010-Thực phẩm an toàn
Thực phẩm an toànCảm giác của tôi cứ nhũn nhẽo cả ra.
Nếu hỏi đó chính xác là cảm giác gì, tôi chỉ có thể đáp rằng nó rất nhũn nhẽo.
Chính tôi cũng chẳng biết phải giải thích cái cảm giác này thế nào cho phải.
Tôi đoán có lẽ vì cơ thể mình giờ đây đã gần như ở trạng thái bất định hình.
Nói cách khác... hiện tại trên thế giới này, chẳng có ai có thể thấu hiểu được cảm xúc của tôi.
Nếu ngoài kia cũng có kẻ nào đó rơi vào tình cảnh tương tự, thì chuyện đó cũng đáng sợ thật đấy.
...Dù với tôi, đó có lẽ lại là một tin mừng.
Dù sao thì.
Khi tôi cử động cái thân thể mềm oặt này, chiếc chăn đẫm thứ chất lỏng bết dính đập vào mắt.
Ký ức về nỗi tuyệt vọng ập đến đêm qua hiện về. Vì lo sợ không biết khi nào sẽ có kẻ đột nhập, tôi đã không kìm lòng được mà nốc sạch chỗ bia.
Có lẽ cảm giác nhũn nhẽo này là do tác dụng của bia cũng nên.
Dẫu biết trong tình cảnh này mà còn uống say thì thật chẳng ra làm sao, nhưng thú thật là tôi không nhịn nổi.
Khi ăn uống, kết cấu thực phẩm là yếu tố cực kỳ quan trọng. Thế nhưng cái cơ thể mềm nhũn này lại chẳng thể cảm nhận được điều đó.
Nó chỉ đơn giản là nhét mọi thứ vào bụng rồi để chúng tan chảy ra.
Giống như việc tiêu hóa con chó hoang đã tạo ra sự thay đổi cho cơ thể, tôi tự hỏi nếu hấp thụ thứ gì đó lớn hơn, liệu mình có thể ăn theo cách khác được không.
Nhưng có lẽ đây chưa phải lúc để tâm đến chuyện đó, tôi lắc mình một cái để rũ bỏ những suy nghĩ vẩn vơ.
...Dù sao thì ăn kiểu này cũng chẳng khác gì ăn thịt bình thường là mấy.
Tôi lồm cồm bò ra khỏi giường, thấy ánh sáng trắng nhạt nhòa len qua khe rèm cửa.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi thấy thỏa mãn, mọi lo âu dường như tan biến.
Rốt cuộc tôi đã bị kẹt dưới cái cống thối kia bao lâu mà lại thấy xúc động trước chút ánh sáng này cơ chứ?
Sau khi chui ra khỏi gầm giường, việc đầu tiên tôi làm là dọn dẹp đống thức ăn vương vãi trên sàn từ đêm qua.
Lúc trước tôi chỉ kịp nghĩ rằng không được để lại dấu vết ăn uống, chứ chưa hề tính đến chuyện phải thu dọn đống hỗn độn này.
Sau khi dọn dẹp ngăn nắp như thể mọi thứ vẫn luôn như vậy, tôi quyết định tìm cách xem xem đã bao nhiêu thời gian trôi qua.
Nhưng việc đó chẳng hề dễ dàng.
Mọi thiết bị điện tử, ví tiền của tôi đều đã biến mất sạch sành sanh. Ngay cả chiếc laptop tôi hằng nâng niu cũng không còn.
...Chẳng bao giờ tôi ngờ được mình lại phải nếm trải mặt tối của xã hội hiện đại theo cách này. Không có điện thoại, đến cả ngày tháng tôi cũng chẳng rõ.
Dù vậy, cú sốc này cũng không quá lớn.
Bởi tôi đã nếm trải một phần sự nghiệt ngã đó dưới hầm cầu rồi.
Dù cảm giác mịt mờ là điều không thể tránh khỏi.
