Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 008-Đường về

008-Đường về

Đường về

Cứ đứng dưới những giọt mưa rơi tầm tã để tận hưởng bầu không khí này thì cũng không tệ.

Sau một hồi ngắm nhìn bầu trời, tôi cẩn thận quan sát xung quanh.

Dựa vào việc những kẻ kia sử dụng "ngôn ngữ" trong ký ức của mình, có vẻ như tôi không hề bị rơi vào một dị giới nào cả.

Dù việc thoát khỏi cống thoát nước để tránh đủ loại hiểm nguy là một quyết định đúng đắn, nhưng tương lai phía trước vẫn thật mịt mờ.

Thử tưởng tượng nếu có ai đó nhìn thấy hình dáng này của tôi mà xem.

Lúc đầu có lẽ vẫn ổn.

Bởi hình bóng phản chiếu dưới mặt nước của tôi trông giống con người hơn là quái vật hay thú dữ.

Tất nhiên, nếu soi xét kỹ thì mười người chắc cả mười đều bảo tôi không phải người, nhưng nhìn thoáng qua thì là vậy đấy.

...Nhìn từ xa thôi nhé.

Dù sao thì.

Ban đầu có thể không sao, nhưng tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa, tin tức rồi cũng sẽ rò rỉ thôi. Thế rồi đám phóng viên sẽ kéo đến ùn ùn, rồi cả lũ streamer này nọ cũng sẽ bu kín lại cho xem.

Thú thật, ai mà kìm lòng được trước một con quái vật chất lỏng biết cử động cơ chứ?

Tôi không phải là không hiểu cho họ.

Chính tôi cũng từng thỉnh thoảng - chỉ thỉnh thoảng thôi nhé - làm những việc khiến người khác phải nghiêng đầu thắc mắc hoặc nhíu mày khó chịu, chỉ để tìm kiếm một chút kích thích "nho nhỏ" trong cuộc sống thường nhật.

Nhưng tôi chưa từng có ý định gây hại cho ai, dù chỉ là một mẩu jelly bé bằng móng tay.

À thì, có một vấn đề nhỏ là mọi chuyện không diễn ra theo ý muốn của tôi, nhưng ít nhất thì tâm thế của tôi là vậy.

Dù sao đi nữa, nếu mọi chuyện trở nên ồn ào như thế, khả năng cao là những kẻ đã đuổi theo tôi dưới hầm ngục sẽ tìm đến.

Không, nên nghĩ rằng chắc chắn chúng sẽ đuổi theo thì đúng hơn.

Nếu vậy, chẳng phải quyết định nhắm mắt lao mình qua song sắt của tôi sẽ trở nên vô nghĩa sao?

Nếu chúng cho tôi nếm thử "demo" cuộc sống sau khi bị bắt thì tôi còn cân nhắc, nhưng những chuyện như trong game đó chắc chắn sẽ không xảy ra đâu.

Vì vậy, trước tiên tôi phải xác định xem mình đang ở đâu.

Dù chưa biết sắp tới phải làm gì... nhưng nếu có thể, tôi muốn về nhà. Tuy đó không phải nhà chính chủ, nhưng nơi duy nhất tôi có thể gọi là tổ ấm chỉ có chỗ đó mà thôi.

Và sau khi quan sát xung quanh.

Nơi cơ thể tôi đang kẹt lại... hóa ra là một miệng cống thoát nước mặt đường.

Nhìn dòng nước mưa cuồn cuộn đổ vào thế này thì chắc chắn rồi.

Nghĩa là tôi đã từ cống ngầm thoát ra được miệng cống lộ thiên.

Người đời chắc sẽ gọi đây là hiện tượng "ngược dòng", nhưng tôi quyết định gọi nó là một cuộc đào thoát.

Trời đang mưa tầm tã, và có vẻ mặt trời đã lặn nên xung quanh khá tối tăm.

Vừa mới nghĩ mình cũng may mắn đấy chứ, thì tôi lại sực nhớ ra cái thân hình này, may mắn cái nỗi gì không biết.

Tôi bực bội nhìn quanh... thì thấy một khung cảnh quen thuộc đến lạ kỳ.

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận ra một sự thật đầy bất ngờ.

Nơi tôi thoát ra sau khi lần theo đường dẫn nước tối tăm ấy.

...Chính là gần nhà tôi.

Đúng là một sự trùng hợp kỳ lạ.

*

*

*

*

Thấy nơi quen thuộc rồi thì việc tìm đường về nhà không có gì khó khăn cả.

May mà trời tối lại còn mưa nên việc tiếp cận trước cửa nhà dễ dàng hơn tôi tưởng.

Chỉ cần bò theo rãnh thoát nước là xong, quá đơn giản. Còn dễ hơn cả việc xoắn tay trẻ con.

Giữa đường có một con "ác quỷ" vỉa hè cứ nhìn chằm chằm làm tôi phân vân không biết có nên chiến một trận không, nhưng có vẻ nó là một kẻ nhát gan, chỉ đứng nhìn đầy cảnh giác chứ không dám lại gần.

Nhìn nó, tôi lại nhớ đến những "người bạn" mình đã bỏ lại dưới cống thoát nước.

