185-Trả lại sự lãng mạn cho tôi
Trả lại sự lãng mạn cho tôiCứ tiếp tục đi thế này, khéo tôi gặp được hết trẻ em trên toàn thế giới mất!
Vì không thể phát ra tiếng, tôi vừa đi vừa ngân nga trong lòng một bài hát quen thuộc, chẳng rõ đã bao lâu rồi.
Đi theo con đường một quãng khá xa, trong tầm mắt tôi bỗng hiện lên bóng dáng của một ngôi làng.
Không phải nó đột ngột mọc lên từ dưới đất... mà giống như để chứng minh thế giới này hình tròn, vào một khoảnh khắc nào đó, những đường nét ấy đột nhiên lọt vào tầm nhìn của tôi.
Ngôi làng hiện ra bất ngờ như thế... quả nhiên khác xa với những ngôi làng hiện đại.
Tất nhiên dạo này về quê vẫn có thể thấy những tòa nhà cũ kỹ đến mức như bốc mùi thời gian, nhưng thứ đang hiện ra trước mắt tôi lại mang một bầu không khí hoàn toàn khác.
Một ngôi làng mà tôi tưởng chỉ có thể thấy trong những bộ phim xem trước khi tới đây.
Dù không có trái tim để đập rộn ràng, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự phấn khích trong lòng khi ngắm nhìn nơi đó. Giờ thì tôi đã gần như chắc chắn rằng lũ người suýt chạm mặt trên đường lúc nãy rất khả nghi.
Nếu là những sự tồn tại kiểu NPC sự kiện(?) của nơi này, thì ít nhất họ cũng phải mang bầu không khí tương đồng với ngôi làng kia chứ.
...Có lẽ họ là những NPC được thiết lập có cùng cảnh ngộ với tôi, nhưng vì cảm thấy bất an một cách kỳ lạ nên tôi đã tránh đi.
Hừm hừm.
Dù sao thì.
Cảm giác như một chuyến phiêu lưu thực sự đang bắt đầu khiến tôi phấn khích, tôi chậm rãi tiến về phía ngôi làng.
Dù vậy, tôi vẫn thấy hơi lo lắng. Ngoại hình của tôi tuy giống con người, nhưng nhìn kiểu gì cũng không ra người, điều đó làm tôi bận tâm đôi chút.
Lỡ như dân làng(?) bên trong coi tôi là quái vật rồi không thèm tiếp chuyện thì sao?
Lỡ như họ gọi đội vệ binh đến để giết tôi thì sao?
...Tất nhiên với tôi hiện tại, bị mấy thứ vũ khí dài đó đâm cũng chẳng lo chết, tôi còn tự tin mình sẽ khống chế được họ... nhưng nếu thế thì câu chuyện sẽ chẳng đi đến đâu cả.
Nhân vật chính trong game dù có đập hũ hay cướp bóc rương đồ cũng không bị ngăn cản, nhưng chẳng có gì đảm bảo thế giới đang trải ra trước mắt tôi cũng sẽ như vậy.
Ừm... Đây có lẽ cũng là một trong những cách để phá đảo thế giới được cho là trò chơi này, nhưng tôi thấy e ngại vì việc đó có vẻ sẽ khác xa với mong đợi của mình.
Thứ tôi kỳ vọng ở nơi này là thám hiểm và lãng mạn, chứ không phải sự dã man.
Dù sao thì cứ phải vào làng mới biết được.
Kể cả không vào được, chỉ cần xác nhận bên trong có gì thì chắc chắn sẽ có cách thôi.
Thám hiểm thường bao gồm cả xâm nhập mà, cứ tận hưởng theo kiểu đó cũng được nhỉ?
Nói trước kết quả thì, những lo lắng của tôi rốt cuộc đều là vô ích.
Vì khi tôi rón rén tiến về phía ngôi làng và quan sát bên trong... một cảnh tượng quái dị đến mức chính tôi cũng phải kinh ngạc đã hiện ra.
Đến cả Dae-sik-i đang nằm trong lòng tôi cũng giật mình mà ngừng cả cái thân hình đang ngọ nguậy lại, thế là đủ hiểu rồi đấy.
Đầu tiên, lý do khiến tôi kinh ngạc thứ nhất.
Toàn bộ dân làng đều đang đứng yên.
Cứ như thể có ai đó vừa kích hoạt một công cụ dừng thời gian trong truyện tranh vậy.
Người dân đang múc nước dưới giếng vẫn giữ nguyên tư thế kéo thùng lên.
Người dân bày sạp hàng chèo kéo khách vẫn cứng đờ như tượng với khuôn mặt tươi cười khi đang tranh cãi với người khác.
Không chỉ họ, mà cả ngôi làng như thể bị ngưng đọng thời gian, không thấy một "sinh vật" nào cử động.