Nhanh chóng từ bỏ ý định tìm hiểu thời gian, tôi hướng về phía nhà vệ sinh.
Không phải vì nhu cầu sinh lý, mà là để xác nhận xem rốt cuộc hình dáng mình bây giờ ra sao.
Từ trước đến nay tôi chỉ thấy bóng mình mờ ảo, nên đây là lần đầu tiên tôi thực sự đối diện với diện mạo của chính mình.
Xoay nắm cửa bước vào phòng tắm.
...Một cảm giác tương tự như lúc ở dưới cống lại trỗi dậy.
Cảm thấy ghê ghê một cách kỳ lạ, tôi đậy nắp bồn cầu lại rồi nhảy phắt lên bồn rửa mặt. Đến cái hộp tôi còn leo lên được thì bồn rửa mặt này có là gì.
Bép!
Tôi đáp xuống bồn rửa mặt như một vũng nước, nhưng may mắn là không bị trôi tuột xuống lỗ thoát nước.
Đó không phải lỗi của tôi, mà là tại cái bồn rửa mặt này bóng loáng một cách vô dụng.
Dù sao thì vì cứ bị trơn trượt, tôi đành bám chặt vào vòi nước rồi nhìn vào gương.
Trong gương là hình hài một thiếu nữ nhỏ nhắn nhuộm trong sắc xanh mờ ảo.
Sở dĩ không gọi là dáng vẻ của một cô gái, vì nếu bảo đây là con người thì rõ ràng là có quá nhiều khiếm khuyết.
...Thà rằng biến hẳn thành một cô gái nhân loại, có khi tôi còn tìm được cách mà sinh tồn.
Đằng này thì đúng là hết cách thật rồi.
Nếu có thể thay đổi màu sắc cơ thể thì chắc sẽ khá hơn đôi chút... nhưng xem chừng tôi không có năng lực đó.
Một hình hài giống người nhưng lại chẳng phải người.
Tại sao tôi lại trở nên thế này?
Sau này phải sống sao đây?
Trước mắt thì tiền trong tài khoản vẫn tự động trừ để trả tiền thuê nhà và điện nước, nhưng vốn dĩ tôi cũng chẳng tích cóp được bao nhiêu nên sớm muộn gì cũng cạn kiệt.
Ngay cả việc có thể nán lại đây lâu hay không cũng là một dấu hỏi lớn.
Nghĩ đến việc sự bình yên, thoải mái và nền văn minh này có lẽ chẳng còn kéo dài được bao lâu, lòng tôi bỗng chùng xuống.
Nếu vậy, chẳng phải nên tận hưởng hiện tại sao?
Tôi trườn xuống khỏi bồn rửa mặt rồi ra khỏi nhà vệ sinh.
Sau đó, tôi quyết định ăn nốt gói thực phẩm đóng sẵn mà tối qua chưa kịp động đến.
Ở dưới cống, điều khổ sở nhất không phải là không gian ẩm ướt, cũng chẳng phải nỗi sợ bị tấn công bất cứ lúc nào.
...Mà chính là việc phải ăn những thứ dở như hạch.
Đêm qua khi làm tan chảy bát mì ly để ăn, tôi đã có cảm giác như thấy cả ngàn vì sao lấp lánh trong đầu, thế là đủ hiểu rồi đấy.
Đặc biệt, loại thực phẩm đóng gói tôi sắp ăn đây là một loại khá ổn.
Giá rẻ mà vị lại cực ngon.
Đêm qua không hiểu sao tôi lại không muốn ăn nên mới chọn mì ly, chứ tính ra thì ăn cái này tốt hơn nhiều.
Tôi hào hứng xé bao bì ra, nhưng rồi...
...Cái gì thế này? Thiu rồi sao?
Có gì đó rất lạ.
Thứ mà mới cách đây không lâu tôi còn thấy thơm nức mũi, giờ lại bốc lên một mùi hôi hám kỳ quặc.
