Cách đi trên con đường hoa của nhân vật chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Tập 17

Như hệ thống nói, nếu dùng đúng cách...

Đây là một chức năng khủng khiếp – có thể điều khiển cả dòng chảy của thế giới này.

Tôi thử nhập dòng đầu tiên để kiểm nghiệm:

“Kang Nahyun thật ra xuất thân từ một gia tộc nổi tiếng trong giới Thức Tỉnh.”

[10.000 điểm]

[Điểm không đủ!]

Tôi biết mà, đồ khốn kiếp.

…Nghiêm túc đấy, yêu cầu đó vô lý đến thế sao? Tôi thấy hơi tổn thương.

Tôi bắt đầu nhập đủ thứ ngớ ngẩn vào ô [Story Twist] cho vui.

Đầu tiên là “Chữa bệnh cho em trai tôi.”

‘Chữa khỏi bệnh cho Kangyoo.’

[10.000 điểm]

Vẫn đắt như quỷ. Tôi khẽ bĩu môi.

Tiếp theo…

“Biến Kang Nahyun thành siêu cấp bá đạo.”

[5.000.000 điểm]

…Quá đáng luôn. Còn đắt hơn cả việc thay đổi nguồn gốc xuất thân của tôi.

“Chuyển 10 tỷ won vào tài khoản của Kang Nahyun thành nguồn sạch, không dính thuế.”

[100.000 điểm]

…Thiệt là hết nói. Thất vọng tràn trề.

Tôi nằm vật ra giường, nhìn chằm chằm vào cửa sổ hệ thống đang hiện dòng chữ đỏ rực [Điểm không đủ!] như trêu ngươi.

Thôi, không làm mấy trò vô ích nữa. Nghỉ tí đã.

Thời gian nghỉ lúc nào cũng ngắn đến mức vô nghĩa. Tôi nghĩ mình mới nằm xuống được vài phút, mà chẳng mấy chốc đã đến giờ chuẩn bị cho đợt tấn công.

Tôi lặng lẽ thu dọn trang bị, bước ra chỗ hẹn với tên lừa đảo.

Đó là một khoảng đất trống tự nhiên, nằm ở đoạn mòn phía bắc ký túc xá F, gần cái đài phun nước.

“Yuhan! Chị Soojung!”

Tên lừa đảo đang bận bịu chuẩn bị, trông cực kỳ khẩn trương.

Bên cạnh hắn, Choi Soojung lơ lửng giữa không trung, xoay vòng vòng như trò xiếc.

“Suỵt.”

Hắn ra dấu im lặng, hạ giọng nói trong khi nhìn đồng hồ:

“Trong vòng năm phút nữa, một cổng kín sẽ mở ngay trước mặt chúng ta.”

Tôi siết chặt khẩu súng. Dù biết mình sẽ không chết nhưng tim vẫn đập loạn lên.

Đúng năm phút sau, không gian trước mặt hắn bắt đầu rung lên, méo mó rồi tan chảy thành một vòng tròn sáng.

Bên kia cánh cổng hiện ra khung cảnh như một ngôi đền: méo mó, sai lệch, như thể các mảnh ghép bị gắn nhầm.

Tôi đã từng thấy cổng rồi, nhưng đây là lần đầu tiên thấy một cổng kín.

Phía sau tôi, Choi Soojung buột miệng cảm thán:

“Oh~ Thật à, tuyệt ghê luôn đó, hậu bối!”

“Hậu bối...? Soojung, chị nói ai vậy?”

Giả vờ không biết. Giả vờ không biết.

Việc Choi Soojung thật ra là đàn chị “tôi” chưa biết ở giai đoạn này của câu chuyện. (chết rồi lỡ dịch đàn chị trước luôn rồi :))) )

Tôi làm vẻ ngơ ngác, nghiêng đầu, cố thể hiện sự ngây thơ đúng mực.

“Ơ… có chuyện gì sao? Nahyun chẳng biết gì hết.”

Tôi run bần bật trong lòng.

Choi Soojung mỉm cười tươi rói, bay lại gần tên lừa đảo.

“Thế giờ làm gì tiếp đây?”

“Đơn giản thôi. Chúng ta sẽ săn quái ở ngay cửa vào hầm ngục.”

“Ngay cửa à? Nhưng trong cổng kín, quái vật di chuyển bên trong cơ mà?”

Giả vờ không biết trong khi thật ra biết rõ, màn giả ngơ này đúng là cực hình.

Tôi nỗ lực hết sức để đóng vai “thiết bị tường thuật” giúp nhân vật chính tự nhiên thuyết minh kế hoạch. Đáng lẽ tôi phải được trả thêm tiền diễn cho mấy cảnh này mới đúng.

“Đúng. Nên bọn mình sẽ dụ quái ra ngoài. Bằng thứ này.”

Hắn rút từ túi ra một viên lõi quái vật tỏa ánh sáng lục rực rỡ.

Quái vật có thể trở nên mạnh hơn khi hấp thụ lõi của đồng loại. Vì vậy đôi khi chúng giết lẫn nhau để chiếm lấy lõi.

Ánh sáng xanh lục trong tay hắn lóe lên.

Tên lừa đảo nở nụ cười xảo quyệt:

“Thứ này kiếm không dễ đâu.”

Sau khi trấn an tôi, à không, Kang Nahyun, người đang run như cầy sấy, và để tôi chờ ở ngoài cửa cổng, hắn cùng Choi Soojung bước vào dungeon.

