Cả Phòng Hóa Gái Cười Hì Hì, Lúc Tán Huynh Đệ Khóc Hu Hu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11488

Web Novel - Chương 315 - Bóng hình

“Haizz.”

Liễu Giải giơ điện thoại lên, quét mã điểm danh trên màn hình lớn.

Đợi đến khi điện thoại hiển thị điểm danh thành công, nàng lại thở dài một hơi.

“Haizz.”

“Sáng sớm ngày ra cậu kêu ca cái gì vậy, đồ ngốc này...” Diệp Khanh Thường bên cạnh nói thay cho Chu Niểu và Cẩu Du đang ngủ gà ngủ gật.

Nhưng nói thật, hai người này có thể ngủ ngay cả khi giáo viên còn chưa bắt đầu giảng bài, thì chắc cũng chẳng sợ chút tiếng ồn này của Liễu Giải.

Tiệc đính hôn của hai người đã là chuyện của sáu ngày trước rồi.

“Tớ chỉ hơi cảm thán thôi.” Liễu Giải liếc nhìn Chu Niểu và Cẩu Du, lắc đầu thầm.

“Cảm thán cái gì? Lại bắt đầu hồi tưởng cuộc đời mình cho đến nay rồi à?” Diệp Khanh Thường chẳng hề ngạc nhiên.

“Theo sự hiểu biết của tớ, khi cậu xuất hiện tình trạng này đa phần là trước khi game cập nhật phiên bản, không có việc gì làm mới bắt đầu tưởng tượng ra mấy thứ linh tinh này.”

Liễu Giải há miệng, dường như muốn phản bác, nhưng lại chợt nhận ra Diệp Khanh Thường nói rất đúng.

Nhưng nàng cảm thấy tình huống lần này không giống.

“Mặc dù game của tớ đúng là sắp cập nhật phiên bản, nhưng nội dung suy ngẫm về nhân sinh lần này tớ nghĩ là cả hai chúng ta đều nên cùng suy ngẫm.”

“Ồ?”

Diệp Khanh Thường hơi xoay người: “Xin rửa tai lắng nghe.”

“Tớ đang suy nghĩ là rốt cuộc Cẩu Du và Chu Niểu đã làm thế nào mà đến được với nhau, rốt cuộc làm thế nào vượt qua muôn vàn khó khăn trong đó.” Liễu Giải xoa cằm, “Tớ thực sự rất tò mò.”

“Nếu cậu đang suy nghĩ về vấn đề này, cậu có thể nói thẳng là cậu muốn hóng chuyện.” Diệp Khanh Thường nói trúng phóc, giống như một nhát đâm trúng tim đen của Liễu Giải.

“Nếu cậu muốn nói như vậy thì cũng đúng.” Liễu Giải gật đầu.

Thực ra nàng quả thực có chút suy nghĩ.

Sau khi tham gia tiệc đính hôn của Chu Niểu và Cẩu Du, nàng đương nhiên đã từng tưởng tượng người trao nhẫn trên đó là Liễu An Nhiên và nàng.

Nhưng nàng cũng có chút sợ hãi.

Nàng biết so với cặp đôi Chu Niểu và Cẩu Du trông có vẻ đã trải qua trùng trùng khó khăn, tình cảm giữa nàng và Liễu An Nhiên có vẻ hơi êm đềm quá mức.

À, đương nhiên không phải nói nàng muốn có chút sóng gió gì đó, nàng đâu có khuynh hướng thích bị ngược đãi, đương nhiên là không muốn rắc rối hay đau khổ giáng xuống đầu bất kỳ ai trong hai người.

Nàng chỉ là sau khi tận mắt chứng kiến tình cảm giữa Chu Niểu và Cẩu Du, bắt đầu có chút sợ hãi khó hiểu.

Người ta đều nói biển lặng không tạo nên thủy thủ giỏi, nàng không hy vọng tình yêu cũng như vậy.

Chỉ là mọi thứ có được quá dễ dàng, nàng chỉ biết suy nghĩ của bản thân, không biết suy nghĩ của Liễu An Nhiên.

Liễu An Nhiên yêu nàng bằng cả tấm lòng, nàng cũng rất sẵn lòng nghĩ như vậy.

Nhưng Liễu An Nhiên cũng rất bận, luôn có rất nhiều lúc không ở bên cạnh nàng.

Nàng thô lỗ lại ngang ngược, trong công việc thì không giúp được Liễu An Nhiên việc gì, đồng thời còn chiếm dụng thời gian cuối tuần của Liễu An Nhiên.

Liễu An Nhiên đối xử với nàng rất tốt, nhưng nàng đối xử với Liễu An Nhiên dường như lại không tốt đến thế.

Nàng phát hiện mình dường như không thay đổi được, khi ở bên Liễu An Nhiên luôn vẫn còn mang ra cái vẻ ta đây là chị trước kia.

Cho dù hiện tại bất kể là trên hộ khẩu của hai người, hay là quan hệ riêng tư giữa hai người, đều tuyệt đối không thể gọi là chị em nữa.