Cảnh tượng kỳ quái đó rợn người đến mức khiến khối jelly vốn đang phập phồng vì phấn khích thám hiểm của tôi phải rùng mình.
Thêm vào đó.
Có lẽ nếu chỉ có những con người bình thường(?) thì tôi đã bớt sốc hơn.
Nhưng dân làng ở đó....
Có con người, nhưng cũng có không ít kẻ nhìn như thể là đồng loại của tôi.
Những con người được tạo thành từ jelly màu xanh.
Họ cũng cứng đờ, không cử động giống như những con người bình thường kia.
Trước cảnh tượng kỳ lạ khi những kẻ giống mình và những con người bình thường trộn lẫn vào nhau trong trạng thái đứng yên, tôi đã không thể nhúc nhích trong một lúc lâu.
Một lát sau, tôi sực tỉnh và cùng Dae-sik-i tiến vào trong làng.
Nỗi lo bị xua đuổi đúng là hoàn toàn thừa thãi.
Vì giả sử họ có đang cử động đi chăng nữa... thì chắc họ cũng chẳng thấy vẻ ngoài của tôi có gì lạ lùng đâu.
...Dù có thể họ sẽ coi tôi là kẻ biến thái vì không mặc quần áo, nhưng thôi kệ đi.
Vào đến làng, tôi thử chạm vào mọi người xem sao.
Ban đầu, tôi rụt rè vỗ vào cổ tay hoặc kéo áo họ, nhưng vì không có phản ứng gì nên tôi đã thử đủ mọi cách mình có thể nghĩ ra, như làm họ ngã hoặc véo mạnh vào đùi.
Nhưng dù thế, những con người đang dừng lại kia vẫn không phản ứng.
Điều đó cũng tương tự với những người jelly có cơ thể giống tôi.
Khi lại gần chạm vào, tôi thấy chúng chỉ có vẻ ngoài giống mình, còn cảm giác chạm vào lại tương tự như da thịt con người.
...Chuyện đó cũng thần kỳ không kém.
Cứ thế, tôi đi khắp làng và chạm vào mọi người, nhưng chẳng có ai đột nhiên cử động giữa chừng cả.
Nghĩa là không phải họ đang cùng nhau chơi trò quay phim giấu mặt.
Nghĩ thế này cũng hơi buồn cười thật.
Dù sao thì, chuyện này càng khẳng định chắc chắn rằng những kẻ chờ đợi trên đường lúc nãy là những kẻ đặc biệt.
Vấn đề là tôi không tài nào hiểu nổi tại sao họ lại ở trong này.
Ngay từ đầu, những người đó là ai?
Tại sao thế giới này lại dừng lại?
Một cảm giác bí bách nặng nề ập đến.
Dù giờ tôi chẳng nhớ nổi mình đã đi vệ sinh thế nào, nhưng cảm giác hiện tại cứ như đang đi đại tiện thì bị bắt dừng giữa chừng vậy.
Hay là vì tôi không gặp những người đó nên trò chơi không bắt đầu?
...Lẽ nào không được bỏ qua (skip) sao?
Nếu ví von thì giống như tôi đã dùng bug để vượt qua nên trò chơi bị treo vậy.
Trong tình huống đó, cách đơn giản nhất để tiếp tục trò chơi một cách bình thường là tắt đi bật lại.
Nhưng cách đó hiện tại không thể sử dụng.
Vốn dĩ đây không phải loại trò chơi vận hành kiểu đó, mà tôi cũng chẳng biết cách khởi động lại nó.
Vậy thì cách còn lại là tải tệp lưu (save file) từ trước khi xảy ra vấn đề này.
...Hoặc là thực hiện một cách tử tế những sự kiện mà mình đã bỏ qua.
Tôi không ở vị trí để chọn một trong hai.
Vì lựa chọn đầu tiên suy cho cùng cũng chỉ hiệu quả với game PC ở thực tại mà thôi.
Hay là thử hô "Cửa sổ trạng thái" xem có gì hiện ra không nhỉ?
Nhưng tôi đâu có nói được.
Thế nên tôi đã hét thật lớn trong lòng.
Cửa! Sổ! Trạng! Thái!
Ngạc nhiên chưa, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Trong tình cảnh này, tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất.
Khối jelly sủi bọt ùng ục, tôi rời khỏi ngôi làng và quay trở lại con đường mình đã đi qua.
Lần này tôi không đi vòng nữa mà đi thẳng theo con đường.
Dù vẫn chưa biết danh tính của họ là gì.
Nhưng có vẻ chắc chắn rằng phải gặp họ thì mọi chuyện mới tiến triển được.
*
*
*
*
Bịch, bịch.
