tuy chưa đến mức kiệt sức nhưng hai cánh tay tôi đã mỏi nhừ.
Bộ Bogu chưa được làm quen kỹ nên tai và cằm tôi cũng đau ê ẩm.
Tôi tháo chiếc Men ra, ngồi xuống ghế đá thở hổn hển, Chinami liền đưa cho tôi một chiếc khăn.
Nhận lấy chiếc khăn, tôi nói.
“Cảm ơn sư phụ.”
“Không có gì đâu. Từ tư thế thủ đến động tác đều không có chỗ nào chê được, nhưng chỉ thiếu đúng một thứ thôi.”
“Đó là gì vậy?”
“Khí thế. Chữ 'Khí' trong Khí Kiếm Thể Nhất Trí. Hậu bối vẫn còn thiếu cái khí thế cơ bản và quan trọng nhất đó. Nào, hậu bối làm theo tôi nhé? Hây a!”
Chinami dồn sức vào đan điền rồi hét lên một tiếng khí thế.
Tôi vừa v vò mái tóc ướt đẫm mồ hôi, vừa không nhịn được mà bật cười trước giọng nói dõng dạc nhưng lại vô cùng đáng yêu ấy.
“Sao hậu bối lại cười? Tiếng hét của tôi buồn cười lắm sao?”
“Không ạ. Vì sư phụ đáng yêu quá thôi.”
Chinami giật mình, tròn xoe mắt.
Tôi có thể thấy đôi má phúng phính của cô ấy đang dần ửng đỏ.
Trông cô ấy hệt như một thiếu nữ vừa đi ngoài gió lạnh mùa đông về, bước vào căn phòng có bàn sưởi kotatsu ấm áp và đỏ mặt vì vui sướng.
“Hừm hừm... Hậu bối, cảm ơn vì lời khen, nhưng bây giờ là lúc hậu bối phải nghiêm túc lắng nghe tôi nói. Khí thế trong Kendo là một phần cực kỳ quan trọng đấy.”
“Tôi biết chứ. Nhưng nếu ngày nào cũng hét to như thế chắc tôi khản cổ mất.”
“Lúc đầu thì vậy nhưng sau này sẽ quen thôi. Hơn nữa đó cũng là một phần của việc tu luyện. Giống như lột xác từng lớp một vậy.”
“Tôi hiểu rồi. Hôm nay tôi mệt quá, để ngày mai tôi thử xem sao.”
“Hứa nhé? Ngoắc tay nào?”
Ngón út chìa ra trước mặt tôi. Tôi ngoắc ngón tay mình vào ngón tay nhỏ nhắn, đáng yêu và mỏng manh ấy.
“Tôi hứa.”
“Hừm hừm... Tốt lắm.”
“Tay tôi hơi nhiều mồ hôi đúng không? Tôi sợ làm lây mùi sang tay sư phụ mất.”
“Tôi chỉ ngửi thấy mùi thơm thôi mà.”
“Sư phụ cũng vậy.”
“Ư á... Vậy sao...?”
Chinami cúi gầm mặt, khẽ đung đưa cơ thể.
Trong lúc cô ấy đang xấu hổ thể hiện phản ứng chân thật của mình,
“Chinami! Cậu có ở đó không?”
Giọng của Renka vọng lên từ dưới chân đồi khiến cô ấy giật mình hoảng hốt.
“Hả!? Vâng! Tớ ở đây! Có chuyện gì vậy?”
“Huấn luyện viên gọi cậu kìa! Có cuộc họp về ngân sách vật tư tiêu hao và lịch trình cho chuyến tập huấn, cậu xuống đây được không?”
“Vâng! Tớ xuống ngay đây!”
Trả lời xong, Chinami chỉnh lại bộ võ phục vốn dĩ chẳng hề nhăn nhúm chút nào.
“Hừm... Hậu bối nghe rồi chứ...? Tôi phải đi họp nên hậu bối nghỉ thêm 3 phút nữa rồi tiếp tục tập luyện nhé. Nếu hậu bối định lười biếng nhân lúc tôi không có ở đây thì...”
“Tôi sẽ tập luyện chăm chỉ. Chúng ta lại ngoắc tay hứa nhé?”
“À, không cần đâu...! Tôi tin hậu bối...”
Chinami vỗ vai tôi, bảo tôi cố lên.
Không biết cô ấy thực sự muốn động viên tôi, hay chỉ đang cố xoa dịu trái tim đang đập thình thịch của mình nữa.
Nhìn bóng lưng cô ấy lật đật chạy xuống đồi, tôi đội chiếc Men lên và đứng dậy khỏi ghế đá.
Tập luyện thôi, tập luyện nào.
“Sao da hai người khô khốc thế này? Cả hai người luôn?”
Miyuki, người đang đợi tôi và Tetsuya đến, làm ầm lên.
