236-Không thể để mình tôi chịu trận
Không thể để mình tôi chịu trậnThế này... không đúng lắm nhỉ?
Vừa nãy tôi còn hùng hồn nắm chặt cổ tay Gi-hyang để bày tỏ tham vọng của mình, vậy mà chẳng bao lâu sau đã bị tống cổ khỏi phòng quản lý.
Không, dù thế nào đi nữa thì đuổi người ta đi như vậy chẳng phải quá đáng lắm sao? Rõ ràng chính họ cũng đang bế tắc mà!
Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu chứ?
Lúc đầu khi tôi bảo sẽ giúp một tay, mắt ai nấy đều sáng rực lên cơ mà.
Tất nhiên, cũng có vài kẻ như Kim Chun-soo, nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu "Cái gì cơ?" hay "Cậu á?", nhưng nhìn chung thì đa số đều phản ứng khá tích cực.
...Dù đôi khi tôi có cảm giác họ chỉ đang xem một đứa trẻ con làm trò hề, nhưng tóm lại là vẫn tích cực.
Thế nhưng, khi những đề xuất của tôi lần lượt được truyền đạt qua miệng của Gi-hyang, sắc mặt mọi người bắt đầu đanh lại. Và kết quả cuối cùng là tôi bị đuổi ra ngoài.
Quả nhiên game và đời thực khác nhau sao?
Nhưng chẳng phải xây dựng san sát nhau như thế thì hiệu quả sẽ cao hơn à? Trong game người ta còn cộng thêm điểm thưởng này nọ, không phải vì làm thế là tốt sao?
À, dĩ nhiên nếu xây quá dày đặc sẽ bị dính hiệu ứng xấu (debuff), nên tôi cũng đã chia ra hợp lý rồi. Tôi đâu có mù quáng coi mọi thứ như trò chơi đâu chứ.
Tôi đã dày công sắp xếp một cấu trúc không thể tuyệt vời hơn, vậy mà lại bị đuổi đi, bảo sao mà chẳng mất hứng.
Tôi có làm gì quá quắt như mấy cái trò chơi "quản lý nhân sự" tàn nhẫn đâu, thật là quá đáng mà!
Càng nghĩ càng thấy uất ức, tôi bèn lạch bạch bước về phía nhà bếp. Biết rằng không cần phải bận tâm đến những gương mặt lạ lẫm trong phòng quản lý nữa, bước chân tôi trở nên thanh thoát hơn hẳn.
Hỏi tôi đến nhà bếp làm gì ư?
Tất nhiên là để vét sạch cái tủ lạnh rồi. Loại "mai thúy" duy nhất mà quốc gia(?) cho phép tôi sử dụng... chính là pudding của Kim Chun-soo.
Thật ra tôi cũng chẳng biết ma túy nó ra làm sao. Đến thuốc lá tôi còn chưa từng đụng vào mà. Nhưng tôi trộm nghĩ, nếu dùng ma túy thì chắc cảm giác gây nghiện cũng chỉ đến thế này là cùng.
Cứ đà này, có khi nhà nước sẽ phải ra lệnh kiểm soát Kim Chun-soo mất. Ý tôi là... với tội danh sản xuất chất gây nghiện ấy. Để bi kịch đó không xảy ra, tôi đành phải ra tay tiêu hủy chứng cứ giúp anh ta thôi.
Nếu Kim Chun-soo bị bắt đi, tôi sẽ không được ăn pudding nữa... Ừm, và cả Han Seo-ri, người phó mặc toàn bộ chuyện cơm nước cho anh ta, cũng sẽ khốn đốn lắm đây. Không, chắc chắn không chỉ mình cô ấy đâu, sẽ có khối người gặp rắc rối cho xem. Tôi cứ tưởng mấy chuyện kiểu "người không biết nấu ăn" chỉ là nói đùa thôi, ai dè là thật.
Thế nên nếu Kim Chun-soo bị bắt đi, pudding sang một bên, thì ai nấu cơm cho mà ăn hả?!
Vậy nên việc tôi ăn sạch chỗ pudding này là vì lợi ích cộng đồng, tuyệt đối không phải để trả đũa vụ bị đuổi đi đâu nhé. Cũng chẳng phải vì tôi thèm ăn đâu. Ờ, ừm... gọi đây là một sự hy sinh đi. Một sự hy sinh vô cùng cao cả.
Ừm~ Ngon tuyệt cú mèo.
Sao mà lại ngon thế này nhỉ? Hay là anh ta bỏ ma túy vào thật đấy?
Trong lúc tôi đang tận hưởng cái hương vị mà nếu nhà nước quản lý, chắc phải đánh thuế tới bốn ngàn won một hũ này thì...
"Này, cậu đang làm cái..."
Nghe thấy tiếng nói, tôi dời tầm mắt đang vùi sâu trong bát pudding lên. Kim Chun-soo vừa bước vào bếp, tay day day thái dương.
Xuất hiện rồi, tên tội phạm mai thúy.
Làm sao anh biết chỗ hàng trắng đang cất giữ bị mất trộm mà- Uaa!
