Đợi đến khi hai người bước ra khỏi tàu điện ngầm thì trời đã chạng vạng tối.
Về thời gian thì chưa đến bốn giờ rưỡi, nhưng đáng tiếc đây là mùa đông, mặt trời trên cao dường như không trụ nổi nữa mà muốn tan làm trước.
Nhưng đáng tiếc, cho dù mặt trời tan làm, thì cũng chưa đến giờ nhân viên văn phòng và học sinh về nhà.
Hai nhóm này còn có độ trùng lặp khá cao, không tiền, không người yêu, cũng không có tương lai tươi sáng rõ ràng.
Nhưng cũng may là có công việc làm mãi không hết và bài tập làm mãi không xong.
Cẩu Du bước ra khỏi cửa toa tàu trước, sau đó xoay người lại, thực hiện một nghi thức quý ông khá vụng về, vừa khéo cũng hợp với bộ vest trắng vốn dĩ hơi bẩn của hắn.
Chu Niểu đi phía sau, nhìn Cẩu Du đang cúi người, đưa bàn tay kia ra, nàng dứt khoát đặt tay mình lên, sau đó đợi lúc Cẩu Du ngẩng đầu lên thì dùng bàn tay còn lại đang rảnh rỗi giơ thẳng ngón giữa.
Đây mới là thế giới nhỏ của hai người.
Không liên quan đến sự ồn ào, không liên quan đến động tác rút điện thoại chụp ảnh còn nhanh hơn rút súng của người bên cạnh, không liên quan đến cái nhìn của người khác.
Vốn dĩ chỉ thuộc về thế giới nhỏ của hai người, nàng yêu Cẩu Du, Cẩu Du yêu nàng, vậy thì thế giới này chính là ngạt ngào hương hoa, ngập tràn nắng ấm.
Chu Niểu bỗng nhiên nghĩ đến những vở nhạc kịch khó hiểu kia, nàng xưa nay chưa bao giờ xem hiểu những thứ đó.
Chỉ là nàng cảm thấy nếu cả hai người ở trong những vở nhạc kịch đó, nàng và Cẩu Du bây giờ chắc chắn sẽ nhảy múa theo tiếng nhạc, bước ra từng nốt nhạc trong ga tàu điện ngầm.
Nhưng đáng tiếc, nàng vừa không hiểu âm nhạc, vừa không biết nhảy múa.
Nàng chỉ đi theo bước chân Cẩu Du, thỉnh thoảng co chân đá vào mông Cẩu Du một cái.
Cái này là nàng chiếm hời, bởi vì váy lễ phục của nàng mang màu trắng rực rỡ, còn vest trắng của Cẩu Du đằng nào cũng bẩn rồi, đá thêm một cái cũng chẳng sao, nhưng váy trắng của nàng mà bị đá một cái thì hơi khó giặt.
Nhưng cũng chưa chắc là nàng chiếm hời, bởi vì fetish chính của tên Cẩu Du này nằm ở nửa thân dưới, nói không chừng đá hai cái xong Cẩu Du còn mong chờ cú đá tiếp theo.
“Cậu mà còn như thế tớ sẽ trả thù cậu đấy.”
Cẩu Du chỉ ngón tay về phía Chu Niểu.
“Cậu định trả thù tớ thế nào?”
Trên cầu thang đi lên phía trên, dòng người thưa thớt qua lại.
Thỉnh thoảng có một hai người không tuân thủ quy tắc đi bên phải khi lên xuống cầu thang, vội vàng xách đồ xin đường.
Bước chân hai người dừng lại ở cửa ra.
Chu Niểu đứng bên ngoài, tay Cẩu Du vịn vào lan can.
Hắn hơi nghiêng người, cũng từ vịn lan can chuyển thành dựa vào lan can.
Mặt trời bên ngoài sắp lặn, ánh nắng vàng ấm áp mang theo một vệt đỏ rực, chiếu lên kính của tòa nhà đối diện, rồi phản chiếu lại đúng chỗ này.
Giống như trải một tấm thảm tự nhiên lên bậc thang của ga tàu điện ngầm, khiến mỗi bước chân đặt xuống dường như đều cảm nhận được sự ấm áp còn sót lại của ánh hoàng hôn.
Lại còn là trải sau lưng, ở trước mặt người đi đường.
Người đi đường luôn vội vã, những người dừng bước trên bậc thang như Chu Niểu và Cẩu Du lại càng ít ỏi.
Ánh ráng chiều đỏ rực leo lên sườn mặt thiếu nữ, khiến đôi mắt nàng cũng mang theo chút ánh sáng khác lạ.
Hơi giống như mang đến một đám mây lửa không thể tồn tại vào dải ngân hà tĩnh mịch.
Hai tay thiếu nữ chắp sau lưng, nghiêng đầu, kiễng chân, ghé sát nửa thân trên về phía Cẩu Du.
Cẩu Du có thể nhìn thấy đám mây lửa trong mắt nàng, dường như thực sự có ngọn lửa đang cháy, mà ở chính giữa ngọn lửa đang cháy đó là hình bóng của hắn.