Tôi dùng ngón trỏ gãi má định trả lời thì Tetsuya đã nhanh nhảu nói trước.
“Bọn tớ vừa tắm xong mà. Cậu cũng biết hôm nay không khí hơi hanh khô mà.”
Thằng chó này... lại làm mấy trò nực cười rồi. Để xem mày cố gắng được đến đâu.
“Đúng là vậy nhưng... Trước tiên lại đây xem nào. Tớ xịt tinh chất cho.”
Miyuki lục lọi trong cặp và lấy ra một chai tinh chất.
Sau khi xịt cho Tetsuya - kẻ đang thò cái mặt ra một cách hèn mọn, Miyuki tiến lại gần tôi.
“Đưa mặt ra đây.”
“Không thích.”
Thấy tôi trêu chọc, Miyuki bật cười khúc khích.
Cô ấy kiễng chân lên, giữ bình xịt ở một khoảng cách vừa phải với mặt tôi rồi nhấn vòi.
Xịt-!
Hơi nước tỏa ra rộng như sương mù.
Hứng trọn luồng hơi nước đó vào mặt, tôi nhíu mày nhắm mắt lại. Miyuki cười khanh khách, xịt thêm vài lần nữa rồi nói.
“Phải dưỡng ẩm chứ. Nhỡ sau này bị bong tróc hay nổi mụn thì sao. Trông khó coi lắm. Lát nữa tớ giới thiệu cho vài sản phẩm, cậu mua về mà bôi.”
“Bôi trét đủ thứ phiền phức lắm? Chỉ cần một chai lotion là đủ rồi.”
“Thế người thậm chí còn không thèm bôi chai lotion đó là ai... Matsuda-kun...! Cậu làm gì thế! Đừng có lấy tay dụi mặt...!”
“Xịt xong thì phải xoa chứ.”
Có phải những lời nói thản nhiên của tôi khiến cô ấy bực mình không?
Miyuki nắm lấy cổ tay tôi và cố sức kéo ra.
“Cái này là dạng xịt phun sương nên không cần xoa đâu...!”
“Thế sao cậu không nói sớm.”
“... Sao hôm nay cậu ngốc nghếch thế nhỉ...? Lấy bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào mặt thì tính sao...”
“Bẩn thỉu á... Cậu nói thế có quá đáng không?”
“Lúc nãy đi tới đây cậu đút tay vào túi quần còn gì. Thế không phải là bẩn thì là gì. Thật hết nói nổi...”
Miyuki cười nhạt như thể cạn lời, rồi lấy ra một chiếc khăn tay.
Đó chính là chiếc khăn tay có cùng thiết kế với chiếc mà cô ấy định đưa cho tôi sau khi tôi tẩn cho tên biến thái định sàm sỡ cô ấy trên tàu điện ngầm một trận.
“Cái này... là cái đó à?”
“Đúng là cái mà Matsuda-kun đang nghĩ đấy. Lau mặt đi.”
Khóe môi Miyuki khẽ nhếch lên.
Có vẻ cô ấy rất vui khi tôi nhận ra chiếc khăn tay ngay lập tức.
Hóa ra cậu cũng nhớ mọi kỷ niệm giống như tớ.
Dù thời gian chưa trôi qua bao lâu, nhưng tôi vẫn thấy vui.
“Cậu nói gì thế? Cái đó là cái gì?”
Câu hỏi của Tetsuya chen ngang một cách vô duyên.
Nhận lấy chiếc khăn tay và cẩn thận lau mặt, tôi trả lời.
“Kỷ niệm.”
Có vẻ rất thích cách dùng từ của tôi, Miyuki gật đầu với khuôn mặt rạng rỡ.
Tôi có thể thấy ánh mắt Tetsuya đảo liên hồi đầy bất an khi quan sát biểu cảm của cô ấy.
“Kỷ niệm?”
Đúng vậy, đó là một kỷ niệm, đồng thời cũng là bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời của tao và mày đấy.
“Có chuyện đó đấy. Lên xe đi.”
“À, ừ...”
“Vậy cậu vào nhà đi.”
Dù đã đỗ xe trước cửa nhà, Miyuki vẫn không có vẻ gì là định xuống xe.
Cô ấy không lấy cặp, cũng không tháo dây an toàn, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi nở một nụ cười ấm áp với cô ấy và hỏi.
“Sao thế?”
“Cậu không nhận, chỉ nhìn lướt qua một cái thôi mà sao vẫn nhớ được hay vậy?”
“Nhớ cái gì.”
“Chiếc khăn tay ấy.”
“Vì đó là lần đầu tiên tớ thấy một thứ trắng tinh như vậy.”
“Vậy sao...?”
“Đó cũng là lòng tốt đầu tiên mà cậu - người luôn coi tớ như kẻ thù - dành cho tớ mà.”
