045-Mê cung
Mê cungCái "túi tri thức" - hay đúng hơn là cái thứ ngốc nghếch cứ giật giật liên hồi ấy.
Ban đầu, tôi cứ ngỡ nó chỉ chuyển động theo nhịp di chuyển của mình.
Để kiểm chứng, tôi đã thử điều khiển khối jelly chuyển động thật chậm, hoặc cố tình đi ngược lại hướng nó chỉ.
Thế nhưng, cái túi tri thức ấy dường như chẳng thèm quan tâm đến định luật tác dụng và phản tác dụng. Nó cứ kiên định chỉ về một hướng, như thể đang muốn dẫn dắt tôi đến một nơi nào đó.
Đến cả la bàn chắc cũng chẳng thể cứng nhắc được đến thế.
Nghĩ lại thì, chuyển động của cái túi tri thức này đôi khi cũng thật kỳ lạ.
Ngay trước khi tôi bị ai đó bắt đi, không hiểu sao nó đã giật lên. Lúc đi ngang qua bức tượng quái dị kia, nó cũng giật liên hồi một cách bất thường.
Đôi khi đi dọc hành lang nó cũng giật, nhưng vì nó chẳng bao giờ lên tiếng nên tôi chẳng tài nào biết được rốt cuộc là vì cái gì.
Hừm.
Tôi thử hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra mỗi khi cái túi tri thức ấy giật lên.
Lần đầu tiên là bị bắt cóc, lần tiếp theo là lảng vảng trước mặt một bức tượng ăn thịt người.
...Chẳng phải chuyện này quá kỳ quặc sao?
Cứ mỗi khi nó giật lên là y như rằng có chuyện chẳng lành xảy đến.
Lúc đi ngoài hành lang thì... tôi vẫn chưa rõ nguyên do, nhưng ngẫm lại những sự kiện lớn thì đúng là như vậy thật.
Tôi bắt đầu phân vân không biết có nên bứt quăng cái túi tri thức vẫn đang giật liên hồi này đi không.
Sau một hồi sủi bọt lăn tăn suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng đưa ra quyết định và bắt đầu di chuyển.
Trước tiên, tôi nhặt lấy So-sik-i - đứa nhỏ vừa mới lon ton chạy trước đã bị một ngọn giáo đâm xuyên qua người từ dưới sàn nhà.
...Cái túi tri thức đã đành, nhưng cả đứa nhỏ này cũng là một vấn đề nan giải.
Nó định không làm So-sik-i nữa mà muốn biến thành thạch jelly luôn hay sao?
Chậc chậc.
Tôi thầm mắng trong lòng, rồi nhấc Dae-sik-i đang ngoan ngoãn ngọ nguậy dưới chân lên. Cả So-sik-i cũng vậy.
Ôm hai khối chất nhầy trong lòng... cảm giác cứ thấy là lạ thế nào ấy.
Nhanh chóng gạt bỏ cảm giác đó, tôi tiến bước vào không gian như mê cung theo sự chỉ dẫn của túi tri thức.
Và rồi, trời ạ.
Ngạc nhiên thay, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Dù tôi đã thận trọng tiến bước vì vẫn còn ám ảnh cảnh So-sik-i bị giáo đâm lúc nãy, nhưng mọi chuyện cứ êm đềm như thể đang trêu ngươi sự cảnh giác của tôi vậy.
Nhận ra điều đó, khối jelly đang co rúm lại dần giãn ra, bước chân cũng trở nên tự tin hơn.
Có vẻ như chuyến tản bộ bình yên này rất hợp ý nên cả Dae-sik-i lẫn So-sik-i đều không hề cựa quậy.
Thế rồi, những thứ kỳ lạ bắt đầu lọt vào tầm mắt tôi.
Đó là những vật dụng có chút lạc lõng với không gian này.
Nhưng đối với tôi, chúng lại là những thứ rất đỗi quen thuộc.
