Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 006-Sự bất định

006-Sự bất định

Sự bất định

"Khốn kiếp."

Gã chửi thề một tiếng, làn khói từ chiếc mặt nạ phòng độc che kín mặt gã phun ra mịt mù.

Làn khói ấy tựa như hiện thân cho cơn giận dữ của gã, nhanh chóng hòa lẫn vào không khí ẩm ướt của cống thoát nước rồi tan biến.

Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, quyện cùng những mảnh sắt vụn vương vãi trên sàn tạo nên một thứ mùi hăng hắc khó chịu.

Nếu không có lớp mặt nạ bảo vệ, hẳn cổ họng gã đã khô khốc và đau rát vì những cơn ho sặc sụa.

Thứ mùi hăng hắc ấy dần hòa vào vũng nước đen kịt đang chảy tràn trên mặt sàn của không gian rộng lớn. Từ đó, một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc lên.

Đó là mùi máu, đặc quánh và tanh nồng.

Mùi thuốc súng và mùi nước cống rãnh quấn chặt lấy nhau.

Giữa khung cảnh đó, một con cá sấu khổng lồ đang nằm gục, trên mình đầy những lỗ thủng chi chít. Vũng nước đen ngòm kia dường như được tạo ra từ chính những thứ tuôn ra từ cơ thể nó.

Con quái vật vốn có thể dễ dàng nghiền nát một con người giờ đây trông thật tơi tả. Thế nhưng, có vẻ nó vẫn chưa trút hơi thở cuối cùng, cái thân hình đồ sộ ấy vẫn đang co giật liên hồi. Đúng là một sức sống dai dẳng tương xứng với kích thước của nó.

Dù vậy, trông nó cũng chỉ còn cầm cự được thêm vài giây nữa thôi.

Dẫu to xác đến đâu, thì nó cũng chỉ là một con cá sấu mà thôi.

Tuy nhiên, đằng sau chiếc mặt nạ phòng độc, gương mặt biến dạng của người đàn ông không hề lộ ra vẻ vui mừng của kẻ chiến thắng.

Thay vào đó là sự bất an và nôn nóng hiện rõ.

Nhìn con cá sấu đang thoi thóp những hơi thở cuối cùng, gã hét lên với những kẻ đang lục lọi xung quanh đó:

"Đã thu hồi được mục tiêu chưa?"

"Vẫn chưa th-"

"Điên thật chứ. Lùi lại mau!"

Chẳng phải mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?

Dù đầy thắc mắc, nhưng nghe lệnh gã, những kẻ đang tìm kiếm quanh con cá sấu lập tức rút lui.

Bõm.

Cùng lúc đó.

Cơ thể con cá sấu vừa dứt nhịp đập cuối cùng đột nhiên bắt đầu chảy nhão ra.

Nó trông giống như miếng đất sét bị đứa trẻ bóp nát khi đang chơi đùa. Con cá sấu tan chảy, tỏa ra thứ mùi kinh tởm bao trùm khắp cống thoát nước, rồi hòa lẫn vào dòng nước thải đen ngòm, biến mất không để lại dấu vết.

Chẳng phải đây là thời điểm tối ưu để tìm kiếm mục tiêu vừa chạy trốn về phía con cá sấu sao?

Những kẻ vừa lùi lại cảm thấy khó hiểu, nhưng họ không hề thắc mắc. Bởi đó là một trong những đức tính mà đội khống chế cần phải có. Dù nghi ngờ cũng phải tuân lệnh. Có như vậy mới giữ được mạng sống.

Tõm!

Ngay sau đó, một âm thanh vang lên, một tiếng động lẽ ra không thể xuất hiện lại lấp đầy không gian cống thoát nước.

Đó là một âm thanh kỳ lạ, giống như có thứ gì đó khổng lồ vừa đớp trọn chiếc phao nổi trên mặt nước.

Bõm!

Tiếp theo, một cột nước khổng lồ vọt lên cao.

