101-Dù sao thì cũng bán rồi đúng không
Dù sao thì cũng bán rồi đúng không?Tại một cửa hàng tiện lợi nọ ở Seoul.
Nhìn thoáng qua, đây có vẻ là một cửa hàng bình thường, nhưng lại có một điểm vô cùng kỳ lạ.
Toàn bộ kệ thực phẩm đông lạnh... đều chứa đầy bánh pudding trứng.
Dù cửa hàng đó có bán chạy pudding đến mức nào đi chăng nữa, người ta vẫn sẽ nghĩ ngay rằng chắc chắn đã có sai sót gì đó trong khâu nhập hàng.
Như để chứng minh cho điều đó, một người đàn ông với vẻ mặt kỹ tính chỉ tay vào đống pudding và trầm giọng nói:
"Giám đốc, ông tính xử lý đống này thế nào đây?"
"Lại bắt đầu rồi đấy-"
"Tôi đã bảo ông đừng có đụng vào việc đặt hàng mà... Không, quan trọng hơn là tại sao ông lại nhập nhiều pudding thế này? Ai mà mua cho hết chứ."
"Cái đó thì..."
Người đàn ông có vẻ ngoài bặm trợn, hay còn gọi là Giám đốc, gãi đầu sồn sột đầy lúng túng rồi thở dài một tiếng.
'Nếu mình nói ra, chắc nó sẽ nhìn mình như thằng đần mất?'
Ngay cả bản thân ông cũng không thể hiểu nổi tại sao mình lại đặt hàng nhiều pudding đến thế.
Lý do ông nhập một đống pudding trứng này về... thật ra rất đơn giản.
...Chỉ là ông cảm thấy mình "phải làm như vậy".
À, nếu nói cho kỹ thì cũng không hẳn là "tự nhiên".
Chẳng biết có liên quan gì không, nhưng sau khi mơ thấy một thứ gì đó màu xanh hiện ra như mọi khi, ông đã nảy ra ý nghĩ đó.
'Có liên quan đến giấc mơ không nhỉ...?'
Nghĩ vậy, ông thấy hơi buồn cười.
Thay vì mơ xong đi mua vé số, ông lại đi đặt một đống pudding.
Nếu đây là chiêu trò của ai đó thì ông cũng chẳng rõ mục đích của họ là gì...
Nhưng ông cảm thấy đây có lẽ là một chiêu trò khá đáng yêu.
...Dù có lẽ ngay từ đầu, đó chỉ là một sự thôi thúc không rõ nguyên do, giống như bị ma xui quỷ khiến vậy.
"Giám đốc?"
"Ờ, ừm... Dù sao thì nếu không bán hết được... thì tính sao nhỉ?"
Nghe vị Giám đốc nói vậy, người đàn ông đang nhìn ông với ánh mắt đầy nghi hoặc liền thở dài thườn thượt rồi đáp lại:
"Tính sao trăng gì nữa. Giám đốc phải chịu trách nhiệm mà mua hết đi chứ."
"Trời ạ... Tôi lấy đâu ra tiền mà mua..."
"Ông không có tiền tiết kiệm sao? Tiền gửi ngân hàng chẳng hạn?"
"Hơ... Ý cậu là bảo tôi rút tiền tiết kiệm để bù lỗ á? Điên rồi..."
"Chẳng phải người điên là vị Giám đốc đã đặt cái lượng hàng vô lý thế này sao?"
Người đàn ông không còn gì để bào chữa, chỉ biết thở dài thườn thượt chứ chẳng thể đáp lại lời nào.
"...Nếu thực sự không bán được thì chắc phải đem chia cho trại trẻ mồ côi gần đây thôi chứ biết sao giờ."
"Ông biết là vẫn phải thanh toán tiền đấy chứ?"
"Biết rồi! Biết rồi mà!"
Ơ hay cái thằng cứng đầu này!
