188-Đầu xuôi đuôi lọt
Đầu xuôi đuôi lọtThật kỳ diệu.
Trong tình cảnh thân xác trở nên thế này, có lẽ mọi người sẽ thắc mắc tôi còn thấy kỳ diệu nỗi gì, nhưng thành thật mà nói, có ai lại không phấn khích khi tận mắt chứng kiến một cánh cổng đá khổng lồ tự mình mở ra cơ Chứ?
Thậm chí, ngay khi cánh cổng ấy mở ra, tiếng nước chảy vốn im lìm bỗng vang lên róc rách, và vầng thái dương đứng bóng cũng bắt đầu tỏa nhiệt rực rỡ.
Trong không gian vốn chẳng có lấy một tiếng động vì tôi không hề hô hấp, giờ đây tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng lá cây xào xạc bỗng chốc vang vọng khắp tứ phía.
Thế giới vốn mang lại cảm giác lạc lõng ấy cuối cùng cũng đã biến chuyển thành một thế giới thực thụ.
Mới ban nãy tôi còn đoan chắc nơi này là bên trong một vật thể nghi là điểm đặc dị, nhưng khi mọi thứ trở nên sống động thế này, ngay cả điều đó cũng khiến tôi thấy mông lung.
Có lẽ vì vậy mà nó mới được gọi là điểm đặc dị nhỉ.
Cảnh tượng giống như vừa kiến tạo nên cả một thế giới khiến bản thân tôi cảm thấy có chút nhỏ bé.
...Đến giờ mới cảm thấy thế thì có hơi nực cười, nhưng dù sao thì cảm giác lúc đó đúng là vậy đấy.
Giữa lúc ấy.
Tôi nhận ra cảm giác lành lạnh nơi cánh tay và cúi xuống nhìn Dae-sik-i đang nằm trong lòng mình.
Chẳng hiểu sao nó lại nằm im thin thít như đang giả chết, nhưng tôi vẫn thấy nó khẽ run rẩy như muốn ra hiệu cho riêng tôi biết.
...Sao tự nhiên nó lại thế này nhỉ.
Hay là nó nhận ra tôi đang nghĩ vẩn vơ?
Nếu vậy thì cái sự rung rinh này rốt cuộc là muốn nói điều gì đây?
Ừm... Chẳng lẽ là bảo tôi đừng có tự ti, vì tôi cũng có năng lực tạo ra điểm đặc dị sao...?
Nói chính xác thì phải gọi là "đẻ" ra mới đúng-
Không, dù đó là sự thật nhưng nghe cứ... cứ thế nào ấy nhỉ?
Dẫu tôi từng nghĩ đây là kiểu "trách nhiệm không khoái lạc", nhưng dù sao thì cũng hơi quá rồi...!
Thà nói là một phần cơ thể tôi tự phân tách ra thì nghe còn hợp lý hơn.
...Mà giờ chuyện đó cũng chẳng quan trọng lắm.
Thay vì mấy thứ kỳ quặc ấy, tôi quyết định sẽ tận hưởng chuyến thám hiểm này.
Bởi nếu không tận hưởng lúc này, chẳng biết bao giờ mới lại có cơ hội nữa.
Mà không biết những người ở bên ngoài đang thế nào rồi nhỉ.
Chắc họ đang lo lắng vì tôi đột ngột biến mất lắm?
Nghĩ vậy cũng thấy hơi có lỗi thật.
Nhưng có một điều khiến tôi an tâm là họ sẽ không thể vào được đây.
Nhớ lại lời Park Jin-soo nói... có lẽ tôi là người cuối cùng kịp lên chuyến tàu này rồi.
Thật may mắn khi họ không bị cuốn vào cuộc phiêu lưu đầy rẫy hiểm nguy này.
...Dù có chút tiếc nuối vì nghĩ rằng nếu đi cùng nhau thì chắc sẽ vui lắm, nhưng chuyện đó cứ để sau khi phá đảo "trò chơi" (?) này rồi tính tiếp vậy.
