Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

100-200 - 187-Phiêu lưu sao Cho tôi tham gia với

187-Phiêu lưu sao Cho tôi tham gia với

Phiêu lưu sao? Cho tôi tham gia với

Người ta thường bảo "Rau nào sâu nấy", hay "Gieo nhân nào gặt quả nấy".

Vốn dĩ câu đó có nghĩa là gieo gì gặt nấy, nhưng với một Lime đang kết giao với những kẻ đầy khả nghi này, ý nghĩa của nó lại mang một sắc thái hơi khác.

Có lẽ... lý do bấy lâu nay mình hành động khác với trước kia là vì mọi người luôn đối xử với mình như một điểm đặc dị chăng?

Lime đang cảm thấy khá hài lòng, đến mức nảy ra suy nghĩ đó.

Chẳng vì lý do gì cao siêu, chỉ là người đàn ông trung niên trước mặt - người tự giới thiệu là Park Jin-soo - đang đối xử với cậu như một con người thực thụ. Có vẻ ông ta thực sự tin rằng cậu là một "con người" bị biến đổi.

"Nào nào, trước khi khởi hành thì phải lấp đầy cái bụng đã chứ."

Park Jin-soo nói với gương mặt đôn hậu rồi nhìn người đàn ông phía sau. Người kia khẽ nhếch mép, cười xòa một tiếng rồi bới trong đống lửa trại ra một bọc giấy bạc.

Lấy bọc giấy ra xong, anh ta liếc nhìn người phụ nữ đang đứng im lặng. Cô ấy chỉ nhún vai như thể chẳng quan tâm.

Có vẻ phần khoai trong đống lửa vốn là của cô ta.

Nhưng giờ chủ nhân đã thay đổi.

Người đàn ông đã đeo sẵn găng tay xé lớp giấy bạc, bóc vỏ củ khoai lang bên trong rồi đưa củ khoai nóng hổi, bốc khói nghi ngút về phía Lime.

Ngay lập tức, Park Jin-soo lên tiếng với vẻ hơi ngại ngùng như đã chờ sẵn từ trước.

"Hiện tại chúng tôi chỉ còn lại chừng này thôi. Nhưng thật may quá. Cậu đến đúng lúc trước khi thức ăn cạn sạch."

Giọng nói lộ rõ vẻ an tâm, và Lime nhận lấy củ khoai trong sự ngỡ ngàng.

Hơi ấm nóng hổi cùng mùi hương ngọt ngào tỏa ra.

Lime khẽ sủi bọt jelly, nhìn chằm chằm vào nó.

Vào củ khoai lang nướng mà cậu đoán là nguồn lương thực cuối cùng của họ.

Nghĩ đến việc đây là phần cuối cùng, tự dưng Lime cảm thấy hơi cắn rứt lương tâm.

Ừm... mình ăn cái này có ổn không nhỉ?

Chắc họ biết rõ nơi này hơn mình nên hẳn là phải có kế sách gì đó rồi chứ?

Bản thân cậu lúc này không ăn thêm cũng chẳng sao, nhưng với họ, đây chẳng phải là nguồn năng lượng quý giá sao?

Nhìn hành lý mang theo thì có vẻ vẫn còn lương khô chiến đấu, nhưng mà...

Nhắc mới nhớ, hình như họ đang đợi để tiến sang màn tiếp theo thì phải.

Nếu bước qua đó, những người đang đứng im bất động kia sẽ bắt đầu cử động lại sao?

Liệu lúc đó có thể tìm thêm thức ăn không nhỉ?

Sau một hồi cân nhắc, cuối cùng Lime quyết định sẽ ăn củ khoai. Thà là không nhận ngay từ đầu, chứ một khi đã cầm trên tay thì chỉ còn cách ăn thôi.

Tuyệt đối không phải vì cậu đã lỡ dính đầy jelly lên đó khiến họ không thể đòi lại được đâu.

Họ đều là người có tính toán cả, hẳn phải có lý do mới đưa khoai cho mình chứ.

Kết thúc dòng suy nghĩ, Lime không chần chừ thêm nữa. Cậu định theo thói quen tống thẳng củ khoai vào bụng nhưng rồi khựng lại.

