Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

100-200 - 137-Xuất kích

137-Xuất kích

Xuất kích

Việc rời khỏi nơi này để đi đến một nơi khác đã được quyết định. Bản thân tôi cũng cảm thấy mình nên đi, nhờ vào một thứ cảm xúc không rõ tên đang thúc giục bên trong.

Nhưng không phải cứ quyết tâm là có thể lên đường ngay được.

Vấn đề đầu tiên nảy sinh không phải từ phía tôi hay những người khác, mà là tình hình bên ngoài cơ sở.

Đúng như những gì gã cầu đã báo cáo khi tôi vừa trở về, những kẻ không rõ danh tính cứ liên tục lởn vởn quanh đây. Tôi thì thấy chẳng có gì to tát, nhưng Han Seo-ri và những người khác lại tỏ ra vô cùng nghiêm trọng, khiến tôi cũng không thể không nghiêm túc theo.

"...Có lẽ chúng ta lại phải chuyển đi chỗ khác thôi."

Kim Chun-soo thở dài, đưa tay lên day trán. Han Seo-ri vừa vân vê lọn tóc vừa lắc đầu đáp lại:

"Chà, việc đó nói thì dễ chứ làm thì khó lắm. Ngoài nơi này ra, chúng ta cũng chẳng còn chỗ nào cụ thể để đi cả."

"Cái đó, giống như trong phim ấy, không có mấy chiếc phi thuyền khổng lồ sao ạ? Loại thực sự tàng hình được ấy-"

"...Chẳng phải anh chơi game hơi nhiều rồi sao?"

"Khụ khụ..."

Tôi hiểu phàm phu đang muốn nói đến cái gì. Và việc thứ đó không tồn tại cũng khiến tôi hơi sốc một chút. Dù sao đây cũng là tổ chức quản lý các Điểm đặc dị, nên thú thật là tôi đã kỳ vọng họ sẽ có thứ gì đó tương tự.

Cùng là bảo vệ Trái Đất cả mà... sao lại không có nhỉ?

Cảm giác chẳng có chút lãng mạn nào cả.

...Mà thôi, nếu có một pháo đài bay như thế thì chúng tôi đã chẳng phải khổ sở đến vậy ở đầm lầy.

Việc không có pháo đài bay đồng nghĩa với việc cũng chẳng có siêu anh hùng nào ngồi trên đó cả.

Đúng là mất hết cả lãng mạn.

Dù sao đi nữa.

Gác chuyện lãng mạn sang một bên, chúng tôi cần phải di chuyển một cách bí mật.

Vì thế, tôi phải đưa ra lựa chọn.

Nên mang theo bao nhiêu jelly đây? Việc chọn thời điểm không có kẻ nào lởn vởn quanh đây là điều hiển nhiên, nhưng số lượng jelly mang theo cũng là một vấn đề cần cân nhắc.

Khó khăn lắm mới thu thập được, số lượng lại đông đảo, nếu không đem ra sử dụng thì đúng là chỉ có tôi thiệt thòi.

Nếu có thể đường đường chính chính đi lại thì tôi đã kéo cả bầy đi rồi, nhưng vì không thể nên đành phải chọn lọc thôi.

Tôi cũng đã nghĩ đến việc mang theo những đứa jelly tách ra từ cơ thể mình... Không phải vì tôi uất ức khi chỉ có mình mình phải ra ngoài chịu khổ đâu, chỉ là... tôi nghĩ có lẽ chúng cũng muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới.

...Nếu không phải thì thôi vậy.

Lũ nhóc đó tuy nghe lời tôi, nhưng lại không nhanh nhẹn được như Quân đoàn Jelly nên tôi vẫn còn do dự. Ngay từ đầu... chúng vốn đã không phù hợp lắm rồi.

Dae-sik-i di chuyển bên trong con búp bê, nên ở những nơi có địa hình phức tạp như lúc đi phục hồi cơ sở này, nó sẽ gặp bất lợi lớn. Còn Jung-sik... thú thật là tôi cũng chẳng biết nữa. Việc nó có thể bay lơ lửng trên không trung trông cũng có vẻ hữu ích, nhưng ngoại trừ điểm đó ra thì nó cứ như một con thú cưng vậy, rất khó nói.

Trong số đó, đứa có vẻ giúp ích được nhất là So-sik-i, nhưng... vấn đề là nó chẳng có chút ý chí chiến đấu nào cả.

Ngoài việc xem TV và thỉnh thoảng ngâm mình dưới đáy bồn tắm để tận hưởng, nó chẳng chịu động đậy gì thêm.

Nhắc đến bồn tắm, tôi lại nhớ đến cảnh phàm phu hôm nọ nhìn thấy So-sik-i chìm dưới đáy bồn mà giật mình đến mức ngã vỡ đầu, khiến khối jelly trong tôi cứ thế sủi bọt vì buồn cười.

Mà khoan đã.

Tại sao So-sik-i lại đang tận hưởng cuộc sống mà tôi hằng mong ước chứ? Tôi thì phải ra ngoài chịu khổ thế này, tại sao... chỉ có mình mày được hưởng thụ?

