Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 048-Ngược lại còn là phần thưởng

048-Ngược lại còn là phần thưởng

Ngược lại còn là phần thưởng

"A."

Han Seo-ri, người vừa vô tình thọc tay vào bên trong thiếu nữ jelly, bấy giờ mới sực tỉnh và quan sát tình trạng của cô bé.

Gương mặt cô khẽ ửng hồng. Có lẽ vì quá phấn khích khi tìm thấy thứ được cho là "hạt nhân" của điểm đặc dị nên cô đã hơi quá đà.

Mới lúc nãy còn lo sốt vó không biết con quái vật bò kia có chết hay không, vậy mà giờ đã thay đổi thái độ nhanh như chớp. Dù vậy, Han Seo-ri cho rằng đó là chuyện hiển nhiên.

'...Nếu không thì sao mình lại ở đây được chứ.'

Chắc chắn là không rồi.

Sau khi nhanh chóng hợp thức hóa hành động của mình, Han Seo-ri chạm mắt với thiếu nữ jelly đang nhìn mình chằm chằm. Cô cười gượng gạo rồi khẽ khua tay bên trong cơ thể cô bé.

Cô đã định rút tay ra ngay nếu thiếu nữ jelly có ý định hòa tan nó. Thế nhưng, chẳng có dấu hiệu gì là bị ăn mòn cả, cô chỉ cảm nhận được một xúc cảm mát lạnh và mal-kang... Có vẻ như thiếu nữ jelly thực sự rất thân thiện với con người.

Đúng lúc đó.

Cô thấy thiếu nữ jelly có hành động như đang mấp máy môi.

Nhìn gương mặt như đang... nếm thử thứ gì đó, Han Seo-ri nghiêng đầu thắc mắc. Rồi cô chợt cảm thấy ngượng ngùng khi nhìn thấy dấu vết bánh quy dính đầy trên bàn tay còn lại của mình.

...Có vẻ như thiếu nữ jelly đang "thưởng thức" những vụn bánh và gia vị dính trên tay cô.

Nếu là chó hay mèo thì cô đã phải lo lắng cho sức khỏe của chúng, nhưng với thiếu nữ jelly thì không cần thiết. Nghĩ vậy, cô cũng thấy an tâm hơn.

Trong lúc đang khuấy động bên trong cơ thể mềm mại ấy, tay Han Seo-ri chạm phải một viên ngọc. Đó chắc chắn là hạt nhân của Mê cung Crete 922-KR.

Dù rất muốn rút ra ngay lập tức, nhưng Han Seo-ri vẫn dè chừng sắc mặt của thiếu nữ jelly. Cô cẩn thận và chậm rãi rút tay ra ngoài.

Tách... Một tiếng động nhỏ vang lên khi tay cô chạm vào không khí.

Trái với dự đoán rằng tay sẽ bị dính bết, bàn tay của Han Seo-ri lại sạch sẽ đến mức cảm nhận được sự khô ráo.

Nó đối lập hoàn toàn với bàn tay còn lại đang dính đầy vụn bánh quy.

'...Không phải đâu, tại vội quá nên tôi không có thời gian lau thôi.'

...Mà mình đang phân bua với ai thế này?

Cơ mà, cái người được cử đi lấy hộp cách ly sao mãi vẫn chưa thấy về nhỉ?

Trong lúc Han Seo-ri đang lầm bầm trách móc người cấp dưới chậm trễ.

Thiếu nữ jelly, nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào bàn tay còn lại của cô, bỗng nhiên đưa mặt lại gần.

"Ơ?"

Trong chớp mắt, thiếu nữ jelly đã ngậm lấy bàn tay dính đầy gia vị bánh quy của Han Seo-ri vào mặt mình.

...Không biết dùng từ "ngậm" có chính xác không, nhưng bàn tay của Han Seo-ri lại một lần nữa được bao bọc bởi lớp jelly mal-kang.

Bục... Bục...

