Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 037-Tò mò hại thân

037-Tò mò hại thân

Tò mò hại thân

Sủi bọt, sủi bọt.

Tôi vừa sủi bọt khí trong thân hình jelly, vừa quan sát thứ đang hiện ra trước mắt.

Một cảnh tượng khiến tôi không tự chủ được mà nghiêng đầu thắc mắc.

Cái gì kia nhỉ?

Thứ đang lọt vào tầm mắt tôi là một bức tượng được điêu khắc cực kỳ tinh xảo.

Mà... tôi cũng không chắc có nên gọi nó là tượng hay không. Bởi lẽ, tôi chẳng tài nào đoán nổi cái chất liệu nhẵn mịn kia là gì.

Bảo là đá thì nó lại lấp lánh, bảo là kim loại thì kết cấu trông lại giống đá.

Tạm gác chuyện chất liệu sang một bên, tôi thấy lạ là tại sao một vật như thế này lại xuất hiện ở nơi đây.

Tôi từng xem ảnh chụp những bức tượng do Michelangelo điêu khắc, nhưng có vẻ ngay cả chúng cũng sẽ trở nên lu mờ trước vẻ đẹp của bức tượng này.

...Tất nhiên, những bức tượng kia còn mang giá trị vượt xa vẻ đẹp thuần túy, nên thật khó để trả lời cái nào ưu việt hơn.

Dù sao thì.

Đây là một bức tượng đẹp đến mức khiến tôi phải ngẩn ngơ ngắm nhìn ngay cả trong tình cảnh này.

Điểm đặc biệt là đôi cánh mọc ra từ xương bả vai nhẵn nhụi được chạm khắc tỉ mỉ đến mức cảm giác như có cả sự mềm mại của lông vũ, dù nó chỉ là một bức tượng.

Nó khiến tôi tự hỏi liệu đây có phải là hình hài của một thiên thần hay không, đồng thời mang lại cảm giác như thể nó có thể vỗ cánh bay đi bất cứ lúc nào.

Càng nhìn chằm chằm, tôi lại càng thấy có chút tự mãn.

Vì tôi cảm thấy mình cũng là một thứ gì đó... vĩ đại đến nhường kia.

...Ừm, chắc chắn là tôi điên thật rồi.

Hèm hèm.

Sau khi lấy lại tinh thần và sủi bọt một hồi, tôi lại tập trung tầm nhìn vào túi tri thức nằm trên đầu.

Cái đầu tù của túi tri thức đang chỉ thẳng về phía bức tượng tuyệt đẹp kia.

?

Sao lại thế này nhỉ?

Tôi thử ngọ nguậy di chuyển xem sao, nhưng túi tri thức vẫn cứ đờ ra, chỉ cố định về hướng bức tượng không chút lay chuyển.

Cảm thấy hơi bực mình, tôi dùng tay nắm lấy xoay đi chỗ khác, nhưng nó lại vút một cái quay trở lại. Cứ như một đứa trẻ nằm ăn vạ giữa trung tâm thương mại, đòi bằng được món đồ mình thích vậy.

Khổ nỗi tôi đâu có mang nó theo được, thật là nan giải.

Thế nhưng nếu cứ thế đi qua thì lòng lại thấy bứt rứt không yên.

Nghĩa là... cái sự tò mò đáng nguyền rủa đã biến tôi thành cái thân xác này lại đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Nếu không làm gì, có lẽ cả đời này tôi sẽ cứ nhớ mãi về khoảnh khắc này mất. Thế nên, tôi quyết định quan sát bên trong một chút để thử tiếp cận bức tượng.

Tôi nghĩ bụng, chắc túi tri thức chỉ cần chạm vào một lát là sẽ thỏa mãn thôi.

Nhưng khác với căn phòng của tôi, ở đây xuất hiện thứ trông giống như camera giám sát.

Dù có tò mò đến mấy, tôi cũng không phải kẻ ngu ngốc đến mức không phân biệt được thứ gì là nguy hiểm.

Nếu biết trước sẽ trở thành cái dạng này, chắc chắn lúc đó tôi đã cẩn thận hơn rồi.

Dù thấy hơi có lỗi với túi tri thức, nhưng ngay khi tôi định bỏ cuộc.

Nếu mình nhổ chất dịch ra... liệu có che được nó không nhỉ?

Ý nghĩ đó chợt lóe lên.

Giống như một đơn vị quân trong mấy trò chơi cũ, tôi chỉ cần nhổ chất dịch xoẹt một cái là xong.

Tất nhiên đơn vị đó bắn ra gai xương chứ không phải nước bọt, nhưng trong mắt tôi nó trông giống nước bọt thì biết làm sao giờ.

Dù sao thì.

Kế hoạch đã định: nhổ chất dịch để câu giờ, sau đó vào xem. Xong xuôi là chuồn thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại.

Chẳng biết nhìn gần thì có gì khác biệt không, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là cứ thế đi qua chứ nhỉ?

