103-Thí nghiệm
Thí nghiệmChẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy một sự bi tráng dâng trào, thế là tôi đội lại cái bát inox lên đầu.
"Không cần phải đội lại đâu mà...?"
Han Seo-ri nói với giọng đầy thắc mắc, nhưng vì tôi thích thế nên chỉ gật đầu cái rụp.
Thấy vậy, Han Seo-ri chớp mắt rồi khẽ cười, cô ấy cũng không để tâm chuyện đó nữa.
Cảm giác đội bát inox lên đầu rồi sử dụng năng lực khiến tôi thấy mình cứ như một nhân vật trong phim vậy.
Tất nhiên, tôi không bị hói mà tóc tai vẫn còn xanh tốt chán.
Dù sao thì.
Chuẩn bị xong xuôi, tôi đứng hiên ngang gật đầu một cái. Anh Kim Chun-soo có vẻ cũng đã sẵn sàng, anh ta nuốt nước bọt cái ực rồi gật đầu theo.
Khi Han Seo-ri cũng gật đầu, thế là màn "tam diện gật đầu" đã thành hiện thực. Cô ấy bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển, và một cuộc thí nghiệm nhỏ chính thức bắt đầu.
Nói là thí nghiệm cho oai chứ thực ra cũng chỉ là chuẩn bị ghi chép lại thôi, nhưng chẳng hiểu sao cứ nghĩ đến hai chữ "thí nghiệm" là khối thạch trong tôi lại thấy căng thẳng.
Giữa lúc quả cầu bay lơ lửng đang lặng lẽ quan sát.
Han Seo-ri vừa thao tác trên bảng điều khiển vừa cất tiếng.
"Bắt đầu thí nghiệm kiểm tra năng lực mới của 7496 - KR kể từ thời điểm hiển thị trên màn hình."
Giọng nói của cô ấy càng làm tôi thêm căng thẳng.
Cũng phải thôi, vì mỗi khi cô ấy thốt ra những lời đó... là y như rằng sẽ có chuyện kinh khủng xảy ra, như bị thiêu sống hay bị chặt đứt tay chân chẳng hạn.
Mà... dẫu biết là tôi đã "tốt nghiệp" mấy cái trò đó từ lâu rồi, chắc sẽ không có chuyện đó nữa đâu.
Nhưng ấn tượng đầu tiên lúc nào chẳng quan trọng cơ chứ.
Giống như việc Han Seo-ri, người từng nhấc bổng tôi lên và đối xử không chút kiêng dè ngay từ đầu, dù có chặt tay tôi thì tôi vẫn thấy cô ấy thật gần gũi.
Hay như anh Kim Chun-soo, người giờ đã trở thành đầu bếp, nhưng trong mắt tôi anh ta vẫn mãi là một kẻ phàm phu vậy.
...Đối với tôi, hai chữ "thí nghiệm" đã bị khắc ấn thành một hình ảnh kiểu như thế rồi.
Vì cũng chẳng có gì to tát nên tôi ấn chặt cái bát inox xuống đầu, gồng mình chuẩn bị.
Dù rằng cái vị caramel ngọt lịm cứ phảng phất quanh đầu khiến chẳng còn chút cảm giác căng thẳng nào nữa.
Ừm.
Đúng là ngon thật.
Giữa lúc đó, Han Seo-ri đang thao tác trên bảng điều khiển bỗng gõ lộc cộc vào cái bát inox rồi nói.
"Chuẩn bị xong chưa? 749... Ờ, nhắc mới nhớ, tôi định đặt cho nhóc một cái tên mà quên khuấy mất."
"Đúng thế đấy ạ. Tôi cũng thấy hơi lúng túng không biết nên gọi cái thứ trong con búp bê đó là gì."
Chắc vì đây không phải một cuộc thí nghiệm nghiêm túc nên cả hai người họ đều vô tư để tâm trí treo ngược cành cây.
Mà khoan đã.
Họ đang cân nhắc đặt tên cho tôi sao?
Cũng đúng, cái mã 7496 - KR nghe khô khan quá mà.
Với cảm quan của một con người như tôi, cái mã đó nghe chẳng khác gì số tù nhân cả.
...Tôi có cảm giác mình đã hiểu được hai người họ nghĩ gì về mình rồi.
Tuy nhiên, tôi cũng không chắc chắn lắm.
Vì tôi cũng đâu có cơ hội tiếp xúc với nhiều người làm việc ở đây.
...Trong mấy tác phẩm sáng tạo mà tôi từng xem, thường thì người ta hay né tránh việc trở nên thân thiết với những thực thể như điểm đặc dị.
À không, nghĩ lại thì ban đầu Han Seo-ri cũng có vẻ như vậy, chỉ là sau đó cô ấy mới chủ động tiếp cận một cách thân thiện thôi.
Mọi chuyện cứ thế tan biến như tuyết gặp gió xuân vậy... Tôi cũng chẳng nhớ rõ nó bắt đầu từ khi nào nữa.
Tôi đâu có sở hữu năng lực thạch ghi nhớ tức thời, nên việc không nhớ rõ từng li từng tí cũng là chuyện bình thường thôi.