Chẳng hạn như súng.
Đại loại là những thứ như thế.
Nhìn khung cảnh như đang gián tiếp kể lại những gì đã xảy ra ở nơi này, khối jelly của tôi lại một lần nữa đông cứng lại.
Đúng lúc đó.
- U u u u!
Một âm thanh quái dị vang lên từ hướng mà túi tri thức đang chỉ.
Đó là một tiếng động kỳ quái, chẳng rõ là tiếng thú dữ gầm rú hay là thứ gì khác.
Dẫu biết ở nơi có những bức tường đánh lừa cảm giác này thì một âm thanh lạ cũng chẳng có gì to tát, nhưng việc nó phát ra từ đúng hướng túi tri thức chỉ điểm thì thật sự rất đáng nghi.
Liệu có thể tin tưởng được không đây?
...Hình như Han Seo-ri từng nói rằng đến lúc tôi sẽ có thể quay về.
Là khi nào nhỉ?
Chẳng lẽ là ngay lúc này?
Là bây giờ sao!?
Bây giờ không được à?
Mặc cho tiếng gào thét trong lòng, xung quanh vẫn chẳng có lấy một phản ứng nào.
Chỉ có Dae-sik-i và So-sik-i đang ôm trong lòng là khẽ ngọ nguậy.
Trong lúc đó, cái túi tri thức vẫn không ngừng hối thúc bước chân tôi.
Thật không ngờ việc không thể thở dài lại uất ức đến thế này.
Mà khoan, hay là nên vui nhỉ? Người ta bảo thở dài là xui xẻo, mà giờ tôi đâu có thở dài được nữa?
Vừa nghĩ mấy chuyện ngớ ngẩn đó, tôi vừa miễn cưỡng dời bước.
- U u u u u!
Âm thanh ngày càng đến gần.
*
*
*
*
Chẳng biết đã bao lâu trôi qua kể từ khi tôi dấn thân vào cái mê cung vừa tẻ nhạt vừa căng thẳng này.
Giật, giật.
Cái thứ cứ giật liên hồi trên đầu cuối cùng cũng dẫn tôi đến nơi mà nó muốn.
Thú thật là tôi chẳng tài nào ước lượng được mình đã đi bao xa.
Bởi vì chân chẳng hề đau, bàn chân cũng chẳng thấy mỏi. Bình thường đi một đoạn là chân sẽ phát tín hiệu ngay, nhưng cơ thể hiện tại không có cảm giác đó, vừa thấy tiện mà cũng vừa thấy chạnh lòng.
Dù sao thì.
Với một cảm giác kỳ lạ, tôi tiến lại gần thứ mà túi tri thức đang chỉ.
U u, u u, u u.
Trên một thứ trông như tế đàn, tôi thấy một viên ngọc đang lơ lửng như chất siêu dẫn. Túi tri thức rõ ràng đang chỉ vào nó.
Một cảnh tượng thật huyền bí.
Nhìn khung cảnh cứ như thể một kho báu dành tặng cho kẻ đã tiến vào sâu nhất trong mê cung, lòng tôi bỗng thấy phấn khích.
Đứng ngẩn ngơ một hồi, tôi chậm rãi tiến về phía đó với tâm thế của một kẻ săn kho báu.
Liệu người từng rút thanh kiếm cắm trong băng có cảm thấy như thế này không nhỉ?
...À không, nếu là trường hợp đó thì đáng lẽ không được lại gần chứ.
Vậy thì là chiếc nhẫn...
...Thôi dẹp đi.
Dù có tưởng tượng ra cái gì thì chắc cũng chẳng vui vẻ gì cho cam. Chẳng hiểu sao đầu óc tôi cứ toàn nghĩ đến mấy thứ đó nữa.
Ngay khoảnh khắc tôi đứng trước viên ngọc đang tỏa sáng.
Cạch, cạch.
Một âm thanh lạ lùng bắt đầu phát ra từ cổ tôi.