Kim Chun-soo sầm sập bước tới, nhấc bổng cơ thể tôi lên. Đôi tay dính dớp của tôi vẫn bám chặt lấy cái bát đựng pudding nên không sao, nhưng vì tôi không giữ được phần pudding bên trong, nên cả khối pudding đã bay vèo giữa không trung rồi ụp thẳng vào mặt Kim Chun-soo.
Chà... Không, ý tôi là... ai mượn anh tự tiện nhấc người ta lên làm gì? Chuyện này tôi thấy mình chẳng có lỗi gì cả nhé?
Có hỏi Jung-sik thì chắc nó cũng bảo tôi không có lỗi đâu...?
Mà trong lúc đó anh vẫn ăn được à... Ừ thì, bỏ đi cũng phí thật.
Sau khi liếm sạch chỗ pudding dính trên mặt, Kim Chun-soo bắt đầu càm ràm y hệt Han Seo-ri ở phòng quản lý lúc nãy.
"Ăn hết sạch thế này thì tính sao hả?! Cậu không nghĩ cho người khác à? Mà không, chẳng phải hôm nay cậu ăn rồi sao?!"
Tôi vẫn còn đói mà-
Thấy tôi vẫn nhởn nhơ như vậy, Kim Chun-soo tỏa ra sát khí như muốn ném phịch tôi xuống sàn một cái cho bõ ghét. Dù bị ném thì tôi cũng chẳng đau đớn hay ngứa ngáy gì đâu, nhưng vì là một khối jelly có giáo dục, tôi vẫn ngoan ngoãn cúi gầm mặt xuống giả vờ hối lỗi.
Tuyệt đối không phải vì tôi thấy phiền khi anh ta lải nhải đâu nhé, chỉ là sự giao tiếp giữa người với người thôi. Vì tôi là một khối jelly có tâm hồn con người mà...?
Dù sao thì.
Thấy tôi cúi đầu hối lỗi, Kim Chun-soo thở dài một tiếng rồi đặt tôi xuống.
"Cậu đâu phải không biết bày tỏ ý muốn đâu... Muốn ăn thêm thì cứ nói, chứ làm thế này tôi thấy không ổn chút nào."
Tôi gật đầu lia lịa.
Thấy vậy, Kim Chun-soo tặc lưỡi vẻ bó tay, anh ta dọn dẹp chỗ pudding vương vãi trên sàn rồi mở ngăn đông tủ lạnh ra. Tôi đang thắc mắc anh ta định làm gì thì thấy anh ta lôi ra một cái bát mới.
"Biết ngay là thế nào cũng có chuyện nên tôi đã làm sẵn một bát dự phòng rồi..."
Này, anh kia. Có cái đó mà nãy giờ còn mắng tôi thế hả?
Thấy uất ức, tôi tiến lại gần rồi đá bành bạch vào cổ chân anh ta. Nếu tôi thực sự dồn lực đá thì anh ta sẽ xoay vòng vòng 360 độ mất, nên tôi chỉ dùng lực vừa phải thôi.
Vừa chạm vào chân, anh ta đã rùng mình rồi nhảy tưng tưng như đang nhảy tap dance vậy.
"Này, này, không phải cậu đá thật đấy chứ? Cậu mà đá là tôi chết thật đấy."
Cái đôi chân gầy như đôi đũa thế kia. Anh không định tập thể dục chút nào à? Vì sức khỏe của anh ta, tôi bồi thêm cho vài cú đá nữa, sau đó được ăn ké món pudding nướng cháy cạnh bằng đèn khò rồi mới trở về phòng.
Vừa về đến phòng với dư vị ngọt ngào còn đọng lại trong cơ thể jelly, đột nhiên có thứ gì đó lao thẳng về phía tôi.
À, cảm giác của đám người Han Seo-ri ở phòng quản lý lúc nãy chắc cũng thế này đây. Tôi chợt thấy hơi hối lỗi một chút, rồi nhìn lại xem thứ vừa lao vào mình là gì... Hóa ra là Dae-sik-i.
...Nó bị làm sao thế này?
Chẳng lẽ mới xa nhau có một lát mà nó đã nhớ tôi đến mức này sao...
Cảm thấy hơi ngơ ngác, tôi bế nó lên rồi đi vào trong. Đập vào mắt tôi là So-sik-i đang nằm khểnh xem TV với dáng vẻ vô cùng thong thả.
Thấy chưa, tôi đã bảo thằng nhóc này ngoài ngủ ra thì chẳng biết làm gì mà.
Tôi tò mò xem chúng đang xem cái gì thì...
Trên màn hình xuất hiện một người đang lấy đầu đập cộc cộc xuống sàn. Ờ, ý tôi là... một người hóa trang ấy. Hóa trang thành ma.
...Hóa ra vì cái này mà Dae-sik-i mới lao ra ôm lấy tôi.
Cũng phải, So-sik-i là cái loại chẳng thể dựa dẫm được vào những lúc thế này mà. Nhìn xem, Dae-sik-i đang run cầm cập bám lấy tôi, vậy mà nó chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, cứ dán chặt mắt vào TV.