Những bong bóng khí nhỏ li ti nổi lên gần khuôn mặt của thiếu nữ jelly.

Nhìn cảnh tượng như thể cô bé đang nhai nhai bàn tay mình, Han Seo-ri vừa thấy ngượng ngùng, vừa cảm thấy trái tim như có gì đó nhen nhóm.

Một phần vì xấu hổ do để lộ khía cạnh luộm thuộm của bản thân, phần khác lại thấy vui vì có vẻ như thiếu nữ jelly đã mở lòng với mình.

...Dù có thể cô bé chỉ đang mệt lả vì chạy trốn nên muốn nạp năng lượng thôi cũng nên.

Nhưng Han Seo-ri quyết định tin rằng cô bé đã mở lòng.

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên thiếu nữ jelly chủ động làm... hành động như thế này.

'...Cảm giác hơi lạ thật.'

Cô nhìn vào thiết bị đang lủng lẳng trên cổ thiếu nữ jelly, rồi lại dời tầm mắt sang gương mặt cô bé. Cô tự nhủ rằng mình phải quan sát kỹ, nhỡ có dấu hiệu bị hòa tan là phải rút tay ra ngay.

Trong lúc Han Seo-ri đang mỉm cười hài lòng nhìn thiếu nữ jelly dùng chân gạt phăng hai khối dịch nhầy đang tiến lại gần, thì một giọng nói vang lên.

"Hộc... hộc, t-tôi mang đến rồi đây ạ."

"...Ừm, vất vả cho anh rồi."

Một giọng nói cắt ngang dòng cảm xúc của cô.

...Dù chính cô là người sai anh ta đi làm việc đó nên cũng chẳng thể gọi là quấy rầy được.

Dù đã định trút giận vô cớ một chút, nhưng nhờ dáng vẻ đáng yêu và thiện chí của thiếu nữ jelly, Han Seo-ri đã rộng lượng tha thứ cho anh ta và nhận lấy món đồ.

Bằng bàn tay đã trở nên sạch sẽ nhờ thiếu nữ jelly, cô mở chiếc hộp (đây cũng là một thực thể phái sinh từ điểm đặc dị) và bỏ viên ngọc được cho là hạt nhân của 922-KR vào trong.

'...Sao lại mang cái hộp to thế này nhỉ?'

Nhưng sự cằn nhằn đó cũng chẳng kéo dài lâu.

"Ơ?"

Cạch, cạch, cạch.

Những âm thanh kỳ lạ phát ra từ viên ngọc bên trong hộp. Ngay sau đó, một kiến trúc nhỏ bé -có lẽ là mê cung- bắt đầu hình thành bên trong chiếc hộp trong suốt.

Cảnh tượng ấy giống như đang chiêm ngưỡng một mô hình thuyền trong chai. Han Seo-ri chớp mắt, thu trọn khoảnh khắc ấy vào tầm nhìn.

Thiếu nữ jelly đang ở dưới chân cô cũng vậy.

Chẳng mấy chốc, một mê cung nhỏ xíu nhưng phức tạp như tổ kiến đã hoàn thành. Han Seo-ri thốt lên đầy cảm thán, nhưng rồi cô lại toát mồ hôi hột.

'...Suýt nữa thì tiêu đời nếu không cho vào đây trước.'

Nếu cứ thế mang về viện nghiên cứu mà không biết gì, có khi cả cái viện đã biến thành mê cung rồi cũng nên.

Sau khi khóa chặt chiếc hộp, Han Seo-ri thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn xuống thiếu nữ jelly đang chăm chú quan sát chiếc hộp trên tay mình.

'...Giờ nhìn kỹ mới thấy.'

Cô bé có vẻ nhỏ hơn so với lúc mới vào đây.

Cảm nhận được những vất vả mà thiếu nữ jelly đã trải qua, Han Seo-ri thấy lòng mình hơi thắt lại.

