242-Ngư dân câu Điểm kỳ dị
Ngư dân câu Điểm kỳ dị'...Chúng đang làm cái quái gì thế nhỉ?'
Đó là suy nghĩ của Kim Chun-soo khi chứng kiến hành động của Lime và So-sik-i.
Thú thật, anh sẵn sàng đặt cược rằng bất cứ ai nhìn vào cảnh này cũng sẽ lộ vẻ quái dị.
Bỗng nhiên, Lime chụm các chân của So-sik-i lại rồi quay tít mù trên đầu. Ngay sau đó, So-sik-i đang xoay vòng vòng bỗng giãn dài ra như phô mai kéo sợi, rồi mất hút vào vực thẳm không đáy tối đen như mực.
Chẳng lẽ chúng định đi câu cá sao?
...Hừm.
Kim Chun-soo nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt đầy nghi hoặc, anh không thể gật đầu nên đành gật đầu trong bụng. Tạm gác chuyện làm sao biết mục tiêu đã cắn mồi hay chưa sang một bên, thì việc kích động thứ bên dưới nghe chừng cũng có vẻ ổn.
...Dù rằng anh chẳng muốn nghĩ đến việc chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình nhận ra mục tiêu cắn mồi So-sik-i quá muộn.
Mà nhắc mới nhớ.
Cứ thế này không khéo mình bị cứng người thành thói quen mất.
Anh khẽ rùng mình ở vùng cổ vẫn đang bị cố định cứng đờ, khiến lớp jelly sủi bọt lụp bụp. Anh thầm nghĩ nếu nó thành thói quen thật, anh muốn lấy cớ đi điều trị để xin đi nghỉ dưỡng một chuyến, nhưng mà...
Chắc là không được đâu nhỉ?
Trước khi lo lắng chuyện đó, ưu tiên hàng đầu là phải thoát khỏi đây an toàn đã chứ...?
Dù sao hiện tại anh cũng chẳng thể làm được gì đặc biệt. Nếu cố tìm việc để làm thì chắc là ngồi ngắm cảnh lớp jelly giãn ra? Chẳng biết cái đó có được coi là công việc không nữa.
Cảm giác tuy thoải mái nhưng đâu đó vẫn dấy lên sự bất lực. Thế nhưng anh sớm gạt bỏ sự bất lực ấy đi. Bởi anh nhận ra rằng, một con người kẹt giữa những kẽ hở của Điểm đặc dị mà đòi làm gì đó thì đúng là chuyện nực cười.
...Có lẽ vì Lime đối xử với anh quá dễ dãi nên anh đã nhất thời ảo tưởng chăng.
Đúng lúc đó, một thứ gì đó đang trôi nổi lọt vào tầm mắt anh. Tò mò, anh đảo mắt nhìn thì nhận ra đó chính là thứ đã chọc vào người mình lúc nãy. Chính xác là thứ mà Lime đã cầm trên tay đâm túi bụi vào anh.
'Cái này rốt cuộc là gì nhỉ?'
Nhân lúc rảnh rỗi, anh quyết định quan sát nó kỹ hơn một chút.
Trông nó giống như một con ốc vít để vặn vào đâu đó, nhưng bảo là ốc vít thì chiều dài chỉ bằng một ngón tay nên hơi lửng lơ. Và quan trọng nhất là ở đầu nó có một cái rãnh lớn, có vẻ như không thể dùng làm ốc vít được.
Có lẽ nó là chìa khóa của thứ gì đó chăng.
Kim Chun-soo hồi tưởng lại những gì đã thấy từ trước đến nay và để trí tưởng tượng bay xa. Dù là một giả thuyết viển vông đến đâu, nhưng nếu liên quan đến Điểm đặc dị thì biết đâu nó lại chẳng hề viển vông.
Anh giả định rằng Tổ chức ở bên kia đại dương đã đẩy một Điểm đặc dị chưa xác định vào lãnh thổ của họ. Nếu là trước đây, khả năng này chắc chắn sẽ bị cười khẩy, nhưng nhìn tình hình xoay vần dạo gần đây thì hoàn toàn có thể xảy ra.
Nói tóm gọn lại thì đây là trò "chuyền bom".
Với xu hướng này, việc sự tồn tại của Điểm đặc dị bị phơi bày ra thế giới... có lẽ là điều không thể tránh khỏi. Nếu đã vậy, họ sẽ muốn tránh việc nó bị lộ ra dưới danh nghĩa một "tai nạn".
Người ta bảo thà chịu đòn trước còn hơn... nhưng biết đâu kẻ chịu đòn trước lại bị đánh cho tới tấp rồi hình phạt kết thúc luôn tại đó thì sao?
Trong tình cảnh ấy, việc đặt một thực thể không thể kiểm soát ngay gần kề mang lại rủi ro quá lớn.
Đó thực sự là một quả bom hẹn giờ không biết sẽ nổ lúc nào.
