237-Leo lên đi
Leo lên điHôm nay tôi đã chôn một khối thạch. À không, có lẽ là hôm qua.
Mà chắc không phải hôm qua đâu, vì tôi vừa mới chôn xong mà.
Trong lúc tôi đang đắp một đống cát ấm sực lên người So-sik-i để tạo thành một gò nhỏ, thì giọng của Kim Chun-soo vang lên từ phía sau.
"...Rốt cuộc là cậu đang làm cái quái gì thế?"
Làm gì là làm gì, không có việc gì làm nên chơi thôi chứ sao. Không phải chính anh cũng đang nằm khò khò dưới ô che nắng đó à, sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt thảm hại thế? Cái... anh Kim này không có lương tâm à?
À, hay là tại tôi không cho anh ấy tắm cát nên anh ấy dỗi nhỉ?
Khả năng này... có thể lắm!
Tôi nhìn gã đàn ông đang trưng ra vẻ mặt không mấy hài lòng kia.
"Hửm...?"
Bị tôi nhìn chằm chằm, gã lộ vẻ mặt ngơ ngác như muốn hỏi có chuyện gì. Vì không có Gi-hyang ở đây nên thay vì nói, tôi dùng ngón tay chỉ vào khoảng trống bên cạnh So-sik-i. Ngay lập tức, biểu cảm trên mặt gã biến thành một thứ không lời nào diễn tả nổi.
"Này, không nhé! Không phải thế đâu! Cậu coi tôi là con nít đấy à...?"
Gã xua tay nguầy nguậy bảo không phải. Thế nhưng, đôi mắt gã rõ ràng là đang dán chặt vào cái hố cát tôi vừa đào bên cạnh So-sik-i.
Đúng là đồ không thành thật.
Nghĩ lại thì, hình như tôi chưa từng thấy Kim Chun-soo chơi bời bao giờ.
Ở nhà thì gã luôn bận rộn chạy đi chạy lại giữa nhà bếp và phòng quản lý, mà khi ra ngoài phòng quản lý gã cũng có vẻ luôn tay luôn chân làm việc gì đó.
...Mà, có lẽ mọi người sẽ bảo một kẻ chỉ ru rú trong phòng như tôi thì sao biết được gã có nghỉ ngơi hay không. Biết đâu gã chỉ làm việc mỗi khi tôi ra ngoài thì sao.
Nhưng nhìn cái dáng vẻ gã nằm dưới ô lúc nãy, tôi cảm nhận được gã... thực sự muốn nghỉ ngơi. Dù mục đích đến đây vốn không phải để nghỉ dưỡng.
Tình hình hiện tại đối với tôi thì không biết thế nào, chứ với gã chắc chắn là giờ làm việc. Một người vốn quy củ như gã mà còn hành xử như vậy, thì bình thường gã phải thèm nghỉ ngơi đến mức nào chứ?
Phải chăng việc Han Seo-ri cử tôi và gã đến đây với cái cớ là "có thể sẽ có chuyện xảy ra", thực chất là sự quan tâm để Kim Chun-soo được nghỉ ngơi?
Một chế độ phúc lợi thật tinh tế, cho nhân viên nghỉ ngơi mà không cần dùng đến phép năm...!
Nghĩ đến đây, tôi chợt nảy sinh một thắc mắc. Liệu Kim Chun-soo có ngày cuối tuần không nhỉ... Dù là cuối tuần thì người ta vẫn phải ăn cơm mà.
Chưa kể công việc cũng đâu có tự biến mất.
...Nếu coi việc quản lý các điểm đặc dị là công việc, thì những điểm đặc dị ở nhà(?) đa số đều không cần quản lý (vốn dĩ làm gì có), nên chắc gã cũng nhàn nhã đôi chút.
Dù vậy, gã vẫn vất vả là sự thật, nên tôi bỗng muốn tặng cho cái kẻ đang giả vờ từ chối kia một suất tắm cát.
Nghe nói cái này tốt cho việc phục hồi mệt mỏi lắm. Bằng chứng là So-sik-i đang nhắm tịt mắt lại kìa. Bảo là nó bỏ cuộc nên mới nằm im á? Nếu không thoải mái thì sao mà ngủ được chứ?
Dù sao thì.
Tôi quyết định sẽ "cởi bỏ" sự e dè để giúp gã tắm cát. Vì không có quần áo nên tôi sẽ không cởi thật đâu.
Đầu tiên, tôi đào một cái hố bên cạnh So-sik-i. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để gã nhận ra ý đồ của tôi, gã vội vàng xua tay.
"Đã bảo là không làm mà!"
Không, anh nhất định phải làm.
Trong lúc đang phân vân không biết làm sao để gã chịu nằm xuống, tôi chợt nhận ra việc đó vô cùng đơn giản. Thay vì dùng hình dáng thiếu nữ để ra bộ này nọ, chẳng phải cứ dùng xúc tu tóm lấy rồi ấn xuống là xong sao.
