Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 100-Bạn có nghe thấy không

100-Bạn có nghe thấy không

Bạn có nghe thấy không

Xoẹt.

Tiếng khóa kéo vang lên, một luồng không khí tương đối trong lành cùng ánh sáng nhạt nhòa lọt vào bên trong.

Và... cả giọng nói của tên phàm phu kia nữa.

"Nào, đến nơi rồi, ra ngoài được rồi đấy."

Nghe hắn nói, tôi khẽ ló đầu ra khỏi túi.

...Nhưng tôi vẫn chưa chịu ra hẳn.

Cứ nằm lỳ thế này thì kiểu gì hắn chẳng tự giác cõng tôi đến tận phòng quản lý.

Chẳng lẽ Kim Chun-soo đã nhìn thấu tâm tư của tôi?

Anh ta thở dài với vẻ mặt như đang đau đầu lắm, rồi lại vác chiếc túi có tôi bên trong lên lưng và bắt đầu rảo bước.

Cơ thể tôi đung đưa lên xuống theo nhịp bước chân.

Phải rồi.

Lúc nãy tôi đã phải vất vả thế kia, nên để anh ta phục vụ thế này cũng công bằng thôi nhỉ?

Dù sao thì tôi cũng cực~ kỳ nhẹ mà.

Chắc chắn là chẳng thấy nặng nề gì đâu... nên với tên phàm phu này thì đây cũng chẳng phải việc gì quá sức.

Trong lúc đang tận hưởng cảm giác bồng bềnh pha chút hoài niệm, một cánh cửa quen thuộc hiện ra. Tiếng phùuu vang lên và cánh cửa đóng kín bấy lâu nay mở rộng.

Nhận ra đó là cửa dẫn vào phòng quản lý, tôi lẳng lặng chui ra khỏi túi và đứng bằng hai chân.

Dù nằm trong đó khá thoải mái, nhưng tôi nghĩ để các Jelly khác nhìn thấy cảnh này thì hơi kỳ.

Đặc biệt là tôi tuyệt đối không muốn để So-sik-i, đứa đang nằm ườn trên khối cầu kia, nhìn thấy bộ dạng này của mình.

"Úi giời, giật cả mình! Cậu xuống từ bao giờ thế?"

Có vẻ tôi đã vô tình làm Kim Chun-soo một phen hú vía.

Cảm thấy khá hài lòng vì điều đó, tôi bước vào bên trong.

Tiếng quần áo sột soạt vang lên, rồi tôi cảm nhận được hơi ấm khi ai đó ôm chầm lấy mình vào lòng.

...Trong phòng quản lý này, người duy nhất sẽ ôm tôi chỉ có thể là Han Seo-ri.

Và chủ nhân của cái ôm đó đúng là cô ấy.

"Cậu về rồi! May mà không sao!"

Cảm nhận áp lực mềm mại khi cơ thể Jelly chạm vào nhau, tôi ngượng ngùng sủi bọt bồng bềnh. Đúng lúc đó, giọng nói của tên phàm phu vang lên từ phía sau.

"Ơ, tôi cũng về rồi đây mà."

"À, anh Chun-soo cũng vất vả rồi."

"...Vâng."

Chẳng hiểu sao tôi thấy vai Kim Chun-soo rũ xuống... có vẻ không phải là tôi nhìn nhầm đâu.

Dù anh ta cố không lộ ra, nhưng chắc là đang chạnh lòng vì Viện trưởng quan tâm tôi trước chứ không phải anh ta chăng?

Hừm.

Tự dưng tôi thấy có một cảm giác ưu việt đến lạ lùng.

...Mặc dù tôi biết chắc Han Seo-ri chẳng bao giờ coi tôi là một người đàn ông đâu, nhưng vui thì vẫn cứ vui thôi.

Tôi cười thầm trong bụng, tận hưởng cảm giác của kẻ chiến thắng, rồi kéo dài lớp Jelly của mình ra để vỗ vai an ủi anh ta.