Nghĩ theo hướng tích cực thì chắc cũng tốt nhỉ?
Thực ra đối với tôi thì chẳng có gì tệ cả.
Dù sao thì thế này vẫn tốt hơn vạn lần so với việc bị gọi bằng cái số tù nhân khô khốc, bị đối xử lạnh lùng và bị ép thực hiện những thí nghiệm tàn khốc.
Nhưng... những gì được mô tả trong các tác phẩm sáng tạo vẫn khiến tôi hơi bận tâm.
Chẳng phải những nhà nghiên cứu trở nên như vậy thường sẽ có kết cục không mấy tốt đẹp, hoặc bị những kẻ gọi là "cấp trên" đem đi "xử lý" hay sao?
...Nếu giờ có ai hỏi sao đến tận lúc này tôi mới nghĩ đến chuyện đó, thì tôi sẽ đáp lại rằng bản thân tôi lo giữ mạng mình còn chưa xong đây này.
Dù sao thì.
Chắc là không sao đâu... nên họ mới làm thế này chứ nhỉ?
Chịu thôi, tôi cũng chẳng biết nữa.
"Tạm thời chúng ta đang trong lúc thí nghiệm nên để sau hãy tính nhé."
"...Viện trưởng là người khơi ra trước mà- Vâng, tôi biết rồi ạ."
Xem ra họ vẫn còn ý thức được là mình đang làm thí nghiệm.
Sau khi ổn định tình hình, Han Seo-ri nói với tôi.
"Ừm... Trước tiên, nhóc thử bảo anh Chun-soo tự đánh vào đầu mình xem sao?"
"...."
...Có thật là họ có ý thức không vậy?
Dù sao thì đây cũng chẳng phải yêu cầu gì khó khăn, lại còn có vẻ vui vui nên tôi nhìn anh Kim Chun-soo.
Tôi tập trung truyền đi ý nghĩ bảo anh ta hãy tự thụi cho mình một cú vào đầu.
Thế là anh Kim Chun-soo gãi gãi đầu rồi lẩm bẩm.
"Ừm... cảm giác hơi lạ."
"Sao rồi? Anh có muốn tự đấm mình không?"
"Thay vì đấm... thì nói là ngứa thì đúng hơn..."
Nói rồi, anh ta đưa tay lên gãi đầu sồn sột.
Thấy tôi vô thức lùi lại phía sau, anh Kim Chun-soo bỗng quát lên.
"Này! Tôi tắm rửa sạch sẽ rồi nhé?! Nhóc nghĩ ai là người đã làm ra món pudding nhóc ăn hả..."
"Ừm, sao anh lại nổi giận vậy? Chuyện đó... cũng là một phần của việc ngứa đầu sao?"
"Cái đó... chắc là không phải đâu ạ."
"Hừm. Ra vậy."
Han Seo-ri trở nên nghiêm túc, cô ấy thao tác trên bảng điều khiển với gương mặt nghiêm nghị.
Ngay lập tức, những dòng chữ bắt đầu lấp đầy màn hình trống huơ trống hoác với tốc độ chóng mặt.
'Ý đồ của 7496 - KR có vẻ không phải lúc nào cũng được truyền tải trọn vẹn. Hoặc có khả năng những hành động gây hại cho bản thân sẽ bị giảm nhẹ.'
...Này, chỉ từ việc bảo anh ta tự đánh vào đầu mà cô nhìn ra được chừng đó thứ luôn hả?
Lúc đầu tôi cứ tưởng Han Seo-ri chỉ đang trêu chọc anh Kim Chun-soo thôi chứ.
Nhưng nhìn những gì cô ấy viết, có vẻ như tất cả đều là những lời đã qua suy tính kỹ lưỡng trong đầu chứ không phải đùa giỡn.
Đúng là không phải tự nhiên mà người ta gọi cô ấy là Tiến sĩ. Thấy anh Kim Chun-soo đứng trước mặt tôi cũng hơi ngơ ngác, chắc anh ta cũng tưởng Han Seo-ri đang đùa mình.
Ngay sau đó, như để kiểm tra xem tôi có thể khiến anh Kim Chun-soo bị thương hay không, Han Seo-ri đã ra lệnh cho tôi thực hiện một vài hành động mà dù có xảy ra cũng không gây thiệt hại gì lớn.
"Đừng quên là khi suy nghĩ, nhóc phải luôn ý thức được sự hiện diện của 'Kim Chun-soo' đấy nhé."
Chắc lời đó cũng có ý nghĩa gì đó nên cô ấy mới nói vậy nhỉ?
Cứ phải nghĩ về một gã đàn ông trong đầu thì... cảm giác hơi ghê, nhưng vì nghĩ nó có ý nghĩa nên tôi vẫn làm theo lời cô ấy.
Những việc tôi bảo anh Kim Chun-soo làm như sau:
Cắn ngón tay.
Dùng bút bi đâm vào kẽ ngón tay.
Và vân vân.
