Các Death Flag nhìn tôi với ánh mắt si tình

Truyện tương tự

Công chúa nhút nhát và u ám đã đến học viện

(Đang ra)

Công chúa nhút nhát và u ám đã đến học viện

Izumi

Nhưng… tôi vẫn muốn đến học viện

3 6

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

8 18

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

(Đang ra)

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

Tsumugu Hashimoto

Giải thưởng Năm 2006: Kono Light Novel ga Sugoi! - 2006: Xếp thứ 10. Top 10 female characters rankings 2006: Rika Akiba: Xếp thứ 6.

45 1547

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

(Đang ra)

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

Bỉ Nhĩ Đức Nhãn Lệ

Hay ngay từ khoảnh khắc chạm mắt nhau giữa trời tuyết ấy… đã là một sai lầm của định mệnh?

4 7

Novel - Chương 2

Chương 2

Mọi sự khởi đầu đều đòi hỏi một kết thúc, mỗi hơi thở đều là một món nợ phải hoàn trả.

Trong một thế giới xây dựng trên những lời dối trá và cái chết là sự thật duy nhất.

Nó không săn đuổi, nó chờ đợi. Nó lặng lẽ quan sát sự nhân từ mà ta trì hoãn, những tội lỗi ta bao biện và lòng tham ta che giấu. Nó chẳng hề lay chuyển trước sức mạnh, cũng chẳng để mắt tới những lời cầu nguyện.

Trong một xã hội định nghĩa bởi sự bất công thì cái chết là định nghĩa của sự công bằng. Không bị lung lay bởi quyền uy, điếc đặc trước những lời van nài, nó đối xử với quân vương và kẻ bần hàn như một.

Ngay cả khi sở hữu năng lực nhìn thấu cái chết, tôi vẫn chỉ là một thần dân của sự vô thường.

"...Mình sắp chết thật sao?" Tôi thì thầm, nhẹ nhàng chạm vào cổ mình.

Tôi có thể nhìn thấy những sợi dây, nhưng không thể chạm vào nó. Nó hiện hữu ở đó, nhưng không phải là một tồn tại vật chất.

Thở dài.

Một hơi thở trống rỗng thoát ra khỏi lồng ngực.

"Được sống thêm chút nữa thì tốt biết mấy..."

Tôi nhắm mắt lại. Cuộc đời này chẳng có mấy thứ mang lại niềm vui cho tôi, nhưng tôi vẫn còn những mục tiêu muốn đạt tới. Thật đáng tiếc khi phải bỏ lại tất cả khi mọi thứ vẫn còn đang dang dở.

"...Nhưng thực sự không còn cách nào sao?"

Con Mắt của Kẻ Dệt Mệnh.

Đó là cách tôi gọi Ấn ký Linh hồn của mình.

Nó cho phép tôi nhìn thấy cái chết dưới hình dạng những sợi dây quấn quanh cổ kẻ sắp lìa đời. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy chúng là khi tôi trở thành kẻ hèn nhát nhất mọi thời đại.

Lẽ ra nó phải gây cho tôi chứng PTSD, nếu không phải vì sự thật là tôi vốn đã luôn nghĩ về ngày hôm đó gần như trong mỗi nhịp thở.

Lúc ấy, tôi chẳng biết nó là gì. Nhưng với mười một năm để suy ngẫm, cuối cùng tôi đã chắp vá được ý nghĩa của những sợi dây đó. Ấn ký Linh hồn là những đặc điểm độc nhất được thức tỉnh thông qua một tác nhân kích thích lên một cá nhân. Đó là tất cả những gì mọi người đã biết.

Ấn ký của tôi tình cờ thức tỉnh qua khoảnh khắc tồi tệ nhất của cuộc đời mình.

"Nhưng đã lâu rồi mình không thấy nó."

Thật kỳ lạ.

Lần đầu tôi thấy nó là ở Rừng Asphodel. Sau đó, nó chỉ xuất hiện thêm đúng hai lần. Lần cuối cùng là sáu năm trước. Điều này khiến việc tìm hiểu nó trở nên vô cùng khó khăn.

Tôi có thể di chuyển mọi thứ bằng cách sử dụng những sợi dây đó sao? Hay nó dùng để cảnh báo nguy hiểm? Hay để nó dẫn đường cho tôi?

Tôi có quá nhiều giả thuyết nhưng lại chẳng đủ manh mối. Cuối cùng, tôi đi đến kết luận rằng sợi chỉ đỏ này chỉ có thể tiết lộ cái chết.

Sự cố lần trước đã xác nhận điều đó. Và nó trở nên hợp lý khi so sánh với lần đầu tiên khi bốn sợi chỉ đỏ vươn về phía bạn bè tôi khi họ ngã xuống trong khu rừng. Vậy nên tôi tin rằng nó cho phép tôi thấy ai sẽ chết và một trong những tác nhân dẫn đến cái chết đó.

"Ít nhất cũng phải là một năng lực năm sao chứ, đằng này nó chỉ cho thấy khả năng tử vong."

