Cách đi trên con đường hoa của nhân vật chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Tập 11

Tôi quay lại lớp, không giấu nổi sự phấn khích, ôm khư khư khẩu súng mới.

Dù cậu ta chưa nói chi tiết, nhưng có lẽ nơi chúng tôi sẽ đến sau buổi huấn luyện hôm nay là hầm ngục chứa tàn tích đầu tiên.

Như Khôn Lỏi đã nói, lần này không có gì thực sự nguy hiểm.

Chiến lược để dọn sạch hầm ngục chứa tàn tích đầu tiên là một mánh mẹo, biến thể từ kiểu “Hit and run”.

Khi tôi đang rà soát lại kiến thức trong đầu, một đứa trong lớp lên tiếng gọi.

“À, Nahyeon. Na Yuri tìm cậu từ nãy đến giờ đó.”

“Hửm. Tìm mình làm gì?”

“Không rõ. Nhưng trông cô ấy rất sốt ruột.”

Cái gì vậy?

Cô ấy muốn bảo mình tránh xa Khôn Lỏi sao. Nhưng vì chuyện cỏn con đó thôi mà phải vội vã đi tìm mình như thế.

Chẳng phải chỉ cần giữ Khôn Lỏi trong tầm kiểm soát, và tiện thì nói đôi câu chấn an mình là xong chuyện mà.

“Mình chịu…”

“Vậy à?”

Cả đứa truyền lời lẫn tôi đều bối rối như nhau.

Mà cô ấy tìm tôi thì càng tốt. Có liên kết với dàn nhân vật chính lúc nào cũng có lợi. Tôi liền coi như không để tâm nữa...

Nhưng rồi tôi bắt đầu thấy hơi hối tiếc.

Rầm.

“Kang Nahyeon có đó không?”

Nếu biết cô ấy sẽ xông vào rầm rầm ngay khi vừa tới như thế này, có lẽ tôi nên chuẩn bị tinh thần trước.

Nhân tiện, kiểu nói năng lễ độ trịnh trọng của Na Yuri tôi nghe nhiều mà vẫn chưa quen. Có vẻ thiết lập của cô ấy bị cứng nhắc.

“Tớ ở đây. Có chuyện gì sao?”

“Ừ, em lại đang làm gì vậy, anh cũng muốn biết lắm đấy.”

Màn xuất hiện ầm ĩ có lẽ đã thu hút sự chú ý của Khôn Lỏi, người ngồi cạnh tôi lên tiếng.

“Tôi không có gì để nói với anh.”

Na Yuri liếc xéo Khôn Lỏi rồi đi thẳng đến trước mặt tôi.

“Kang Nahyeon, tớ có thể nói chuyện riêng với cậu một lát được chứ?”

“Chắc là được…”

Tôi liếc nhìn Khôn Lỏi. Giờ tính sao đây.

“Tớ đi một chút rồi về.”

Khôn Lỏi khẽ vẫy tay. Tôi mở phần "Sự xuất hiện" lên.

Na Yuri gây tiếng động lớn rồi đến tìm Kang Nahyeon để nói chuyện.

Chủ đề duy nhất khiến Na Yuri có thể bắt chuyện với một nhân vật ngoài lề như Kang Nahyeon chắc hẳn là vì có liên quan đến Na Yuhan. Tôi tự hỏi trong nguyên tác đã có chuyện gì xảy ra.

Ừm thì... Trước tiên, tôi vẫy tay đáp lại Kang Nahyeon đang liếc nhìn mình.

“Tớ đi một chút rồi về.”

…Lùi một bước đã.

Vì tôi không thể bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào liên quan đến "mình".

Tôi lôi từ dưới gầm bàn bộ trang bị che giấu hiện diện cấp A mới mua hôm qua. Với trình độ hiện tại của Na Yuri, cô ấy sẽ không nhận ra thiết bị cấp A. Như vậy là đủ.

Được rồi. Nó sẽ tự bám theo. Mình sẽ không phải lo.

“Được.”

Tôi đứng dậy chần chừ một nhịp rồi đối diện với Na Yuri.

Vừa thấy tôi và Khôn Lỏi, Na Yuri nghiến răng, túm lấy tay tôi rồi kéo thẳng ra khỏi lớp.

Cuối cùng, dấu chân của Na Yuri dẫn tới một nơi vắng vẻ, không ai lui tới.

Suốt quãng đường cô ấy kéo tôi đi trước mà không nói một lời. Chỉ đến khi tới nơi, cô mới dừng lại, quay đầu nhìn.