Nếu đây là một trò chơi không nguy hiểm đến tính mạng... thì có lẽ tôi sẽ tận hưởng được nó.
Dù sao thì.
Nhìn cái cách chìa khóa của Park Jin-soo mở cổng và mọi thứ được ban tặng sức sống như thể đã tìm lại đúng vị trí của mình, tôi thấy trò chơi này không phải kiểu tung xúc xắc để tiến bước, mà thực sự là một trò chơi mang tính thám hiểm.
"Nào, chúng ta vào thôi."
Trong lúc tôi còn mải suy nghĩ, cánh cổng đá vốn đang mở ra với tiếng động ầm ầm đã hoàn toàn rộng mở.
Bên trong hiện ra những tàn tích giống như trong phim hay trò chơi, trên tường treo những ngọn đuốc rực cháy từ bao giờ chẳng rõ.
Điều đó chỉ có thể mang một trong hai ý nghĩa.
Một là có một sức mạnh thần bí nào đó đang tác động lên khu di tích này.
...Còn nếu không, nghĩa là trong khu di tích vốn đóng kín bấy lâu nay đang có những vị khách không mời chờ đón chúng tôi.
Hay đây là một kiểu "thiết lập mặc định" của trò chơi nhỉ...?
Nhưng nghĩ lại thì, vế sau chẳng phải cũng nằm trong thiết lập mặc định của trò chơi sao?
Cái mô típ kiểu như vừa giải phong ấn cho một khu di tích bị cô lập hoàn toàn với thế giới, thì ngay lập tức có con người hoặc quái vật vẫn còn sống nhăn răng xông ra tấn công ấy.
Vô lý đùng đùng luôn.
...Mà thôi, dù sao nơi này vốn dĩ là một thế giới được tạo ra, nên có thứ gì xuất hiện cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng mà.
Khi đang bước qua cánh cổng đá.
Tôi bỗng cảm nhận được một sự lạc lõng.
Trước đó, vì có hai người đàn ông và một người phụ nữ đến trước nên tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã quá quen thuộc.
Thế nhưng... nhìn cái cách họ thản nhiên bước vào trong cổng đá như thể đang đi dạo quanh xóm, tôi lại thấy có gì đó sai sai.
Mấy người này không biết sợ là gì à?
Tôi thì không nói làm gì vì thân xác này giống như có thêm mạng dự phòng nên mới cảm thấy như đang đi chơi, nhưng họ đâu có như vậy.
Người phụ nữ tự giới thiệu là Lee Yu-jin có vẻ đang lo lắng, nhưng hai người đi trước thì tuyệt nhiên không thấy biểu hiện gì như thế cả.
"Mà công nhận nơi này u ám thật đấy."
"Đúng là vậy. Cảm giác cứ như đang lạc vào bộ phim nào đó tôi từng xem ngày xưa ấy."
Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng tôi chẳng cảm nhận được chút cảm xúc căng thẳng nào từ cơ thể họ cả.
Nếu hỏi một người bình thường như tôi thì biết gì, tôi cũng chịu chết, nhưng với một kẻ thường xuyên tiếp xúc gần với cơ thể người khác như tôi thì tôi cảm nhận được rõ màng.
Theo lời họ kể thì là cái gì nhỉ... Hình như là Tổ chức? Họ bảo đã thực hiện một giao kèo gì đó với bên đó để được vào đây, nên chắc hẳn họ cũng chẳng phải hạng người tầm thường?
...Cứ đi tiếp xem sao đã.
Dù là gì đi nữa thì việc phải tiến về phía trước vẫn là điều không thay đổi.
Tôi cùng với Lee Yu-jin - người vừa mới tỏ ra đáng nghi rồi lại trở nên bình thường - lẳng lặng theo sau Lee Sang-yong và Park Jin-soo.
Cộp, cộp, cộp, bẹp.