Kim Chun-soo nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi thở dài lẩm bẩm.

"...Tôi đi dọn dẹp mấy thứ mang về đã."

"À, để tôi giúp anh một tay nhé?"

"Thế... thế thì tốt quá ạ."

...Cái tên Kim Chun-soo đơn giản này lập tức tươi tỉnh trở lại. Anh ta cùng Han Seo-ri - người vừa nhẹ nhàng đặt tôi xuống - biến mất vào phía nhà bếp.

Vậy là bây giờ trong phòng quản lý...

Chỉ còn lại mấy đứa nhóc rắc rối của tôi thôi sao?

Vừa dứt dòng suy nghĩ, từ phía chiếc ghế mà Han Seo-ri vừa ngồi, tôi thấy Dae-sik-i (Alice) lạch bạch chạy về phía mình.

Tôi thầm nghĩ, hóa ra trong hình dạng búp bê mà nó cũng chạy được như thế cơ đấy.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ, Dae-sik-i đã lao đến bám chặt lấy chân tôi rồi dụi dụi cơ thể vào đó.

Không biết là do nó đã xem màn hình cùng Han Seo-ri hay chỉ đơn giản là vì tôi đi xa mới về... nhưng cảm giác này thật lạ lẫm.

Tôi nhớ lại lúc mình tạo ra cục bướu trên đầu tên phàm phu, rồi cẩn thận bế Dae-sik-i lên đặt ngồi trên vai.

Ngay lập tức, Dae-sik-i áp khuôn mặt búp bê vào má tôi.

Có vẻ nó đang vui lắm... nhưng cảm giác cứ kỳ kỳ thế nào ấy.

Dù sao thì Dae-sik-i cũng đang ở trong con búp bê tên Alice mà.

Thế nên nó chẳng có biểu cảm gì rõ rệt cả.

Cơ thể thì lại cứng đơ nữa.

...Nếu Dae-sik-i có một cơ thể giống con người hơn một chút, liệu tôi có cảm nhận được niềm vui của nó rõ ràng hơn không nhỉ?

Đang mải mê với cảm xúc kỳ lạ khi Dae-sik-i cứ chạm nhẹ mặt vào má mình, thì Jung-sik bỗng lao tới, làm bắn tung tóe Jelly rồi đâm sầm vào bụng tôi.

Cùng với cảm giác bụng dưới chao đảo, một "vòi phun" Jelly dính dớp bắn thẳng lên mặt tôi.

Cái thằng này, vui cũng phun Jelly mà cáu cũng phun Jelly.

...Mà khoan, nó đang vui thật đúng không?

Hay là nó đang giận vì tôi dám bỏ nó lại một mình để đi đâu đó nhỉ...?

Nghĩ đến đây tôi lại thấy bất tiện.

Dù cùng là Jelly với nhau nhưng tôi chẳng thể biết chúng đang nghĩ gì.

...Có lẽ chúng hiểu được suy nghĩ của tôi, nhưng ít nhất là tôi thì không thể thấu hiểu rõ ràng cảm xúc hay tâm tư của chúng được.

So với hai đứa này thì So-sik-i dễ hiểu hơn nhiều.

Vì nó là phiên bản thu nhỏ của tôi nên có đầy đủ ngũ quan mà.

Mỗi tội dạo này nó toàn dành phần lớn thời gian để ngủ, thế mới khổ chứ.

Dù sao thì.

Tôi mang theo hai đứa Jelly đang bám dính lấy mình tiến về phía khối cầu.

Ở đó, So-sik-i vẫn đang nằm ườn ra như cũ.

Vừa mới nghĩ bụng "Cái thằng này, dù mình có gặp chuyện gì thì nó vẫn cứ thế thôi...", thì nó khẽ mở đôi mắt làm bằng Jelly ra, rồi uể oải vẫy vẫy tay với tôi.

Thấy vậy, tôi vừa thấy cạn lời, vừa thấy ấm lòng vì ít ra nó cũng chịu dậy chào đón mình.

