268-Bước ngoặt
Bước ngoặtThế này là được rồi chứ?
"Đủ rồi ạ."
Tôi dùng tay giữ đầu Gi-hyang rồi khẽ đưa ra ngoài xe tăng. Nhìn từ xa thì giống như ai đó đang ló đầu ra xem, nhưng nếu nhìn gần thì... ừm, chắc người ta sẽ hét toáng lên mất.
Gi-hyang, người vừa được đưa cái cổ - không, là cái mặt - ra ngoài xe tăng, khẽ đáp lời rồi nhắm mắt lại. Cô ấy bảo sẽ liên lạc với viện nghiên cứu, nên chắc là đang phát sóng tín hiệu gì đó.
...Tôi cứ thắc mắc liệu có nhất thiết phải làm thế này mới gửi tin được không, nhưng chính chủ đã bảo vậy thì tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Dù sao tôi cũng đâu có hiểu nguyên lý hoạt động của nó.
Có mấy người bình thường hiểu rõ cách thức vận hành của máy tính hay điện thoại mà vẫn dùng đấy thôi? Hay có mấy ai hiểu được nguyên lý hoạt động của Internet?
À, không phải tôi bảo Gi-hyang giống cái máy tính hay điện thoại, ý tôi chỉ là như vậy thôi.
Hừm hừm.
Dù sao thì thấy hang kiến không xuất hiện trở lại, có vẻ kế hoạch của chúng tôi đã thành công. Tôi vừa thấp thỏm chờ đợi vừa quan sát hang kiến đã sụp đổ hồi lâu, nhưng chẳng thấy dấu hiệu gì là nó sẽ mọc lại cả.
Tôi sủi bọt Jelly đầy nhẹ nhõm, cẩn thận đặt Gi-hyang đã xong việc xuống sàn xe, rồi mỉm cười hài lòng lấy những chiếc xe tăng mô hình đã cất trong bụng ra.
Nếu vấn đề hang kiến đã được giải quyết, nghĩa là giờ tôi có thể mang chúng về viện nghiên cứu - không, về nhà rồi, nên không thể không vui cho được.
Coi như tôi vừa có thêm đồ chơi - à không, thành viên mới. Nhắc lại lần nữa, là thành viên mới chứ không phải đồ chơi nhé.
Gạt chuyện đó sang một bên, vì lũ nhóc này vẫn cứ bắn pháo đùng đoàng, nếu cứ thế lấy ra thì chúng có thể làm hỏng lẫn nhau, nên tôi đã phủ một lớp Jelly thật dày lên người chúng.
Để chúng không thể di chuyển, cũng chẳng thể bắn pháo tử tế được nữa.
Xích xe của chúng bị lún sâu trong lớp Jelly dính dớp nên bất động, còn họng pháo vốn nổ vang trời giờ cũng bị lấp đầy Jelly, chẳng còn nghe thấy tiếng động nào.
Tôi đặt chúng trên sàn sao cho chúng phải đối mặt với nhau.
Cứ để chúng nhìn nhau lâu thế này, biết đâu một ngày nào đó chúng sẽ thôi đánh nhau nhỉ?
Tạm thời cứ theo dõi khoảng một tuần xem sao.
Mà nếu chúng vẫn không chịu làm hòa, chắc tôi đành phải nhét Jelly vào bên trong luôn quá. Như vậy thì chúng sẽ không quậy phá được nữa đúng không? Nhưng chắc chuyện đó chẳng dễ chịu gì đâu. Cảm giác như có thứ gì đó chui vào người mình rồi khuấy đảo lung tung vậy.
...Tôi chưa trải qua bao giờ nhưng chắc là thế?
Nên tôi hy vọng lũ nhóc này cũng hiểu được điều đó. Nếu chúng không muốn có một trải nghiệm tồi tệ.
...Mà bọn này có biết suy nghĩ không nhỉ? Thật ra dù tôi đã trở thành thực thể được gọi là Điểm đặc dị, nhưng thú thật tôi cũng chẳng hiểu rõ về Điểm đặc dị cho lắm. Mà cũng chẳng có gì phải xấu hổ. Đâu phải chỉ mình tôi không biết về chúng.
Dù được phân loại là Điểm đặc dị, nhưng tôi nghĩ đó cũng chỉ là một từ ngữ mà con người dùng để gọi chung những sự tồn tại mà họ "không thể hiểu được".
Vậy thì, dù hơi muộn màng nhưng tôi lại nảy ra thắc mắc: Điểm đặc dị rốt cuộc là gì?
Tại sao những sự tồn tại này lại xuất hiện trên thế giới này? Tại sao những Điểm đặc dị mới vẫn cứ tiếp tục mọc lên?
Hừm.
