049-Ngày thường tìm lại được
Ngày thường tìm lại được?Phòng cách ly của 7496-KR.
Nhận lời nhờ vả của Han Seo-ri, Kim Chun-soo mang đến một phần "thức ăn đặc biệt" dành riêng cho 7496-KR. Anh cảm thấy ấm lòng khi thấy thiếu nữ Jelly bật dậy ngay khi mình vừa bước vào phòng.
Đứa nhỏ vốn hay phun dịch nhầy và tỏ vẻ cáu kỉnh với anh, nay dường như đang rất vui mừng khi thấy anh tới. Cảm giác này giống như một chú mèo hay gầm gừ cuối cùng cũng chịu để yên cho người ta vuốt ve vậy.
Thế nhưng, chẳng mất quá lâu để anh nhận ra đó chỉ là ảo tưởng của bản thân.
'...Không phải vì mình.'
Nó bật dậy vì ngửi thấy mùi thức ăn thôi.
Kim Chun-soo đặt cái khay xuống, nhìn thiếu nữ Jelly cùng lũ dịch nhầy đang hăm hở lao tới mà nuốt ngược tiếng thở dài vào trong.
Mấy đứa này, chắc dù mình có gặp nguy hiểm mà bên cạnh có miếng gà rán thì chúng nó cũng lao vào miếng gà thôi nhỉ...?
...Nếu là Tiến sĩ Han Seo-ri thì may ra còn khác.
Ai đó từng nói rồi.
Có kỳ vọng thì mới có thất vọng.
Đúng là lũ nhóc tồi.
"...Đồ tham ăn."
"...Đây là điểm đặc dị hay là cún con vậy không biết."
Thiếu nữ Jelly không đáp lại lời Kim Chun-soo.
Tuy nhiên... cô bé lại nhìn anh với một khuôn mặt khiến anh cảm thấy có chút kỳ lạ.
'...Gì vậy nhỉ?'
Hình như nó đang lườm mình...?
Nhìn khuôn mặt như thể đang ấp ủ ý đồ bất chính nào đó, Kim Chun-soo khẽ nghiêng đầu.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
Khi lũ dịch nhầy vốn luôn rình rập thời cơ bắt đầu ngọ nguậy tiến gần đến cái khay, thiếu nữ Jelly - kẻ vừa nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu - lập tức dời sự chú ý sang chúng.
Thiếu nữ Jelly nhấc bổng lũ dịch nhầy đang tiếp cận cái khay rồi đặt chúng sang một bên. Nhưng có vẻ đã quá muộn, bên trong mỗi khối dịch nhầy đều đã có một chiếc đùi gà đang trôi lềnh bềnh.
Chứng kiến cảnh đó, thiếu nữ Jelly ngồi bệt xuống như thể vừa mất nước, rồi nhìn lũ dịch nhầy bằng khuôn mặt thất thần.
Đôi bàn tay mềm mại run rẩy bần bật, dường như cô bé đang đấu tranh tư tưởng xem có nên lôi chiếc đùi gà bên trong chúng ra hay không.
'Hừm... định làm gì đây?'
Nhớ lại việc thiếu nữ Jelly từng nuốt chửng khối dịch nhầy đầu tiên xuất hiện, Kim Chun-soo nghĩ rằng có lẽ cô bé sẽ nuốt luôn cả lũ này mất.
Mà nhắc mới nhớ.
...Đứa nào là đứa ra trước nhỉ?
Nhìn thế nào anh cũng không phân biệt nổi.
'Không biết Tiến sĩ có phân biệt được không ta?'
Trong lúc anh đang mải suy nghĩ vẩn vơ.
Thiếu nữ Jelly dường như đã bỏ cuộc, cô bé ngoắt người lại rồi nhìn chằm chằm vào cái khay. Có vẻ lần này cô bé đã quyết định tha mạng cho lũ dịch nhầy.
Thay vì nuốt chửng chúng, thiếu nữ Jelly cầm hai miếng gà rán trên khay bằng cả hai tay rồi nhét tọt vào cơ thể mình.
Nhìn cảnh đó, một thắc mắc kỳ lạ nảy ra trong đầu Kim Chun-soo.
'...Dù sao thì cũng là tan chảy ra rồi ăn thôi mà.'
Chẳng phải đều như nhau cả sao?
...Chịu thôi.