Thêm vào đó, cô cũng thấy vui vì đã có bằng chứng đanh thép để vặn lại những kẻ luôn nghi ngờ khả năng giúp ích của thiếu nữ jelly.

Nở nụ cười hài lòng, Han Seo-ri đặt tay lên cái đầu nhỏ nhắn của cô bé.

Nhấn nhẹ vào phần jelly nhô ra, cô xoa đầu thiếu nữ jelly và nói.

"Ừm, vất vả cho em rồi. Vậy nên là..."

Đang định khen ngợi, Han Seo-ri chợt nhớ đến danh xưng của thiếu nữ jelly.

'...Jelly hòa tan mọi thứ sao.'

Cái biệt danh này nghe khô khan và chẳng hợp với cô bé chút nào.

Thiếu nữ jelly đâu có hòa tan mọi thứ đâu... Có lẽ cô nên sửa lại nó thì hơn.

'Ví dụ như...'

Thiếu nữ Slime... hay Thiếu nữ Jelly...?

Chẳng phải những cái tên đáng yêu như vậy sẽ hợp hơn sao?

Mà thôi, dù sao danh xưng cũng chưa cố định, cứ từ từ đổi sau cũng được.

Đang mải mê suy nghĩ trong lúc xoa đầu cô bé, Han Seo-ri chớp mắt khi cảm nhận được một lực đẩy nhẹ.

Nhìn xuống, cô thấy thiếu nữ jelly đang dùng tay đẩy tay mình ra... một cách khá rụt rè.

Dáng vẻ ấy trông như thể cô bé đang ngượng ngùng, khiến Han Seo-ri mỉm cười ấm áp rồi rút tay lại.

Nhìn cái râu cảm biến bật nảy lên cùng tiếng Bưng~ ngay khi cô buông tay, có vẻ như cô bé đã thấy hơi khó chịu.

"A ha ha... Xin lỗi nhé, chắc là em thấy không thoải mái."

Vì không xuất hiện trên màn hình nên Han Seo-ri không hề biết rằng chính "túi tri thức" đã dẫn đường cho thiếu nữ jelly đến tâm mê cung. Trong mắt cô, hành động đó chỉ đơn giản là quá đỗi đáng yêu.

Han Seo-ri đưa nốt chỗ bánh quy trong túi cho thiếu nữ jelly.

Cô bế cô bé lên, thầm nghĩ rằng khi trở về phải đặt cho cô bé một cái tên mới mới được.

Sau đó, cô đưa chiếc hộp cho người đàn ông đang ngơ ngẩn nhìn thiếu nữ jelly bên cạnh và ra lệnh.

"...Đừng có nhìn nữa, cầm lấy hộp đi."

"A, vâng!"

Mà... 7496-KR của chúng ta đúng là có hơi bị đáng yêu thật.

Han Seo-ri nhìn cái râu cảm biến cứ giật giật của thiếu nữ jelly.

...Cùng với những khối dịch nhầy cứ nhảy tưng tưng bên dưới như muốn chạm vào cô bé, cô cùng thiếu nữ jelly trở về viện nghiên cứu.

Trong lòng thầm nghĩ, chắc là sắp tới lại bận rộn lắm đây.

*

*

*

*

...Tôi lỡ ngậm lấy tay của Han Seo-ri mất rồi.

Mà nói thật, làm sao mà nhịn được chứ.

Đã tốn bao nhiêu năng lượng đến mức cơ thể nhỏ lại thế này, vậy mà trong miệng lại thoang thoảng vị khoai tây quen thuộc?

Đến người đang tuyệt thực cũng chẳng thể cầm lòng được đâu.

Tôi cứ lo Han Seo-ri sẽ nghĩ mình kỳ quặc, nhưng có vẻ nhờ ngoại hình đáng yêu này mà cô ấy nhìn tôi với ánh mắt trìu mến hơn là tức giận.

...Hay là.

Cô ấy coi mình như một con cún nên mới cười như thế nhỉ...?