Nếu Điểm đặc dị hiếm hoi như ngày xưa thì không nói, nhưng chẳng phải bây giờ chúng đang xuất hiện nhiều đến mức không đếm xuể sao? Dù họ đang cố lấp liếm nhưng nó đã bắt đầu xuất hiện lác đác trên tin tức rồi... có lẽ sắp nổ đến nơi rồi cũng nên.
Vì vậy, khả năng rất cao là thứ lẽ ra không nên tới đây lại xuất hiện là do họ "cố tình" đẩy nó về phía này.
Vậy thì nảy sinh một câu hỏi.
'Bằng cách nào?'
Làm thế nào họ có thể đẩy lui một thực thể có khả năng tạo ra cái hố khổng lồ, xây dựng pháo đài và bóp méo không gian như thế này?
Nếu có đủ khả năng làm vậy, sao họ không tự mình cách ly nó đi? Tại sao phải làm mọi chuyện phức tạp lên như thế? Để không biến thành vấn đề ngoại giao giữa các quốc gia sao?
'Ư....'
Kim Chun-soo cảm thấy đầu mình nóng ran như sắp nổ tung, anh cố nén cơn giận xuống. Dù sao tất cả những gì anh đang nghĩ cũng chỉ là vọng tưởng của bản thân. Thực tế ra sao thì chẳng ai hay. Với bộ não của anh, có quá nhiều thứ phải cân nhắc để suy đoán chuyện đó. Huống hồ đây lại còn là chi nhánh nước ngoài.
Nên là, cứ gác lại đã.
Cứ cho là có cách nào đó đi.
Vậy thì, liệu thứ đang trôi nổi trong lớp jelly này... có phải là manh mối để chạm tới điều đó không?
Một vật dụng có vẻ lạc lõng khi nằm trong tay lũ quái vật.
Dấu vết của những kẻ được cho là đã sử dụng nó. Nghĩ đến việc những dấu vết đó đều là dấu vết bị "săn đuổi", không thể loại trừ khả năng lũ quái vật đã giữ nó như một chiến lợi phẩm.
Và sự thật thảm khốc mà nó báo hiệu.
Dù phương pháp đó là gì, những kẻ thực hiện nó cuối cùng đã không thể trở về và mất mạng... chính là điểm mấu chốt.
Có lẽ chỉ là một phần, nhưng chắc chắn là họ đã bị bỏ rơi.
'Vậy thì cái này....'
Là một loại chìa khóa gì đó sao?
Càng nhìn, anh càng thấy nó giống như vậy.
Dù thế, anh vẫn không tài nào đoán được nó là chìa khóa của cái gì. Ngay từ đầu, liệu nó có đúng là chìa khóa-
Ầm ầm ầm ầm!
Ngay khoảnh khắc đó.
Không biết có phải mục tiêu đã cắn mồi hay không mà bốn bề bắt đầu rung chuyển dữ dội. Nguồn cơn của sự chấn động rõ ràng là từ bên dưới cái hố đen ngòm kia.
Cảm nhận được rung chấn, Lime ngay lập tức bắt đầu kéo lớp jelly của So-sik-i lại. Nếu chậm trễ, So-sik-i sẽ giống như con cá cắn mồi rồi chạy mất... cậu nhóc sẽ tiêu đời mất.
Chẳng mấy chốc, những rung chấn làm rung chuyển cả đáy biển ngày càng trở nên dữ dội. Lớp jelly của So-sik-i càng co lại dày lên bao nhiêu thì rung chấn càng lớn bấy nhiêu.
Giờ đây, ngay cả một đứa trẻ con cũng có thể nhận ra rõ ràng. Rằng có thứ gì đó đã cắn câu và đang trồi ra khỏi hố.
'Ức!?'
Lụp bụp lụp bụp!
Ngay sau đó, So-sik-i vốn được thả xuống làm mồi bỗng co lại như một sợi dây thun... rồi đập nhẹ vào cơ thể Lime, tức là vùng bụng của Kim Chun-soo. Tất nhiên, đó là góc nhìn của So-sik-i, còn bản thân Kim Chun-soo thì cảm thấy đau đớn tột cùng.
Cơn đau không đến mức chết người nhưng cũng đủ khiến anh xây xẩm mặt mày.
Thế nhưng, thứ xuất hiện trên sân khấu trước khi anh kịp cảm nhận cơn đau lại là....
Một cái xúc tu.
Không phải là những sợi nhẵn nhụi như thứ Lime tỏa ra, mà là một cái xúc tu thực thụ với đầy những giác bám.
'...Dưới đó có mực khổng lồ sinh sống sao? Hay là bạch tuộc?'
Nếu là bạch tuộc thì năng lực này quá khủng khiếp rồi? À thì, chắc chắn không phải là một con bạch tuộc bình thường rồi....
Trong lúc Kim Chun-soo đang mải suy nghĩ vẩn vơ khi nhìn cái xúc tu đầy giác bám.
Có lẽ vì miếng mồi So-sik-i quá ngọt ngào, Điểm đặc dị ẩn mình trong cái hố tối tăm đã lộ diện với cái đầu bóng loáng lấp loáng.