Cột nước ấy bắn tung tóe nước thải ra tứ phía. Thứ nước cống lẫn lộn đủ loại rác rưởi bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Rào rào...

Cùng với âm thanh như mưa xối xả, từ dưới đáy cống thoát nước tưởng chừng không sâu lắm, một con cá sấu khác lại trồi lên.

Trên lỗ mũi của con cá sấu đó, có thứ gì đó trông như nước mũi đang treo lủng lẳng. Thứ chất lỏng xanh lam ấy mang hình dáng mờ ảo của một thiếu nữ nhỏ bé.

"Quả nhiên là nó ở đó."

Mục tiêu mà họ khổ công tìm kiếm bấy lâu, 'Quái vật chất lỏng dung hợp', đang ở ngay trước mắt.

Xác nhận được điều đó, người đàn ông nheo mắt lại.

'Nghe bảo nó không có trí khôn cơ mà.'

Hành tung của 'Quái vật chất lỏng' hoàn toàn khác với những gì ghi trong báo cáo khiến gã nhận ra có điều gì đó không ổn.

Khác với mô tả chỉ là một khối chất lỏng bò trườn, thứ trước mắt gã lúc này dường như sở hữu cả ý chí lẫn trí tuệ.

Sự nghi ngờ đó đã biến thành khẳng định khi gã thấy nó xuất hiện bằng cách bám vào mũi con cá sấu.

Việc nó bỏ chạy để dùng con cá sấu làm lá chắn ngay từ đầu đã khiến gã nghi ngờ, nhưng giờ thì gã đã chắc chắn.

Tình thế đã thay đổi.

Giờ đây, có thể coi con quái vật chất lỏng đang treo lủng lẳng như nước mũi kia là một thực thể hoàn toàn khác biệt so với những báo cáo trước đây.

...Và đó là một điềm báo chẳng lành đối với gã và đồng đội.

Khi đối đầu với một Điểm đặc dị, chỉ một thay đổi nhỏ nhặt cũng có thể tước đi mạng sống của bất kỳ ai.

Nếu không biết, cái giá phải trả chính là bị tiêu diệt.

Trong một vài trò chơi, người ta hay bảo "không biết thì phải chịu đòn thôi", nhưng trong Điểm đặc dị, "chịu đòn" đồng nghĩa với cái chết.

Nếu vừa rồi gã không ra lệnh, thì hẳn trong cái miệng vừa vọt lên như đang vồ mồi của con cá sấu đã có một thành viên trong đội của gã nằm đó, như một mẩu thức ăn thừa.

Họ không thể sống lại như con cá sấu kia.

Người đàn ông là một kẻ lý trí.

"Toàn quân rút lui. Rời khỏi đây ngay lập tức."

Gã chọn cách rút lui trước khi sự chú ý của con cá sấu va vào họ một lần nữa.

Chỉ cần còn sống, họ sẽ có cơ hội quay lại.

*

*

*

*

Oa, cái quái gì thế này.

Tôi cứ ngỡ sau khi biến thành cái cơ thể dính dớp này thì chẳng còn gì làm mình ngạc nhiên được nữa, nhưng hóa ra tôi đã lầm.

Lúc con cá sấu xuất hiện, tôi có hơi giật mình thật, nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua.

Thì đấy, chẳng phải có cái truyền thuyết đô thị về việc dưới cống ngầm ở Mỹ có cá sấu khổng lồ sinh sống sao?

Nhưng hóa ra đó không hẳn là một câu chuyện hoang đường không có thực. Thực tế đã có ghi chép về việc phát hiện ra cá sấu dài tới 2 mét, thậm chí ở Hàn Quốc nơi tôi sống cũng từng có ghi chép về việc tìm thấy cá sấu con cơ mà.

...Tất nhiên, đó là chuyện từ xửa từ xưa rồi. Tôi cứ ngỡ giờ đây nó đã thực sự trở thành một truyền thuyết đô thị không tưởng.

