Nơi Liễu An Nhiên đưa Liễu Giải đến là khu nội trú, đương nhiên cũng là nơi Viện trưởng đang nằm.
Đi lại trong bệnh viện, hòa lẫn trong mùi nước khử trùng, lướt qua đủ loại bệnh tật.
Giống như hai con bướm bay lượn trong bụi hoa.
Thực ra Liễu Giải gần như chưa đến bệnh viện bao nhiêu lần, số lần đến khu nội trú lại càng ít ỏi, nơi này đối với Liễu Giải mà nói còn khá mới lạ.
Cơ thể nàng từ nhỏ đã rất khỏe mạnh, thông thường những bệnh vặt không đến mức phải đưa nàng vào bệnh viện.
Liễu Giải còn nhớ lần gần nhất vào bệnh viện hình như là do ăn uống linh tinh quá, dẫn đến viêm ruột thừa cấp, lúc đó Liễu An Nhiên đưa nàng vào bệnh viện xong chạy ngược chạy xuôi, ngược lại chính nàng lại cảm thấy chẳng có gì phải vội, thậm chí còn có tâm trạng cười nhạo Liễu An Nhiên đang xoay vòng trong phòng bệnh.
Đương nhiên đó cũng chỉ là tạm thời, bởi vì sau đó thuốc tê hết tác dụng, nàng ôm vết mổ đau đến mức chết đi sống lại trên giường.
Nói ra thì đây cũng coi như một chuyện tốt, trước khi biến thành bộ dạng hiện tại nàng đã cắt ruột thừa rồi, sau đó bị Nữ Thần Thực Tập đáng ghét kia biến thành thế này, vừa hay ngay cả vết sẹo nhỏ trên bụng cũng biến mất luôn.
Đây có lẽ được coi là ưu điểm hiếm hoi sau khi biến thành bộ dạng này.
Liễu Giải nhìn Liễu An Nhiên đang nắm tay mình.
Nàng từ phía sau vừa khéo có thể thu trọn bóng lưng của Liễu An Nhiên vào đáy mắt.
Thực ra cũng chưa chắc.
Ưu điểm khi biến thành bộ dạng hiện tại vẫn còn rất nhiều, so ra thì khuyết điểm lại ít hơn một chút.
Thể chất của mình yếu hơn một chút, nhưng cũng không sao, dù sao mình cũng không hay vận động.
Khuyết điểm duy nhất chắc là mỗi tháng đều sẽ bị con quái vật mang tên kỳ sinh lý tấn công, từ đó trừ đi một lượng máu nhất định và bị gắn thêm trạng thái debuff.
Liễu Giải và Diệp Khanh Thường thực ra được coi là hai người có phản ứng nhỏ nhất đối với việc kỳ sinh lý đến trong cả phòng ký túc xá.
Liễu Giải là vì sức khỏe đủ tốt, cho dù bị giảm đi một phần sức mạnh thì vẫn chẳng khác gì con gái bình thường.
Diệp Khanh Thường là vì sức khỏe đủ tệ, bình thường đã là bộ dạng bộ xương khô yếu ớt gió thổi là bay, giảm đi một mức độ nhất định thì vẫn là bộ dạng chết đi sống lại đó.
“Xin hỏi một chút...” Liễu An Nhiên kéo Liễu Giải hỏi nhân viên y tế ở trạm y tá lần thứ ba.
Lần này dường như mới xác định được vị trí cuối cùng, bước chân mang theo chút vội vàng, kéo theo Liễu Giải đang miễn cưỡng theo kịp bước chân đi thẳng về phía một căn phòng.
Trong phòng có ba giường bệnh, hai giường còn lại trống không, chỉ có giường gần cửa sổ nhất có một ông lão đang nhắm mắt với vẻ mặt an tường nằm đó.
Trên người cũng đã thay quần áo bệnh nhân, trông hơi phong phanh, nhưng may mà điều hòa trong bệnh viện đủ ấm.
Liễu An Nhiên kéo chiếc ghế trống bên cạnh ra, đặt bên giường, sau đó kéo Liễu Giải ngồi xuống.
Liễu Giải nhìn ông cụ trên giường, lại nhìn Liễu An Nhiên đang không biết suy nghĩ gì.
Một lát sau, cửa phòng bệnh lại bị mở ra, Liễu An Nhiên và Liễu Giải ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy nhân viên y tế ở cửa đang vẫy tay với hai người họ.
Liễu Giải dường như có chút không quyết định được, lại nhìn Liễu An Nhiên bên cạnh.
Liễu An Nhiên dứt khoát đứng dậy đi về phía cửa, phía sau tự nhiên mọc thêm một cái đuôi nhỏ.
“Hai người là người nhà bệnh nhân sao? Là cháu trai cháu gái hay là...”
Liễu Giải sau khi đi theo Liễu An Nhiên ra ngoài, nghe thấy câu nói đầu tiên của bác sĩ áo trắng là như vậy.
