Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 071-Những kẻ mộng mơ

071-Những kẻ mộng mơ

Những kẻ mộng mơ

[Hội những kẻ mộng mơ]

Có một cộng đồng tồn tại và được những người trong cuộc gọi bằng cái tên như thế.

Những kẻ mộng mơ.

Nghe qua thì có vẻ là một cái tên khá lãng mạn.

Nếu coi đó là tập hợp của những người đang mơ về một giấc mơ, hay một tương lai tươi sáng, thì đúng là như vậy thật.

Thế nhưng.

Cái cộng đồng được bảo đảm ẩn danh tuyệt đối này lại có vẻ hơi xa rời những thứ lãng mạn ấy.

Nếu buộc phải dùng một từ để nhóm họ lại làm một.

Phải rồi.

Có lẽ nên gọi là "Hội những nạn nhân" thì đúng hơn.

Chính xác là hội những nạn nhân bắt đầu nhìn thấy "thứ gì đó màu xanh" trong giấc mơ từ một ngày nào đó.

Điểm chung duy nhất của những người ra vào nơi này chỉ có vậy.

Rằng họ thấy một "thứ gì đó" màu xanh trong mơ.

Ngoại trừ điều đó ra, những con người dường như chẳng có chút điểm chung nào này... liệu việc họ "tình cờ" tụ họp tại đây có thực sự là ngẫu nhiên?

Có lẽ chỉ kẻ đã gom họ lại nơi này mới biết được.

Dù sao thì.

Trên cái cộng đồng gắn mác ẩn danh hoàn toàn này, bình thường vẫn tràn ngập đủ loại bài đăng tạp nham.

Như thể đang tung hỏa mù, những câu chuyện đời thường không chủ đề... và cả những bài đăng "mìn" cứ thế lấp đầy nơi này mỗi ngày.

Một trang web ẩn danh thì cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nhưng.

Đôi khi lại có những ngày xuất hiện các bài đăng với chủ đề giống nhau đến đáng sợ.

Vào những ngày đó, ngay cả những kẻ hay đăng đủ thứ chuyện kỳ quặc cũng bỗng trở nên điềm đạm, trò chuyện như những tu sĩ đã tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn.

Và cách đây không lâu chính là một ngày như thế.

Ngày đó đến đột ngột chẳng hề có điềm báo, nên chu kỳ của nó dường như là không thể đoán trước.

Tuy nhiên, hễ đến ngày đó.

Những kẻ không nhịn được việc ngứa ngáy cái miệng, những kẻ có kể ra xung quanh cũng chẳng ai tin, bắt đầu tiếng gào thét của mình trên cộng đồng.

[Hình như hôm nay sau bao lâu tôi lại mơ thấy giấc mơ đó]

Người đăng: Khỉ dạo bước trong mơ

──────

Lâu lắm mới lại thấy cái "thứ màu xanh" đó, mà hôm nay trông trạng thái nó cứ lạ lạ kiểu gì ấy.

Nên nói là nó đang giận à?

Trông nó gắt gỏng hơn hẳn so với lần trước tôi thấy... Nhìn thế tự nhiên thấy hơi bất an... Không biết có chuyện gì sắp xảy ra không nhỉ?

Có ai thấy khác tôi không?

Nếu chỉ mình tôi thấy khác thì lo lắm đấy.

──────

[Khỉ trên tàu hỏa: Tôi cũng mơ thấy giấc mơ tương tự. Vì nó giận nên tôi đã dỗ dành nó, lần sau gặp thử tiến lại gần xem sao?]

[Khỉ ăn chuối: Yên tâm đi, tôi cũng thế.]

[Khỉ ăn thịt băm: Tôi cũng vậy. Mà đm sao hôm nay nickname lại thành thế này hết rồi?]

──────

[Tại sao nó lại nổi giận nhỉ?]

Người đăng: Khỉ lái tàu hỏa

──────

Thật lòng thì tôi không biết là nó đang giận, vì cái khối màu xanh đó cứ nảy tưng tưng suốt thôi.

Nhưng xem mấy chuyện mọi người đăng hôm nay thì có vẻ là nó giận thật.

Hình như nó hiếm khi nổi giận mà đúng không? Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Thấy bận tâm quá đi mất.

Mà hơn hết là thấy kỳ diệu thật đấy.

Bình thường toàn mơ mấy giấc mơ na ná nhau, đây là lần đầu tôi thấy mọi người mơ cùng một sắc thái y hệt thế này.

Cái này rốt cuộc là gì vậy?

Có ai biết không?

──────

[Khỉ trên tàu hỏa: Nếu biết thì chắc người ta đã đăng lên từ lâu rồi chứ? Đa số những người đến đây đều là vì muốn bô bô cái miệng về việc mình đã thấy nó mà.]

[Khỉ múa kiếm: Chịu.]

[Khỉ cầm hoa: Có khi là mấy thứ kiểu MK Ultra không chừng... Nơi này có lẽ được lập ra để kiểm tra quá trình đó? Có gì đó sai sai đúng không?]