Người ta bảo tò mò hại chết mèo, nhưng tôi là jelly nên chắc không sao đâu.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi bằng cách nhai nhóp nhép khối jelly, tôi hình dung ra cảnh mình đang nhổ hạt dưa.

Đã đến lúc sử dụng cái miệng vốn chỉ tồn tại cho có hình thức này rồi.

Chuẩn bị nào.

Phì!

Thật may là tôi đã thành công ngay từ lần đầu.

Đúng như tôi nghĩ, khối jelly bắn ra phắt một cái y hệt đơn vị quân trong game.

Thế nhưng.

...Tôi đâu có mượn nó giống cả uy lực đến mức này.

Tôi cứ tưởng nó sẽ dính vào ống kính rồi chảy xuống từ từ, ai dè cái camera trúng đòn của tôi quay ngoắt luôn sang hướng khác.

Nhìn đống jelly dính nhem nhuốc trên đó... cảm giác thật khó tả.

Haiz, có bao giờ chuyện tôi làm lại đi đúng theo kế hoạch đâu?

Nếu mà đúng thì tôi đã chẳng ở đây rồi.

Đã đâm lao thì phải theo lao, tốt nhất là kiểm tra nhanh rồi leo lên lại thôi.

Thấy Dae-sik-i có vẻ không mấy quan tâm, tôi nhanh chóng leo xuống và tiến lại gần bức tượng.

Nhìn gần mới thấy nó còn đẹp hơn nữa.

Một sự sống động đến mức cảm giác như nó thực sự đang sống và cử động.

Nếu có một nhà sưu tầm nào đó ở đây, chắc chắn họ sẽ sẵn sàng bỏ ra ngàn vàng để sở hữu bức tượng này.

Tuy nhiên, tôi không quên tình cảnh của mình, nên đã nhanh chóng kiểm tra túi tri thức.

Cái gã đó vẫn chỉa cái đầu tù về phía bức tượng.

Chẳng có phản ứng gì đặc biệt cả.

...Thế là muốn tôi làm gì đây?

Thôi bỏ đi.

Thế này là tôi đã làm hết sức vì cái túi tri thức... hay nói cách khác là vì sự tò mò của mình rồi. Cứ nghĩ đến đôi mắt tham lam đó là khối jelly của tôi lại thấy rùng mình.

Thế là tôi lại bám lên tường, chui vào trong lỗ thông hơi.

Trong lúc đó, tôi thoáng thấy những đường chỉ mảnh kỳ lạ trên bức tượng, nhưng vì thực sự không còn thời gian nữa nên tôi cùng Dae-sik-i di chuyển tiếp vào sâu trong đường ống.

Bò trườn trong lỗ thông hơi tối tăm, những chuyện về bức tượng cũng nhanh chóng tan biến khỏi tâm trí tôi.

*

*

*

*

Trong một căn phòng tối, một người đàn ông và một người phụ nữ đang ngồi đó.

Người đàn ông nhắm mắt, bóp trán vẻ mệt mỏi, còn người phụ nữ thì dán mắt vào màn hình với đôi mắt đỏ hoe vì khô khốc.

Trên màn hình hiển thị bức tượng tuyệt đẹp mang hình dáng một thiên thần.

Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào bức tượng, dùng khăn giấy ướt chấm nhẹ quanh mắt rồi nói, tầm mắt vẫn không rời khỏi màn hình.

"Sắp đến giờ đổi ca chưa nhỉ...?"

Trước giọng điệu đầy vẻ nhõng nhẽo của cô, người đàn ông trầm giọng đáp lại.

"Chuông báo vẫn chưa reo mà."

"Ài, có mấy phút bạc chứ mấy, đổi cho tôi một chút không được à? Anh không biết ga lăng là gì hả? Ga lăng ấy?"

"Thời đại nam nữ bình đẳng rồi, cô đang nói cái gì thế?"

"Hà..."

Người phụ nữ thở dài thườn thượt.

Tại sao cái thứ kia lại cứ phải rơi đúng vào ca trực của cô cơ chứ? Trong bao nhiêu ngày, sao lại cứ phải là hôm nay?

Vốn đã lo lắng cho làn da đang khô nẻ vì mệt mỏi, cô lầm bầm với vẻ mặt bất mãn.

"Cái đó bao giờ mới được bán đi đây?"

"Cô không biết thì làm sao tôi biết được? Mà cái thứ đó thì ai thèm mua cơ chứ? Để duy trì nó như thế này là phải vắt kiệt sức người đấy."

Trước lời lẩm bẩm của người đàn ông, người phụ nữ bật cười khúc khích.

"Mấy người mua thứ đó chắc gì đã quan tâm đến chuyện ấy? Với lại đâu phải cứ không nhìn là nó sẽ cử động đâu?"

"...Cũng đúng. Mà thôi, ai lo cho ai cơ chứ."