Hắn cuối cùng cũng đứng ở vị trí chính giữa.
“Ngông cuồng thế sao? Vậy cậu đừng có bị dọa chạy mất đấy.” Cẩu Du nói, đưa tay ôm lấy eo Chu Niểu, như muốn ấn tất cả những gì trước mắt vào trong cơ thể mình.
Lồng ngực dán vào nhau, có lẽ cũng có công lao kiễng chân của Chu Niểu.
Má thiếu nữ ửng hồng, Cẩu Du cũng không phân biệt được rốt cuộc có phải là ánh hoàng hôn phản chiếu lại hay không.
“Tớ mà bị cậu dọa chạy?” Ánh mắt Chu Niểu theo bản năng lảng tránh, nhưng rồi lại ép mình nhìn thẳng vào Cẩu Du trước mặt.
Nàng đang nói với Cẩu Du, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Thế là Cẩu Du hôn nàng.
Lần này được coi là nụ hôn thứ ba của hai người, thời gian còn dài hơn cả hai lần trước cộng lại.
Hơi giống như lũ lụt tràn vào cửa ải, Chu Niểu theo bản năng liều mạng muốn chặn dòng nước lũ xâm nhập vô cùng linh hoạt kia lại, nhưng lại không kiểm soát được.
Sau đó bị bắt làm tù binh một cách khá dễ dàng.
Không quan tâm đến ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh, dù sao cũng không ảnh hưởng đến ai.
Giống như hai người ngăn cách riêng một thế giới nhỏ, đây là bên trong thế giới của Chu Niểu.
Hai người bọn họ chắc cũng không ngờ rằng mình sẽ trở thành cặp đôi nhỏ khoe ân ái mà cả hai đều ghét nhất.
Hồi lâu sau, Cẩu Du buông Chu Niểu ra.
Thiếu nữ thở dốc, ánh mắt mơ màng, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Cẩu Du không chớp mắt, giống như liếc mắt đưa tình, lại giống như ánh mắt đầy quyến rũ.
So với bình thường, sức quyến rũ tăng lên không chỉ một bậc.
Cẩu Du nuốt một ngụm nước bọt.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy khó giải quyết khi thân mật với Chu Niểu.
Nếu đối phương cứ luôn giữ dáng vẻ tiểu yêu tinh như thế này, hắn sợ lúc đi giao hàng bên ngoài cũng sẽ nhớ đến Chu Niểu mất.
Thực sự là làm loạn tâm trí hắn quá.
Hắn bây giờ có thể cảm nhận được sự kích động của mình, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Sau đó, hắn nhìn Chu Niểu vẫn ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ nhàng áp má vào lồng ngực hắn, trông thật nhỏ bé và cần che chở.
“Tim cậu đập nhanh quá.”
Chu Niểu sau khi hoàn hồn từ nụ hôn sâu vừa rồi tựa vào ngực Cẩu Du, dùng giọng nói trong trẻo nói.
Cẩu Du đương nhiên biết tim mình đập rất nhanh.
Hắn có vẻ như muốn chạy trốn.
Thực ra hắn vốn định sau khi cùng Chu Niểu ra ngoài sẽ không nói lời nhảm nhí nữa, hai người cứ chân thành dính lấy nhau.
Nhưng tình hình hiện tại nói cho hắn biết, nếu hắn không nói vài câu nhảm nhí nữa, e là ngay cả ga tàu điện ngầm cũng không ra được.
Thế là hắn bày ra một nụ cười đê tiện gượng gạo nhất trong lịch sử.
“Thực ra tớ chưa đánh răng.” Hắn nói lời nhảm nhí, chạy về phía cửa ra ga tàu điện ngầm, hơi giống tôm tép thua trận chạy trốn tơi bời.
Thậm chí quên cả quay đầu lại chế giễu và giơ ngón giữa.
Chu Niểu ngẩn người, hơi xách hai bên váy dài lên, chạy bước nhỏ đuổi theo.
Đuổi đến tận trạm xe buýt, nàng thấy Cẩu Du dừng bước, đang cân nhắc xem họ nên bắt chuyến xe nào.
Nàng thả chậm bước chân, từng bước từng bước, nhẹ nhàng như đang nhảy múa, mũi chân chạm đất, đi đến sau lưng Cẩu Du.
Cẩu Du vẫn quay lưng về phía nàng.
Nàng vươn tay, chọc chọc vào lưng Cẩu Du.
Cẩu Du không quay đầu lại.
Sau đó nàng ôm lấy hắn, vòng tay ôm eo Cẩu Du từ phía sau, nhẹ nhàng cọ cọ, tham lam hít hà mùi hương trên người Cẩu Du.
Nhưng tấm biển trạm xe buýt đó có hình ảnh phản chiếu như gương, phản chiếu ánh mắt hoảng loạn của Cẩu Du, nắm đấm dựa vào biển báo lúc nắm chặt lúc thả lỏng.
Một lát sau, nàng buông tay ra, ngồi xuống chiếc ghế dài chờ xe trống không bên cạnh, hai tay chống cằm, trong mắt tràn ngập hình bóng chàng trai của nàng.