Tôi nghĩ nếu có một con cá sấu lớn thế này sinh sống thì việc người ta sợ hãi cũng là điều dễ hiểu.

Thế nhưng, sự ngạc nhiên của tôi không dừng lại ở đó.

Khi tôi vừa thốt lên kinh ngạc vì thấy con cá sấu khổng lồ, tôi bỗng cảm nhận được có ai đó đang rón rén tiến lại gần từ phía sau.

Liếc nhìn lại, tôi thấy một kẻ nào đó đang cầm thứ gì đó trông như máy hút bụi, lén lút tiếp cận mình.

Nhìn kiểu gì cũng thấy hắn đến để bắt mình, tôi giật bắn cả mình.

Và có lẽ vì thế.

Con cá sấu bắt đầu lồng lộn lên.

Rồi tiếng súng vang lên chát chúa.

Với cái đầu lạnh ngắt như lúc bị lũ chó hoang tấn công, tôi lập tức đưa ra quyết định.

Nếu cứ ở lại đây, tôi sẽ bị bọn họ bắt đi mất.

Hành động của tôi sau khi quyết định diễn ra rất nhanh chóng.

Tôi phán đoán rằng nếu mình chạy về phía con cá sấu đang lồng lộn và máu chảy đầm đìa kia, bọn họ sẽ không thể tìm thấy tôi ngay lập tức.

...Mà thực ra, ngoài việc tiến lên phía trước, tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Vì đằng sau, cái máy hút bụi kia đang chực chờ nuốt chửng lấy tôi.

Thế là tôi nép mình thật sát gần con cá sấu.

Vì nó quá to lớn nên cái cơ thể nhỏ bé và mềm nhũn của tôi trốn dưới bụng nó là vừa khéo. Tôi không cần phải hít thở trong dòng nước cống nên cảm giác cũng khá là thoải mái.

Đang lúc nấp dưới bụng con cá sấu, vừa nuốt lấy những thứ tanh tưởi rơi xuống lã chã vừa chờ đợi thời cơ.

Tôi cảm nhận được con cá sấu đã ngừng cử động.

Dù thấy nó hơi "phế" so với cái xác to lớn kia, nhưng nghĩ lại thì trúng cả làn mưa đạn thế kia, chết cũng là phải thôi.

Chỉ là... nó chết chóng vánh quá làm tôi không khỏi ngỡ ngàng.

Trong lúc tôi đang nằm bẹp dưới dòng nước cống sát bụng con cá sấu, mấy gã đội mũ bảo hiểm kỳ lạ đã tiến lại gần.

Tôi nín thở, không dám nhúc nhích.

Dù chẳng có hơi để mà nín, nhưng tôi vẫn cố hết sức.

Đúng lúc đó.

Cùng với tiếng hét của ai đó, tôi cảm nhận được một mùi vị cực kỳ kinh tởm. Đó là một thứ vị tệ hại như thể tất cả những thứ rác rưởi từng bị vứt bỏ được trộn hết lại với nhau vậy.

Đang lúc rùng mình vì cái vị địa ngục đó.

Tõm!

Cùng với tiếng cột nước vọt lên, tôi cảm thấy cơ thể mình bị hất tung lên không trung.

Kinh ngạc trước cảnh tượng như thể có lựu đạn vừa nổ làm cột nước bắn cao, tôi quờ quạng vớ lấy bất cứ thứ gì có thể bám vào được.

Đến khi định thần lại, tôi thấy một thứ giống như cái hang lớn xuất hiện trước mặt.

Từ cái hang đó, những luồng hơi nóng hổi cùng với chất bẩn phun ra xối xả.

Tôi chợt nhận ra thứ trước mặt mình không phải là cái hang nào cả.

...Đây là lỗ mũi mà.

Điều đó có nghĩa là....

Nhìn xuống phía dưới, tôi thấy những chiếc răng sắc nhọn san sát nhau, trông như thể chỉ cần ai đó bị cắn trúng là sẽ biến thành đống thức ăn thừa ngay lập tức.

