055-Sau đó
Sau đó[■■■ - KR - 2] [Khối thịt ■■ vô tận]
[Trạng thái hiện tại]
[ Đã tiêu hủy ]
Ngày tiêu hủy: 2■■■. ■. ■.
Xác nhận đã bị ■■■■ - KR (Gel làm tan chảy mọi thứ -> Thiếu nữ cấu thành từ Gel (Sửa đổi theo đề xuất của Tiến sĩ Han ■■)) hấp thụ và tiêu hủy hoàn toàn.
Đây là một Điểm đặc dị dạng đồ hộp thu giữ được trong thời kỳ gian chiến sau Đại chiến thế giới lần thứ nhất. Tuy nhiên, sau khi bị mở bởi một chiếc 'dụng cụ mở hộp' bình thường, nó đã chuyển sang trạng thái ■■ khối thịt vô tận.
Sau đó, để xử lý khối thịt ngày càng tăng lên, thông qua thảo luận và thí nghiệm, một cơ sở ■■ đã được thành lập và thực hiện ■■ dưới hình thức ■■■■.
Các tài liệu liên quan vui lòng tham khảo hồ sơ thí nghiệm đã lập trước đó.
Trong suốt ■■■■ ngày, nó không gây ra vấn đề gì đặc biệt, nhưng vào ngày ■ tháng ■ năm 2■■■, nó đã gây ra các trạng thái sau cho những người ăn phải:
Giai đoạn 1: Cảm thấy buồn chán và phiền phức. Bị ám ảnh bởi ý định muốn nghỉ ngơi mãnh liệt, nhưng vẫn là trạng thái có thể tự thoát ra được nếu có kích thích từ bên ngoài.
Giai đoạn 2: Cảm giác kiệt sức không thể so bì với giai đoạn 1, mất đi ý chí. Khi đạt đến giai đoạn này, đối tượng không thể thoát khỏi trạng thái dù có kích thích bên ngoài, và có xu hướng ám ảnh với ■■■■ được chế biến từ ■■■ - KR - 2.
Giai đoạn 3: Hoàn toàn mất đi lý trí, không từ thủ đoạn nào để tiếp cận ■■■ - KR - 2. Vì chưa có ai thực sự tiếp cận thành công ■■■ - KR - 2 nên không rõ chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.
Nhận định rằng trong quá trình đạt đến giai đoạn 3, vị trí của Viện nghiên cứu ■■ đặt tại nhà máy ■■ có nguy cơ bị lộ, nên dự kiến sẽ chuyển đến ■■.
Phát hiện một điểm chung kỳ lạ ở những người đã đạt đến giai đoạn 2 và 3. Đính kèm hồ sơ đối thoại của nhân viên chi nhánh ■■ đã đạt đến giai đoạn 2 để làm tài liệu tham khảo.
[Hồ sơ đối thoại của nhân viên Kim ■■]
Tiến sĩ Han ■■: Lâu rồi không gặp. Cơ thể anh thấy ổn chứ?
Nhân viên Kim ■■: Nhờ Tiến sĩ lo lắng nên tôi thấy cũng ổn rồi ạ.
Tiến sĩ Han ■■: Anh khỏe mạnh thì tốt quá. Mà tôi có chuyện muốn hỏi... Nhân viên Kim, anh nói mình đã thấy gì trong trạng thái đó nhỉ?
Nhân viên Kim ■■: Tiến sĩ không thể hỏi người khác thay vì tôi sao...?
Tiến sĩ Han ■■: Chẳng phải làm việc này vẫn tốt hơn là đi chuyển dời Viện nghiên cứu ■■ sao?
Đoạn hội thoại bị xóa vì được nhận định là không cần thiết.