Đó là... một sinh vật có hình thù cực kỳ kỳ dị. Kim Chun-soo, người vừa nghĩ nó giống bạch tuộc, lập tức rút lại lời nói của mình. Bởi điểm giống bạch tuộc duy nhất của nó chỉ là những cái xúc tu đầy giác bám, và việc nó có một cái bóng đèn xịn xò trên đầu mà thôi.
Đi xuống dưới cái đầu bóng loáng là lớp bề mặt giống như bạch tuộc, nhưng ngay sau đó, những đường nét khuôn mặt như một người đàn ông trưởng thành hiện ra.
Trông nó cứ như cái cổ của một người đàn ông có râu đang trôi lơ lửng vậy.
Mọi người biết không, kiểu như một con quái vật hình người bị dính lời nguyền phải lái tàu cướp biển dưới đáy biển ấy. Nếu chặt đầu nó ra thì chắc trông sẽ giống y hệt thứ này.
À, tất nhiên là không tính cái mũ.
Có lẽ nhờ anh thầm trêu chọc nó là đồ hói trong lòng, con Điểm đặc dị hình thù quái đản đó vươn mạnh những sợi râu, không, những cái xúc tu đầy giác bám về phía họ.
Lụp bụp lụp bụp!
Trong lúc Kim Chun-soo còn đang kinh hãi, Lime đã hành động. Một đòn đánh mang theo sức nặng ngàn cân, nếu trúng phải thì chưa nói đến Lime, nhưng Kim Chun-soo chắc chắn phải chuẩn bị tinh thần hộc ra một ngụm máu.
Lime suýt soát né được cái xúc tu, và cái xúc tu sượt qua Lime đã đâm thẳng vào pháo đài.
Pháo đài dường như không lường trước được việc bị tấn công bởi thứ được cho là kiến trúc sư của nó, nên đã nổ tung bùm, bùm như những hộp các tông bị bóp nát.
Nghe thấy âm thanh đó, Kim Chun-soo cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Nếu Lime không né kịp... anh đã thấy rõ kết cục của mình rồi. Chắc chắn sẽ thảm hại như một con ruồi bị vỉ đập trúng.
...Dù sao thì.
'Giờ Lime định làm gì tiếp theo nhỉ?'
Kim Chun-soo nhìn hành động của Lime với khuôn mặt căng thẳng.
Đã câu được một con cá lớn (gần như là câu được cá mập rồi) thì giờ chỉ còn việc nấu nướng thôi chẳng phải sao?
Tôi tin tưởng Lime nhà mình mà. Lần này cậu cũng sẽ giải quyết êm đẹp chứ?
Trái ngược với suy nghĩ của Kim Chun-soo, Lime và So-sik-i lại chọn cách bỏ chạy vào sâu trong pháo đài để tránh con cá lớn mà chúng vừa câu được.
'...Ơ?'
Kim Chun-soo chớp mắt, nghe thấy tiếng xương khớp kêu rắc, rắc đầy đau đớn.
Này, Lime ơi?
Chẳng lẽ... cậu... không có kế hoạch gì sao?
Ch-chắc chắn là vì có tôi ở đây nên mới thế đúng không? Nếu không có tôi, cậu đã lao vào chiến đấu rồi đúng không...?
Hẳn là... th-thế rồi.
Suy nghĩ của Kim Chun-soo cũng gần khớp với sự thật.
Thực tế là Lime đã chọn cách lùi bước trước đòn tấn công to lớn và mạnh mẽ hơn tưởng tượng.
Coi như là câu được rồi nhưng chưa dùng vợt vớt lên được.
Đúng như Kim Chun-soo nghĩ, nếu không có anh, Lime có lẽ đã dám thử làm gì đó... nhưng chừng nào anh còn ở trong người Lime, rủi ro đó là quá lớn. Giống như lý do ban đầu Lime không gieo mình xuống vực thẳm vậy.
Thêm vào đó... có vẻ như So-sik-i hoàn toàn không đủ sức đối phó với thứ đó. Nếu cử So-sik-i đi, chẳng phải cậu nhóc sẽ biến thành một miếng slime dẹt lép sao?
Dường như chính So-sik-i cũng biết điều đó nên không còn nhắng nhít như lúc nãy mà bám chặt lấy vai Lime.
...Tất nhiên, chẳng biết là do cậu nhóc thấy phiền hay là do đang sợ hãi nữa.
Thế giờ tính sao đây?
Ầm!
Trước mắt thì cứ phải chạy trốn khỏi thứ đó đã.
Lime vội vã tháo chạy.
Thấy Lime không có ý định phản kháng gì đặc biệt, Kim Chun-soo định gọi Lime để giải thích giả thuyết mình vừa lập ra, nhưng.
...Chừng nào xương khớp còn đang nhảy múa điệu twist thì có vẻ chuyện đó vẫn còn khó khăn lắm.
'Ực.'
Nhóm Lime cứ thế chạy mãi, chạy mãi.
Trớ trêu thay, nhờ cái pháo đài mà thứ đó tạo ra nên có rất nhiều chỗ để ẩn nấp.
...Nhưng nếu thế thì nó xây pháo đài làm gì nhỉ?
Có gì đó sai sai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