...Phải chăng đây là tâm trạng của một người trụ cột gia đình đi làm về muộn?

Tôi chưa kết hôn nên không rõ lắm, nhưng chắc là cảm giác cũng đại loại thế này thôi.

Cuối cùng, khi tôi đặt tay lên khối cầu, nó liền lẩm bẩm bằng giọng điệu thản nhiên.

[Đó là một trận chiến khá ấn tượng đấy.]

...Đúng là kiệm lời thật.

Nhưng nhờ việc giao lưu với tất cả mọi người theo cách này hay cách khác, tôi mới thực sự cảm thấy mình đã trở về.

Nghĩ lại cái cảm giác kỳ quặc mỗi khi tự mình mở cửa bước vào căn phòng trọ trống huếch trống hoác ngày xưa...

Tôi chợt thấy việc biến thành Jelly thế này có lẽ cũng không đến nỗi tệ.

Cảm giác như trái tim vốn không tồn tại đang đập thình thịch, tôi đứng đó tận hưởng dư vị ấy một lúc lâu.

*

*

*

*

Ngày hôm sau, sau khi tiêu diệt con quái vật không xác định và trở về.

Chúng tôi đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ bằng những thứ mà Kim Chun-soo đã nâng niu mang về trong túi.

Có vẻ đây là bữa tiệc kết hợp giữa việc mừng Kim Chun-soo trở về an toàn và mừng tôi đã đánh bại con quái vật.

Dù lý do không rõ ràng lắm... nhưng cứ nghĩ đến việc được ăn ngon sau bao lâu là tôi lại thấy phấn chấn hẳn lên.

Nhất là khi thứ gần nhất tôi ăn lại là đống thịt kinh tởm của con quái vật kia.

Bây giờ thì dù có ăn gì, tôi cũng tự tin rằng mình sẽ thấy nó ngon như cao lương mỹ vị.

Đập vào mắt tôi là những miếng steak được nướng chín tới, xếp ngay ngắn thành hàng.

Tôi chẳng hề có suy nghĩ kiểu "Lại là thịt à?".

Đem so sánh đống thịt steak này với những tảng thịt không thể cứu vãn nổi dù có tẩm ướp bao nhiêu gia vị kia thì đúng là một sự xúc phạm.

Tên phàm phu... à không, đầu bếp Kim Chun-soo đã trổ tài hết sức điêu luyện, không chỉ steak mà còn mang đủ thứ món khác lên phòng quản lý.

Ngồi cạnh tôi là Han Seo-ri, cô ấy đang nhìn đống đồ ăn với vẻ mặt có chút hậm hực.

Có chuyện gì mà cô ấy lại bực bội thế nhỉ?

Có một người có thể nấu xong bữa ăn cho mấy người trong nháy mắt thế này... chẳng phải cứ vui vẻ mà hưởng thụ là được sao?

Mà thôi... tôi làm sao hiểu nổi suy nghĩ của tiến sĩ cơ chứ, thế nên tôi chỉ tập trung hít hà mùi thơm của thức ăn.

Ký ức về việc ăn thịt quái vật giờ đây đã được thay thế bằng những miếng steak tuyệt mỹ.

Trong lúc đang nhìn đống đồ ăn với cảm giác Jelly như muốn chảy ra vì thèm, tôi bỗng nhớ đến một món.

Đó là món pudding tôi từng ăn hồi còn ở Nhật... cái thời mà tôi vẫn chưa biến thành Jelly.

Lớp đường nâu tan chảy phủ lên trên khối thạch màu vàng sóng sánh.

Tôi nhớ là dù nó không đắt tiền nhưng lại cực kỳ ngon.

...Muốn ăn quá đi mất.

Chẳng lẽ không có cách nào sao?

Tôi không thể đột nhiên bảo hai người họ đi Nhật được, lại càng không thể bảo họ đi chỉ để ăn một cái pudding.