Một thứ gì đó khoác trên mình những trang bị phức tạp đang tiến về phía chiếc hộp được cho là đã hút Lime vào trong.
Thứ đó chính là Kim Chun-soo trong bộ trang bị đầy đủ.
Thực tế, việc chiếc hộp đã hút Lime vào là một sự thật gần như hiển nhiên.
Vì kết quả phân tích camera lắp đặt cho thấy khoảnh khắc chiếc hộp được mở ra, Lime đã bị hút vào bên trong.
Do đó, Kim Chun-soo, người đi xác nhận nguyên nhân, cũng đã chuẩn bị trang bị với giả định rằng mình cũng sẽ bị hút vào.
Dù có vẻ hơi làm quá trước một chiếc hộp, nhưng nếu ngay cả Kim Chun-soo cũng bị hút vào mà không làm được gì... thì sẽ rất rắc rối, nên chẳng còn cách nào khác.
Vả lại, nếu lỡ có bị hút vào thật thì những trang bị này vẫn sẽ có ích, nên trang bị kỹ cũng chẳng hại gì.
Dù sao thì.
Dù đã chuẩn bị vạn toàn, nhưng khi đứng trước chiếc hộp, Kim Chun-soo vẫn không khỏi căng thẳng.
Một điểm đặc dị mạnh mẽ như Lime mà còn bị hút vào không kịp trở tay, nên nếu anh không căng thẳng thì mới là lạ.
Tuy nhiên.
"...À, không có chuyện gì xảy ra cả."
Nghe giọng anh có vẻ như đang mong chờ chuyện gì đó xảy ra nhỉ...?
"Không phải vậy đâu ạ... chỉ là thấy hơi hụt hẫng thôi...?"
Trước tiên hãy lại gần hơn và quan sát kỹ đi. Nếu có gì bất thường thì báo ngay cho tôi.
"Vâng."
Kim Chun-soo không bị hút vào trong hộp.
Ngay cả khi anh đã tiến sát đến trước mặt nó cũng vậy. Kim Chun-soo vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa thắc mắc không biết thứ này là cái quái gì mà lại hút người... không, hút điểm đặc dị vào như thế.
Trong tình huống xấu nhất, có khả năng Lime bị hút vào đã được chuyển đến nơi của "lũ chúng", nên sắc mặt Kim Chun-soo không mấy tươi tỉnh.
Đúng lúc đó, trong mắt Kim Chun-soo.
"...Trò chơi đang diễn ra?"
Anh nói cái gì cơ?
Một dòng chữ hiện lên bên trong chiếc hộp giống như một hình ảnh không gian ba chiều (hologram).
"Ở đây có viết gì đó ạ."
Viết gì vậy?
Trước câu hỏi của Han Seo-ri, Kim Chun-soo dẹp hẳn chiếc nắp sang một bên để nhìn rõ nội dung bên trong hộp.
Khi chiếc nắp biến mất, dòng chữ bắt đầu hiện rõ.
[Trò chơi đang diễn ra.]
[4/4]
...Một dòng chữ mà người ta thường thấy trong phòng chờ của các trò chơi.
Kim Chun-soo truyền đạt lại dòng chữ y hệt những gì mình thấy cho nhóm của Han Seo-ri.
Và từ dòng chữ đó, họ có thể biết được ít nhất ba sự thật.
Một là Lime không bị chuyển đi đâu cả mà đang ở bên trong chiếc hộp.
Điều thứ hai là.
...Bên trong đó đã có ít nhất hai, tối đa ba kẻ mà họ không biết đã vào từ trước.
Và danh tính của chúng rất có thể là lũ "trẻ trâu" của Hội Hoàng Hôn đã để lại chiếc hộp này.
Cuối cùng.
...Theo tình hình này, họ sẽ không thể giúp gì được cho Lime đang ở bên trong.
Quả nhiên chúng không đời nào tự dưng đem tặng không mà.
Mình đã suy nghĩ quá ngây thơ rồi.
Nhưng nói rằng đó là lỗi của Han Seo-ri thì cũng hơi khiên cưỡng.
Nếu cô bỏ mặc hoặc tiêu hủy chiếc hộp thì mọi chuyện sẽ trở nên vô nghĩa.
Đó chẳng khác nào ý tưởng điên rồ của một kẻ không biết quý trọng mạng sống.
Dù vậy, Han Seo-ri vẫn cảm thấy đầy trách nhiệm, cô vừa day day thái dương vừa lên tiếng.
...Hãy lắp đặt các thiết bị để đề phòng lũ chúng chui ra từ bên trong.
"Rõ thưa Viện trưởng."
Lòng Han Seo-ri trĩu nặng.
Cô lo lắng rằng vì mình mà Lime sẽ phải gặp chuyện chẳng lành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