Ba cặp mắt vẫn đang đổ dồn về phía cậu.

...Phải rồi, những người này đang nghĩ mình là con người mà nhỉ?

Vậy thì mình cũng phải diễn cho đúng vai chứ. Mà không, vốn dĩ mình là người mà, có gì khó đâu?

Cứ làm như bình thường là được.

Lime đưa củ khoai lên mặt và mở miệng. Nói là mở miệng, nhưng thực chất giống như lớp jelly bị nứt ra hơn. May nhờ củ khoai che khuất nên trông cũng giống như đang dùng miệng để ăn.

Có điều, có vẻ chưa bỏ được hoàn toàn thói quen mới, sau khi cắm củ khoai vào miệng, Lime liền buông tay ra.

Vừa huơ tay không xong cậu mới giật mình hốt hoảng, nhưng có vẻ những người trước mặt không nhận ra sự kỳ lạ đó, họ chẳng hề gửi đến ánh mắt nghi hoặc nào.

Lime sủi bọt jelly đầy nhẹ nhõm, bắt đầu tận hưởng hương vị của củ khoai lang nướng.

Chà.

Ngon thật đấy.

Vì hầu hết các món tráng miệng ngọt cậu ăn gần đây đều là pudding, nên đã lâu lắm rồi cậu mới được nếm lại vị ngọt tự nhiên thế này.

Trong lúc Lime đang thưởng thức củ khoai.

Người đàn ông vừa đưa khoai cho cậu lên tiếng với giọng niềm nở.

"Chúng ta cũng nên giới thiệu tên tuổi chứ nhỉ? Tôi là Lee Sang-yong."

Nói đoạn, Lee Sang-yong đưa tay về phía Lime.

Thấy cử chỉ như muốn bắt tay, Lime ngơ ngác nhìn một hồi rồi cuống quýt chìa tay ra.

Lee Sang-yong nắm lấy bàn tay mềm mại của Lime, lắc lên lắc xuống rồi nhếch môi nói tiếp.

"Mà này, hình như cậu không nói chuyện được... Tôi cứ mạn phép coi cậu là phái nữ nhé?"

Trước câu hỏi đó, khối jelly của Lime khẽ rùng mình.

...Mình là đàn ông mà?

Vừa vô thức nghĩ vậy, Lime chợt nhớ ra hình dáng hiện tại của mình rồi khẽ gật đầu với vẻ mặt hơi bất mãn.

Bởi nếu lắc đầu quầy quậy, sợ rằng cậu sẽ phải nghe những chuyện bản thân chẳng muốn nghe chút nào.

"Ra vậy. Rất vui được gặp cô."

Dù là vậy, nhưng chẳng hiểu sao Lime lại thấy không ưa người đàn ông trước mặt này cho lắm.

Ánh mắt hắn ta cứ khiến cậu thấy áp lực thế nào ấy?

Đó là một cái nhìn gây khó chịu, mang lại cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, khiến đôi mắt Lime tự động nheo lại.

Thấy Lime cau mày, Lee Sang-yong buông tay cậu ra rồi cười xòa.

"A, tôi lỡ nắm tay một quý cô hơi lâu rồi. Nào... vậy thì những người phụ nữ với nhau cũng chào hỏi một tiếng đi chứ."

...Không phải đâu mà.

Chẳng hiểu sao Lime lại chợt nhớ đến Kim Chun-soo đang ở bên ngoài. Cứ nhìn người đàn ông tên Lee Sang-yong này là hình bóng anh Kim lại lảng vảng trong đầu cậu.

Tên đó đã làm pudding cho mình.

...Sao mình chẳng nhớ được gì khác ngoài chuyện đó nhỉ.

Dù sao thì.

Có lẽ do ở cạnh Han Seo-ri hay Yang Ha-na quá nhiều nên Lime cũng đã dần quen với phái nữ hơn.

Sau khi đã tống hết củ khoai vào trong, Lime chủ động tiến lại gần người phụ nữ vẫn đang im lặng nãy giờ.

Ánh mắt hớn hở từ phía sau lưng khiến cậu cảm thấy áp lực vô cùng.

...Sao hắn ta lại nhìn mình bằng ánh mắt ngọt xớt như mật đổ vào tai thế kia?