Chắc là vì khác nhau nên nó mới thất vọng đến thế nhỉ?
Kim Chun-soo nhìn miếng gà rán đang sủi bọt và tan dần bên trong cơ thể thiếu nữ Jelly. Cảnh tượng đó chẳng hề gợi chút cảm giác thèm ăn nào, nhưng mùi dầu mỡ bốc lên lại khiến anh thấy hơi đói bụng.
Kim Chun-soo cúi người xuống, vừa quan sát phản ứng của thiếu nữ Jelly vừa đưa tay về phía cái khay.
Thiếu nữ Jelly đang thưởng thức hương vị gà rán, ngay khi tay Kim Chun-soo vừa chạm vào khay, cô bé liền dùng đôi mắt trên khuôn mặt đáng yêu kia nhìn anh chằm chằm.
Cảm giác như cô bé đang dùng mắt để chửi thề vậy.
Chỉ cần anh đưa tay lại gần thêm chút nữa, chắc chắn cô bé sẽ phun dịch nhầy vào người anh ngay lập tức.
Kim Chun-soo thấy dáng vẻ đó khá dễ thương, nhưng cũng vội vàng giơ hai tay lên và lên tiếng.
Vì anh cũng có một chút lo lắng rằng... lỡ đâu lần này nó phun dịch nhầy axit thật thì khốn.
Dù khả năng đó có vẻ thấp.
"Biết rồi, biết rồi. Tôi không định ăn đâu nên bình tĩnh đi."
Nhưng có vẻ thiếu nữ Jelly vẫn còn nghi ngờ, cô bé vừa dán chặt mắt vào Kim Chun-soo vừa bắt đầu nhét thức ăn trên khay vào cơ thể mình.
Vừa ăn vừa không thèm nhìn, đúng là... sự tham ăn đã đạt đến cảnh giới thượng thừa.
"Hơ, thật là..."
Chỉ mới giả vờ chạm tay vào một cái mà đã cảnh giác đến mức này.
Kim Chun-soo cảm thấy hơi oan ức.
'...Chắc là do lúc nãy bị nẫng tay trên một lần rồi nên mới thế nhỉ?'
Không phải là vì nó ghét mình đâu... đúng không? Hả?
Anh bỗng cảm thấy có chút bứt rứt.
Thực ra việc bị một điểm đặc dị ghét bỏ cũng chẳng có gì to tát, nhưng với anh, thiếu nữ Jelly - 7496-KR - có chút... đặc biệt.
Dẫu biết mình chẳng khác nào Icarus đang bay đến gần mặt trời, nhưng thiếu nữ Jelly là chủ đề duy nhất giúp anh có thể tiếp cận gần hơn với người mà mình thầm mến.
Nhờ có thiếu nữ Jelly mà số lần Han Seo-ri tìm đến anh đã tăng lên đáng kể, nên điều này cũng là lẽ đương nhiên.
...Dù trong lòng thỉnh thoảng lại dấy lên ý nghĩ rằng việc không có tiến triển gì thêm là do năng lực của bản thân kém cỏi, nhưng hiện tại, chỉ cần được gặp cô thường xuyên là anh đã thấy mãn nguyện rồi.
'...Haiz.'
Trong lúc Kim Chun-soo đang mải than thân trách phận khi nhìn thiếu nữ Jelly dùng bữa.
Tách, tách.
"Hửm?"
Tách, tách.
Cảm giác có thứ gì đó đang chạm vào người khiến anh giật mình bừng tỉnh. Nhìn quanh một hồi, anh nhận ra thiếu nữ Jelly đang chạm vào chân mình.
Cúi xuống nhìn, anh thấy thiếu nữ Jelly đang đưa tay về phía mình.
"Hử...?"
Trên bàn tay mềm mại của thiếu nữ Jelly là một miếng gà rán.
'...Gì đây?'
Đang trêu mình là "anh không được ăn cái này đúng không?" à? Hay là đang khoe?
Phải mất một lúc anh mới nhận ra rằng cô bé đang chia sẻ miếng gà rán cho mình.
...Có lẽ vì lúc nãy bị lườm cháy mặt nên anh mới nhận ra chậm như vậy.
"Hơ, thật là..."
Kim Chun-soo cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ dâng trào, anh đón lấy miếng gà từ bàn tay mềm mại của thiếu nữ Jelly.
'...Lần đầu tiên sao.'