Chẳng lẽ cái vòng cổ bom để thủ tiêu tôi khi không còn giá trị nữa đã bắt đầu hoạt động? Nhưng nghĩ kỹ lại thì khả năng đó khá thấp.
...Chắc tại bị nhốt một mình trong căn phòng trắng muốt lâu quá nên trí tưởng tượng của tôi mới "phong phú" theo hướng tiêu cực thế này.
Giá mà Dae-sik-i hay So-sik-i biết nói thì có lẽ đã khá hơn một chút rồi.
Trong lúc đó, từ chiếc vòng cổ đang phát ra tiếng máy móc kỳ lạ, một tia laser bắn ra.
Một mũi tên xuất hiện trên mặt đất.
Nó chỉ về hướng con đường mà tôi vừa đi qua.
À.
Hóa ra đây là tín hiệu bảo tôi quay về.
Làm sao họ biết tôi đã tìm thấy thứ gì đó nhỉ? Chẳng lẽ... họ vẫn luôn quan sát tôi sao?
...Làm ơn, hy vọng là không phải vậy.
Dù sao thì thời điểm cũng quá đỗi trùng khớp, nên tôi chẳng mảy may do dự mà cầm lấy viên ngọc.
Cứ như thể họ đang giục tôi mau chóng mang nó ra ngoài vậy.
Giờ đây, một viên ngọc lơ lửng giữa không trung dù vẫn huyền ảo nhưng đã chẳng còn làm tôi kinh ngạc nữa.
Cũng phải thôi, cứ đếm xem tôi đã giết chết bao nhiêu "kiến thức thông thường" để đi được tới tận đây là hiểu mà.
Đặt So-sik-i xuống một lát, tôi cầm lấy viên ngọc khá nặng tay rồi xoay người, phân vân không biết nên cất nó vào đâu.
Xoẹt!
Gần như cùng lúc đó, một âm thanh như thứ gì đó bị cắt đứt vang lên, kèm theo một bóng đen khổng lồ xuất hiện.
Rào rào!
Cảm giác sau lưng nhẹ bẫng, tiếng đồ đạc trong ba lô rơi vãi tung tóe vang lên.
Ngay sau đó, một bóng râm bao trùm lấy cơ thể tôi, và một con quái vật đột ngột hiện ra trong tầm mắt.
Nó cầm một chiếc rìu khổng lồ. Có vẻ như cú vung rìu của nó đã chém đứt phăng cái ba lô trên lưng tôi.
Một con quái vật hung tợn đột ngột trồi lên, giống như cách lũ quái vật tan chảy rồi biến mất.
Chẳng còn tâm trí đâu mà lo việc cất viên ngọc vào đâu nữa, tôi lập tức nhét nó vào trong cơ thể mình, rồi ôm lấy So-sik-i.
Và chạy.
Rầm!
Ngay khi tôi vừa chuyển động, chiếc rìu khổng lồ của nó đã bổ xuống xẻ dọc mặt đất. Những mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi cho thấy lực vung của nó kinh khủng đến mức nào.
Mặc cho những mảnh đá bắn vào người như muốn cho tôi biết vị của đá ra sao, tôi cứ thế cắm đầu chạy thục mạng theo mũi tên phản chiếu trên sàn nhà.
Cái túi tri thức giờ đây cứ lủng lẳng theo nhịp di chuyển của tôi như thể đã hoàn thành xong nhiệm vụ, nên giờ đây thứ duy nhất tôi có thể tin tưởng là mũi tên này.
...Làm sao mà tôi có thể nhớ hết con đường trong cái mê cung dài dằng dặc này được chứ.
Nghĩ lại thấy thật có lỗi vì đã từng nghi ngờ cái vòng cổ là bom.
Dù sao thì.
Tôi cứ thế chạy, chạy mãi, mang theo Dae-sik-i, So-sik-i và cả khối jelly đang rung rinh của mình.