Về cơ bản, nó chẳng cho tôi gì ngoài sự lo âu.

Bạn sẽ nghĩ rằng việc thấy được nguyên nhân cái chết là hữu ích. Đáng tiếc là không. Nó không cho thấy nguyên nhân thực sự, mà chỉ hiển thị một yếu tố góp phần dẫn đến cái chết.

Lấy ví dụ như vụ con sói. Những sợi dây buộc vào cổ tay tôi dù con sói mới là kẻ giết họ. Tôi là một yếu tố, không phải nguyên nhân trực tiếp.

Nếu tôi hành động, có lẽ tôi đã cứu được họ. Hoặc có lẽ vì tôi chạy quá sâu vào rừng nên họ mới phải đuổi theo, và mọi chuyện xảy ra đều là do tôi. Hoặc có lẽ vận rủi của tôi là lý do chúng tôi chạm trán một con sói bị tha hóa trong khu rừng lẽ ra phải an toàn.

Tôi không biết. Và đến lúc này, điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Tôi đã tái hiện lại ngày hôm đó không biết bao nhiêu lần trong đầu. Tôi đã tưởng tượng ra mọi kịch bản có thể. Nhưng tất cả đều kết thúc theo cùng một cách. Tôi là một yếu tố quyết định.

Nói tóm lại, sợi dây cho thấy một yếu tố góp phần vào cái chết của ai đó. Lý thuyết thì mạnh mẽ đấy, nhưng không có nghĩa là tôi có thể thay đổi được gì. Khi manh mối duy nhất tôi nhận được là những sợi chỉ mơ hồ. tôi có thể làm gì bây giờ? Đoán mò à?

"Vậy nên..." Tôi lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình.

Sợi dây quanh cổ tôi được buộc vào chính cổ tay của tôi.

"Chuyện này buồn cười thật đấy. Có nghĩa là mình tự ám quẻ chính mình sao?"

Không còn lời giải thích nào hợp lí hơm. Tôi không trầm cảm đâu... hoặc có lẽ là có. Nhưng tôi không có ý định tự kết liễu chính mình. Tôi đã sống sót qua quá nhiều chuyện rồi. Tại sao lại bỏ cuộc ngay sau khi vừa tỉnh dậy chứ?

Tôi đi bộ lại giường và thả mình xuống một cách nhẹ nhàng. Tư thế của tôi trông giống như một triết gia đang trầm tư, tay chống cằm, nhìn vào hư không.

"Hừm..."

Chẳng lẽ mình sẽ vấp chân rồi chết không?

Không, thế thì ngớ ngẩn quá. Danh tiếng của tôi vốn đã nát bét rồi, không thể để nó tệ hơn được nữa. Hãy tưởng tượng cảnh trên bia mộ khắc dòng chữ: "Thằng nhóc trốn chạy cái chết cuối cùng lại chết vì vấp chân." Không đời nào. Tôi không thể ra đi như thế được.

Mình có bảo hiểm nhân thọ không nhỉ? Có lẽ mình nên gửi hết số...

Thở dài

Mình đang làm cái quái gì thế này. Khốn thật.

Sau sự cố ở khu rừng, và sau sự kiện sáu năm trước, thứ gì đó bên trong tôi đã vỡ vụn. Tôi trở nên tách biệt. Tôi không thể ngủ, không thể cười, cũng chẳng thể khóc. Những cảm xúc cơ bản là đã rời bỏ tôi từ lâu.

Theo thời gian, việc giả vờ đã trở thành bản năng thứ hai. Có lẽ đó là cách duy nhất để tôi chống chọi.

Lẽ ra lúc này tôi phải nghiêm túc. Tôi thực sự không muốn chết. Tôi đã nói nhiều lần rằng thà tôi chết thay cho bạn bè mình thì hơn. Nhưng vì tôi còn sống, tôi từ chối một cái chết thảm hại.

"Ít nhất là cho đến khi mình khiến việc sống sót ngày hôm đó trở nên có giá trị."

Đó là cách duy nhất tôi biết để tôn vinh những người đã chết vì tôi. Tôi nói vậy, nhưng thâm tâm tôi vẫn sợ chết như ngày đó, và có lẽ đang dùng niềm tin này như một cái cớ để cảm thấy đỡ thảm hại hơn.

"Vậy làm sao mình có thể là một yếu tố dẫn đến cái chết của chính mình nhỉ..."

Tôi suy nghĩ bằng tất cả các neuron thần kinh mà mình có. Hừm. Hừm. Hừm...

"Hay là việc suy nghĩ quá nhiều sẽ trở thành nguyên nhân dẫn đến cái chết của mình?"

Đó là kết luận duy nhất tôi đạt được. Dù không biết việc suy nghĩ quá nhiều có thể giết người hay không, thì năng lực này vẫn mang lại cảm giác vô dụng nếu tất cả những gì nó làm là gây lo âu mà không cho lấy một manh mối tử tế.

. . .

