Các Death Flag nhìn tôi với ánh mắt si tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Công chúa nhút nhát và u ám đã đến học viện

(Đang ra)

Công chúa nhút nhát và u ám đã đến học viện

Izumi

Nhưng… tôi vẫn muốn đến học viện

3 8

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

8 18

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

(Đang ra)

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

Tsumugu Hashimoto

Giải thưởng Năm 2006: Kono Light Novel ga Sugoi! - 2006: Xếp thứ 10. Top 10 female characters rankings 2006: Rika Akiba: Xếp thứ 6.

45 1547

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

(Đang ra)

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

Bỉ Nhĩ Đức Nhãn Lệ

Hay ngay từ khoảnh khắc chạm mắt nhau giữa trời tuyết ấy… đã là một sai lầm của định mệnh?

4 7

Novel - Chương 0

Chương 0

Đã bao lâu trôi rồi nhỉ?

Tôi cũng đếch nhớ nữa. Mà dù có muốn biết cũng chẳng được. Ở dưới này làm gì có cửa sổ, còn cái đồng hồ sinh học trong người tôi đã "đứt dây cót" từ ba lần suy sụp tinh thần trước rồi.

"Anh yêu ơi~"

Chết tiệt.

Tiếng gọi ngọt xớt ấy trôi xuống cầu thang. Nó ngọt ngào như mật ong, nhưng lại nặng nề như chì đổ.

Vậy là mọi chuyện sẽ kết thúc thế này sao?. Đây có phải là điều người ta hay nói: "Kẻ chết vì khát, người chết vì chìm" không? Tôi chắc chắn là đang chìm rồi. Chìm nghỉm trong một đại dương ám ảnh mà người đời cứ nhầm tưởng là "tình yêu".

Đây không đơn thuần là một Bad End. Đây là cái "Tầng hầm Ending" huyền thoại. Cái kết mà bạn chỉ có thể mở khóa nếu lờ đi mọi bản năng sinh tồn và lỡ tay cày điểm thiện cảm vượt mức pickleballl 200%.

"Anh tỉnh rồi à?"

Giọng nói ấy mơn trớn bên tai, khiến một luồng điện sợ hãi nguyên thủy chạy dọc sống lưng tôi. Cổ tôi kêu răng rắc như bản lề rỉ sét khi tôi cố ép mình nhìn về phía những tiếng bước chân nhẹ nhàng đang đi xuống cầu thang.

Mỗi bước chân cô ta tiến lại gần, bản năng trong tôi lại gào thét bảo hãy chạy ngay đi. Dù có phải dùng răng mà đào một cái lỗ dưới sàn nhà này cũng được.

Tôi cũng muốn thế lắm chứ. Nhưng trong cái thể loại truyện này, bối cảnh "Hầm tối" luôn đi kèm với một combo xiềng xích cao cấp.

Tôi nhìn xuống cổ tay mình. Chúng bị khóa chặt vào tay ghế nặng nề bằng những chiếc còng bị yểm bùa. Những sợi xích dày đủ để neo cả một con tàu quấn quanh ngực tôi và chân tôi như một quy trình xác thực hai lớp.

Bạn hỏi tại sao tôi lại không dùng ma pháp mà thoát ra? Vì cái còng này khắc đầy cổ tự kháng mana chứ sao. Vậy tại sao không dùng sức mạnh cơ bắp? Vì tôi không phải siêu nhân chứ.

Mà ngay cả khi tôi có thể phá xích, tôi cũng không dám tưởng tượng cô ta sẽ làm gì nếu bắt được tôi định bỏ trốn lần nữa. Tôi đã thử một lần rồi. Và cứ coi như lần sửa sang lại căn phòng này chính là kết quả của việc đó đi.

Một bóng đen đổ ập xuống người tôi. Không khí trở nên đặc quánh với mùi hoa hồng đắt tiền và một thứ mùi gì đó khác nữa.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Cô ta đang đứng đó. Người đang giam cầm tôi ở nơi này.

Mái tóc vàng dài uốn lượn hoàn hảo ngang eo, tỏa sáng ngay cả trong bóng tối lờ mờ. Một chiếc trâm cài tóc tinh xảo, thứ có lẽ trị giá hơn cả tiền thuế của toàn bộ lãnh địa Nam tước của tôi dùng để giữ cho những lọn tóc vào nếp. Đôi mắt ấy, đôi mắt đỏ rực sáng quắc tỏa ra một cường độ nằm giữa ranh giới của sự sùng bái và chứng loạn thần hoàn toàn.