Nhưng vì nếu thiếu cậu ta thì người chịu thiệt là mình, nên người đàn ông chỉ đành lấy một hộp pudding trên kệ ra và bóc vỏ.
Chà, cái này ngon phết nhỉ.
Tầm này thì chắc cũng có người mua thôi chứ?
Vừa ăn pudding, người đàn ông vừa cảm nhận được ánh mắt đang hướng về phía mình, ông lầm bầm với giọng thấp:
"Lát nữa tôi sẽ thanh toán, đừng có nhìn kiểu đó nữa. Người ngoài nhìn vào lại tưởng cậu mới là giám đốc đấy."
"Hừm hừm."
Anh chàng kia cũng thấy mình hơi quá đáng nên định dời mắt đi thì đúng lúc đó.
Kính coong.
Tiếng chuông treo ở cửa vang lên, có khách bước vào.
"Xin chào quý khách."
"Chào mừng quý khách!"
Người phụ nữ đội mũ hoodie sụp xuống mặt có vẻ giật mình trước sự chào đón nồng nhiệt quá mức, cô hơi co người lại rồi khẽ cúi đầu chào.
...Cũng có vẻ cô bị sốc khi thấy một người đàn ông đang đứng lù lù trước quầy thu ngân và xúc pudding ăn ngon lành.
Dù sao thì.
Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào hộp pudding trên tay người đàn ông, rồi chuyển ánh mắt sang khu vực đồ lạnh.
Sau đó, cô bước tới trước kệ với dáng vẻ có phần phấn khích.
Rồi cô dùng cả hai tay vơ lấy pudding.
Ôm năm hộp pudding trong lòng, người phụ nữ tiến đến quầy thanh toán. Khác hẳn với lúc mới vào, cô rời khỏi cửa hàng với nụ cười mãn nguyện.
"...Pudding bán chạy hơn tôi tưởng đấy chứ?"
"Bình thường chẳng có ai hỏi mua lấy một hộp mà nhỉ...?"
Ngay cả anh chàng vừa nãy còn mắng mỏ Giám đốc cũng ngẩn ngơ lầm bầm đầy ngạc nhiên.
Thế nhưng.
Dòng người không dừng lại ở đó.
"Ồ, ở đây có pudding này?"
"Có thật kìa!"
"Tuyệt quá xá!"
Dù không đến mức xếp hàng liên tục, nhưng những người tìm mua pudding bắt đầu kéo đến đều đặn.
Trong số đó, có không ít người lặn lội từ xa tới đây chỉ vì nơi họ sống không có bán.
Đến lúc này, anh chàng hay cằn nhằn Giám đốc bắt đầu lộ vẻ mặt kỳ quái như bị rối loạn nhận thức... Cuối cùng, cậu ta không nhịn được mà hỏi một vị khách đến mua pudding.
"Ờ... Loại pudding này nổi tiếng lắm ạ? Hôm nay có nhiều người tìm mua lạ thường."
Người phụ nữ vừa thanh toán xong với vẻ mặt hài lòng khẽ chớp mắt như đang suy nghĩ, rồi lắc đầu.
"Cũng không hẳn là vậy đâu...? Chỉ là... tôi cảm thấy mình cứ phải mua nó ấy..."
"Vậy sao...?"
Chính bản thân cô nói ra cũng thấy lạ lùng, nên sau khi nhận pudding, cô vội vàng rời khỏi cửa hàng.
Vị Giám đốc đứng quan sát từ xa nở nụ cười đắc thắng trên khuôn mặt bặm trợn, ông nói với anh chàng đang canh quầy:
"Thấy chưa, tôi đã bảo là bán được mà?"
"...Ừm. Chẳng hiểu kiểu gì nhưng đúng là như vậy thật."
"Này, cậu không chịu thua tôi lấy một câu à?"
Dù vậy, vị Giám đốc có vẻ đang rất vui vì từ giờ đã có chuyện để đem ra trêu chọc cậu ta.
Tuy nhiên.
Sự lầm bầm của vị khách vừa rời đi cũng khiến ông có chút bận tâm.