Lại không giống như Chu Niểu và Cẩu Du, quan hệ của hai người đó vốn dĩ chẳng khác gì vợ chồng già sau khi kết hôn, thậm chí có thể nói hai người vốn dĩ sống chung đã giống như tình nhân rồi.

Như vậy sau này, cho dù quan hệ của hai người có thay đổi, cách chung sống cũng sẽ không có thay đổi gì lớn, cùng lắm chỉ là khoảng cách giữa hai người biến mất, có thể thẳng thắn bày tỏ tình yêu với nhau hơn trong lúc chung sống.

Nhưng Liễu Giải phát hiện chính mình dường như không làm được, cho dù nàng đã xác định quan hệ với Liễu An Nhiên, nàng vẫn không có cách nào dựa vào lòng Liễu An Nhiên một cách thẳng thắn với tư cách là người yêu như vậy.

Cảm giác hơi giống như chết vì sĩ diện, nhưng sống khổ sở cũng là thật.

Cứ vặn vẹo mãi như vậy, nàng thậm chí bắt đầu nghi ngờ bản thân rốt cuộc có thực sự thích Liễu An Nhiên không, hay chỉ đơn thuần muốn để Liễu An Nhiên ở bên cạnh mình cả đời, sau đó dùng thủ đoạn hơi bẩn thỉu này mà níu giữ tình cảm của Liễu An Nhiên.

Trên thực tế về mặt tình cảm, dường như bản thân nàng cũng chưa từng hy sinh điều gì vì Liễu An Nhiên, phải không?

Nàng nhớ lại lần đó nàng lầm tưởng yêu đương hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ công lược xong sẽ bị biến trở lại thành con trai, thế là sau khi về nhà liền đè lên người Liễu An Nhiên.

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó có phải nàng sợ sau khi mình biến trở lại thành con trai, Liễu An Nhiên đã không còn quan hệ huyết thống với mình sẽ rời bỏ mình, cho nên mới muốn dùng cách thức hơi khác người này để trói buộc quan hệ giữa Liễu An Nhiên và mình không?

Có phải từ đầu đến cuối, mình đều là một kẻ ích kỷ tư lợi không?

Nếu không thì giải thích thế nào việc sau đó Liễu An Nhiên nói rõ ràng mọi chuyện, mình lập tức đá Liễu An Nhiên xuống giường, ngay cả nụ hôn đầu sau đó cũng là do Liễu An Nhiên tự mình ra tay.

Liễu Giải ngẩn người.

Nghĩ như vậy, hiện tại những nụ hôn bao gồm gần như toàn bộ hành động thân mật giữa hai người, đều là Liễu An Nhiên chủ động, còn Liễu Giải chỉ là bị động chấp nhận.

Nàng không từ chối, nhưng cũng không chủ động.

Vậy trong mắt Liễu An Nhiên, nàng trông như thế nào? Là khúc gỗ hay là căn bản chưa từng động lòng?

Nàng không biết.

“Oi.” Diệp Khanh Thường đưa tay huơ huơ trước mặt Liễu Giải.

“Hả?” Liễu Giải hoàn hồn.

“Hôm qua ăn cơm bị ngộ độc à?” Diệp Khanh Thường nhíu mày, “Vừa hay hôm nay em trai cậu đến đón cậu, cậu bảo cậu ấy đưa cậu đi ăn chút gì ngon ngon đi, đừng để ăn phải thực phẩm ngộ độc thật đấy.”

Sự quan tâm này có thể đến từ bạn cùng phòng, cũng có thể đến từ việc hôm qua lúc đặt cơm, nàng và Liễu Giải đặt cùng một suất.

“A...”

Vừa nghe nhắc đến Liễu An Nhiên, Liễu Giải lại ngẩn người.

Diệp Khanh Thường cũng nhận ra tình trạng của Liễu Giải dường như có chút không ổn, nhưng nàng cũng không biết là không ổn chỗ nào, chỉ biết hình như có liên quan đến Liễu An Nhiên.

Tiếc là nàng không phải con gái hàng auth, nếu không lúc này đáng lẽ phải hỏi cho ra nhẽ, sau đó không chút lưu tình đứng về phía Liễu Giải mà chỉ trích đối phương.

Đây là chuyện nhà của bạn cùng phòng, nàng cũng không tiện can thiệp nhiều.

Còn bên phía Liễu Giải, theo thông lệ lúc bắt đầu tiết học thì khi chơi game cũng chỉ là tỏ ra có chút lơ đễnh, cho dù thua cũng tỏ ra không quan tâm lắm.

Ngược lại là trong tiết học cuối cùng của ngày thứ Sáu này, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa.

Lúc trước, nàng sợ nhất là ở đó xuất hiện Liễu An Nhiên mặc âu phục hoặc áo sơ mi trắng chỉnh tề, nhưng bây giờ lại tỏ ra có chút mong chờ.

Sự thật là như vậy, Liễu An Nhiên luôn đợi ở cửa lớp trong tiết học cuối cùng trước cuối tuần, đợi đón nàng về nhà.

Chuông tan học vang lên.

Liễu Giải cất điện thoại đã tắt màn hình từ lâu, trên đó phản chiếu hình ảnh nàng đang ngẩn ngơ.

Nàng quay người lại, không nhìn thấy bóng hình đó.