Dù sao thì.
Nhìn màn hình, tôi cũng hiểu tại sao Dae-sik-i lại sợ đến thế. Cái đó nhìn hơi giống... ừ thì, giống mấy cái tượng hộ pháp (Jangseung) chuyển động, nên dễ làm nó nhớ lại ký ức kinh hoàng lắm.
Đặc biệt là cái điệu bộ vừa di chuyển vừa đập đầu xuống sàn... nhìn y hệt luôn.
Sao chúng lại xem mấy cái thứ này nhỉ.
Tôi ôm lấy Dae-sik-i đang run rẩy nhưng vẫn không rời mắt khỏi màn hình rồi ngồi xuống sofa. Vì tôi ngồi xuống khá mạnh nên So-sik-i nhẹ cân bị hất tung lên không trung một chút rồi mới lún sâu vào ghế.
Thấy nó nhìn tôi với vẻ mặt bực bội, tôi bỗng thấy chỗ pudding vừa ăn xong tiêu hóa tốt hẳn ra.
Phải cho nó ra ngoài chịu khổ một chút thì nó mới biết ở đây sướng đến nhường nào.
Mà gạt chuyện đó sang một bên, ngồi trên sofa xem cái con ma đập đầu đó... cũng thú vị phết. Hèn gì Dae-sik-i cứ vừa run vừa xem không dứt ra được.
Không ngờ bà lão Thượng Hải lại đưa ra lựa chọn như thế ở đoạn đó luôn đấy....
*
*
*
*
Biển kìa.
Đúng là nơi được mệnh danh là cái nôi của sự sống. Không phải hồ bơi hay hồ nước, mà là biển thật sự hiện ra trước mắt. Với tình hình thế giới dạo này, dù có mấy người mặt cá bò từ dưới đó lên thì cũng chẳng có gì lạ.
...Thực tế thì nghe bảo những thứ tôi thấy trên tin tức hôm nọ có thể sẽ tràn qua đây nên chúng tôi mới tới, vậy nên chắc cũng tương tự thôi.
Mà sao tôi lại ở đây nhỉ?
Cứ tưởng dạo này họ sẽ không cho tôi đi đâu nữa, sao tự dưng lại tới đây?
Chẳng lẽ vì vụ tôi bày trò nghịch ngợm hôm nọ vẫn còn khiến họ... để bụng sao?
Tôi cũng muốn xem cảnh xây dựng làng mạc mà.
Làm sao mà kìm lòng được trước trò SimCity ngoài đời thực chứ. À mà thôi, đằng nào thì mấy lời tôi nói cũng chẳng được tiếp thu đâu. Nghĩ đến là thấy nản rồi.
Cơ mà, lần này có một điểm hơi khác so với mọi khi.
Trước đây, lần nào tôi cũng phải ghé qua cái nơi trắng toát đầy ám ảnh đó, nhưng lần này thì lại được đưa thẳng tới hiện trường luôn.
Một bãi biển không một bóng người.
Cảm giác như đang ở một bãi biển riêng tư (private beach) nên tôi cũng thấy hơi phấn khích... nhưng cũng có chút bất an.
Không làm theo quy trình cũ, chẳng lẽ đã có vấn đề gì xảy ra sao?
Mà thôi, với tôi thì... ở ngoài trời thế này vẫn thích hơn cái nơi đó.
Dù sao thì.
Vì "có thể sẽ tới" cũng đồng nghĩa với việc "có thể sẽ không tới".
...Kim Chun-soo, người đi cùng tôi đến bãi biển này, đang nằm ườn dưới bóng râm của chiếc ô che nắng. Anh ta còn đeo cả kính râm, nhìn chẳng khác gì đang đi nghỉ dưỡng thật sự.
Tâm trạng tôi cũng không tệ lắm.
Cứ bị nhốt dưới hầm xem TV mãi, trong lòng tôi lúc nào cũng sục sôi ý muốn được đến một nơi thoáng đãng.
Tôi không phải kẻ thích đi mây về gió, nhưng bị nhốt một chỗ thì không thích chút nào.
Và có một điều khiến tôi thấy rất hài lòng.
Á, sao cứ ngọ nguậy mãi thế hả?
Thứ đang không ngừng ngọ nguậy chính là So-sik-i. Nó đang mặc bộ đồ mà Yang Ha-na làm cho, nằm trong lòng tôi mà cứ vùng vẫy liên hồi.
Vì đã hạ quyết tâm là khi tới đây nhất định phải lôi nó theo bằng được, nên tôi mới đưa nó đi cùng. Ngay từ đầu, việc chỉ có mình tôi đi đã là vô lý rồi. Các ngươi cũng là những khối jelly trưởng thành rồi, phải ra ngoài mà kiếm cơm chứ?
Tôi nhìn So-sik-i đang cựa quậy trong lòng mình rồi nở một nụ cười kiểu jelly.
Để xem, lần này tới lượt ngươi nếm mùi đau khổ nhé.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