Đến lúc này tôi mới nhận ra thứ vừa vọt lên cùng cột nước chính là con cá sấu.

Con cá sấu vừa bị trúng đạn chết lúc nãy đã biến đâu mất, thay vào đó là một con cá sấu cực kỳ sung sức.

Thậm chí nó còn xuất hiện ở một nơi vốn chẳng đủ sâu để một thứ to lớn thế này có thể vọt lên.

Đến tầm này thì tôi bỏ cuộc, chẳng buồn thắc mắc nữa. Ngay cả việc tôi biến thành thế này vốn dĩ đã nằm ngoài tầm hiểu biết rồi.

Có vẻ như trên hành tinh xanh nơi tôi sống đang ẩn chứa đầy rẫy những bí mật mà tôi không hề hay biết.

Điều đó khiến tôi thấy hơi phấn khích.

Có vẻ như trí tò mò - thứ đã khiến cơ thể tôi trở nên thế này - vẫn chưa hề lụi tàn.

Cảm giác bồi hồi đó khiến tôi nhận thức được mình vẫn là chính mình.

Thế nhưng, tình cảnh quanh tôi vẫn chẳng có gì thay đổi.

Tôi vẫn đang treo lủng lẳng trên lỗ mũi của một con cá sấu khổng lồ, xung quanh là những kẻ đang lăm lăm súng và máy hút bụi.

...Đúng là một cảnh tượng siêu thực.

Tuy nhiên, có vẻ như thời gian đang đứng về phía tôi.

Ngay khi người đàn ông có vẻ là thủ lĩnh hét lên, những kẻ đang lăm lăm súng bắt đầu rút lui một cách vô cùng chuyên nghiệp.

Dù là một kẻ mù tịt về quân sự, tôi cũng thấy được những chuyển động đó cực kỳ có tổ chức.

Nếu không có con cá sấu này, hẳn tôi đã bị nhốt vào cái bình gắn trên máy hút bụi kia và bị bọn họ lôi đi rồi.

...Nhưng mà, cứ để bị lôi đi thì không được sao?

Tôi cũng chẳng biết nữa.

Chỉ là ngay khi nghĩ đến việc họ định bắt mình, tôi đã hành động theo bản năng và bỏ chạy.

Tôi cảm thấy e ngại.

Vì trước khi biến thành cái cơ thể này, tôi hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của những cảnh tượng hay những thứ như thế này.

Có thể đoán rằng có ai đó đang che giấu chúng.

Cảm giác phấn khích xen lẫn với sự bất an.

Cảm giác như nếu bị bắt, tôi sẽ chẳng gặp được chuyện gì tốt đẹp cho cam?

Nhưng thật trớ trêu thay.

Tôi lại phải đi theo bọn họ.

Đang treo lủng lẳng trên lỗ mũi, tôi trượt xuống như một vũng nước mũi rồi bắt đầu bám đuôi họ.

Rầm rầm, bõm!

Nhờ con cá sấu đang lồng lộn, tôi đã có thể bám sát gót bọn họ.

Những kẻ đã thấm mệt kia cứ thế tiến bước trong cống thoát nước mà không hề hay biết tôi đang bám theo sau.

Sau khi đi qua một lộ trình khá phức tạp, một cảnh tượng tôi chưa từng thấy hiện ra trước mắt.

Rào rào!

Những song sắt phát ra tiếng nước chảy như đang đổ xuống đâu đó.

Cộp, cộp, cộp.

Và một chiếc thang mà những kẻ tôi đang bám theo đang leo lên. Phía trên đó, một luồng sáng nhạt đang len lỏi vào.

Không phải ánh sáng yếu ớt của bóng đèn điện, mà là một luồng sáng mạnh mẽ.

Phải rồi.

Cuối cùng tôi cũng đã đến được lối ra của cái nơi ẩm thấp và dính dớp này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!