Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

200-300 - 272-Dù sao thì cũng không phải lỗi của tôi

272-Dù sao thì cũng không phải lỗi của tôi

Dù sao thì cũng không phải lỗi của tôi

Dù sao thì cũng chẳng phải lỗi của tôi.

Đã có quá nhiều chuyện xảy ra... Thật sự mệt mỏi quá đi mất.

Thú thật, đến cả búp bê thay đồ chắc cũng chưa từng phải mặc nhiều quần áo bằng tôi đâu. Rốt cuộc họ đào đâu ra lắm đồ thế không biết?

Tiền thừa thãi quá à?

À, không thì... nếu nghĩ rằng họ mua vì tôi thì cảm giác cũng không tệ lắm, nhưng thế này chẳng phải là quá nhiều rồi sao?

Một món quà vừa tầm sẽ khiến người ta vui vẻ và buông lỏng cảnh giác, nhưng quà cáp quá đà thì ngược lại, chỉ tổ gây thêm nghi ngờ thôi không phải sao?

Giống như việc tự dưng có ai đó bảo cho mình 100 triệu won, việc đầu tiên phải làm là nghi ngờ xem có phải lừa đảo qua điện thoại không vậy. Hay như tin nhắn rủ đi gặp mặt của một người phụ nữ tự xưng là đã thân thiết với mình từ lúc nào không hay chẳng hạn.

...Dù nhìn vào ánh mắt của hai người đang mặc đồ cho mình, tôi thấy rõ trong đó chứa đầy tư tâm cá nhân.

Dù sao thì.

Sau khi kinh qua vô số bộ đồ, cuối cùng tôi đã chọn một bộ trông giống như vest, tương tự bộ Hwang Bo-yul hay mặc như tôi đã yêu cầu lần trước.

Bộ vest nhỏ nhắn được may đo vừa vặn với cơ thể tôi trông như tiên giáng trần so với những bộ khác, khiến tôi vô cùng ưng ý. Nhìn vào gương, hình ảnh tôi trong bộ vest xinh xắn hiện ra.

Trông cứ như một đặc vụ nhí bước ra từ phim hoạt hình nào đó, nhưng biết sao được, tôi vốn dĩ sinh ra đã thế này rồi mà.

Vẻ ngoài dễ thương thế này tôi cũng đâu có lỗi gì? Đây là nhan sắc thép bất biến ngay cả khi tôi có phóng to kích thước cơ thể đấy nhé.

Dù sao thì nó vẫn tốt hơn nhiều so với mấy bộ đồ sặc sỡ của trẻ mẫu giáo, hay mấy cái váy điệu đà... rồi cả quần yếm các thứ nữa.

...Thế nhưng.

Việc họ chuẩn bị sẵn một bộ vừa khít thế này, chẳng phải nghĩa là họ đã biết thừa tôi sẽ chọn nó sao?

Vậy mà vẫn còn lôi đâu ra đống quần áo kia về nữa?

Xem ra đúng là chứa đầy tư tâm thật rồi.

Ở đây... gọi là viện nghiên cứu nhỉ. Viện nghiên cứu... nhiều tiền lắm à?

Nghĩ lại thì, những người cấp trên kia có thuộc về viện nghiên cứu không? Chẳng lẽ... họ tham ô tiền quỹ dành cho những người đó để mua quần áo đấy chứ?

Gạt đi cảm giác muốn thành lập công đoàn sang một bên, tôi thoát khỏi ma trảo của Han Seo-ri và Yang Ha-na. Hai người họ có vẻ đã thỏa mãn sau khi được mặc đồ cho tôi thỏa thích nên cũng không giữ tôi lại nữa.

Tôi chẳng thấy Han Seo-ri có vẻ gì là đang bị stress cả, không hiểu sao cô ấy lại đối xử với tôi như thế.

Nếu chỉ vì lý do duy nhất là tôi dễ thương... ừm, biết sao được, kẻ xuất chúng như tôi đành phải chịu đựng thôi.

Thoát khỏi tay hai người họ, tôi tiếp tục công việc đang dở dang trước khi bị Yang Ha-na bắt đi. Khoác lên mình bộ vest nhỏ nhắn, tôi chắp tay sau lưng bước đi, cảm giác như mình thực sự đã trở thành một nhân vật tầm cỡ nào đó.

Dù mặc để cho quen thôi nhưng tâm trạng tôi khá tốt.

...Nghĩ đến việc vốn dĩ mình vẫn luôn mặc quần áo thì thấy hơi kỳ lạ, nhưng dù sao thì.

...Điểm đặc dị bình thường đâu có mặc đồ gì đâu.

Hừm hừm.

Đúng lúc đó, một cảnh tượng kỳ lạ lọt vào tầm mắt của khối jelly.

Khi tôi mặc vest, hắng giọng ra vẻ "e hèm" đi thị sát phòng cách ly, lũ jelly bắt đầu tỏ ra quan tâm đến việc tôi mặc quần áo.