Được một điểm đặc dị chia sẻ đồ ăn cho.
Quả nhiên 7496-KR đúng như lời Tiến sĩ Han Seo-ri nói, nó khác hẳn với những điểm đặc dị khác.
Nghĩ đến những thứ chỉ chực chờ sơ hở là tước đoạt mạng người... anh bỗng cảm thấy sống mũi hơi cay cay.
Kim Chun-soo đưa miếng gà được tặng lên soi dưới ánh đèn.
'...Là ức gà.'
Dù sao thì cũng may là nó không dính chất dịch từ cơ thể của thiếu nữ Jelly... nên chắc là ăn được.
...Bởi dù có thân thiện đến mấy, việc ăn thứ gì đó dính dấu vết của điểm đặc dị vẫn là một hành động đầy rủi ro.
'Nếu nói với Tiến sĩ, chắc cô ấy sẽ ghen tị lắm đây.'
Kim Chun-soo cười thầm trong lòng, rồi cúi xuống định gửi lời cảm ơn đến 7496-KR.
"Ơ...?"
Đập vào mắt anh lúc này.
Là hình ảnh thiếu nữ Jelly đang giơ cao cái khay lên trời.
Dưới chân cô bé, lũ dịch nhầy đang ngọ nguậy, cọ xát vào người cô bé.
'....'
Chứng kiến cảnh tượng khiến việc thiếu nữ Jelly chia gà cho mình trông như một sự kiện trọng đại, Kim Chun-soo cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cảm giác như anh đã hiểu được tại sao Han Seo-ri lại quan tâm đến thiếu nữ Jelly nhiều đến thế.
Mà nhắc mới nhớ.
'Hình như cô ấy đang muốn đặt cho nó một cái tên mới.'
...Jelly Heo thì sao nhỉ?
Nhìn hành động của nó thì thấy hợp lắm mà.
Kim Chun-soo nhìn một khối dịch nhầy đang vươn xúc tu ra, rồi rời khỏi phòng cách ly.
Anh đi để khoe... à không, để báo cáo với Han Seo-ri về chuyện vừa xảy ra.
...Tuyệt đối không phải đi để khoe đâu.
*
*
*
*
Tên phàm phu kia bỗng dưng trưng ra bộ mặt u sầu.
...Chỉ vì không cho ăn một miếng gà mà đã làm cái mặt đó rồi.
Rốt cuộc là anh thèm gà đến mức nào vậy?
Dù tôi đã cúi đầu xuống vì không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó, nhưng đằng nào cũng thấy hết nên cứ bị để tâm mãi.
Thôi được rồi, so với hai cái đứa tự tiện nuốt chửng đùi gà kia thì anh ta ngoan hiền hơn bao nhiêu.
...Mà một người trưởng thành rồi còn làm cái mặt đó vì không được ăn gà thì cũng hơi... đáng thương.
Nghĩ đến căn phòng của mình, tôi cứ ngỡ anh ta được đối đãi tốt lắm, nhưng hóa ra cũng chẳng phải vậy.
Nhìn cái cách anh ta thèm thuồng đồ của tôi vì không mua nổi một miếng gà mà xem.
...Dù vậy, việc anh ta nhường gà cho tôi cũng khiến tôi thấy hơi lạ lùng.
Dù sao thì.
Trong lúc tôi mải để ý đến tên phàm phu, Dae-sik-i và So-sik-i lại! Lại nữa! Ngọ nguậy tiến gần cái khay, nên tôi đã nhấc bổng cái khay lên.
Lúc nãy tôi đã bỏ qua rồi, nhưng xem ra... hai đứa này cần phải bị phạt.
Dae-sik-i vốn dĩ rất ngoan, không biết có phải bị lây thói xấu từ So-sik-i không mà... lại làm cái trò chưa từng làm bao giờ.
Đúng là gần mực thì đen.
Tôi thấy lời người xưa chẳng sai câu nào.
Giơ cao cái khay lên, tôi vừa né tránh hai khối dịch nhầy, vừa vươn xúc tu lên khay để nuốt thức ăn.
Bình thường thì tôi sẽ chia cho chúng một ít.
Nhưng... có vẻ như tôi cần phải thiết lập lại trật tự tôn ti một cách rõ ràng.
Tôi rơm rớm nước mắt Jelly và đưa ra quyết định.
Dù sao thì chúng cũng ăn đùi gà rồi, đâu có đến mức chết đói.