──────

[Hôm nay mơ xong thấy đúng là có gì đó lạ thật]

Người đăng: Khỉ tách toa tàu

──────

Càng ngẫm kỹ tôi càng không nhớ nổi mình đã vào đây bằng cách nào.

Từ lúc nào đó tôi cứ tự nhiên tham gia thôi... Thấy hơi sợ sợ.

Có lẽ là vì "thứ đó" trong mơ đã nổi giận....

──────

[Khỉ cầm hoa: Nhắc mới nhớ, tôi cũng vậy.]

[Khỉ trên tàu hỏa: Hình như tôi cũng thế.]

[Khỉ ăn chuối: Ơ?]

[Khỉ dạo bước trong mơ: ...Ủa?]

[Khỉ làm thịt băm: Mà ngay từ đầu sao đứa nào cũng là khỉ hết vậy?]

──────

[Bài viết đã bị ẩn do bị báo cáo vi phạm quy định.]

[Máy chủ đang được bảo trì.]

[Thời gian bảo trì dự kiến khoảng 8 tiếng.]

[Bảo trì đã kết thúc sớm.]

──────

[Chạy thôi kkk]

Người đăng: Khỉ ăn sạch giấc mơ

*

*

*

*

Giống như việc họ đã thực hiện đủ loại thí nghiệm ở nơi có thể nhìn ra biển, tôi cứ ngỡ họ cũng sẽ làm gì đó ở đây.

Bởi vì... chính tôi cũng thấy bản thân đã có nhiều thay đổi mà.

Đặc biệt là cái thứ đang lơ lửng đằng kia, cái đứa mà tôi vẫn chưa đặt tên cho ấy.

Thế nhưng, có vẻ như họ đã quyết định để tôi yên trong một thời gian, chẳng có cuộc thí nghiệm nào diễn ra cả.

Chỉ là... cuộc sống thường nhật trước khi xuống phía bờ biển đã quay trở lại.

Cứ xem TV mãi rồi khi nào muốn ngủ thì ngủ... đến giờ thì ăn đồ ăn được giao tới... một cuộc sống cực kỳ bình thường.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ biến thành một khối jelly hư hỏng mất, nhưng nghĩ lại thì thấy như vậy cũng chẳng sao...

Người ta gọi kiểu người này là "Couch Potato" (khoai tây nằm vùng trên ghế sofa) thì phải.

Vậy thì tôi chắc là "Bed Potato Jelly" (thạch khoai tây nằm vùng trên giường) rồi.

Thực ra tôi cũng có hứng thú với việc tìm hiểu năng lượng mới.

Giống như cái đứa đang bay lượn trên bầu trời rồi cứ cọ người vào góc tường kia, tôi cũng tự hỏi liệu mình có thể bay được không.

Thế nhưng... tôi vẫn chưa học được kỹ năng "Bay lượn".

Chẳng biết vấn đề nằm ở đâu nhưng tôi không tài nào bay lên được.

Cũng chẳng phải tôi muốn bắt chước Siêu nhân gì cho cam, nhưng tại sao đứa kia bay được mà tôi lại không?

...Có lẽ đơn giản là tôi chưa nắm bắt được cách bay thôi.

Hoặc không thì.

Lần trước khi nôn ra mớ cảm xúc kỳ quái đó... tôi đã nôn luôn cả năng lực bay lượn ra ngoài rồi?

Nếu đúng là vậy thì thật đáng tiếc hết chỗ nói.

Tôi nôn nó ra chỉ vì nghĩ rằng nếu cứ mang theo cơn giận không thể kiểm soát đó thì sẽ chẳng thể sống bình thường nổi.

Cái trò kiểu buffet, chỉ nôn ra cơn giận rồi giữ lại khả năng bay lượn... nghe thì có vẻ hơi khôn lỏi, nhưng dù sao vốn dĩ đó cũng phải là năng lực của tôi nên chắc không sao đâu nhỉ?

...Hay là thử lại lần nữa?

Có điều... muốn vậy thì tôi phải nuốt lại con cá voi đang lơ lửng kia.

Liệu con cá voi mà tôi đã ăn rồi nôn ra đó có còn là con cá voi mà tôi từng biết không?

Nhìn cái đứa đang tự do đi lại kia, tôi lại nhớ đến cái thứ từng mang lại cho mình những cảm xúc khó chịu.

Dù chẳng có ý thức gì về việc là bạn bè, nhưng nghĩ thế tôi vẫn thấy hơi lấn cấn.

Thế nên tôi đành bỏ cuộc, nằm ườn trên giường xem TV... và ăn mớ bánh kẹo đã giấu sẵn.

Giống như việc So-sik-i có xúc tu và tôi cũng có vậy.

Biết đâu một ngày nào đó năng lực bay lượn sẽ thực sự thức tỉnh thì sao.

Chỉ là không phải bây giờ thôi.

Nghĩ lại thì, tôi nghe nói loài chim cũng phải ngã khỏi tổ mới học được cách bay.

Vậy thì có lẽ tôi cũng phải rơi từ đâu đó xuống mới học được cách bay chăng?