Tầm này thì không phải mật nữa, mà là đầm lầy luôn rồi.

Cơ mà, họ bảo đã chờ đợi sự xuất hiện của mình bấy lâu nay... Có lẽ trong mắt họ, mình là đấng cứu thế hay anh hùng gì đó chăng?

Chắc vì thế nên họ mới nhường cả củ khoai cuối cùng cho mình.

Hừm hừm... Gánh nặng trên vai cũng lớn đấy chứ.

Lime ôm chặt lấy Dae-sik đang kẹp dưới nách, rồi ngước nhìn người phụ nữ.

Cô ấy cũng cúi xuống như muốn chạm mắt với Lime.

Dù không đến mức thờ ơ, nhưng biểu cảm của cô ta gần như không có sự thay đổi.

Khác hẳn với những kẻ đang gửi tới ánh mắt nồng nhiệt phía sau, cô ấy mang lại một cảm giác gì đó rất trống rỗng.

Rồi cô khẽ cúi đầu chào, Lime cũng phản xạ tự nhiên mà cúi đầu theo.

Như một tín hiệu, người phụ nữ tự giới thiệu mình tên là Lee Yu-jin.

Dĩ nhiên, vì Lime chỉ có thể gật đầu chứ không nói được nên cuộc trò chuyện không kéo dài thêm.

Dù sao thì.

Sau khi hoàn tất màn giới thiệu, nhóm người (?) bắt đầu thu dọn hành lý.

Có vẻ vì cuối cùng cũng có thể tiến bước tiếp theo nên Park Jin-soo và Lee Sang-yong không giấu nổi nụ cười rạng rỡ.

Nhìn hai người đàn ông đó, Lime khẽ cười thầm trong lòng.

Thấy họ phấn khích trước một thứ giống như cuộc phiêu lưu, cậu bỗng cảm thấy như đang nhìn thấy chính mình trước khi trở thành hình dạng này.

Biết đâu nếu không phải trong cơ thể này, họ thực sự đã có thể trở thành bạn bè?

...Tất nhiên, nói vậy thì hơi quá vì trông họ có vẻ cũng có uẩn khúc gì đó phức tạp, chắc phải trò chuyện chân thành mới biết được.

Trái ngược với hai người đàn ông mang lại cảm giác vui vẻ đó, thái độ của Lee Yu-jin lại có gì đó không ổn.

Nói giảm nói tránh thì cô ta là người điềm đạm, nhưng nói thẳng ra thì sự bình tĩnh như thể đã quá quen với tình cảnh này khiến cô ta trông cực kỳ khả nghi.

Cái cách cô ta cứ chốc chốc lại liếc nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ khiến cô ta trông như kẻ đang che giấu điều gì đó.

Trước thái độ của Lee Yu-jin, sự nghi ngờ bắt đầu nảy nở trong khối jelly của Lime.

Cậu nghĩ nếu có gián điệp, thì hẳn đó là Lee Yu-jin.

Muốn giấu lá thì phải giấu trong rừng.

Muốn giấu người thì phải giấu trong đám đông, chẳng phải sao?

Lime cảm thấy hơi đắc ý với suy luận của mình, rồi bước đi song hành cùng Lee Yu-jin.

...Dù là kẻ đáng nghi nhất, nhưng vì hiện tại đang được xếp cùng giới tính nên cậu cũng chẳng còn cách nào khác.

Mà thôi, thế này có khi lại hay.

Người ta chẳng bảo phải giữ kẻ khả nghi ở gần mình nhất đó sao?

Lime hạ quyết tâm phải để mắt kỹ đến hành động của Lee Yu-jin, rồi bước theo hai người đàn ông đang dẫn đầu phía trước.

Cả nhóm khởi hành, đi xuyên qua ngôi làng mà Lime từng cảm thấy quái dị rồi men theo con đường mòn.

Đuổi theo họ, Lime không khỏi thầm cảm thán trong lòng.

Không, chỗ này mà cũng có đường á?

Một trong những lý do khiến Lime cảm thấy kỳ lạ ở ngôi làng rồi quay lại là vì cậu chẳng thấy gì đặc biệt ở phía bên kia làng cả.