Thật ra trước đây vì tò mò nên tôi cũng từng hỏi Gi-hyang rồi. Nhưng vì cô ấy nhận diện tôi là cấp trên gì gì đó và có vẻ đã mất đi ký ức (?) về chuyện đó, nên sau đấy tôi cũng chẳng bận tâm nữa.
Lo cho bản thân còn chưa xong thì đó là chuyện đương nhiên thôi.
Nhưng giờ tình hình đã khác rồi mà. Nếu biết được lý do, chẳng phải chúng ta có thể ngăn chặn Điểm đặc dị xuất hiện thêm sao?
...Tất nhiên, nếu điều đó đồng nghĩa với việc mọi Điểm đặc dị biến mất khỏi thế giới này thì... ừm, tôi cũng không biết nữa. Không biết mình nên làm gì. Vốn dĩ tôi là con người, nhưng giờ... tôi là Điểm đặc dị mà.
Không chỉ mình tôi, cả Gi-hyang, lũ Jelly, hay thậm chí là mấy cái xe tăng này cũng đều là Điểm đặc dị. Nhưng sự thật là con người đang phải bỏ mạng vì những thứ gọi là Điểm đặc dị đó...
Nếu tôi nỗ lực hơn một chút, chẳng phải họ sẽ không cần phải chết sao...?
Ư, nghĩ đến thôi mà Jelly cũng thấy đau lòng.
Ai~, đã tìm ra cách đâu mà phải lo hão rồi buồn bã làm gì.
Vả lại trên đời này có bao nhiêu người thông minh hơn tôi, nếu có cách thì chắc họ đã tìm ra từ lâu rồi chứ? Vậy nên việc đến giờ vẫn chưa có cách nghĩa là ngay cả những người thông minh đó cũng chịu thua.
Lẽ nào một kẻ như tôi lại đột nhiên ngộ ra được.
Tôi đâu phải hạng người thông minh đến mức nhìn quả táo rụng mà ngộ ra trọng lực... à không, tôi đâu phải Điểm đặc dị thông minh đến thế.
Tôi chỉ mong cuộc sống bình yên như hiện tại... Bình yên ư? Tuy có hơi xa rời hai chữ bình yên một chút, nhưng tôi rất thích cuộc sống mới này. Tôi chỉ mong có thế thôi. Chẳng mong gì hơn.
"Tôi nghe thấy tiếng động rồi."
Hử? Nhanh vậy sao?
Đang mải suy nghĩ thì tiếng của Gi-hyang vang lên. Nghe cô ấy nói vậy, tôi tập trung thính giác thì nghe thấy một tiếng ồn ào nghe rất quen tai.
Đó là tiếng của chiếc xe chúng tôi đã đi lúc đến đây. Không phải vì Jelly của tôi là Jelly vàng nên mới phân biệt được đâu, mà vì mỗi lần di chuyển tôi đều đi xe đó nên Jelly đã quen tai rồi.
Mà sao họ đến nhanh thế nhỉ.
Lẽ nào họ đã chờ sẵn từ trước?
Khà, thú thật là chúng tôi đã gây ra một trận náo loạn hoành tráng như thế, thì việc họ nghĩ có chuyện gì đó xảy ra cũng là tự nhiên thôi. Nếu không biết có tôi và Điểm đặc dị ở đây, thì cái sự ồn ào đó... đúng là chẳng khác gì một cuộc chiến tranh vừa nổ ra.
Hay là lẽ ra mình nên hỏi ý kiến Han Seo-ri rồi mới quyết định nhỉ...?
Cch, hối hận thì cũng muộn rồi. Thế nên tôi quyết định không hối hận nữa. Hối hận về những việc không thể thay đổi là một hành động ngu ngốc. Chỉ tổ rước thêm stress thôi. Dù là Jelly nên không lo bị rụng tóc, nhưng mà vẫn thế.
Tôi đặt cổ của Gi-hyang lên lòng bàn tay và chờ đợi người đến đón.
Chẳng biết là do Gi-hyang đã dặn trước, hay vì ở đây chẳng còn chỗ nào khác để trốn, mà nắp xe tăng bỗng vang lên tiếng "kít" rồi mở ra.
"Rốt cuộc là đã làm cái quái gì- Úi giời ơi!?"
Kim Chun-soo, người vừa mở nắp chui vào, hét toáng lên khi nhìn thấy tôi... chính xác là nhìn thấy Gi-hyang với khuôn mặt như vừa gặp ma. Anh ta vội vàng ngẩng đầu lên thế là đập ngay vào nắp xe tăng.
À, quên mất là cô ấy giờ chỉ còn mỗi cái cổ.
...Cô không nói chuyện đó à? Hèn gì anh ta mới giật mình như thế.
Ái chà, chắc là đau lắm đây.
"Kh-không, thật sự... hức... cái quái gì thế này..."