Chắc là từ giờ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.

Dù chưa kịp nói lời từ biệt.

...Biết đâu bọn chúng lại đang mở tiệc ăn mừng vì tôi biến mất cũng nên.

Nghĩ mà tủi thân ghê.

Mà ngoài chuyện đó ra, tôi cứ cảm thấy có một sự lạc lõng kỳ lạ khi tiến về phía trước nhà.

Nhưng tôi không rõ cảm giác đó đến từ đâu.

Chắc là do cơ thể đã biến đổi thế này chăng.

Về lại quê hương, về lại mái nhà xưa mà không phải "vinh quy bái tổ" mà là "jelly quy bái tổ" thế này đây.

Dù không hẳn là vui, nhưng tâm trạng bồn chồn khó tả là điều không thể tránh khỏi.

He hé.

Tôi thò đầu ra khỏi miệng cống nhìn ra bên ngoài.

Chỉ có chiếc đèn đường cách đó không xa đang nhấp nháy tỏa sáng.

Đứng trước nan đề làm sao để vào được tổ ấm nhỏ bé của mình, tôi có vài lựa chọn.

Một là cứ thế lao thẳng vào nhà.

Trời tối lại đang mưa, xem chừng cũng không tệ.

Nhưng rủi ro có vẻ quá lớn nên tạm thời gác lại.

Tiếp theo là... đột nhập vào nhà thông qua đường ống thoát nước gắn trên tường.

Cái này nghe chừng không khả thi lắm.

Cứ cho là tôi có thể thu mình chui vào được đi.

...Nhưng tôi chẳng biết phải di chuyển thế nào mới đến được phòng mình, vả lại tôi cũng nghi ngờ không biết mình có leo lên nổi không.

Lỡ như bò vào rồi lại chui ra ở nhà người khác thì sao?

Rồi lỡ đụng mặt "tạch" một cái với chủ nhà thì sao?

Đúng là thảm họa.

Và lựa chọn cuối cùng.

Nghĩ đến đó, tôi nhìn về phía một chiếc hộp giấy trông có vẻ chắc chắn đang nằm lăn lóc trong góc tối.

Lựa chọn cuối cùng là đội cái hộp đó lên rồi di chuyển.

...Có lẽ bạn sẽ hỏi đây có phải trò đùa trong game không hay là tôi đang nói sảng.

Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, đây có vẻ không phải là một lựa chọn tồi.

Ít nhất là khi ở trong hộp, người ta sẽ không biết tôi là cái thứ gì.

Nếu tôi đứng yên, chắc họ sẽ nhầm tôi là kiện hàng chuyển phát nhanh của nhà ai đó thôi.

Thời buổi này người ta chẳng mấy quan tâm đến hàng xóm láng giềng đâu, nên phương pháp này càng có hiệu quả.

...Trừ mấy đứa hay ăn trộm đồ chuyển phát nhanh ra nhé.

Tính toán đủ đường thì nơi tôi ở cũng chỉ chuyển từ cống ngầm sang miệng cống thôi, giờ là lúc phải hành động quyết liệt.

Tuyệt đối không phải vì tôi nhớ đám đồ ăn đóng hộp tích trữ trong nhà đâu nhé.

Hạ quyết tâm, tôi ngọ nguậy di chuyển rồi "trang bị" chiếc hộp cứng cáp kia vào.

Đó là một chiếc hộp rất đáng tin cậy, thậm chí còn được đóng bằng những chiếc ghim bấm lớn ở góc.

Kích thước cũng rộng rãi, giờ thì tôi đã hiểu tại sao lũ mèo nhà người ta lại thích chui vào hộp đến thế.

Thế là, sau khi cẩn thận đội chiếc hộp lên, tôi trút hết đống nước bẩn trong người ra rãnh thoát nước.

Cảm nhận bề mặt nhựa đường, tôi lao thẳng về phía nhà mình.

Mặt đường nhựa mà bình thường tôi không cảm nhận được do bị ngăn cách bởi lớp giày, giờ đây mang lại một cảm giác rất gồ ghề và cứng nhắc.

Sau một hồi bò hì hục, cuối cùng tôi cũng đi qua cánh cửa kính cường lực không có khóa.

Nhìn cánh cửa mở ra lỏng lẻo, tôi lại nhớ đến người phụ nữ hàng xóm hay cãi nhau với chủ nhà.

Dù cô ấy có nài nỉ sửa cửa thế nào thì ông nội chủ nhà cũng chẳng thèm nghe.

Nhưng riêng hôm nay, tôi thầm gửi lời cảm ơn chân thành đến ông ấy.

Nhờ vậy mà tôi mới vào trong một cách dễ dàng thế này.

Cảm ơn ông nhé, ông nội. Nhưng mà ông vẫn nên sửa cửa đi thì hơn.

Thử thách tiếp theo tôi phải đối mặt là cầu thang.

Một tòa nhà tồi tàn đến cả thang máy cũng không có.

Tôi phải leo lên khá nhiều bậc thang.