Nhân viên Kim ■■: Trong trạng thái đó... tôi vừa nghĩ đến việc muốn ăn ■■■■ thì trước mắt tối sầm lại. Giống như đang nằm mơ vậy. Trong mơ, cảm giác muốn ăn ■■■■ dường như vẫn y hệt. Khi tôi đang chìm trong giấc mơ không muốn tỉnh lại đó... thì đột nhiên có một thứ gì đó màu xanh xuất hiện.
Tiến sĩ Han ■■: Màu xanh sao? Hãy nói chi tiết hơn xem.
Trong quá trình này, nhân viên Kim ■■ đã định rút lại lời khai nhưng sau đó đã mở lời nhờ sự thuyết phục của Tiến sĩ Han ■■.
Nhân viên Kim ■■: ...Một thứ gì đó toàn thân là màu xanh xuất hiện và ôm lấy tôi. Sau đó thì tôi tỉnh lại. Chỉ... vậy thôi ạ. Thật đấy.
Tiến sĩ Han ■■: Không, chuyện có vẻ chẳng có gì to tát mà sao anh lại ngần ngại thế? Mà thứ màu xanh đó... trông như thế nào? Anh có thể nói chi tiết hơn một chút không?
Nhân viên Kim ■■: Ờ, thì là... trông giống như... ■■■■ - KR vậy....
Tiến sĩ Han ■■: Tôi hy vọng nó không phải là thứ mà tôi đang nghĩ đến.
Hồ sơ đối thoại sau đó đã được kiểm duyệt sau khi xem xét theo yêu cầu của chính chủ.
[Kết thúc hồ sơ đối thoại của nhân viên Kim ■■.]
Những người ăn ■■■■ đến mức đạt giai đoạn 2 đều khai rằng họ đã thấy một thứ gì đó 'màu xanh' trước khi tỉnh lại.
Danh tính của 'thứ đó' vẫn chưa được làm rõ, nhưng có khả năng cao đó là ■■■■ - KR đã ăn ■■■ - KR - 2.
Theo đó, nhận thấy cần phải xóa ký ức của những người đã ăn ■■■■ và chứng kiến 'thứ đó', việc này đã được tiến hành nhưng kết quả là thất bại.
Trước khi tiến hành xóa ký ức trên diện rộng, kết quả kiểm tra với nhân viên chi nhánh ■■ cho thấy ký ức về 'thứ đó' trong giấc mơ không hề biến mất.
Khi tiến hành xóa thêm, tình trạng của nhân viên trở nên tồi tệ rõ rệt, nên các thí nghiệm bổ sung đã bị hoãn lại.
Tuy nhiên, ngoại trừ nhân viên Kim ■■ có hồ sơ đối thoại, hầu hết những người khác đều có ký ức mơ hồ, nên quyết định trước mắt sẽ tiếp tục quan sát thêm.
Ngoài ra, khi ■■■ - KR - 2 bị tiêu hủy, các khối thịt bên trong Viện nghiên cứu ■■ đã biến thành những khối thịt bình thường không rõ thành phần.
Đã có tranh luận trong quá trình xử lý số ■■■■ còn lại, nhưng cuối cùng quyết định sẽ thu hồi và tiêu hủy toàn bộ những gì đã tung ra thị trường.
Sau đó, mức độ nguy hiểm của ■■■ - KR - 2 được thay đổi từ ■■■■ sang Ngoại hạng (Đã tiêu hủy).
[Kết thúc tài liệu]
[Tài liệu về chi phí thu dọn ■■■ - KR - 2]
[Hồ sơ đối thoại của các nhân viên đạt giai đoạn 2, 3 sau khi ăn ■■■■]
[Cân nhắc về danh tính của thứ đã chứng kiến sau khi ăn ■■■■]
[Báo cáo về ■■■■ - KR]
*
*
*
*
Tôi cảm thấy như cơ thể mình đang sôi sùng sục.
Thực ra bấy lâu nay tôi vẫn bảo là mình đi ngủ, nhưng chưa bao giờ tôi nằm mơ cả.