Cô ta đẹp không thể phủ nhận. Và cô ta cũng là thứ đáng sợ nhất mà tôi từng thấy trong đời.

"Ngoan lắm. Anh đã không tìm cách chạy trốn nữa." cô ta thầm thì, ghé sát lại gần.

Cô ta xoa đầu tôi dịu dàng, cứ như tôi là một chú chó Golden biết nghe lời chứ không phải một gã đàn ông trưởng thành bị xích vào ghế. Ngón tay cô ta lạnh ngắt. Cô ta lướt theo đường viền hàm của tôi, một cái chạm nhẹ tựa lông hồng, trước khi dùng một ngón tay xuống dưới cằm nâng mặt tôi lên để đối diện với cô ta.

"...Đừng làm khó cả hai chúng ta nữa, Kael. Anh biết anh quan trọng với em đến nhường nào mà."

Đồng tử của cô ta giãn ra. Run rẩy.

"Em không muốn dùng đến vũ lực đâu. Thật sự không muốn chút nào. Vậy nên... em sẽ hỏi anh một lần nữa." Cô ta mỉm cười, và đó là nụ cười kinh dị nhất tôi từng thấy trong lịch sử Đế quốc. "Anh sẽ cưới em chứ? Anh sẽ ở lại với em chứ? Chúng ta không cần ai khác cả. Không một ai khác. Thế giới này quá ồn ào. Chỉ có hai ta thôi. Mãi mãi. Mãi mãi. Mãi mãi. Chỉ hai ta..."

Cô ta chắc chắn là đang trở nên ngày điên hơn theo từng lời nói. Tôi thực sự có thể cảm thấy "Sợi dây định mệnh" đang thắt chặt quanh khí quản mình, chực chờ bóp nghẹt sự sống của tôi.

Trong hoàn cảnh bình thường, nếu một nàng công chúa xinh đẹp cầu hôn bạn, bạn sẽ nói có. Bạn sẽ đồng ý ngay lập tức phải không?.

Nhưng đây không phải hoàn cảnh bình thường.

Một ô cửa sổ màu xanh quen thuộc hiện ra bên cạnh mặt cô ta.

[CẢNH BÁO HỆ THỐNG] [Trạng thái hiện tại: Chiếu tướng]

[Các Death Flag hiện có:]

Khế ước đồng quy vô tận (Nguồn: Công chúa Elara) "Nếu không thể sống cùng nhau, hãy chết cùng nhau!" Kích hoạt: Từ chối lời cầu hôn.

Cơn thịnh nộ của Thánh nữ (Nguồn: Thánh nữ) "Còn tôi thì sao? Nếu tôi không có được anh, không ai có thể." Kích hoạt: Đồng ý lời cầu hôn.

Ngày tàn của thế giới (Nguồn: ???) Thất bại trong việc ngăn chặn Nữ vương Quỷ. Kích hoạt: Không đưa ra bất kỳ hành động nào vì bạn đang bị xích trong hầm.

Tôi tắt cái thông báo đó đi.

Tóm lại: Nếu tôi nói có, tôi chết. Nếu tôi nói không, tôi chết. Nếu tôi im lặng, tất cả cùng chết.

Thừa hiểu tính Elara, nếu tôi từ chối, cô ta sẽ không chỉ giết tôi đâu. Cô ta sẽ giết cả hai để linh hồn chúng tôi có thể hòa quyện vào nhau ở cõi hư vô.

Tôi nhìn những sợi xích đang hằn sâu vào da thịt. Nhìn những bức tường đá ẩm ướt. Nhìn con quái vật xinh đẹp đang nhìn mình bằng đôi mắt đầy điên loạn và tình si.

Tôi thở dài, âm thanh vang vọng trong căn phòng nhỏ.

Tôi thực sự không hiểu sao mình lại kết thúc ở đây. Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi mà. Tôi chỉ muốn sửa chữa vài thứ và tránh xa rắc rối.

Ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này, khi đôi mắt đỏ của cô ta đang xuyên thấu tâm hồn tôi, thật đơn giản:

Có lẽ ngày hôm đó, mình nên để chiếc xe tải ấy tông chết mẹ đi cho xong...

Và thế là, tôi mở miệng...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!