Một ngày tại nơi ở của Nam tước vùng Kerrigan. Các hầu gái và người hầu đã tất bật trước khi mặt trời mọc. Cha tôi, Viktor Kerrigan, thức dậy sớm nhất. Còn tôi? Tôi là kẻ cuối cùng.

"Thiếu chủ, xin hãy tránh đường!"

"Eek! Cái gì!? Ai, ở đâu, khi nào!? Oái!"

"Thiếu chủ?"

Hắng giọng... Tôi vừa tạo ra một cảnh tượng khá mất mặt.

Cô hầu gái nhìn tôi với vẻ lo lắng khi tôi phản ứng theo cách kém quý tộc nhất có thể. Cô ấy đang bưng chồng đĩa trống đi xuống hành lang và chỉ đơn giản bảo tôi tránh đường trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ.

Tôi đã phản ứng quá thái quá.

Thở dài...

Giờ thì cô ấy lại có chuyện để bàn tán cho đến hết tuần rồi.

Tôi hắng giọng "À, ta không sao đâu. Ta đang mải suy nghĩ chút thôi. Cô cứ tiếp tục đi."

"Thiếu chủ, nếu người thấy không khỏe, tôi có thể gọi thầy thuốc..." cô ấy nói, bước lại gần và đưa tay lên định kiểm tra nhiệt độ của tôi.

"Không! Đừng lại gần! Ta đã bảo là ta ổn mà!"

Trước khi cô ấy kịp chạm vào, tôi đột ngột lùi lại, giọng cao hơn bình thường.

"Thiếu chủ?"

Tôi bình tĩnh lại khi thấy vẻ mặt bối rối của cô ấy. Tôi đang hoảng loạn. Vì không biết cái chết sẽ đến với mình như thế nào nên tôi không khỏi cảm thấy bồn chồn.

Tôi cứ ngỡ mình đã trưởng thành hơn những nỗi sợ thời thơ ấu. Cái chết là một phần của cuộc sống. Nó không nên làm tôi khiếp sợ đến thế. Nhưng tôi lại không thể ngừng run rẩy.

"Ta xin lỗi. Thật đấy. Ta không sao. Chắc là do ta thấy đói thôi."

"Ồ, vậy thì người nên nhanh lên. Lãnh chúa Kerrigan và tiểu thư đang đợi đấy ạ. Bữa sáng đã được dọn ra rồi."

Đợi sao?

Tôi bắt đầu tự hỏi có phải vốn từ của cô ấy ít ỏi đến mức chọn từ đó không. Thôi kệ mẹ đi. Tôi không nên làm mất thời gian của cô ấy nữa. Ai biết được cô ấy có thể bưng chồng đĩa đó trong bao lâu.

Nhỡ đâu đây chính là death flag thì sao?

Nhỡ đâu tôi cầm chân cô ấy lâu quá khiến cô ấy trượt tay làm vỡ đĩa, rồi một mảnh sành bằng cách nào đó găm thẳng vào cổ họng tôi và giết chết tôi ngay lập tức?

Không, thế thì quá nực cười....

"Ôi không! Đống đĩa!"

À vâng. Mùi hương của cái chết đang cận kề.

"May quá. Tôi suýt thì trượt chân. Xin lỗi Thiếu chủ, tôi phải đi đây."

"..."

Cô hầu gái này đang định dọa tôi đau tim đấy à? Hay cô ta thực chất là một sát thủ hàng đầu? Chúng tôi đang thuê rắn rết làm nhân viên đấy sao?

Tôi thở dài nhìn cô ấy đi xa dần với chồng đĩa xếp chênh vênh trên đầu. Cô ấy đã suýt làm rơi chúng. Tôi thực sự đã mường tượng ra cảnh bia mộ mình đề dòng chữ: "Chết thảm vì mấy cái đĩa".

Chuyện này bắt đầu khó khăn rồi đây. Biết mình sắp chết, và mình lại là một phần dẫn đến cái chết đó, thật là không thể tin nổi. Nhưng tôi không thể cứ nằm lì trên giường. Cái chết có thể mang bất cứ hình thái nào. Nhỡ đâu việc nằm yên trên giường lại chính là tác nhân dẫn đến cái chết của tôi?

Tôi không thể biết trước được. Tất cả những gì tôi biết là cái chết đang đến. Cố gắng trốn chạy cũng sẽ không thể cứu được chính mình.

...Giống như ngày đó...

"Không. Nếu mình có chết, đó sẽ không phải là vì mình đã cố gắng lẩn tránh nó."

Tôi sẽ đối mặt với chuyện này cho đến cùng.

. . .

Tôi đã tin là như vậy, nhưng giờ tôi đã bắt đầu hối hận về quyết tâm đó rồi.

"Lúc nào cũng có nhiều bậc thang thế này sao?"

Tại sao phòng của tôi lại ở tầng trên cơ chứ...

Tôi nhìn xuống cầu thang mà tôi chưa bao giờ cảm thấy nó lại đáng sợ như lúc này. Rồi tôi nhìn lại căn phòng của mình.

Hay là mình nên vào giường làm một cái kén bằng chăn và ngủ cả ngày nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!