“A-Ai coi cậu như kẻ thù chứ...!”
Miyuki bối rối chối bay chối biến.
Tôi cười khẩy, rướn người tới bấm nút tháo dây an toàn cho cô ấy.
Sau đó, tôi áp sát đầu vào tựa đầu ghế, cười toe toét với cô ấy - người đang mở to mắt nhìn tôi.
“Không phải à?”
“... Sự thật là Matsuda-kun rất hư hỏng mà... Bây giờ cũng thế...”
“Bây giờ cũng thế?”
“Tấ-Tất nhiên là cậu đang sửa đổi rồi... nhưng vẫn còn xa lắm...”
“Còn xa lắm cơ à?”
“Đương nhiên rồi... Lúc nào cậu cũng chực chờ sàm sỡ tớ trước mặt mọi người... Thỉnh thoảng lại còn chửi thề nữa.”
“Chửi thề thì tớ công nhận, nhưng bảo tớ sàm sỡ thì oan uổng quá. Cậu cũng thích mà, sao lại nói như thể chỉ có mình tớ làm sai vậy?”
“A-Ai bảo là tớ thích chứ...!”
Miyuki giật mình, đẩy ngực tôi ra rồi lấy cặp ở ghế sau.
Sau đó, cô ấy mở cửa ghế phụ, thò một chân ra ngoài như thể sắp bước xuống, rồi quay lại hỏi tôi.
“Cậu có muốn ghé nhà tớ một lát không?”
“Sao thế? Hôm nay cậu bảo sẽ dẫn tớ về nhà à? Để ăn cơm?”
“Không phải...! Bữa ăn đó tớ định để thi giữa kỳ xong mới ăn... nhưng vướng chuyến tập huấn nên chắc phải sắp xếp lại ngày...”
“Thế bây giờ cậu gọi tớ vào làm gì?”
“Sắp thi giữa kỳ đến nơi rồi mà cậu không học bài à...?”
“Còn nửa tháng nữa cơ mà, sắp đến nơi là sao.”
“Chỉ còn nửa tháng nữa thôi đấy. Matsuda-kun vốn đã ngốc rồi nên dù chỉ còn nửa tháng cũng phải cố gắng hết sức. Nếu kỳ thi này cậu lại đội sổ như học kỳ trước thì nhẹ nhất là bị cảnh cáo, tệ nhất là bị đuổi học đấy...”
“Đuổi học thì hơi quá đáng không?”
“Điều đó có nghĩa là tình hình hiện tại của Matsuda-kun đang rất nguy hiểm đấy...”
Cạch.
Miyuki rụt chân lại, đóng cửa xe rồi dùng ngón tay thon dài chỉ về phía đuôi xe của Wataru.
“Đỗ xe ở đằng kia đi. Tớ sẽ dạy kèm cho cậu ở nhà.”
“Sao cậu cứ thích làm theo ý mình thế nhỉ?”
“Chắc là bị lây từ Matsuda-kun đấy... Đỗ xe nhanh lên.”
“Chắc cô chú cũng có nhà, tự nhiên đến thăm thì ngại lắm.”
“Họ chỉ có thích thôi chứ không ghét đâu.”
“Vậy sao? Thế tớ chỉ học một lát rồi về nhé?”
“Ừm.”
Biết thế này tôi đã mang theo đồ đạc để để lại trong phòng Miyuki rồi. Hay là cứ treo đại cái quần lót ở đó nhỉ.
“Tớ không mong đợi gì nhiều đâu. Chỉ mong cậu đứng khoảng thứ 20 trong lớp là được.”
Miyuki nói sau khi xuống xe.
Tôi hừ mũi, bước đi song song với cô ấy về phía cửa chính, tỏ vẻ tự tin.
“Hạng 20 thì dễ ợt.”
“Hồi nghỉ hè cậu học chậm hơn Tetsuya-kun một khoảng xa lắc... Thế mà mạnh miệng gớm nhỉ? Học kỳ trước Tetsuya-kun đứng thứ 15 trong kỳ thi cuối kỳ đấy.”
“Lần này tớ thắng cậu ta là được chứ gì.”
“Mong là vậy? Cùng nhau cố gắng nhé.”
Cô ấy vỗ lưng tôi. Biểu cảm chẳng có vẻ gì là mong đợi cả, để xem mọi chuyện sẽ ra sao nhé.
Thực ra tôi không tự tin lắm trong những lĩnh vực cần dùng đến đầu óc.
Nhưng nếu tôi đạt được thành tích vượt ngoài mong đợi, tôi sẽ có cớ để vênh váo trước mặt Miyuki, nên vì phần thưởng, tôi phải cố gắng hết sức mới được.
Sẵn tiện xem luôn cái bản mặt nhăn nhó của Tetsuya.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