“Không, không phải, coi như là trước đây từng được ông ấy nhận nuôi.” Liễu An Nhiên lắc đầu, giải thích quan hệ giữa hắn và Viện trưởng cũ.
“Tôi vừa nghe nói ông ấy có người nhà đến thăm, vậy cậu chắc là người chúng tôi liên hệ trước đó...”
“Ừm, lúc đó là tôi nghe điện thoại.” Liễu An Nhiên nói với bác sĩ áo trắng.
“Do là gọi điện thoại nên chỉ giải thích sơ qua tình hình, tình hình của bệnh nhân thực ra khá phức tạp, cho nên mới gọi cậu đến bệnh viện.”
Lúc này Liễu An Nhiên và bác sĩ áo trắng đều nhìn về phía Liễu Giải, ồ không đúng, phải là nhìn về phía phòng bệnh sau lưng Liễu Giải.
Thế là Liễu Giải rất tự giác đóng cửa phòng lại.
Sau đó Liễu Giải đứng giữa hai người nghe hai người nói chuyện, tiếc là nàng nghe không hiểu lắm, trong đó thậm chí còn liên quan đến một số thuật ngữ chuyên môn, nàng càng nghe càng không hiểu.
Nhưng Liễu An Nhiên dường như nghe hiểu, sắc mặt trông có vẻ hơi ngưng trọng.
“Tóm lại, vẫn hy vọng mọi người có thể để tâm nhiều hơn.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.” Liễu An Nhiên hơi cúi người.
Sau đó, Liễu Giải thấy hai người dường như đã nói chuyện xong, đưa tay kéo tay áo Liễu An Nhiên.
“Vậy bây giờ tình hình thế nào?” Nàng khẽ hỏi.
“Hơi nghiêm trọng...” Liễu An Nhiên nói, “Chị có thể hiểu là ngoại trừ sử dụng công nghệ sinh học ra thì đều không có tác dụng gì nữa.”
“Sao lại như vậy...”
Liễu Giải nhíu mày.
Thông thường tình huống không thể động thủ này, cho dù đặt trong những tác phẩm văn nghệ thì ngay sau đó sẽ được bác sĩ thông báo còn lại bao nhiêu thời gian, sau đó là sự buông thả cuối cùng của sinh mệnh.
“Ông cụ hồi trẻ làm việc ở mỏ than, còn làm rất lâu, nói đúng hơn là sống được đến tuổi này đã là ngoài dự đoán của ông ấy rồi.”
“Không còn cách nào khác sao?” Liễu Giải đưa tay nắm lấy tay áo Liễu An Nhiên.
Mặc dù nàng biết tình cảm của nàng đối với ông cụ trong phòng bệnh chắc chắn không sâu đậm bằng Liễu An Nhiên, nhưng đó dù sao cũng là người đã nuôi lớn Liễu An Nhiên hồi nhỏ.
“Cách?” Liễu An Nhiên lắc đầu, “Vậy thà để ông cụ vui vẻ thêm một chút, ít nhất là trải qua khoảng thời gian cuối cùng này một cách vui vẻ.” Liễu An Nhiên dường như nhìn nhận vấn đề thoáng hơn.
Liễu Giải nhíu mày, dường như có chút không hiểu.
Nếu đổi là nàng, lúc này chắc chắn đang vắt óc tìm cách chữa trị cho đối phương hết mức có thể.
Nhưng nàng cũng không thể nói Liễu An Nhiên vô tình.
Liễu An Nhiên chắc chắn đã thử rồi, và sau khi xác định tình hình mới từ bỏ.
Nói không chừng nguyên nhân đến bệnh viện lần này Liễu An Nhiên cũng đoán được tám chín phần mười, chỉ là trong tình huống đã không thể cứu vãn, Liễu An Nhiên tỏ ra có chút lạnh lùng.
Liễu An Nhiên là lý trí, nàng là cảm tính, nhưng nàng cũng không thể phủ nhận sự hy sinh của Liễu An Nhiên và chỉ trích hắn vô tình vào lúc này.
Liễu An Nhiên bây giờ có khi còn khó chịu hơn cả nàng.
Bỗng nhiên, một bàn tay đặt lên vai nàng: “Không cần lo lắng quá đâu.”
Liễu Giải đương nhiên không phải người đa sầu đa cảm đến mức thừa thãi, nàng chỉ lo lắng cho Liễu An Nhiên thôi.
Nhưng Liễu An Nhiên lướt qua ánh mắt lo lắng của nàng, nhìn về phía bác sĩ áo trắng.
Liễu Giải vẻ mặt căng thẳng.
Thông thường lúc này là phải nói còn lại bao nhiêu thời gian rồi.
Nữ bác sĩ kia cũng nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, người nhà bệnh nhân nhớ đi đến sảnh nộp viện phí, cảm ơn đã hợp tác.”