Ừm, ý tôi là hồi còn là con người thì mơ rất nhiều, nhưng từ khi biến thành Jelly, tôi không nhớ là mình đã từng thấy thứ gì gọi là giấc mơ.
Thế nhưng thứ đang hiện ra trước mắt tôi lúc này... có lẽ chính là một giấc mơ.
Bởi vì cái hộp thiếc mà tôi đã ăn đang lơ lửng ngay trước mặt.
Từ cái lon rỗng tuếch đó... chẳng hiểu sao, tôi cảm nhận được một sự bất mãn tột độ.
Rõ ràng lần cuối cùng tôi nghe thấy giọng nói của nó, nó có vẻ rất mãn nguyện mà nhỉ....
Tôi chợt nghĩ, có lẽ vì thấy chuyện đó chướng tai gai mắt nên tôi mới mơ thấy thế này.
Dù sao thì.
Đã là mơ của tôi thì tôi muốn làm gì chẳng được?
...Cảm thấy hơi khó chịu một chút, tôi chộp lấy cái hộp thiếc rồi ném mạnh xuống sàn.
Nếu gặp nhau ở bên ngoài thì không nói.
Nhưng đã xuất hiện trong mơ của tôi thì đương nhiên... phải biết điều mà biết thân biết phận chứ?
Vút~ Cái lon bay đi, lăn lông lốc rồi bò trườn dưới sàn một cách thảm hại.
Đã lâu lắm rồi mới có cảm giác như đang đá bóng, tôi cứ thế vung chân đá cái lon bôm bốp. Cảm giác như cái tôi vốn đang lẩn trốn sâu trong lòng bỗng chốc trỗi dậy.
Trong lúc đang tận hưởng sự sảng khoái lạ kỳ và đá cái lon liên tục.
Bụp! Cái lon lăn lông lốc rồi từ từ tan chảy, biến mất tăm đâu mất.
...Đồ hèn nhát!
Nghĩ rằng nó đã bỏ chạy, tôi vung vẩy xúc tu Jelly của mình.
Vừa vung vẩy.
Tôi vừa tỉnh giấc.
Chát!
Tôi cảm thấy có thứ gì đó vừa bị Jelly của mình quất trúng, rồi ngã rầm lên người tôi.
Ngơ ngác chớp chớp đôi mắt vẫn còn mờ đục, tôi nhớ lại cảnh tượng ngay trước khi mình chìm vào giấc ngủ.
...Cái cảnh So-sik-i nhìn tôi với nụ cười đầy âm hiểm ấy.
Một đứa Jelly bình thường thì làm sao mà làm ra vẻ mặt cười cợt được, nhưng tôi cảm thấy thế thì biết làm sao giờ?
Dù sao thì.
Tôi đoán chắc là So-sik-i đang leo lên người tôi thì bị Jelly của tôi quất trúng nên mới nằm đo ván thế kia.
Thế nhưng.
Có gì đó sai sai.
Bập bùng, bập bùng.
Thứ mà tôi ngỡ là So-sik-i... không phải... à không, là So-sik-i sao?
Bối rối quá.
Bởi vì đang nằm sấp trên bụng tôi là một thiếu nữ nhỏ nhắn.
Một cô bé nhỏ nhắn màu xanh trông rất giống tôi, đang dính chặt lấy tôi như thể chán ghét mọi sự trên đời, cơ thể thì cứ phập phồng sôi lên.
Trong lúc đang hoang mang, lý do tôi khẳng định đó là So-sik-i là vì.
Khi tôi chọc chọc vào đầu nó, từ sau lưng nó, một xúc tu Jelly trông rất quen mắt vươn ra, cố sức đẩy tay tôi đi.
Ngẩn ngơ nhìn cảnh đó, tôi bật cười khan rồi ngồi dậy trên giường. Thế là cái đứa đang nằm trên bụng tôi trượt dài rồi rơi bịch xuống nệm.
Ngay sau đó, như thể thấy vậy là quá tốt, So-sik-i ngọ nguậy xúc tu, kéo chiếc chăn tôi đang đắp để trùm lên người mình.