Tuyệt đối không phải vì tôi không được ăn đùi gà nên mới làm thế này đâu.
Lũ xấu xa.
Vừa đẩy mấy đứa đang ngọ nguậy dưới chân ra vừa ăn...
Quả nhiên là ngon tuyệt.
Gà rán thì khỏi phải bàn rồi, nhưng món thịt luộc Bo-ssam vốn bình thường đắt đỏ không dám ăn nay lại khiến tôi vô cùng thỏa mãn.
Chỉ có điều hơi tiếc là... chẳng có nước xốt hay rau cuốn kèm gì cả.
Đúng là thịt và mỡ tan chảy trong miệng, ngon thật sự.
Thứ cuối cùng còn lại là... một miếng Jelly khổng lồ.
Thậm chí nó còn có hình gấu bông.
Cảm giác như tôi đã từng thấy nó trên X-tube rồi thì phải.
Đang mong chờ xem vị nó thế nào, tôi bỗng mủi lòng khi thấy hai đứa nhỏ bên dưới đang vươn cả xúc tu ra bám lấy mình.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tách tay chân của con gấu Jelly ra chia cho mỗi đứa một miếng.
Sau đó, tôi ôm lấy miếng Jelly lớn rồi nhét vào cơ thể.
Ừm.
...Vì không cảm nhận được kết cấu nên ăn nó cũng chẳng khác gì kẹo cứng cả.
Không nhai được nên đúng là... hơi tiếc.
Chẳng lẽ không có cách nào sao?
Haiz, có lo lắng thì cũng chẳng giải quyết được gì.
Đặt cái khay xuống, tầm nhìn vốn vừa thức tỉnh vì đồ ăn lại bắt đầu mờ mịt dần.
Có lẽ việc này giống như để giải tỏa sự mệt mỏi về tinh thần hơn...
Dù không ngủ cũng chẳng sao, nhưng vốn dĩ con người là loài động vật phải ngủ 1/3 cuộc đời mà.
Dù giờ tôi không còn là con người nữa.
...Thành thật mà nói, mở mắt ra cũng chẳng có việc gì để làm.
Thế là tôi ngọ nguậy leo lên giường, hai khối dịch nhầy đang làm tan miếng Jelly cũng ngọ nguậy muốn leo lên theo.
So-sik-i leo lên bằng xúc tu, còn Dae-sik-i chắc đã ăn xong Jelly nên chui vào trong búp bê Alice.
Dù vậy, việc leo lên giường vẫn quá sức với nó nên nó cứ sột soạt ở bên dưới.
...Thì cứ leo theo khung giường mà lên chứ.
Tôi sủi bọt Jelly, vươn tay nhấc Dae-sik-i lên trên.
Sau đó, tôi nằm xuống giường và đắp chăn, hai đứa nhỏ vừa nãy còn tham ăn quậy phá nay lại ngọ nguậy chui vào lòng tôi.
...Tất nhiên là chỉ có Dae-sik-i là chui vào thôi, còn So-sik-i thì ừm... cảm giác như nó đang quay lưng lại rồi dính sát vào tôi vậy?
Dù trông giống nhau nhưng năng lực và tính cách của chúng lại khác hẳn.
Mặc dù lúc nãy chúng đã đại đoàn kết để nhắm vào đồ ăn của tôi.
Nhưng... tôi cũng chẳng thấy ghét chúng chút nào.
Với ý nghĩ rằng chắc hẳn lúc này mình đang mỉm cười.
Tôi chìm vào giấc ngủ.
Ngủ ngon nhé.
Lũ heo con này.
Cứ thế, cuộc sống thường nhật yên bình đã trở lại.
Ngoại trừ việc Han Seo-ri đột nhiên mang đến một ống khoai tây chiên có in hình ông chú với bộ ria mép ấn tượng, rồi nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh, thì cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Dù không biết cô ấy muốn gì, nhưng trước mắt thì khoai tây chiên rất ngon. Vì nó có vị y hệt như thứ từng dính trên tay Han Seo-ri vậy.
Trong lúc đó.
Han Seo-ri, người vừa rời đi với vẻ mặt thất vọng, lại tìm đến chỗ tôi với một khuôn mặt kỳ lạ.
Nhìn dáng vẻ chưa từng thấy trước đây của cô ấy, tôi bỗng có một dự cảm chẳng lành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