Và cuối cùng, Na Yuri mở miệng.

“Nếu tớ nói điều này, có lẽ cậu sẽ thấy tớ rất kỳ quặc.”

Tôi khựng lại. Sắc mặt của Na Yuri u tối hơn tôi tưởng.

Tôi biết kiểu vẻ mặt này. Vì viện trưởng ở trại trẻ mồ côi của chúng tôi thường hay biểu hiện như vậy.

“Dù vậy tớ vẫn muốn nói, ít nhất là vì lợi ích của cậu.”

Có vẻ Na Yuri đã hạ quyết tâm, cô hít sâu một hơi rồi thở ra như để lấy can đảm.

“Na Yuhan là một kẻ rác rưởi. Tớ không tin anh ta đã thay đổi.”

Tôi gạt hết suy nghĩ vẩn vơ, quay về với vai diễn mình đã dựng sẵn.

“Nhưng Yuhan mà tớ biết không phải hạng người tệ hại như cậu nói. Dù trước kia cậu ấy từng như thế đi nữa, con người vẫn có thể thay đổi mà, đúng không?”

Na Yuri nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng quả quyết.

“Không phải như vậy.”

Trong mắt cô không có chút dối trá nào.

“Không thể tin vào cái thái độ có thể thay đổi chỉ trong một khắc của Na Yuhan được. Anh ta rất giỏi làm bộ làm tịch chỉ để hủy hoại cuộc đời của người khác.”

…Cái thông tin gì nữa đây.

Hẳn là phần nội dung tôi chưa đọc đến.

“Giả bộ ư?”

“Đúng. Những người không hiểu rõ anh ta thì sẽ tưởng anh ta nổi tiếng vì thói gây chuyện kiểu du côn, nhưng sự thật không phải vậy.”

Tôi nhớ lại những lời đồn trên mạng về Na Yuhan. Nhậu nhẹt, bạo lực, bê bối.

“Anh ta còn làm những chuyện kinh khủng hơn.”

…Hơn cả thế nữa sao.

“Tên khốn ấy lấy việc thao túng người khác theo ý mình làm sở thích.”

Câu chuyện càng lúc càng nặng nề.

“Có rất nhiều người đã bị tổn thương, trực tiếp hoặc gián tiếp, bởi kẻ chuyên đùa giỡn với trái tim con người ấy.”

Vì lý do nào đó, dư luận đối với kiểu người như Na Yuhan thường dừng ở mức chán ghét, nhưng những người trong xã hội thức tỉnh lại thể hiện cảm xúc gần như hằn học.

Nếu cậu ta từng trêu đùa những cảm xúc mong manh của tuổi mới lớn, tôi hiểu vì sao họ lại căm giận như thế. Ở giai đoạn nhạy cảm đó, mọi thứ đều phóng đại, tổn thương rất dễ xảy ra.

“Thường thì anh ta làm những chuyện đó thông qua kẻ đã được mua chuộc, nhưng có một ngoại lệ, chỉ một lần duy nhất ấy.”

Na Yuri kìm nén cảm xúc, kể bằng giọng bình thản.

“Anh ta trực tiếp tiếp cận cô gái ấy, bỏ công tán tỉnh, như cách anh ấy đang làm với cậu. Giống hệt bây giờ.”

Khuôn mặt nhăn nhó như đang chịu đựng cơn đau của cô đẹp như tượng tạc, dù thấm đẫm nỗi buồn.

“Rồi từ từ, anh ta khiến cô ấy lệ thuộc vào mình. Mọi điều cậu thấy đều là giả dối. Tớ mới là người biết rõ sự thật. Cho nên, hãy nghe lời tớ vô điều kiện lần này đi.”

Đúng là đồ khốn nạn. Khốn nạn đến tận cùng.

Tôi sững người.

Theo một nghĩa nào đó, việc Khôn Lỏi chiếm lấy cơ thể ấy lại là sự may mắn.

“Đẩy một người như vậy ngã xuống thì dễ lắm. Cô gái ấy là một người bình thường, ngây thơ, không có hậu thuẫn.”

Thân hình Na Yuri khẽ run, không nén nổi nỗi buồn. Mái tóc vàng rực của cô rung lên theo nhịp run ấy.

Một hai giọt máu rịn ra từ nắm tay siết chặt. Tôi nhìn bàn tay cô đầy lo lắng.

“Tay cậu…”

“Tớ…”

Cô bật tiếng kêu.