Búp bê của Dae-sik-i, rồi cả So-sik-i thỉnh thoảng cũng mặc đồ nhưng chúng chẳng mấy để tâm, vậy mà khi tôi mặc thì chúng lại chú ý đến thế.

Chẳng biết có gì khác biệt không nhưng vì cảm thấy vui nên tôi cũng mặc kệ. Chắc là do tôi mặc vào trông đẹp quá chứ gì.

Thế nhưng, một rắc rối nhỏ - không, một vấn đề đã nảy sinh. Lũ jelly không chỉ dừng lại ở việc quan tâm, mà còn có những cử chỉ cho thấy chúng cũng muốn được mặc thứ gì đó.

Mấy đứa nhỏ xíu cứ bám lấy tôi, rụt rè kéo kéo vạt áo "pát pát". Chúng không kéo mạnh đến mức làm rách áo, điều này cho thấy lũ jelly thông minh đến nhường nào.

Coi như đây là minh chứng cho việc quản lý các điểm đặc dị không phải là chuyện ngẫu nhiên.

Nhưng mà, dù chúng có bám lấy tôi thì tôi cũng chẳng làm được gì cho chúng cả.

Mấy đứa quá khích hơn còn len lỏi khối jelly của mình vào giữa các lớp áo. Như thể muốn nói rằng dù phải chồng chéo lên nhau thế này chúng cũng muốn được mặc đồ vậy.

Nhìn cảnh đó, tôi nghĩ mình không thể cứ để mặc như vậy được.

À, thì... không phải là tôi định mắng mỏ gì lũ jelly đâu. Với những đứa trẻ hằng ngày canh giữ điểm đặc dị để đổi lấy pudding, tôi còn chưa làm được gì thêm cho chúng thì sao lại nỡ làm thế chứ?

Tôi đâu phải hạng giám đốc tồi tệ chuyên bóc lột máu mủ của cấp dưới (?).

...Và vốn dĩ người bắt chúng làm việc là con người, nên nghiêm túc mà nói thì tôi cũng chẳng phải giám đốc gì cả.

Dù vậy, tôi vẫn đứng ra lo liệu, mình đúng là quá tốt bụ- à không, không phải chuyện này.

Dù sao thì chúng cũng muốn mặc đồ mà.

Nhưng vì chúng nhỏ hơn tôi nên không thể mặc mấy bộ đồ lúc nãy được. Tuy nhiên... nếu sửa lại thì chắc là mặc được nhỉ?

Ơ, thế ai sửa?

Dĩ nhiên là... Yang Ha-na rồi...?

Dù sao cũng không phải tôi làm, nên tôi trấn an lũ jelly đang bám lấy mân mê quần áo mình, rồi quay lại chỗ hai người kia đang đứng mỉm cười mãn nguyện.

Đến nơi, tôi thấy hai người họ đang dọn dẹp quần áo.

Thấy cảnh họ cất đi những thứ tôi định lôi ra lại, tôi nhanh chóng tiếp cận và vẫy tay về phía hai người. Thấy tôi vừa đi tới vừa vẫy cả hai tay, Han Seo-ri mỉm cười hiền hậu, dang rộng vòng tay như muốn bảo tôi hãy sà vào lòng cô ấy.

"Hửm? Lime à? Em quay lại rồi sao? Chẳng lẽ em lại muốn mặc bộ khác à?"

Làm gì có chuyện đó chứ?

Vì Han Seo-ri đã dang tay ra rồi nên để cô ấy không bị hụt hẫng, tôi sà vào lòng cô ấy một lát, sau đó vì không có Gi-hyang ở đây nên tôi cố gắng vặn vẹo cơ thể, nỗ lực truyền đạt mong muốn của lũ jelly cho cô ấy.

Thế nhưng... hai người họ chẳng hiểu gì cả.

"...Cô có hiểu nó đang nói gì không?"

"Tôi cũng không rõ lắm nhưng mà dễ thương quá đi mất!"

"Đ-Đúng là vậy thật nhưng mà... Ừm, Ha-na à, cô đi tìm Gi-hyang... À không, cô ấy bảo tạm thời đừng tìm mình nên chắc là khó rồi... À, cô lấy cho tôi giấy và bút được không?"

"À, đúng là còn cách đó nhỉ."

Phải rồi. Mình biết viết chữ mà.

Sao mình lại quên khuấy đi mất nhỉ...?

Do quá phụ thuộc vào Gi-hyang nên tôi đã quên mất sự thật là mình có thể viết lách. Mà thật ra, sau khi tốt nghiệp thì cũng chẳng mấy khi phải dùng tay viết chữ. Thế nên... quên cũng là chuyện thường thôi.

Đang lầm bầm than vãn như vậy, tôi chợt nghĩ giá mà họ cho mình một cái laptop thì tốt biết mấy.

Ừm... nếu lần này "debut" (?) thành công, thử đòi xem sao. Nếu sự tồn tại của mình thực sự được công khai cho tất cả mọi người, thì chắc họ cũng chẳng có lý do gì để ngăn cản nữa đâu.