Chưa nói đến chuyện xuất nhập cảnh, bảo đi ra nước ngoài chỉ để ăn pudding thì nghe sao được chứ?

Hơi... mất mặt mà.

Dù nghĩ vậy, nhưng trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh cái pudding lơ lửng mãi không thôi.

Tôi từng nghe nói nếu bảo ai đó đừng nghĩ đến con voi thì họ sẽ chỉ nghĩ về con voi thôi.

...Và giờ tôi đang được trải nghiệm điều đó một cách sâu sắc đây.

Dù biết là không nên nghĩ vẩn vơ khi đồ ăn ngon đang ở ngay trước mắt, nhưng pudding nó cứ tự hiện ra trong đầu thì tôi biết làm thế nào bây giờ.

Trong lúc tôi đang sủi bọt Jelly vì nỗi khổ tâm không thể thổ lộ cùng ai, thì Kim Chun-soo bưng một cái khay bước lên phòng quản lý và nói:

"Đây là món cuối cùng rồi ạ."

Trên chiếc khay anh ta cầm...

Một thứ khiến tôi phải thốt lên "Ơ?" đang nằm chễm chệ trên đó.

Đó chính là... pudding.

Tôi vừa mới nghĩ là mình muốn ăn xong, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nên cứ đứng ngây ra đó. Han Seo-ri cũng có cùng thắc mắc với tôi, cô ấy nghiêng đầu hỏi:

"Ơ... sao tự nhiên lại có pudding thế này?"

"Dạ? À... tôi cũng không biết nữa. Tự nhiên tôi cứ thấy mình phải làm món này bằng được ấy."

"Anh thích pudding à?"

"Cũng không hẳn là vậy..."

Gì thế này?

Nếu bản thân Kim Chun-soo không thích pudding thì tự nhiên anh ta làm nó làm gì?

Trong lúc tôi còn đang cảm thấy có gì đó không ổn, thì mấy đứa Jelly vốn đang bị bắt "chờ lệnh" thấy Kim Chun-soo đến là bắt đầu lân la tiến về phía đĩa thức ăn.

Ngay sau đó, cùng với tiếng cười của Kim Chun-soo và Han Seo-ri.

Bữa tiệc nhỏ bắt đầu.

Gọi là tiệc cho oai chứ thực ra giống như một bữa thưởng thức đồ ăn ngon do đầu bếp Kim Chun-soo ban phát thì đúng hơn.

Tôi cũng tạm gác chuyện cái pudding sang một bên, coi đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Tôi lại tạo ra răng ở gần miệng như lần trước, rồi cho steak vào nhai ngấu nghiến.

Cảm giác nước thịt thấm đẫm vào lớp Jelly cùng với kết cấu mềm mại khi nhai... thật sự là quá tuyệt vời.

Đúng là thịt thì phải nấu chín chứ không thể ăn sống được mà.

Những món Kim Chun-soo làm đều rất hợp khẩu vị của tôi nên tôi thấy cực kỳ mãn nguyện.

...Và cả cái pudding gây tranh cãi kia nữa. Dù nó không hoàn toàn giống vị tôi mong đợi, nhưng cũng đủ để làm tôi hài lòng.

Cảm giác như mình đang ăn một thứ gì đó có kết cấu giống hệt cơ thể mình nên cũng hơi kỳ lạ một chút.

Hừm.

Nhưng mà.

Nhìn cái pudding mềm mại đang lơ lửng và tan chảy dần trong cơ thể mình... những suy nghĩ tôi vừa gạt đi lúc nãy lại bắt đầu nhen nhóm trở lại.

Pudding.

Chắc là trùng hợp thôi nhỉ?

Mà, chắc cũng chẳng có chuyện gì đâu.

...Nghĩ đến việc mình có thần giao cách cảm với Kim Chun-soo thì hơi nổi da gà thật, nhưng ngoài chuyện đó ra thì chắc cũng chẳng còn gì khác đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!