Khuôn mặt méo mó như không thể kìm nước mắt được nữa, nhưng cô vẫn cố kìm.

“Tớ đã mất bạn mình như thế… Bạn của tớ đã chết như thế đấy.”

Ngay sau đó, nước mắt tuôn ra khỏi đôi mắt cô, như máu từ nắm tay.

“Tớ xin lỗi. Dù có hơi thất lễ, nhưng tớ đã điều tra hoàn cảnh xung quanh cậu, Kang Nahyeon.”

Na Yuri lau nước mắt qua loa.

“Tớ xác nhận rằng cậu đang ở trong một môi trường mà ngay cả Na Yuhan, kẻ vốn đã bị cô lập, bài xích, cũng có thể dễ dàng xoay chuyển.”

Tôi không thể phản bác.

Chỉ cần có kẻ chạm đến trại trẻ mồ côi của bọn tôi, tôi cũng sẽ bị kéo theo ngay, không cách nào chống đỡ.

“Riêng tớ, tớ thật lòng hy vọng Na Yuhan đã thay đổi.”

Giọng khàn đặc vì đau đớn bật ra.

“Nếu không, tớ không muốn nhìn thấy thêm ai phải chết vì Na Yuhan nữa.”

Tiếng kêu của cô chứa đầy khẩn thiết.

Một tiếng kêu chân thành đến mức khiến tôi chao đảo.

Tôi có thể hiểu vì sao trong tiểu thuyết, mỗi lần thấy cảnh Khôn Lỏi ở bên các cô gái, Na Yuri lại bốc hỏa.

Đỉnh điểm là khi một nhân vật phụ vốn sẽ bị đuổi học bỗng được nâng lên thành nhân vật có tên tuổi và trở thành một trong những nữ chính.

Độc giả thì phản ứng khó chịu, đoán già đoán non rằng cô ghen tuông, nhưng tôi thật không ngờ lại có nguyên nhân như thế này.

Giờ tôi phải làm gì đây.

Tôi lặng lẽ mở phần "Sự xuất hiện". Này Khôn Lỏi, nghĩ cách gì đi.

Tôi không ngờ chính vì lý do này mà Na Yuri, người coi trọng kỷ luật, lại muốn đuổi Na Yuhan đi bằng mọi giá.

Mồ hôi lạnh rịn dọc sống lưng.

Phải làm gì bây giờ.

Chết thật, trợ giúp kiểu gì mà chẳng giúp nổi.

Tôi xoay chuyển đầu óc thật nhanh.

Hãy tóm tắt tình hình.

Thứ nhất. Vết thương của Na Yuri bùng lên khi thấy một nữ sinh ôm Na Yuhan ở phòng tập.

Thứ hai. Trớ trêu là từ góc nhìn của Na Yuri, suy đoán tệ hại về cô nữ sinh mới quanh Na Yuhan lại có vẻ đúng. Vì tất cả điều kiện đều khớp.

Thứ ba. Vì thế, Na Yuri tìm đến tôi để ngăn chặn tổn thương tiếp diễn.

Nhất là việc cô ấy hớt hải tìm tôi ngay sau buổi kiểm tra thiên hướng vũ khí buổi sáng. Rõ là trong đầu cô đã bật đèn cảnh báo khi nghe tôi bám lấy Khôn Lỏi, còn ra vẻ yêu đương với cậu ta.

Hoàn cảnh tôi khắc nghiệt, theo đuổi Na Yuhan vì cảm tình thuần túy, nên có lẽ tôi trùng khít với hình bóng người bạn cũ của Na Yuri.

Rắc rối là nhân vật tôi đang diễn, “Mặt Trời Nhỏ Kang Nahyeon”, lại là kiểu dễ bị lay động bởi những lời khẩn cầu chân thành.

Vì cô ấy ngây thơ, tin người, và mềm lòng trước sự chân thành.

Nhưng trớ trêu thay, giờ tôi không thể rời khỏi Khôn Lỏi. Vì tương lai của tôi đang đặt cược vào cậu ta.

Bình tĩnh lại.

Hít sâu.

Giải quyết bằng lời nói thôi.

Vừa giữ đúng tính cách của “tôi”, vừa thuyết phục Na Yuri rằng tôi sẽ không rời khỏi Khôn Lỏi.

Vì Khôn Lỏi cũng không biết phải xử lý thế nào, người duy nhất tôi có thể tin lúc này là chính mình.

Tỉnh táo lên.

“Yuri.”

“…Vâng.”

Sau một khoảng lặng dài, “tôi” lựa lời thật cẩn thận.