Hay đấy.

Mỉm cười mãn nguyện, tôi viết lên tờ giấy Yang Ha-na mang tới rằng lũ jelly muốn mặc quần áo. Han Seo-ri nhìn thấy vậy liền im lặng quay sang nhìn Yang Ha-na.

Bị nhìn trúng, Yang Ha-na tuy vẫn đang cười nhưng tôi thấy rõ khóe mắt cô ấy đang giật liên hồi.

À, hóa ra cô nàng này cũng biết cảm giác sợ hãi là gì cơ đấy.

Sao thế hả Yang Ha-na?

Lúc nãy khi mặc đồ cho tôi, cô chẳng phải rất thích thú sao?

Tôi đã kéo về cho cô bao nhiêu khách hàng thế này, cô nên thấy vui mới phải chứ.

Xong việc, tôi rời khỏi đó, để lại sau lưng một Han Seo-ri với gương mặt khó xử và một Yang Ha-na đã bắt đầu run rẩy.

Tôi phải đi tuần tra nốt những phòng cách ly chưa kiểm tra.

Thật đấy, tôi đi vòng quanh tất cả các phòng cách ly không phải là để trả thù đâu.

*

*

*

*

"...Em chuẩn bị xong chưa?"

Trước câu hỏi của Han Seo-ri, tôi im lặng gật đầu.

Thấm thoắt ngày "debut" (?) đã được ấn định, và ngày bước chân ra ngoài cũng đã đến. Thú thật, dù Han Seo-ri nói là sẽ làm, nhưng trong lòng tôi vẫn không khỏi nghi ngờ liệu chuyện đó có thực sự xảy ra hay không.

Nhất là khi tôi vẫn chưa rõ lý do tại sao họ lại quyết định công khai thứ vốn dĩ đã được che giấu rất kỹ cho đến tận bây giờ.

Nhưng mà... thôi, chắc họ đã tự lo liệu ổn thỏa cả rồi. Dù sao thì đó cũng là quyết định của những người thông minh hơn tôi mà.

...Về phần mình, đây cũng là chuyện đáng hoan nghênh nên tôi chẳng có lý do gì để ngăn cản.

Thế là, tôi cùng Han Seo-ri và "Gi-hyang mới" rời khỏi viện nghiên cứu. Trong số những người ra tiễn không thấy bóng dáng Yang Ha-na đâu... chắc là tại đống quần áo rồi.

Kim Chun-soo làm pudding, còn Yang Ha-na thì sửa quần áo.

...Có khoảnh khắc một ý nghĩ lướt qua khối jelly của tôi rằng, có lẽ người đang làm việc quá sức không phải lũ jelly mà chính là hai người đó.

Dù sao thì.

Chuyến đi ra ngoài lần này thực sự đặc biệt về nhiều mặt. Đầu tiên là tôi không phải ngồi trong vali.

Vì là xuất hiện chính thức trước công chúng nên chuyện này cũng là lẽ đương nhiên thôi.

Và tôi còn được mặc quần áo nữa. Hôm nay tôi vẫn dễ thương như mọi khi.

Không được ngồi trong vali ra ngoài, cảm giác cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Bước ra khỏi viện nghiên cứu bằng cổng chuyển dịch, tôi thấy chiếc xe sẽ chở mình đi cùng với những người dân trong làng đã ra đứng đợi để tiễn tôi.

Thế này thì đúng là... cảm giác như mình đã trở thành ngôi sao nổi tiếng vậy.

Hoặc cũng giống như cảm giác cả làng mở tiệc ăn mừng vì có người duy nhất đỗ đại học vậy.

Một cảm giác kỳ lạ thật khó diễn tả bằng lời.

Vẫy tay chào họ rồi bước lên xe, khối jelly của tôi đập thình thịch vì cảm giác như mình sắp mắc bệnh ngôi sao đến nơi rồi.

Đúng lúc đó.

Tôi chợt nhận ra những người cùng lên xe với mình chỉ có Han Seo-ri và Gi-hyang.

...Ơ, khoan đã, vậy thì ai lái xe?

Giật mình nhìn sang ghế phụ, tôi thấy Han Seo-ri đang ngồi đó với gương mặt căng thẳng, cô ấy cất giọng dè dặt hỏi:

"...Cô thực sự lái được chứ?"

"Tất nhiên rồi. Đến cái thứ khổng lồ kia ta còn điều khiển được, chẳng lẽ cô nghĩ ta không lái nổi cái này sao?"

"...Ừm."

...Gi-hyang lái à?

Ổn không đấy?

Dù gì thì cô ta... cũng đâu có bằng lái.

Dự cảm chẳng lành chút nào.

Ngay ngày đầu debut mà đã gặp tai nạn giao thông thì hỏng bét.

Mặc kệ tôi có lo lắng hay không.

Brum brum.

Tiếng động cơ xe vang lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!