Cũng chẳng phải suy diễn lung tung đâu, nhìn cái thứ lủng lẳng trên cổ mình như vòng cổ thú cưng thế này thì ai mà chẳng nghĩ vậy.

...Cảm giác hơi lạ lùng. Dù sao giờ cũng chẳng còn là người nữa, hay là mình nên thấy hài lòng với cách đối xử đó nhỉ?

Dù sao thì.

Cảnh tượng viên ngọc tôi giữ trong người được bỏ vào cái hộp quen thuộc, rồi tạo ra một mê cung thu nhỏ... đúng là rất thú vị.

Cảm thấy nó có chút thần bí, hóa ra nó là một thứ thần bí thật.

Tôi đã quên bẵng đi cho đến khi Han Seo-ri lấy nó ra.

Bị xoa đầu có chút ngượng nên tôi khẽ đẩy tay cô ấy ra, hình như cô ấy lại hiểu lầm gì đó rồi... nhưng thôi kệ đi. Đằng nào tôi cũng chẳng nói được để mà giải thích.

Thế là.

Chẳng biết đã qua bao nhiêu ngày, cuối cùng tôi cũng được trở về phòng của mình.

...Giờ mà gọi đây là "phòng" một cách tự nhiên thế này thì cũng hơi kỳ, nhưng mà... đây là phòng chứ còn gì nữa.

Chắc là không cần tắm đâu (mà người ta cũng chẳng cho tắm), tôi lững thững đi vào trong rồi lao mình xuống giường.

Chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng dù sao thì mọi thứ cũng đã được giải quyết êm đẹp... Chắc là đi ngủ được rồi nhỉ.

Người ta sẽ không tống mình đi đâu ngay lập tức đâu.

Nhìn gương mặt hài lòng của Han Seo-ri... chắc là tôi đã làm tốt rồi đúng không?

Vùi mình trong chăn và nghĩ ngợi, tôi thấy lòng mình có chút nhẹ nhõm.

Có lẽ cuộc sống này... cũng có nét gì đó giống với cuộc đời mà tôi hằng mong muốn, nên tôi cũng thấy khá ưng ý.

Ngay khoảnh khắc ý thức chuẩn bị chìm vào bóng tối.

Cánh cửa mở ra và gã phàm phu tộp tộp bước vào. Trên tay hắn là một cái khay chất đầy thức ăn.

Tầm nhìn đang mờ đi bỗng chốc bừng sáng.

Các giác quan nhạy bén bắt đầu hoạt động hết công suất để nhận diện đống thức ăn trên khay.

Gà rán... Jelly...? Sao lại có cả jelly ở đây?

Nhưng gà rán thì không thể cưỡng lại được.

Tôi bật dậy khỏi giường và tiến lại gần gã phàm phu. Hắn nhìn tôi với vẻ mặt cạn lời rồi thốt lên.

"...Đúng là đồ con lợn."

Đấm cho một phát bây giờ nhỉ?

Tôi nghĩ nếu là bây giờ, dù có đấm hắn một cái chắc cũng được tha thứ thôi.

Đang phân vân không biết có nên cho hắn nếm mùi cú đấm jelly hung tợn và cứng cáp của mình không, thì tiếng cái khay chạm đất vang lên khiến tôi ngoan ngoãn ngồi bệt xuống sàn.

"Cch... Đây là điểm đặc dị hay là chó con vậy không biết."

...Hà.

Muốn đấm ghê.

Mà khoan đã.

Điểm đặc dị?

Là tôi sao...?

Có vẻ như người ta gọi những thứ như tôi là điểm đặc dị.

...Mà thôi, cái đó cũng chẳng quan trọng lắm.

So với chuyện đó, đống jelly khổng lồ và gà rán trước mắt cấp bách hơn nhiều.

Oa, có cả thịt luộc nữa này.

Ê này, cái dạ dày tham ăn kia, dừng lại mau!

Không biết kính trên nhường dưới là gì à!?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!