Dù nghĩ là không thể nào, nhưng sợ đồ bị hỏng nên tôi đã kiểm tra lại hạn sử dụng, vẫn còn rất dài.
Hay là do chưa hâm nóng?
Không phải. Tôi nhớ có lần vì lười nên ăn luôn mà vẫn thấy ngon cơ mà.
Trong lòng đầy nghi hoặc, tôi xé tiếp một gói khác, nhưng lần này vẫn là cái mùi hôi hám ấy tỏa ra.
Không đến mức không nuốt nổi, nhưng là cái mùi mà chẳng ai muốn đưa vào miệng.
Lẽ nào nó vốn dĩ như thế này?
Sự hoài nghi khiến tôi chú ý đến bao bì của gói thực phẩm.
[Soylent Purple Co.]
[Cà ri bò]
[Soylent Purple Co.]
[Thịt lợn kho nước tương]
Chẳng hiểu sao bụng dạ tôi thấy nôn nao. Một cảm giác kỳ lạ mà ngay cả khi làm tan chảy nội tạng động vật tươi sống tôi cũng chưa từng thấy.
Nhắc mới nhớ, hình như tôi đã từng nghe thấy cái tên này ở đâu đó rồi, nhưng ký ức lại quá mờ nhạt.
Gạt chuyện đó sang một bên, cảm giác bị thứ thực phẩm mình hằng tin tưởng phản bội khiến tôi thấy đắng ngắt. Tôi đành lặp lại hành động của đêm qua, rắc gói gia vị mì ly rồi nhét vào cơ thể.
Ực.
Cùng với âm thanh đó, những sợi mì ly bắt đầu trôi nổi bên trong cơ thể xanh xao của tôi.
Dù không có cảm giác giòn tan hay cái thú húp sùm sụp khi mì chín tới, nhưng vì nó là một khối tinh hoa của vị đậm đà nên vẫn rất ngon.
Dù hơi muộn màng, nhưng tôi chợt nhận ra kết cấu món ăn quan trọng đến nhường nào.
Thế nhưng, ánh mắt tôi vẫn cứ không tự chủ được mà liếc về phía gói thực phẩm đã xé.
Mùi hôi hám và hương vị trong ký ức bắt đầu đánh nhau dữ dội trong đầu tôi.
Chỉ là mùi thôi mà? Do cơ thể mày thay đổi đấy! Thử một miếng xem nào!
Chắc chắn là đồ ăn có vấn đề rồi. Nhìn cái cơ thể biến dị của mày đi! Trong bóng tối của thế giới này còn nhiều thứ chưa lộ diện lắm!
Đúng là vọng tưởng.
Nhưng lại là một sự vọng tưởng đầy thuyết phục.
Với một kẻ luôn khao khát những điều bí ẩn như tôi, đây là một suy nghĩ không thể ngó lơ.
Vậy thì thứ bên trong đó rốt cuộc là cái gì?
Tôi lại cầm bao bì lên và kiểm tra bảng thành phần.
Chẳng có gì đặc biệt cả.
Về các loại gia vị hay thành phần hóa học thì tôi không có kiến thức nên không rõ, nhưng trong phần nguyên liệu thô rõ ràng có ghi thịt bò và thịt lợn.
Chẳng lẽ suy nghĩ của mình lại vô lý đến vậy sao?
Nhưng nếu đây thực sự là sản phẩm của một tập đoàn ẩn mình trong bóng tối...
...Thì nó được làm từ cái quái gì cơ chứ?
Cảm giác thật chẳng dễ chịu chút nào.
Đột nhiên, ý nghĩ rằng tuyệt đối không được để những kẻ đang truy đuổi bắt được càng trở nên mãnh liệt trong tôi.
Đúng lúc đó.
- Anh bảo là người của công ty đến à?
- Vâng. Vì cậu Ho-su không đi làm nên tôi đến để kiểm tra xem sao.