Hồi còn sống ở đây, tôi cứ tự an ủi rằng leo thế này cho khỏe người lại còn có view đẹp, nhưng giờ thì chỉ thấy bực mình.

Cạch, cạch.

Mỗi khi chiếc hộp va vào bậc thang, trái tim - thứ giờ đây chẳng còn tồn tại - lại đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.

Đang leo cầu thang một cách thuận lợi thì.

Vù-! Cạch!

Tiếng cửa kính cường lực bên dưới mở ra vang lên thật lớn.

Cơ thể mal-kang của tôi run rẩy.

Vừa hay đang ở khoảng không giữa hai tầng, tôi nhanh chóng di chuyển rồi nép vào một góc.

Cầu mong đó là người sống ở tầng dưới. Tôi run cầm cập trong chiếc hộp tối tăm.

Tộp, tộp.

Tiếng bước chân nghe thôi đã thấy nồng nặc sự mệt mỏi chậm rãi vang lên.

Cũng phải thôi, tầm giờ này mới đi làm về thì không mệt rũ người ra mới là lạ. Đã thế trời còn đang mưa nữa.

Tộp, tộp, cộp.

Tiếng bước chân đi trên nền phẳng chẳng mấy chốc đã chuyển sang tiếng leo cầu thang.

Cộp, cộp.

Tiếng bước chân sắc lạnh vang vọng bên trong chiếc hộp.

Thật không may, tiếng bước chân của kẻ lạ mặt đó không có ý định đi qua tôi mà vẫn tiếp tục tiến tới.

Cộp... cộp.

Cộp.

Tiếng bước chân ngày càng gần, và rồi.

Dừng lại ngay trước mặt tôi.

Mồ hôi lạnh giờ không còn nữa, nên chắc phải gọi là jelly lạnh đang chảy ra nhỉ.

Cảm giác như cuống họng - thứ giờ cũng chẳng còn - đang khô khốc lại.

Thật cảm ơn trời đất vì tôi không cần phải hô hấp.

Tôi nằm im như chết, thu mình lại như một tảng đá, thầm cầu nguyện kẻ đó sẽ đi qua.

Và rồi.

Tách, tách.

Cùng với tiếng gõ nhẹ vào người tôi, một giọng nói nghe quen quen vang lên.

"Ai lại để đồ chuyển phát ở đây thế này... Mà cái này có phải đồ chuyển phát không nhỉ? Chẳng thấy vận đơn đâu cả."

Giọng một người phụ nữ đầy vẻ mệt mỏi.

Mỗi khi người được cho là cô ấy gõ "tách, tách", chiếc hộp lại có xu hướng bị nhấc bổng lên, nên tôi phải vươn đôi bàn tay dính dớp ra liều mạng giữ chặt lấy nó.

Sau vài lần chạm vào tôi, cô ấy liền nói với giọng đầy vẻ phiền phức.

"...Chịu thôi. Không phải đồ của mình là được."

Cộp, cộp.

Tiếng bước chân dừng lại trước mặt tôi một hồi, rồi lại bắt đầu leo lên cầu thang, âm thanh dần xa mờ.

Cộp, cộp... tộp... cạch. Tít tít tít tít tít tít.

Âm thanh mà tôi hằng mong đợi đã vang lên.

Xác nhận kẻ vừa chạm vào mình đã vào nhà, tôi vội vàng tiếp tục bước đi.

Bộp, bộp.

Cùng với những âm thanh dính dớp.

Cuối cùng tôi cũng đã đứng trước cửa nhà mình.

Nhưng tôi không có thời gian để vui mừng. Vì chừng nào chưa vào được bên trong thì vẫn chưa thể an tâm.

He hé.

Nhấc chiếc hộp lên xác nhận không có ai, tôi vội vàng chui ra ngoài rồi leo lên trên chính chiếc hộp đó.

Theo thói quen tôi định vươn tay ra, nhưng vì tay không tới nên đây là lựa chọn bất khả kháng.

Leo lên trên hộp, tôi mở nắp ra.

Bộp, tít.

Dính, tít.

Oằn, tít.

Mal-kang, tít.

Tít.

Tôi nhấn mã số.

Cạch, tít.

Cùng với âm thanh đó, cửa chính mở ra. Vừa nắm lấy tay nắm cửa vừa nhảy xuống khỏi chiếc hộp, cửa mở ra cái "cạch!".

Xác nhận cửa đã mở, tôi dùng cánh tay kéo dài ra nắm lấy tay nắm, rồi xách theo chiếc hộp đi vào trong nhà.

Quăng chiếc hộp vào trong rồi tôi giữ cửa đóng lại.

Cạch! Tít!

Tiếng cửa khóa lại vang lên.

Chỉnh đốn lại cơ thể rồi đi vào trong.

Căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt.

Dù bụi phủ mờ mịt, nhưng trông nó chẳng khác gì so với lúc tôi rời khỏi nhà lần cuối.

Cảm thấy một luồng xúc động dâng trào.

Trước tiên, tôi đi tìm cái gì đó để ăn.

...Tôi đói lả người rồi.

Vừa phải vận động vừa phải suy nghĩ điên cuồng như thế, đói là chuyện đương nhiên thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!