Chắc chắn là anh sẽ thích thôi, So-sik-i cũng bảo thích mà?
"Ơ, ơ này?!"
Những xúc tu thạch vươn ra, trói chặt tứ chi của Kim Chun-soo. Gã vùng vẫy như một đứa trẻ đang mè nheo không muốn làm, nhưng vô ích thôi.
Trừ khi gã cũng là một điểm đặc dị, bằng không thì đừng hòng thoát khỏi tôi.
"Không, đã bảo không làm- Ưaaak!"
Sau khi đặt gã vào hố cát, tôi bắt đầu lấp cát lên người gã.
"Cái này là chôn sống mà!"
Đừng có làm quá, tôi đang rất cẩn thận để cát không đổ vào mặt anh đây này.
Chẳng mấy chốc, cát đã lấp đến tận đầu gối, gã cuối cùng cũng chịu bỏ cuộc, ngừng kháng cự rồi thở dài nhắm mắt lại.
Dưới ánh mặt trời ấm áp mơn trớn khuôn mặt, trông gã thật bình yên.
Thấy chưa, đã bảo là sẽ thích mà. Nếu nghe lời từ đầu thì có phải đã được tận hưởng từ nãy rồi không!
Sau khi tạo ra hai gò đất nhỏ nhô lên trên bãi cát, tôi đi lấy cái xô dưới ô che nắng rồi múc nước biển về.
Tôi không định tạt nước vào mặt Kim Chun-soo đâu, chỉ là thấy cái gò đất hơi đơn điệu nên muốn trang trí thêm một chút thôi. Bắt đầu từ So-sik-i trước. Vì nó được chôn- à không, được tắm cát trước, nên làm theo thứ tự là đúng rồi. Không thì nó lại dỗi cho xem.
Tìm đâu ra người công bằng như tôi chứ. Dù hơi mệt một chút nhưng chắc chỉ có tôi- một điểm đặc dị- mới biết quan tâm thế này thôi.
Tôi bắt đầu nhào nặn gò cát nơi So-sik-i đang ngủ. Cứ thế mà làm thì cát sẽ đổ xuống mất, nên tôi vừa tưới nước biển vừa chăm chỉ tạo hình. Sau một hồi nhào nặn, bên dưới cổ của So-sik-i dần hiện ra đường nét cơ thể của một người phụ nữ khá nóng bỏng.
...Giống như Dae-sik-i muốn một cơ thể khổng lồ, tôi tưởng tượng rằng có lẽ So-sik-i cũng khao khát một thân hình bốc lửa thế này chăng~ và thế là tác phẩm ra đời.
Mặc kệ tôi làm gì, nó vẫn cứ ngủ khò khò.
Nhưng nhìn thế này thì có vẻ hơi mất cân đối. Kiểu như mặt và người không khớp nhau ấy?
Nhưng cái sự khập khiễng đó lại khá thú vị, nên tôi quay sang phía Kim Chun-soo. Đã làm cho So-sik-i rồi thì đương nhiên phải đến lượt gã.
Nên nặn cho gã cơ thể thế nào để thiên hạ phải trầm trồ đây nhỉ?
...Dù ở đây chẳng có ai để mà đồn đại, nhưng tôi vẫn suy nghĩ rất nghiêm túc.
Nếu xét theo So-sik-i, thì có lẽ nặn một cơ thể cơ bắp là hợp lý nhất. Kiểu như "đồ đôi" ấy mà?
Nhưng thế thì chán chết, dù có cân đối thật đấy.
Thế rồi một ý tưởng hay ho nảy ra, tôi vẩy nước biển lên đống cát đang vùi Kim Chun-soo. Sau đó, tôi vừa tưới nước vừa gom cát lại, dựng lên một cái cột dài.
Tôi không biết các bạn đang nghĩ gì, nhưng tôi đoán là các bạn nghĩ đúng rồi đấy.
À, tôi cũng không miêu tả chi tiết quá đâu. Chỉ là... ngay chỗ hạ bộ của gã, một cái cột trụ hùng dũng mọc lên thôi.
Nghe nói khi đi chơi với bạn bè ở những nơi thế này, người ta hay bày trò đùa này lắm. Tôi thì chẳng có ký ức nào về việc đi chơi với bạn cả, nhưng dù sao thì tôi cũng thấy trên mạng rồi.
Có lẽ tôi cũng đang hơi phấn khích chăng. Lần trước khi đến gần biển, tôi đâu có tâm trạng để tận hưởng thế này.
Cảm giác phạm vi hoạt động của mình đã rộng mở hơn trước khiến lòng tôi thấy thật kỳ lạ.
Suy nghĩ đầu tiên hiện lên là: Thế này có ổn không nhỉ?