Cảm thấy mình cứ phải mua nên mới đến mua sao.
Chính ông cũng vì cảm thấy mình phải làm vậy nên mới nhập một đống hàng về, cảm giác thật kỳ lạ.
'Đây gọi là định mệnh sao?'
Chẳng lẽ mình vừa bỏ lỡ đối tượng định mệnh của đời mình rồi?
"Giám đốc, tôi không biết ông đang nghĩ gì đâu, nhưng chắc chắn không phải như ông nghĩ đâu nhé."
"Tôi biết rồi!"
Vị Giám đốc nhìn vào kệ thực phẩm đông lạnh giờ đã xuất hiện những khoảng trống rõ rệt.
Đống pudding tưởng chừng không biết xử lý sao giờ đã bán được kha khá.
Ừ thì, dù là lý do gì thì có quan trọng gì đâu.
Bán được là tốt rồi. Bán được là được.
Giám đốc cười khà khà, vỗ mạnh vào vai anh chàng vẫn còn đang ngơ ngác. Anh chàng định nói gì đó nhưng nhìn đống pudding đang vơi dần trước mắt, cậu ta lại thôi.
Chẳng hiểu sao nhìn đống pudding này, mình cũng thấy thèm thèm nhỉ...?
Anh chàng thở dài trong lòng rồi tiếp đón vị khách tiếp theo.
Sự cố yên bình xảy ra tại một cửa hàng tiện lợi nọ ở Seoul dường như đã khép lại như thế.
*
*
*
*
Dạo gần đây tôi cứ thấy tâm trạng hơi kỳ lạ.
...Không phải vì tôi đã ăn đống thịt khổng lồ kia đâu.
Vì những ký ức đó đã được gột rửa sạch sẽ bằng những món ăn do đầu bếp Kim Chun-soo nấu rồi.
Thứ khiến tâm trạng tôi trở nên kỳ quặc chính là... bánh pudding cứ liên tục xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
...Không, đúng là tôi đã rất ấn tượng khi ăn món pudding mà Kim Chun-soo làm, và hôm đó tôi cũng có nghĩ là mình muốn ăn, nhưng thế này thì chẳng phải hơi quá sao?
Tôi lo lắng đến mức sợ rằng có khi nào mình sẽ biến thành một khối pudding jelly luôn không nữa.
Tất nhiên, vì pudding chỉ xuất hiện trong mơ thôi.
Nên thực tế cơ thể tôi chắc sẽ không biến thành pudding đâu, nhưng mà...
Dù có ngẫm nghĩ xem nguyên nhân là gì... tôi cũng chẳng thấy có gì khả nghi.
Nếu nói cho cùng thì sau khi tôi nghĩ muốn ăn pudding, tôi bắt đầu mơ thấy nó, nên có thể coi là do tôi nghĩ nhiều quá mà ra.
Nhưng nếu vậy thì thay vì pudding, chẳng phải bít tết hay gà rán nên xuất hiện sao?
Tôi thèm gà rán với bít tết hơn pudding nhiều mà.
Trong lúc tôi đang nằm dài trên giường giết thời gian như thế.
Cánh cửa phòng mở ra, đầu bếp Kim Chun-soo bước vào cùng với một mùi hương thơm ngát.
Tôi quay đầu lại để biểu thị rằng mình đang nhìn, Kim Chun-soo đặt một cái bát lớn xuống sàn rồi nói:
"...Tiện đường nên tôi làm đấy."
Hắn lầm bầm rồi... à không, vị đầu bếp ấy lại rời đi đột ngột như lúc mới đến.
Thứ mà vị đầu bếp để lại chính là...
Tận...!
Pudding.
Một lượng pudding khổng lồ chứa đầy trong cái bát lớn.
Hơn nữa, trông nó còn hoàn thiện hơn hẳn món pudding tôi được ăn hôm đó.
Lần trước chắc là do làm vội, còn lần này rõ ràng là hắn đã dồn hết tâm huyết vào để làm.