Vừa mới tưởng tượng cảnh mình rơi từ trên cao xuống, khối jelly đã run bần bật.

Nếu không phải chỗ quá cao thì chắc sẽ bình an vô sự thôi, nhưng chỉ cần cao một chút thôi là tôi sợ mình sẽ không còn là j-e-l-l-y nữa mà thành j...e...l...l...y (nát bét) mất.

...Mà có nhất thiết phải bay không nhỉ?

Nếu muốn bay... thì có thiếu gì cách đâu.

Như máy bay chẳng hạn....

Nghĩ kỹ thì có vẻ tôi không cần phải tự thân vận động để bay làm gì.

Chỉ cần bám vào người con cá voi rồi lơ lửng đi khắp nơi là... đủ rồi, ừm.

Dù sao thì.

Tôi nghỉ ngơi là vì không thể quậy phá trong phòng được thôi... chứ không phải vì tôi nhát gan đâu nhé.

À.

Nhưng hình như tôi cũng đã lĩnh hội được một năng lực thì phải.

Chẳng biết nó xuất hiện từ bao giờ, nhưng đó là năng lực tôi đã thoáng thấy trong bụng con cá voi cách đây không lâu.

Tôi cầm cái điều khiển từ xa trên tay rồi vứt vút một cái về phía góc giường.

Cái điều khiển xoay vòng trên không trung rồi hạ cánh an toàn ngay góc giường.

Xác nhận xong, tôi nhìn chằm chằm vào cái điều khiển rồi từ từ tỏa ra cảm xúc rằng mình đang muốn nó.

Ngay lập tức.

Dae-sik-i, đứa nãy giờ vẫn đang ngẩn ngơ nhìn TV, chậm rãi đứng dậy, dùng cơ thể của Alice nhặt cái điều khiển lên rồi mang lại cho tôi.

Cả So-sik-i đang nằm bò bên cạnh cũng ra vẻ ngọ nguậy... và con cá voi đang cọ người ở góc tường cũng từ từ bay tới.

Có vẻ như tôi đã có thể truyền đạt mệnh lệnh... hoặc cảm xúc cho những cái đuôi nhỏ phiền phức này rồi.

Hình ảnh Dae-sik-i và So-sik-i lao về phía người bị ngã lúc đó... rõ ràng là đang chịu ảnh hưởng từ tôi.

Có lẽ vì cảm xúc giận dữ lúc đó quá... mãnh liệt nên chúng đã đánh mất luôn cả cá tính chăng?

Điều đó có nghĩa là nếu thông qua một cảm xúc đủ mạnh? Hay một mệnh lệnh, tôi có thể sai khiến bọn chúng theo ý mình.

...Hiện tại thì chắc giống như việc bọn chúng không muốn nhận mớ "email rác" kiểu "làm ơn làm ơn làm ơn đưa cái điều khiển cho tôi với" không thể chặn nổi, nên mới miễn cưỡng cử động thì đúng hơn.

Tất nhiên, Dae-sik-i ngoan ngoãn chắc chắn là đã hành động để thực hiện yêu cầu của tôi rồi.

...Chắc là vậy nhỉ?

Tôi đưa tay xoa xoa đầu Dae-sik-i khi nó mang điều khiển tới.

Thế là Dae-sik-i giơ cao cánh tay búp bê lên, tỏ vẻ rất vui sướng.

Phải rồi.

May mà nó không chỉ giơ mỗi một tay đấy.

Chỉ có điều hơi bí bách là.

Tôi chẳng tài nào biết được bọn chúng đang nghĩ cái quái gì trong đầu.

Dù sao thì cũng còn may là chỉ cần nhìn thôi cũng thấy rõ mồn một bọn chúng định làm gì.

Đôi khi tôi cũng nghĩ, giá mà có thể trò chuyện được với nhau thì tốt biết mấy....

Ừm.

Nếu tôi viết chữ hoặc nói chuyện... liệu bọn chúng có bắt chước viết theo không nhỉ?

Nhắc mới nhớ, tôi từng định giả vờ hiểu chữ viết để yêu cầu cái gì đó mà cuối cùng lại thôi.

Rõ ràng việc giao tiếp chính xác với "con người" rất dễ khiến tôi phải gánh vác thêm trách nhiệm, nên đó không phải là việc có thể hấp tấp quyết định được.

Dù sao thì.

Vì hiện tại chẳng có việc gì làm, nên tôi cảm thấy mình như một "đại gia thời gian" vậy.

Tôi cảm nhận được một quyền năng thời gian to lớn, đến mức cảm giác như lúc này mình có thể dễ dàng phá nát một cái cộng đồng mạng nào đó vậy.

Vào một ngày nọ, khi tôi đang tận hưởng cái quyền năng to lớn ấy.

Han Seo-ri và Kim Chun-soo cùng bước vào.

Và nhìn những thứ hai người họ mang theo.

...Có vẻ như tôi lại sắp phải ra ngoài rồi.

Đột nhiên, tôi cảm thấy quyền năng đang thoát ra khỏi cơ thể mình.

Khối jelly xìu xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!