Lần này khối jelly lại sủi bọt theo một nghĩa khác, nhưng tôi nghĩ nếu lỡ mang nó theo mà xảy ra chuyện gì thì sẽ áy náy lắm, nên đành gác lại sau.

Dù ghét hay thương thì bây giờ... tôi cũng cảm thấy chúng như gia đình vậy.

Dù sao thì nhìn chúng cũng khá giống tôi mà.

...Nhưng nếu đã giống tôi thì chẳng phải chúng nên nhanh nhẹn và giúp đỡ tôi nhiều hơn sao? Câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ... thôi thì chịu vậy.

Tóm lại, lựa chọn duy nhất của tôi là phải hấp thụ bao nhiêu thành viên của Quân đoàn Jelly để mang theo.

Tôi thì rất nhẹ, nhưng lũ nhóc trong Quân đoàn Jelly thì không. Nếu hấp thụ quá nhiều, chưa nói đến kích thước, cái lưng của Kim Chun-soo chắc chắn sẽ còng xuống mất.

À, lần này không phải Kim Chun-soo mà là Hwang Bo-yul sẽ đưa tôi đi, vậy nên lưng của chị ta sẽ... không, nghĩ thế này thì hơi kỳ.

Hừm hừm.

Kim Chun-soo thì đang bị thương ở đầu, còn Yang Ha-na thì không đủ tin cậy để giao phó việc này, nên việc Hwang Bo-yul đưa tôi đi cũng không có gì lạ.

Han Seo-ri thì phải ở lại quản lý nơi này nên không thể đi được.

Nghĩ lại thì việc Hwang Bo-yul ở lại đây đúng là một nước đi thiên tài của Kim Chun-soo.

...Nhưng đối với tôi thì có chút khó xử.

Dù chị ta là một chị đại xinh đẹp, nhưng chúng tôi cũng chỉ mới gặp nhau chưa lâu, hơn nữa... ánh mắt chị ta nhìn tôi cứ sao sao ấy.

Không phải chị ta có ham muốn kỳ quặc gì với tôi, mà là chị ta nhìn tôi bằng một ánh mắt không thể diễn tả bằng lời, khiến tôi thấy hơi khổ sở.

Nhìn vào gương thì tôi cũng thấy việc bị nhìn bằng ánh mắt đó là điều hiển nhiên thôi. Cứ cho là Kim Chun-soo hay Han Seo-ri bình thường đi, thì Yang Ha-na mới là đứa kỳ lạ.

...Liệu có ổn không nhỉ?

Nhớ lại khoảng thời gian ở đầm lầy lần trước, có lẽ chúng tôi sẽ phải ở riêng với nhau khá lâu đấy.

Tôi ghét mấy chuyện này lắm...

Dù sao thì giờ cũng chẳng yêu đương gì được nữa, có mấy cái sự kiện này thì cũng để làm gì đâu.

Trong lúc tôi đang lầm bầm than vãn và cân nhắc số lượng jelly cũng như thời điểm xuất phát, một phương án giúp giải quyết một trong những nỗi lo của tôi đã xuất hiện.

[Có vẻ như ngài đang có điều gì phiền muộn nhỉ.]

Hiếm khi thấy gã cầu chủ động bắt chuyện với tôi trước. Một kẻ vốn im hơi lặng tiếng nếu tôi không hỏi, nay lại chủ động tiến đến khiến tôi thấy hơi lạ lẫm.

Nếu nó đến báo cáo thì chắc chắn là có việc hệ trọng, nhưng hiện tại... đâu có chuyện gì đặc biệt.

Có lẽ... nó đã bị ảnh hưởng bởi Yang Ha-na chăng? Dạo này tôi thấy Yang Ha-na ngày nào cũng lau chùi thân thể cho gã cầu... Có khi cái tính nói không ngừng nghỉ của cô nàng đã lây sang nó rồi cũng nên?

...Vì nó là máy móc nên tôi không thể khẳng định chắc chắn, nhưng rõ ràng là cô nàng đang gây ra một sự ảnh hưởng nào đó.

Dù sao thì.

[Nếu là chuyện ra ngoài, tôi nghĩ mình có thể giúp ích được cho ngài đấy.]

Nói đoạn, gã cầu lấy ra một chiếc flycam đang ẩn nấp ở đâu đó rồi bắt đầu lắp ráp thứ gì đó một cách nhanh chóng. Chính xác hơn thì cảm giác như nó đang gom các linh kiện rải rác ở khắp nơi lại với nhau.

Dưới sự giám sát của một Hwang Bo-yul đầy nghi hoặc và một Han Seo-ri đầy tò mò, thứ được tạo ra là...

Một con rắn thép mini.

[Với thứ này, ngài có thể di chuyển lặng lẽ đến tận biên giới.]

Có... lãng mạn đấy!

Dù không có pháo đài bay tàng hình trên trời, nhưng con rắn thép đào đất thì có thật.

Nghĩ lại thì, xét theo hình dáng ban đầu của gã cầu, việc tôi không nhờ vả nó sớm hơn mới là chuyện lạ.