...Dù rằng nhờ ơn mấy đứa "con cưng" tham ăn của tôi mà nó được đựng trong một cái bát trông chẳng ra làm sao cả.
Mà khoan đã.
Sao chỉ mang mỗi cái bát đến thôi?
Thìa đâu?
Định bảo tôi dùng tay bốc ăn à?
Tôi đang cảm thấy hơi bực mình với Kim Chun-soo thì.
Cửa lại mở.
Tôi tập trung ánh mắt đầy nghi hoặc, thấy Kim Chun-soo đang cầm một chiếc thìa tiến lại gần.
"Ừm... Tôi quên mất cái này."
Tôi đã luôn tin tưởng anh mà!
Tôi định nghĩ như vậy nhưng lại thấy chuyện này... hơi lạ.
Hắn vốn là người biết quan tâm chu đáo thế này sao?
Không phải hắn nấu ăn giỏi nhưng mấy việc tinh tế thế này thì thường hay quên lắm à?
Vậy mà... hắn lại cất công quay lại chỉ để đưa một chiếc thìa sao?
"Ăn ngon miệng nhé."
Tôi cầm lấy chiếc thìa hắn đưa, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng hắn rời đi.
...Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
Thôi thì, chuyện tốt thì cứ nhận thôi.
Nhưng tình huống này vẫn có gì đó không ổn.
Dù vậy.
Có thực mới vực được đạo.
Trước tiên, tôi quyết định sẽ thưởng thức món pudding hắn để lại một cách ngon lành.
Mấy đứa jelly đã tụ tập lại từ lúc nào và đang vươn xúc tu về phía đống pudding, tôi liền dùng thìa ngăn chúng lại.
Tôi bắt chúng dừng lại rồi múc pudding cho vào cơ thể của từng đứa.
Vừa bón pudding cho chúng, tôi vừa cảm thấy có gì đó là lạ.
Mỗi khi tôi nuốt một thứ gọi là "điểm đặc dị"... thường thì chúng sẽ chui ra dưới dạng jelly như thế này.
Nhưng lần này chẳng thấy có dấu hiệu gì cả.
Ngẫm lại thì Jung-sik... chẳng phải nó giống như một thứ mà tôi nôn ra để trấn áp một điều gì đó không thể kiểm soát sao.
Vậy nghĩa là lần này tôi cũng phải cảm nhận thấy điều gì đó rồi mới nôn ra được à?
Chịu thôi.
...Thật sự nếu có cái bảng trạng thái hay gì đó thì tốt biết mấy.
Hay là nếu tôi cất tiếng nói thì bảng trạng thái sẽ hiện ra nhỉ?
Vì thế nên việc không thể phát ra tiếng nói mới là thiết lập mặc định.
Nghĩ bụng chắc mình xem tiểu thuyết nhiều quá rồi, tôi vừa ăn pudding vừa sủi bọt bong bóng.
Thôi thì, nếu ở đây không mọc thêm cái miệng nào nữa thì đối với tôi cũng là chuyện tốt mà.
Thế là sau khi đánh chén sạch bách đống pudding trong bát cùng với lũ jelly, tôi vỗ vỗ vào cái bụng (dù nó chẳng hề nhô ra) rồi cùng khối cầu rời khỏi phòng.
Nhắc mới nhớ.
Cái thứ này... là loại cơ thể không cần ăn uống sao?
Nó ăn điện hay gì à?
Vừa nghĩ vẩn vơ mấy chuyện tầm phào, tôi vừa bước vào phòng quản lý.
Tôi thấy Han Seo-ri đang dùng tay day day thái dương với vẻ mặt như sắp phải đối mặt với một chuyện vô cùng nhức đầu.
Cảm nhận được nguy hiểm, tôi định lén lút đi giật lùi nhưng.
"À, đến rồi đấy à."
Han Seo-ri đã nhận ra sự hiện diện của tôi còn nhanh hơn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