Tiếng bước chân của tôi và họ vang vọng trong khu di tích.
Những ngọn đuốc gắn trên tường chập chờn như đang thôi miên người nhìn.
Đang đi dọc theo hành lang dài hun hút không biết bao giờ mới kết thúc.
Park Jin-soo và Lee Sang-yong đi phía trước bỗng thu hẹp khoảng cách rồi hạ thấp giọng hỏi.
"Mà này, sao anh lại đến được đây vậy? Cũng vì Tổ chức à?"
...Ừm.
Người này quên mất là tôi không biết nói rồi sao?
Một chút bực bội trỗi dậy trước câu hỏi mà tôi không thể trả lời, nhưng tôi vẫn gật đầu một cái coi như đúng là vậy.
Dù tôi chẳng biết cái Tổ chức mà Park Jin-soo nói đến rốt cuộc là cái quái gì.
Hừm.
Hay là họ đang nói đến nơi mà Han Seo-ri và những người khác đang làm việc?
Hay là... cái hội nhóm mắc bệnh ảo tưởng sức mạnh kia?
Nếu phải chọn thì tôi nghiêng về vế đầu hơn.
Vì cái hội ảo tưởng kia chẳng thèm giấu giếm cái tên nồng nặc mùi sến súa như "Tiếng gọi Hoàng hôn" hay gì gì đó đâu.
Nếu là họ, chắc chắn hắn đã nói là Tiếng gọi Hoàng hôn chứ không phải là Tổ chức.
Tổ chức... thì là tổ chức nào nhỉ.
Dù sao thì.
Thấy tôi gật đầu, Park Jin-soo bắt đầu huyên thuyên đủ thứ chuyện như thể bắt đúng mạch.
Và phần lớn những câu chuyện đó... đều là những lời thóa mạ về việc cái gọi là "Tổ chức" ấy tồi tệ đến nhường nào.
Nào là thản nhiên dùng con người làm vật thí nghiệm.
Nào là mang tư tưởng thượng đẳng, coi rẻ người khác.
Nào là bản thân làm thì không sao nhưng lại cực kỳ khắt khe với người khác.
Câu chuyện bắt đầu từ việc nói xấu cả một Tổ chức, rồi dần dà trôi chảy sang việc nhắm vào một cá nhân cụ thể nào đó.
Và Lee Sang-yong thì cứ thế phụ họa theo những lời hắn thốt ra.
Nghe những chuyện đó, tôi không khỏi cảm thấy gượng gạo nhưng vẫn buộc phải gật đầu theo.
Vì theo lời họ kể, lũ người ở Tổ chức đó không chỉ dừng lại ở mức tiêu chuẩn kép hay coi người như cỏ rác, mà là một hội nhóm biến thái vượt xa cả sự độc ác thông thường.
Thấy họ có vẻ muốn tôi đồng cảm nên tôi cũng gật đầu đại cho xong, nhưng nếu cái "Tổ chức" mà họ đang nói tới chính là nơi của Han Seo-ri và những người kia thì....
Tôi vừa ngẫm nghĩ vừa cân nhắc kỹ những lời họ nói, nhưng quả nhiên cái "Tổ chức" đó không giống nơi của nhóm Han Seo-ri cho lắm.
Bởi những người tôi tiếp xúc bấy lâu nay, dù có hơi... làm quá một chút, nhưng tuyệt đối không phải hạng người cực ác như họ mô tả.
Những người đã cho tôi đồ ăn vặt.
Những người vừa hớn hở vừa mang gà rán đến cảm ơn vì tôi đã giúp đỡ.
Kim Chun-soo, người luôn nấu cơm cho tôi ăn.
Han Seo-ri, người luôn yêu chiều... à không, chăm sóc tôi chu đáo.
Hwang Bo-yul, tuy hơi đáng sợ nhưng lại mang đến cảm giác rất đáng tin cậy.
Và bằng chứng sống cho thấy tập thể mà nhóm Han Seo-ri tham gia vô cùng hiền lành chính là Yang Ha-na.