Nhờ tầm nhìn được mở rộng mà tôi có thể thấy rõ mồn một kẻ đang đuổi theo sát nút phía sau. Đó là một ưu điểm rất lớn, nhưng...
Việc có thể nhìn thẳng vào nó liên tục...
...Cũng đồng nghĩa với việc dù có muốn phớt lờ cảnh tượng đó đến đâu, tôi cũng không thể làm được.
Một con bò đi bằng hai chân, vung chiếc rìu khổng lồ...
Trông nó chẳng khác nào con quái vật bước ra từ thần thoại.
Rốt cuộc là không vừa lòng chuyện gì mà lại đuổi theo định giết tôi như thế...
Vút!
Lưỡi rìu khổng lồ sượt qua đỉnh đầu.
Phụt!
Cùng với âm thanh đó, túi tri thức bị chém bay, vương vãi trên sàn. Ngay lập tức, một cái túi tri thức mới lại mọc lên thay thế cho cái vừa bị cắt mất.
Cảm giác mất đi một phần cơ thể khiến tôi lờ mờ hiểu ra tại sao nó lại đuổi theo mình.
...Chắc chắn là vì viên ngọc đang rung lên bần bật trong cơ thể tôi rồi.
Thế nhưng.
Đến nước này thì có muốn quay lại trả cũng đã quá muộn. Thà rằng ngay từ đầu đừng đụng vào thì không nói.
Thật sự thì việc né tránh chiếc rìu và con bò cơ bắp kia để quay lại đặt nó vào chỗ cũ là điều bất khả thi.
Không bị nó nghiền nát thành thạch jelly đã là may mắn lắm rồi.
Rắc! Bẹp!
Cái túi tri thức tội nghiệp cứ liên tục bị chém đứt.
Cảm giác như bị gặm nhấm dần mòn khiến tôi có linh cảm chẳng lành.
Điều an ủi duy nhất là tôi có thể vừa nhìn thấy mũi tên trên sàn, vừa quan sát được con bò điên cầm rìu đang đuổi theo mình cùng một lúc.
Lại một cú vung rìu nữa sượt qua, và túi tri thức lại bị chém đứt.
...Linh cảm chẳng lành ngày càng lớn dần.
Đường ra ngoài vẫn còn xa lắm.
Nếu túi tri thức cứ liên tục bị chém thế này... thì chẳng tốt chút nào.
Theo kinh nghiệm từng bị cắt xẻ cơ thể, nếu bị chém quá một mức độ nào đó, kích thước cơ thể tôi sẽ dần nhỏ lại.
...Cơ thể nhỏ đi thì có thể chui vào lỗ chuột trốn thật đấy, nhưng...
Xoẹt!
Việc cắt đuôi kẻ đang truy đuổi sẽ trở nên vô cùng khó khăn.
Đây đã trở thành cuộc đua xem con bò điên kia gặm hết cơ thể tôi trước, hay tôi thoát khỏi nơi này trước.
Tôi cũng từng thoáng nghĩ đến việc lao vào tấn công như cách đã xử lý cột đá Jangseung lúc trước, nhưng...
Tình hình lần này khác xa.
Tên kia lúc đó bị cố định một chỗ, lại chẳng có tay chân.
...Còn giờ mà lao vào gã này...
Chắc tôi sẽ bị "Jelly-Xác-Nát" mất.
Jelly chắc chắn bị xé nát.
Chẳng cần đến cái rìu kia, chỉ riêng đống cơ bắp cuồn cuộn đó thôi cũng đủ để xé xác tôi rồi.
Xoẹt!
Lại một cái túi tri thức nữa rơi bẹp xuống sàn.
...Phải làm sao đây?
"Mu ô ô ô ô!!!!"
Nghe tiếng gầm đầy bực bội của nó, tôi biết mình phải nhanh chóng tìm ra đối sách.
...Trước khi bị tóm gọn và xé xác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