“Nahyun ngây thơ thật luôn!”

“Tôi nói rồi mà.”

Âm thanh bên trong cổng bị cách biệt với thế giới ngoài.

Tôi liếc nhìn Kang Nahyun – à, bản thân mình – đang cố trấn tĩnh và giữ tư thế sẵn sàng, rồi rút lõi ra khỏi túi áo.

Nếu thế này thì chắc không sao. Dù mới là lần đầu trong buổi huấn luyện mô phỏng, cô ấy đã cho thấy cảm giác chiến đấu cực tốt, một môi trường như thế này đối với cô ta chẳng là gì.

“Vậy, chị có thể nhấc em lên cao được không, tiền bối?”

“Được chứ, hậu bối à~.”

Choi Soojung tạo luồng gió, cơ thể tôi bay lên cùng cơn lốc. Vừa lên cao, tiếng gầm thét của thú dữ vang rền khắp nơi.

Kế hoạch ban đầu chỉ là tiêu diệt quái vật quanh ngôi đền rồi báo cáo cổng lại. Nhưng sau khi chiêu mộ thành công Choi Soojung, hắn đổi ý.

“Càng giết nhiều quái, càng lên cấp nhanh. Vậy sao không thử chứ?”

Tôi lập liên kết tổ đội với hắn.

…Tôi cũng chẳng thấy mệt đâu.

Tôi bóp nát lõi màu lục trong tay. Sóng mana đặc quánh lan tỏa bốn phía.

Đó là lõi của một con sâu cát hạng nhất. Đám quái sẽ không thể chịu nổi mà không lao đến.

Đám thú kéo đến như mây đen, toàn điểm kinh nghiệm ngọt ngào đang tự dâng mình lên.

Nhờ Choi Soojung nâng tôi lơ lửng trên không, tôi chỉ việc chỉ đạo:

“Trước hết, lôi con thỏ cá mập kia ra khỏi mặt đất đi.”

Làm tốt lắm, chị gái hỗ trợ.

Tôi sẽ thưởng cho chị bằng mấy điểm exp ngọt ngào này.

Thật sự là đông đến mức khó tin luôn ấy!

Tôi vừa bắn vừa hét:

“Đồ lừa đảo khốn nạnーー!”

Không sao, hắn trong cổng có nghe được đâu.

Hắn bảo là “không khó đâu” rồi bỏ mặc tôi ngoài này!

Bang! Bang! Bang! Bang!

Dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn không nhịn nổi mà chửi rủa.

Đồ lừa đảo chết tiệt!

May mà hầu hết quái vật từ cổng này có lõi lộ ra ngoài cơ thể, nên tôi có thể nhắm bắn chính xác và phá hủy chúng dễ dàng.

Điều khiến tôi phát điên hơn là, mỗi khi xác quái chất đống định chặn lối vào cổng, Choi Soojung lại thổi gió hất sạch ra, quá thuần thục luôn.

Tôi hiểu, hắn muốn cày nhiều kinh nghiệm nhất có thể. Nhưng vẫn đáng ăn chửi, tên lừa đảo khốn kiếp!

Bangㅡ!

Một phát — lõi trên đầu thỏ cá mập vỡ tan.

Bangㅡ!

Phát kế — lõi trong ngực cá voi hổ nổ tung.

Bangㅡ!

Quái vật bắt đầu nhận ra chúng bị tấn công từ bên ngoài, liều mạng lao lên cổng.

Nhưng vì đây là cổng kín, chúng không thể vượt qua rìa cửa, chỉ có thể đập thân mình vào, để lộ lõi sáng rực, đúng như mục tiêu tập bắn di động.

Tôi bắn liên hồi, như một cái máy. Rồi đột nhiên, một cảm giác lạ tràn tới.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi nhớ lại quá khứ, một ký ức tôi cố chôn sâu.

Hình ảnh những con người tuyệt vọng bấu víu lấy hàng rào chắn, bị đạn xuyên người từng người một, địa ngục sống ấy ùa về trong đầu tôi.

Và “người đó”… người đã ngã xuống cùng họ.

Khẩu súng run lên. Kỹ năng <Bách Phát Bách Trúng> tự kích hoạt, giúp chỉnh lại đường ngắm. Tôi cảm nhận mana đang rút dần khỏi cơ thể.

Tôi vội uống chai thuốc hồi ma lực mà tên lừa đảo đã đưa.

…Một ý nghĩ khó chịu thoáng qua, nhưng tôi lắc đầu, ép mình tập trung.

Loại bỏ tạp niệm, tôi tiếp tục dọn sạch lũ quái còn lại.

Sau một thời gian dài, toàn bộ đám quái đổ ập ra từ cổng đều biến thành xác.

Khi thấy Choi Soojung và tên lừa đảo đáp xuống từ không trung, tôi nhanh chóng mở bảng meta và dùng điểm.

Lên cấp cùng phân phối chỉ số tự động diễn ra thuận lợi hơn mong đợi khiến chỉ số tăng vọt.

“Yuhan! Soojung!”

Hắn gọi. Tôi mỉm cười, cố tỏ ra rạng rỡ, đây là cách duy nhất để sống sót trong thế giới này.

“Chỉ số và kỹ năng của tớ tăng mạnh rồi đấy!”

Tên lừa đảo trố mắt, chạy vội về phía tôi.