Việc cắn ngón tay cũng bị biến đổi thành cảm giác ngứa ngáy giống như lúc đánh vào đầu.
Còn việc dùng bút bi đâm vào kẽ ngón tay thì anh ta lại cảm thấy thôi thúc muốn làm điều đó và đã tự mình thực hiện.
Sau khi thử nghiệm đủ thứ.
"Hừm... Vậy thì."
Han Seo-ri trầm ngâm một hồi rồi nói với vẻ mặt hơi căng thẳng.
"Lần này nhóc thử truyền ý nghĩ bảo 'Kim Chun-soo' bóp cổ tôi xem?"
"Cái gì cơ?! Viện trưởng, tự dưng cô nói cái gì vậy?!"
"Tôi chỉ tò mò không biết có phải nó chỉ không thể gây hại cho chính bản thân đối tượng hay không thôi."
"Không, dù có thế đi chăng nữa thì chuyện này cũng quá đáng rồi đấy ạ!"
"Không phải chỉ vì chuyện đó đâu nên anh cứ bình tĩnh đi. Với lại ở đây không có người khác thì biết làm sao bây giờ?"
"Hơ..."
Sau khi trấn an anh Kim Chun-soo đang lớn tiếng, Han Seo-ri cúi thấp người xuống nhìn vào mặt tôi.
...Nói một cách chính xác thì nơi đảm nhận tầm nhìn của tôi không nằm ở trên mặt, nên chúng tôi không thực sự chạm mắt nhau, nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ mồn một ánh mắt của cô ấy đang hướng về phía mình.
Dù ánh mắt hơi lệch một chút, Han Seo-ri vẫn chậm rãi cất lời.
"Nhóc thử một lần xem sao?"
Tôi xin rút lại lời nói lúc nãy.
Chắc là vì trở thành Tiến sĩ khi còn trẻ nên Han Seo-ri mới không phải là một người bình thường theo một nghĩa khác chăng.
Giọng nói của cô ấy chứa đựng một niềm tin kỳ lạ.
Han Seo-ri thực sự tin rằng tôi sẽ không bao giờ có ý nghĩ đó sao?
Hay cô ấy còn có chỗ dựa nào khác?
Lỡ như anh Kim Chun-soo thực sự bóp cổ Han Seo-ri rồi xảy ra chuyện không hay thì tính sao đây?
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà tôi đã thấy rùng mình, cảm giác như vị của con chuột cống ngâm nước cống tôi từng ăn hồi trước lại hiện về.
Vì sợ bản thân sẽ vô tình nảy ra ý nghĩ bảo anh Kim Chun-soo bóp cổ Han Seo-ri, tôi cố gắng hết sức để nghĩ sang chuyện khác.
Và đối tượng chiếm phần lớn trong suy nghĩ của tôi chính là đám thạch "con cưng" của mình.
Cũng phải thôi, vì họ là những người gần gũi với tôi nhất... và dành nhiều thời gian bên tôi nhất mà.
Thấy Han Seo-ri vẫn lặng lẽ quan sát mình, tôi lắc lắc cái đầu đang đội bát inox sang hai bên.
Thế là.
Han Seo-ri nở nụ cười rạng rỡ, cô ấy nhấc cái bát inox ra rồi nhẹ nhàng xoa xoa cái túi tri thức và đầu tôi.
"Xin lỗi vì đã bảo nhóc làm chuyện kỳ quặc nhé. Nhưng tôi vẫn phải xác nhận lại một lần cho chắc."
"...Hà."
Cô ấy muốn xác nhận điều gì cơ chứ?
Dường như tôi đã hiểu, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một điều gì đó khiến tôi nhận thức rõ ràng rằng mình không còn là con người nữa.
Dù tôi là kẻ đã thích nghi cực nhanh với cơ thể này.
Nhưng hôm nay, cảm giác trong tôi thật đắng ngắt.
"Thôi, thí nghiệm hôm nay đến đây thôi. Hay là cả nhà mình cùng tập trung lại xem một bộ phim cũ nhé? Lần này tôi đã kết nối được mạng viễn thông nội bộ nên chừng đó thì vẫn làm được."
Han Seo-ri nói đùa như muốn làm bầu không khí thêm sôi nổi.
Nhưng tâm trạng của tôi vẫn chẳng khá lên chút nào.
Anh Kim Chun-soo cũng có vẻ như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng gương mặt anh ta vẫn đầy vẻ hậm hực.
...Đàn ông con trai gì mà hẹp hòi thế không biết.
À... tôi giờ không còn được gọi là đàn ông nữa nên tôi là ngoại lệ.
Dù sao thì cứ nghĩ mãi về những chuyện u ám cũng chẳng hay ho gì, có khi lại còn xảy ra chuyện xấu nữa.
Thế là, như một cách phản kháng nhẹ nhàng, tôi đội lại cái bát inox lên đầu rồi khẽ gật đầu một cái.
Đến lúc này Han Seo-ri mới mỉm cười nhẹ nhàng và xoa xoa cái bát inox.
Quả nhiên.
Thí nghiệm.
Đúng là đáng ghét thật.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