Bây giờ tôi là một điểm đặc dị, nhưng liệu có nên để một điểm đặc dị tự do thế này không? Ngay lúc này, chẳng phải tôi có thể chôn vùi Kim Chun-soo dưới cát rồi bỏ trốn sao?
Nếu là một điểm đặc dị khác chứ không phải tôi, chắc chắn chuyện đó đã xảy ra rồi.
Cảm giác được tin tưởng khiến lòng tôi thấy ấm áp lạ thường.
...Dù sau đó tôi có chợt nhớ đến cách nuôi một con voi và thấy hơi kỳ kỳ, nhưng tôi tự nguyện ở lại nên trường hợp của tôi khác với con voi con kia. Tôi cũng có thừa năng lực để làm vậy mà.
Có lẽ thế?
Trong lúc mải mê suy nghĩ và dựng cột, cái cột trụ đã cao bằng đầu tôi từ lúc nào không hay.
Mình dựng nó cao thế này từ khi nào vậy nhỉ.
Giờ đây, đây không còn là vấn đề về lòng tự trọng của Kim Chun-soo nữa, mà là lòng tự trọng của chính tôi rồi. Hay là mình cứ thế này mà thách thức kỷ lục Guinness về cột cát cao nhất nhỉ? Không biết có kỷ lục đó không nữa.
"Làm cái gì mà cứ loay hoay- Á, cái gì thế này?! Này, dẹp ngay đi! Ai mà nhìn thấy thì họ nghĩ tôi là hạng người gì hả?!"
Ai mà biết.
Tôi việc gì phải quan tâm đến chuyện đó. Dù sao ở đây cũng chỉ có anh, tôi và So-sik-i thôi mà.
Gã gào lên với khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín.
Cứ gào thế đi, khéo lại có người khác đến thật đấy. Hay là gã muốn khoe cái cột trụ hùng dũng của mình với người khác nhỉ?
Mà công nhận, tôi nặn cũng khéo thật đấy chứ?
Đến mức tôi còn muốn thách thức kỷ lục Guinness cơ mà.
"Tôi đã làm gì nên tội để phải chịu cảnh này chứ... hức...."
Bỏ mặc gã đang nhắm nghiền mắt đau khổ, tôi đi về phía ô che nắng. Tuy chẳng làm gì nhiều nhưng tôi bắt đầu thấy đói bụng.
Tôi mở thùng đá, khui một lon nước ngọt rồi tống một miếng sandwich (chắc là do Kim Chun-soo chuẩn bị) vào bụng.
Đúng lúc đó, So-sik-i đã thoát khỏi nấm mồ cát từ lúc nào, tiến lại gần và bắt đầu vòi vĩnh đòi ăn.
Này này. Vừa ở trong cát ra thì phải đi rửa ráy đã chứ. Dùng cái xúc tu đầy cát đó mà ăn là đau bụng đấy nhé.
Trong lúc tôi đang giằng co đồ ăn với So-sik-i.
Giọng của Kim Chun-soo, người vẫn chưa thoát khỏi nấm mồ cát, lại vang lên.
"Ơ, này Lime?"
Gì.
Dù muốn trả lời nhưng vì không phát ra tiếng được, tôi chỉ nghiêng đầu rồi tiến lại gần gã.
Tôi cứ ngỡ gã đã chán tắm cát và muốn ra ngoài nên mới gọi... nhưng có vẻ không phải vậy.
Ý tôi là, gã gọi không phải vì chán tắm cát đâu.
Bởi vì.
Nước biển vốn chỉ dâng đến phía dưới kia, giờ đã dâng lên đến tận thắt lưng của Kim Chun-soo rồi.
"Cậu lôi tôi ra được không?"
...Hả?
Nhưng thế thì lạ quá nhỉ?
Sao nước lại dâng lên tận đây? Tôi nghe bảo chỗ kia là mức tối đa rồi mà...?
"Này! Trước tiên cứ lôi tôi ra đã!"
À đúng rồi.
Mà, gã không tự thoát ra được à? So-sik-i còn tự ra được cơ mà.
Dù sao thì nếu cứ đứng nhìn, Kim Chun-soo sẽ bị chìm nghỉm trong nước biển với cái cột trụ vẫn sừng sững mất, nên tôi vươn xúc tu ra, bắt đầu đào bới đống cát đang vùi lấp gã.
Cát ướt khá chặt, mà nếu cứ đào bừa bãi thì gã sẽ bị thương mất, nên cũng tốn kha khá thời gian.
"Ơ, ơ...!"
Gì thế?
Hình như trời tối sầm lại thì phải.
Vừa mới nghĩ xong, tôi đã thấy một con sóng khổng lồ đang ập về phía chúng tôi.
Đúng nghĩa là một con sóng dữ (Big Wave).
...Để mà cưỡi lên nó thì có vẻ hơi cao quá rồi đấy.
Cái đó thực sự ổn chứ?
"Này!"
Chết tiệt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