- Ôi trời, vậy sao? Tôi thấy cậu ấy không phải hạng người như thế... Thôi được rồi, trước tiên thì-
Một giọng nói quen thuộc và một giọng nói lạ lẫm vang lên từ ngoài cửa.
Giọng quen thuộc là của ông chủ nhà.
Còn giọng lạ lẫm kia... tuy hắn tự xưng là người của công ty, nhưng tôi chưa từng nghe thấy giọng này bao giờ.
Nếu công ty cử người đến kiểm tra thì ít nhất-
...Dù tôi chẳng thân thiết với ai, nhưng lẽ ra họ phải cử người nào đó hơi quen mặt một chút chứ.
Điều đó có nghĩa là.
Cảm nhận được nguy hiểm, tôi vội vàng dọn dẹp xung quanh, vơ lấy gói thực phẩm đã xé cùng bao bì rồi chui tọt xuống gầm giường.
Thời gian quá gấp gáp để có thể chạy trốn đi đâu đó.
Tít, tít...
Tiếng mở khóa cửa vang lên.
Tôi nhét cả gói thực phẩm, bao bì và vỏ mì ly vào trong cơ thể, rồi dùng chăn quấn chặt lấy mình.
...Tôi thu mình vào góc sâu nhất, cố gắng để không bị phát hiện.
Cầu mong sao họ không nhìn thấy tôi.
Nếu... nếu bị lộ.
Thì phải làm sao đây.
Chẳng lẽ phải phun thạch vào mắt họ rồi bỏ chạy sao?
Người phụ nữ nhìn xấp tài liệu như thể bị vấy bẩn bởi đống mực đen đặc, cô day day thái dương rồi thở dài thườn thượt.
"Rốt cuộc lão viện trưởng đang nghĩ cái quái gì vậy?"
Cô mở hồ sơ lý lịch từng gửi cho đội khống chế vài ngày trước và rơi vào trầm tư. Khi xem tiếp lệnh ban hành sau đó, sự nghi ngờ trong cô đã trở thành khẳng định.
Bởi những hạng mục cô yêu cầu không phải bị kiểm duyệt, mà là bị xóa sạch.
Điều đó có nghĩa là đã có kẻ ra tay xóa bỏ chúng, mà trong cái viện nghiên cứu này, người duy nhất có chức vụ cao hơn cô chỉ có thể là viện trưởng.
Chỉ có lão ta mà thôi.
Người phụ nữ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn với vẻ mặt đầy suy tư, cô nhớ lại thực thể mang bí danh "nước mũi chết tiệt" đã gây náo loạn viện nghiên cứu gần đây.
Cô cứ ngỡ đó chỉ là một tai nạn thường thấy khi thu hồi một thực thể phái sinh từ điểm đặc dị bị rò rỉ... nhưng xem ra sự việc không đơn giản như vậy.
'Có dân thường bị cuốn vào nên bảo là bình thường thì cũng hơi có vấn đề.'
Dù chuyện đó cũng hiếm khi xảy ra và cô thấy khá đáng tiếc, nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi.
Điều khiến cô bận tâm hơn cả chính là hành tung mờ ám của lão viện trưởng.
'Chẳng lẽ lão ta đã nhìn thấy thứ gì đó từ "đống nước mũi" kia sao?'
Không lẽ ý thức của con người vẫn còn sót lại...?
Nếu vậy thì mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ phức tạp.
Một điểm đặc dị mang theo ý thức của con người.
"...Không thể nào."
Có lẽ cô đã suy diễn quá xa.
Có khi viện trưởng chỉ muốn ỉm chuyện này đi cho rảnh nợ thôi.
'Dù sao thì vẫn rất đáng nghi.'
Cô không thể cứ ngồi yên thế này được.
Việc bị nẫng tay trên thứ vốn dĩ thuộc quyền quản lý của mình là điều mà tính cách của cô không bao giờ chấp nhận nổi.
Sau khi cho xấp tài liệu vào máy hủy giấy, người phụ nữ đứng dậy và bước nhanh ra khỏi phòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