Dù việc nó tự mình đề xuất trước khiến tôi hơi ngỡ ngàng, nhưng trước mắt thì có giải pháp là tốt rồi.

Điểm thú vị là gã cầu chắc chắn biết nói tiếng Hàn, nhưng nó lại cố tình dùng thứ ngôn ngữ kỳ lạ như trước đây.

Có phải vì có Yang Ha-na đang mắt sáng rỡ đứng bên cạnh không nhỉ?

Tôi không rõ lý do, nhưng tại sao tôi lại chẳng muốn đào sâu tìm hiểu làm gì nhỉ?

Có lẽ là vì ngay cả Han Seo-ri cũng không thắc mắc chăng.

Gác chuyện đó sang một bên, nhờ có gã cầu mà việc chuẩn bị ra ngoài đã hoàn tất. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, tôi và Hwang Bo-yul cùng bước lên con rắn thép.

Tuy không có ghế ngồi thoải mái hay cửa sổ để ngắm cảnh bên ngoài, nhưng con rắn thép đào đất này cũng đủ để thỏa mãn niềm lãng mạn của tôi rồi.

...Tất nhiên, có lẽ vì nó được thiết kế theo kích cỡ của tôi nên Hwang Bo-yul trông có vẻ hơi khó chịu, nhưng biết sao được.

Cơ thể của Hwang Bo-yul khi phải ép sát vào tôi đúng là không đùa được đâu.

Khụ khụ.

"Đi đường cẩn thận nhé."

"Thấy hơi có lỗi với cậu quá."

"Em sẽ làm sẵn mấy bộ đồ thật đẹp đợi chị về nha!"

Không, cái cuối cùng thì không cần đâu.

Thế là tôi và Hwang Bo-yul, dưới sự tiễn đưa của Han Seo-ri, Kim Chun-soo, Yang Ha-na và lũ jelly, đã bước lên con rắn thép.

Và bắt đầu hành trình bơi xuyên lòng đất.

Lúc đầu tôi cứ lo tiếng ồn sẽ quá lớn, nhưng con rắn thép thu nhỏ này lại vô cùng yên tĩnh, khác hẳn với con mà tôi thấy lần đầu.

Nếu có một vấn đề duy nhất.

Thì đó là những rung động khi đào đất được truyền đến một cách trực tiếp, khiến cơ thể tôi cứ dập dềnh liên tục.

Chính vì thế, việc khối jelly cứ cọ xát vào người Hwang Bo-yul khiến tôi thấy hơi ngại. Bản thân chị ta có vẻ không bận tâm lắm, nhưng tôi thì có.

Ngoại trừ chuyện đó ra, việc di chuyển trong lòng đất hóa ra lại nhàm chán hơn tôi tưởng. Như đã nói, tôi không thể nhìn thấy bên ngoài, thậm chí chẳng có lấy một dấu hiệu nào cho biết còn bao lâu nữa thì đến đích.

Nó chỉ đơn giản là... một toa xe tối giản. Chẳng có cần điều khiển hay màn hình nào để thỏa mãn thêm niềm lãng mạn của tôi cả.

Bên trong con rắn thép tối om, chỉ có ánh sáng từ thiết bị của Hwang Bo-yul là tỏa sáng cô độc.

Di chuyển bằng con rắn thép thế này, tôi lại nghĩ hay là cứ mang gã cầu theo nhỉ.

Nhưng... có vẻ như nó không muốn rời khỏi cơ sở này cho lắm nên tôi đã từ bỏ ý định đó. Thực tế thì chỉ cần nó làm được như hiện tại là đã hoàn thành tốt vai trò của mình rồi.

Chẳng bù cho lũ jelly kia.

Chúng tôi đã đi trong lòng đất được bao lâu rồi nhỉ?

Cảm giác tiến về phía trước đột ngột thay đổi, tôi bắt đầu cảm nhận được cơ thể mình đang vút lên cao.

Cảm giác giống hệt như đang ngồi trong một chiếc thang máy chạy với tốc độ cao vậy.

Và chẳng bao lâu sau, tôi và Hwang Bo-yul đã có thể nhìn thấy ánh mặt trời.

Vì xung quanh không có ai nên tôi đang định tận hưởng ánh nắng sau bao ngày xa cách, thì.

"Đi thôi."

Tôi lại phải chui vào một thứ khác cũng kém sang không kém. Nếu lần trước là một chiếc hộp có kích thước quen thuộc.

Thì lần này.

Là một chiếc hộp trông giống như một chiếc vali có bánh xe.

...Cứ như đang đi buôn người vậy.

Tôi lại bị nhốt trong bóng tối và suy nghĩ một cách đầy mất hình tượng.

Liệu sẽ có ngày tôi có thể đường đường chính chính đi lại dưới ánh mặt trời không nhỉ?

...Cá nhân tôi thì rất mong ngày đó sẽ đến.

Nhưng nếu ngày đó thực sự đến... tôi nghĩ thế giới mà tôi biết có lẽ sẽ thay đổi rất nhiều.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!