Thật lòng mà nói, một tổ chức cực ác như thế liệu có thèm dùng một người như Yang Ha-na không?
Chẳng phải họ đã ném cô ấy cho thú dữ ăn thịt từ lâu rồi sao?
Thế nên, sự tồn tại của Yang Ha-na chính là minh chứng cho thấy nơi nhóm Han Seo-ri làm việc không phải là một nơi tồi tệ đến thế.
Và cả Hwang Bo-yul nữa.
Cô ấy đã lộ rõ vẻ đau buồn khi nhìn thấy thi thể của cấp dưới mình.
Một nơi có những người như vậy thì làm sao có chuyện không coi con người ra gì được chứ?
Nếu vậy, khả năng cao là họ đang nói về cái hội ảo tưởng kia, hoặc một hội nhóm nào đó tương tự.
...Nghĩ đến việc trên đời này còn có một nơi như thế nữa là tôi lại thấy nhức cả đầu.
Cảm giác như cái sự "độc lạ" nó bị giảm bớt đi vậy.
"Cứ nghĩ đến những gì lũ đó đã làm với tôi là tôi lại thấy rùng mình."
"Tôi cũng vậy. Rõ ràng mình chẳng làm gì sai cả, thế mà..."
Mặc kệ tôi đang nghĩ gì, Lee Sang-yong và Park Jin-soo như tìm được tâm hồn đồng điệu, càng lúc càng đẩy mức độ chì chiết lên cao.
Lee Yu-jin, người được cho là cũng cùng chung nỗi đau (?), thì chẳng nói năng gì.
Có vẻ cô ấy đang cảm thấy cạn lời, nhưng vì biểu cảm đó cũng mờ nhạt như khuôn mặt cô ấy nên tôi chẳng rõ mình có nhìn nhận đúng hay không.
Dù sao thì.
Trong lúc nghe họ lảm nhảm, đoạn hành lang khá dài cũng bắt đầu lộ ra điểm kết thúc.
Hai người đàn ông lúc này mới ngừng nói và nép mình vào lối ra ở cuối hành lang.
Họ tỏ vẻ thận trọng như muốn kiểm tra xem bên ngoài có gì.
Cảm thấy mấy câu chuyện nhạt nhẽo kia thật vô vị, tôi nén lại sự phấn khích đang dâng trào, cũng bắt chước họ nép vào bức tường cạnh lối ra để quan sát phía bên kia.
Hiện ra trước mắt là một hang động khổng lồ.
Đó là một không gian bao la với vô số những cái hố thông đi đâu đó đục khoét khắp nơi, giống hệt như cái hành lang chúng tôi đang ẩn nấp.
Ngay chính giữa không gian choáng ngợp đến mức khiến người ta thấy choáng váng ấy.
Có một cây cột với những khe cắm và bóng dáng một thực thể giống con người đang đốt lửa trại ở đó.
Với kinh nghiệm đầy mình, tôi có thể nhận ra ngay đó là cái gì.
Tôi có linh cảm rằng nếu cắm một thứ gì đó lấy từ phía sau những không gian như tổ kiến kia vào thiết bị đó... thì cái bục tròn nơi thiết bị tọa lạc sẽ bay vút lên cao.
Đó chắc chắn là quy luật rồi.
Tôi rất muốn nói cho họ biết suy luận tuyệt vời này của mình, nhưng ngặt nỗi tôi chẳng có miệng để nói.
"Theo tôi thấy thì-"
Thế là suy luận tuyệt vời của tôi đã bị Park Jin-soo nẫng tay trên mất rồi.
Hắn nói y hệt những gì tôi vừa nghĩ, chẳng sai lấy một chữ.
Cái đó tôi nghĩ ra trước mà.
Cảm giác thiện cảm dành cho hắn vừa tụt xuống khoảng 15 điểm.
Đúng là ông chú xấu tính.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