Nhưng đâu có dễ thế.
Tôi vươn Jelly ra hất tung cái chăn, rồi tóm lấy cái đứa được cho là So-sik-i kia.
Dù rất nhỏ bé nhưng hình dáng của nó rõ ràng là y hệt tôi.
Khi tôi xỏ tay vào nách nó rồi nhấc bổng lên, eo nó kéo dài ra thườn thượt như một con mèo vậy.
Mà nói là kéo dài thì không đúng lắm, trông giống như nó đang cố rướn người ra để được chạm vào giường thì đúng hơn.
Thấy nó cứ cố sức dùng xúc tu gỡ tay tôi ra, tôi chắc chắn đây là So-sik-i rồi, nhưng mà....
Tại sao đột nhiên nó lại biến thành hình dạng này.
...Và tại sao trông nó lại có vẻ chán đời đến thế kia chứ.
Trong lúc tôi đang nhấc nó lên để quan sát, Dae-sik-i (trong lốt Alice) đang nằm lăn lóc bên cạnh cũng lồm cồm bò dậy.
Cái đứa vừa đứng dậy một cách chậm chạp ấy nâng mặt Alice lên như để nhìn So-sik-i, rồi đột nhiên.
Giật mình!
Nó cứng đờ người lại như một kẻ đang bị sốc... à không, như một con búp bê bị sốc.
Dù không thấy được biểu cảm hay bản thể của nó, nhưng có vẻ Dae-sik-i đang bị chấn động tâm lý dữ dội.
...Việc Dae-sik-i vẫn còn ở trong đó nghĩa là nó vẫn còn ở dạng chất nhầy.
...Chẳng lẽ nó đang ghen tị sao?
Việc sống trong cơ thể Alice... có lẽ không chỉ đơn giản là để tìm kiếm sự ổn định đâu nhỉ.
Sau đó, như sực tỉnh, nó bám lấy hông tôi, dùng đôi bàn tay của Alice vỗ bôm bốp vào người tôi.
Cứ như thể đang đòi tôi cũng phải làm cho nó được như thế vậy.
...Chuyện đó thì hơi bị khó đấy.
Chính tôi cũng chỉ vừa ngủ dậy đã thấy So-sik-i biến thành thế kia rồi mà.
Đứa bên cạnh thì cứ vỗ vỗ vào hông tôi.
Còn So-sik-i đang bị tôi xách trên tay thì có vẻ đã bỏ cuộc, cứ thế buông xuôi, rũ rượi trong tay tôi.
Hay là... tôi vẫn còn đang nằm mơ nhỉ?
Cái gọi là mơ trong mơ ấy.
Cảnh tượng giống như ác mộng này có lẽ chỉ là một giấc mơ thôi.
Thế nhưng cảm giác Dae-sik-i đang vỗ vào hông tôi lại chân thực đến lạ lùng.
Đúng lúc đó.
"Anh Kim Chun-soo. Tôi đã bảo anh đừng có đến đây rồi mà?"
"Không, thưa... thưa Tiến sĩ, thật sự không phải như cô nghĩ đâu mà!"
"...."
Kim Chun-soo, người đã khỏe khoắn hơn lần trước, cùng với Han Seo-ri mở cửa bước vào.
Trên tay Han Seo-ri là một cái khay chất đầy thức ăn.
Xoảng!
Vừa nhìn thấy tôi, Han Seo-ri đánh rơi cái khay rồi há hốc mồm.
Kim Chun-soo đang khúm núm bên cạnh cũng trợn tròn mắt, nhìn qua nhìn lại giữa tôi và So-sik-i.
Ngay sau đó, biểu cảm của Han Seo-ri khi nhìn luân phiên giữa Kim Chun-soo và tôi chất chứa một cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.
...Tôi có cảm giác hình như có gì đó sai quá sai ở đây rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