Không được cười, không được cười.
Trong lúc tôi đang cố kìm nén khóe miệng cứ chực xếch lên, Gi-hyang khẽ lẩm bẩm.
"Tôi đã đoán là anh sẽ như vậy mà."
Này, cô nói thế thì chẳng khác nào bảo tôi cố tình không cho cô nói. Tôi có bảo gì đâu nhé?
"C-cái gì cơ hức..."
Trong lúc tôi và Gi-hyang đang đấu khẩu không lời (chỉ có tôi thôi), Kim Chun-soo vừa xoa xoa sau gáy vừa leo xuống bên trong. Anh ta khom người một cách khó khăn, đưa mắt nhìn quanh xe tăng, rồi nhìn những mô hình xe tăng dính đầy Jelly với vẻ mặt đầy đau đầu, sau đó lại nhìn Gi-hyang và khẽ hỏi.
"Không phải là vì thấy cơ thể to lớn quá nên cô mới để thế này cho tiện đấy chứ...?"
"Chỉ là có một tai nạn 'nho nhỏ' thôi."
"...Ra là vậy."
Tai nạn nho nhỏ cơ đấy... Bị trúng đạn pháo đến mức cơ thể nát bấy như cọng rơm khô mà gọi là nhỏ à.
"Đúng là tai nạn nhỏ mà."
"Dạ?"
"...."
Phải rồi, cứ coi là vậy đi.
Nếu cô đã bảo thế thì, phụt, đúng là vậy rồi.
Kim Chun-soo ngơ ngác trước lời của Gi-hyang, rồi anh ta thở dài, chỉ tay vào mấy cái xe tăng đang ngập trong Jelly và hỏi.
"Lime à, đó có phải là... thủ phạm của vụ này không?"
Tôi im lặng gật đầu, vẻ mặt Kim Chun-soo bỗng trở nên khó tả. Trông anh ta như kiểu không tin nổi mấy thứ nhỏ xíu này lại gây ra chuyện tày đình như vậy.
Ha ha... Nếu anh mà xuống hang kiến thì chắc không giữ được cái mặt đó đâu. Nhưng biết làm sao được? Nếu đưa Kim Chun-soo đến nơi đó, thì không chỉ là nát bấy như cọng rơm đâu... mà chắc chắn chuyện kinh khủng hơn nhiều sẽ xảy ra.
Nghĩ vậy thì đúng là may mắn thật.
"...Tạm thời cứ quay về đã. Lime à, giải quyết xong rồi đúng không?"
Tôi lại gật đầu. Kim Chun-soo nhận lấy cổ của Gi-hyang, vẻ mặt thoáng chút kỳ quặc rồi nói với tôi.
"...Tạm thời em cứ bám vào người anh đi? Để cho chắc ăn. Còn mấy thứ nhỏ xíu kia thì-"
Tôi nhanh chóng nhét mấy cái mô hình vào bụng rồi bám lên người Kim Chun-soo.
"Cái này lần nào làm cũng thấy cảm giác thật là... hức, thôi kệ đi, về thôi."
Kim Chun-soo nhét đầu của Gi-hyang vào trong áo rồi bắt đầu rời khỏi xe tăng.
Tôi định xem Gi-hyang đang có biểu cảm gì nhưng rồi lại khẽ quay đi. Vì tôi cảm giác nếu giờ mà động vào cô ấy, thì dù cô ấy có phục tùng tôi đến mấy chắc tôi cũng chẳng nghe được lời nào tử tế đâu.
...Ghét đến thế cơ à? Ôi sợ quá đi mất.
Dù sao thì, chúng tôi cũng đã quay về bằng quy trình gần giống như lúc đến đây.
Điểm khác biệt duy nhất là trong người tôi giờ có thêm mấy cái mô hình, và những người tôi thấy trên đường về, tức là... mấy anh lính đang thực hiện nghĩa vụ quân sự, mặt ai nấy đều xanh như tàu lá chuối.
...Nhìn cảnh đó, tôi bỗng thấy hơi hối hận, lẽ ra mình nên thận trọng hơn một chút.
Cch, không biết vì mình mà họ có bị cắt phép hay gì không nhỉ?
Tiếc là tôi chẳng thể làm gì giúp họ được. Chỉ hy vọng là không có chuyện đó xảy ra.
Thế là tôi trở về với ý nghĩ rằng mình lại vừa giải quyết xong một vụ nữa. Tôi dành những ngày tiếp theo để vừa ăn Pudding vừa đau đầu suy nghĩ xem nên giáo huấn lũ xe tăng nghịch ngợm này như thế nào.
Và cái ngày tôi nhận ra mình không phải là người ở vị trí để lo lắng cho kỳ nghỉ của người khác... cũng chẳng còn xa nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