Nhưng không phải là không có, mà là do Lime không tìm ra mà thôi.

Họ như thể đã biết rõ từ trước, gạt bụi rậm sang hai bên rồi dẫn Lime và Lee Yu-jin tiến vào.

"Ha ha, chúng tôi cũng vất vả lắm mới tìm ra đấy. Nghĩ đến việc phía trước còn gì đang chờ đợi mà thấy chóng mặt luôn."

Dù nói vậy nhưng giọng điệu lại có vẻ khá thích thú, khiến Lime cảm thấy thiện cảm tăng lên đôi chút.

Đúng là những người yêu thích phiêu lưu và lãng mạn thì chẳng có ai là người xấu cả.

Và như để chứng minh điều đó, hai người đàn ông cứ luyên thuyên đủ thứ chuyện về những lĩnh vực mà Lime có vẻ quan tâm.

Dù Lime không thể xen vào hay trả lời mà chỉ biết gật đầu, nhưng những câu chuyện nghe được khá thú vị nên cậu cũng thấy hài lòng theo cách của riêng mình.

Trong tình cảnh đó, Lee Yu-jin có vẻ không mấy đồng cảm nên trông khá lạc lõng.

Nhưng bảo là hoàn toàn không quan tâm thì cũng không đúng, vì cô ta cứ liếc trộm Lime suốt, khiến mức độ cảnh giác của cậu đối với cô ta cứ thế tăng dần đều.

Sau một hồi di chuyển, cả nhóm đi đến một cây cầu treo cũ kỹ và bắt đầu chia cặp hai người một để qua cầu.

Kẽo kẹt, kẽo kẹt.

Dưới vách đá là dòng nước sông chảy xiết. Dù dòng nước đang đứng yên nên không sợ chết đuối mà chỉ sợ vỡ đầu, nhưng khung cảnh đó vẫn khiến Lime cảm thấy như mình đang lạc vào một bộ phim.

Trong lúc Lime đang phấn khích, hai người đàn ông đi trước đã sang đến bờ bên kia và vẫy tay.

"Sang đây đi! Sắp đến nơi rồi!"

Ngay sau đó, Lee Yu-jin và Lime cũng bắt đầu cùng nhau qua cầu.

Lime cẩn thận bước đi, tự nhủ phải chú ý đến "hiệu ứng cầu treo", còn Lee Yu-jin thì mấp máy môi như muốn nói điều gì đó.

Chết tiệt, mình thì cẩn thận rồi nhưng người kia thì không à?

Mà cũng phải, gương mặt mình vốn dĩ đầy tiềm năng mà nhỉ...?

Nhưng cuối cùng Lee Yu-jin vẫn không mở lời, khiến Lime vừa thấy nhẹ nhõm lại vừa có chút hụt hẫng khi bước qua cầu.

Và rồi, hiện ra trước mắt cả nhóm sau khi qua cầu.

Là một cánh cửa đóng chặt.

Nó không phải một cánh cửa bình thường, mà trông giống như lối vào của một di tích nào đó.

"Hy vọng lần này nó sẽ mở... Để tôi thử xem sao."

Park Jin-soo lấy chìa khóa từ trong túi ra, tra vào ổ.

Cạch.

Ông ta xoay chìa.

Ngay lập tức, cánh cửa khổng lồ vốn đóng im lìm.

Ầm ầm ầm!

Bắt đầu mở ra với những tiếng động rền vang.

Từ phía sau lưng họ, tiếng nước chảy xiết của dòng sông vốn đang đứng yên bắt đầu vang lên dữ dội.

Cùng lúc đó, Park Jin-soo và Lee Sang-yong thốt lên với giọng đầy hân hoan.

"Quả nhiên là do thiếu người mà."

"Cuối cùng cũng rời khỏi cái nơi chết tiệt này được rồi, hú uuu~!"

"..."

Lime cảm thấy như mình vừa được đi nhờ xe buýt, cậu ngượng nghịu vỗ tay theo.

Chuyến hành trình của ba con người và một khối jelly cứ thế chính thức bắt đầu.

Dae-sik trong vòng tay Lime vẫn nằm im bất động.

Như thể đó là điều hiển nhiên phải thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!