Nếu giá bán của nó mà rớt xuống cho mình dù chỉ một mẩu bằng cái gỉ mũi thôi thì mình đã chẳng phải suy nghĩ thế này.

Trong lúc người đàn ông đang thầm than vãn, tiếng chuông báo từ chiếc điện thoại trong túi anh vang lên.

"Đổi ca mau đi."

"Biết rồi. Đừng có giục."

Người đàn ông đang nhắm mắt khẽ chớp mắt để làm quen với ánh sáng. Dù vẫn cảm thấy mỏi nhừ, nhưng vì thời gian đến lúc bàn giao hoàn toàn vẫn còn khá dài nên anh chỉ biết thở dài.

Ngay khi người đàn ông định đổi vị trí với người phụ nữ.

"Ơ?"

Tiếng kêu thất thanh đột ngột của người phụ nữ khiến anh cảm thấy bất an.

Vội vàng nhìn lên màn hình, người đàn ông nhận ra có điều gì đó không ổn với khung hình đáng lẽ phải đang chiếu bức tượng.

"Gì thế? Sao lại thế này?"

"T-tôi không biết, tự nhiên nó bị vậy đấy?"

"A, chết tiệt..."

Màn hình đáng lẽ phải chiếu bức tượng giờ đây đầy rẫy những vết nhiễu như thể bị hư hại. Màn hình xanh lè, có vẻ như nó đã hỏng nặng rồi.

"Điên mất thôi. Đi xem thử đi."

"Hà..."

Người đàn ông linh cảm có chuyện chẳng lành, nhưng không thể không đi kiểm tra, nên anh vội vàng thúc giục đồng nghiệp.

Rời khỏi phòng, hai người bước đi dọc hành lang với ánh đèn mờ ảo.

'Lúc nào mình cũng nghĩ...'

Rằng sớm muộn gì cũng có chuyện xảy ra cho mà xem.

Nhưng một kẻ thấp cổ bé họng như anh thì nói ra có ích gì chứ? Ngoài việc nhận đồng lương ít ỏi đều đặn rồi ngậm miệng lại thì anh chẳng thể làm được gì khác.

Người đàn ông đang nheo mắt chợt bật cười trước giọng nói của người phụ nữ bên cạnh.

"Dù sao ra ngoài thế này cũng thấy đỡ hơn hẳn đấy."

"...Cô đúng là vô tư thật đấy, ghen tị thật."

"Gì cơ?"

"Không có gì."

Chẳng hiểu sao cô ấy lại vào đây làm việc nữa.

Khác với một kẻ không tìm nổi một công việc tử tế như mình, anh nghĩ người phụ nữ này không phải hạng người sẽ trôi dạt vào cái nơi như thế này, nên lòng bỗng thấy chút cay đắng.

Mà, với mình thì... cũng tốt thôi.

Trong lúc anh đang mải suy nghĩ vẩn vơ, hai người đã đứng trước căn phòng mà họ vừa giám sát qua màn hình lúc nãy.

Đứng trước cửa, cả hai căng thẳng nuốt nước bọt cái ực.

Người đàn ông lo lắng dặn dò người phụ nữ.

"Này."

"Gì?"

"Nếu định chớp mắt thì phải bảo tôi một tiếng rồi hãy chớp đấy."

"Lo cho anh trước đi."

"Khục khục... được thôi."

Đúng là cái đồ không biết điều, người ta lo cho mà cứ thích vặn vẹo.

Nắm lấy tay nắm cửa, người đàn ông chớp mắt liên tục vài lần cho mắt đỡ khô như để chuẩn bị trước, sau đó.

Anh cẩn thận mở khóa và từ từ đẩy cửa ra.

Kít...

Tiếng cọt kẹt vang lên, có vẻ như cánh cửa đã lâu không được tra dầu.

Khi cánh cửa mở toang.

Trước mắt người đàn ông là bức tượng tuyệt đẹp đang đứng đó.

Đáng lẽ phải cảm thán trước dáng vẻ thanh khiết như gột rửa tâm hồn ấy, nhưng người đàn ông lại cảm thấy sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.

...Có lẽ đó là điều hiển nhiên.

Bởi lẽ bức tượng vốn dĩ phải ở chính giữa phòng, giờ đây lại như thể đã tiến sát đến tận cửa.

'Biết thế này mình đã...'

Gọi thêm người rồi.

Vì không muốn mất đi khoảng thời gian riêng tư với người phụ nữ nên anh đã không gọi ai, giờ đây anh thấy hơi hối hận. Nhưng anh nhanh chóng xốc lại tinh thần, hắng giọng một tiếng rồi lên tiếng.

"...Này."

Anh gọi người phụ nữ đáng lẽ đang đứng sau lưng mình.

"J-Jung-hee?"

Nhưng chẳng hiểu sao, người phụ nữ không hề đáp lại.

Sống lưng lạnh toát, người đàn ông đặt tay lên chốt cửa định đóng lại, rồi từ từ di chuyển. Đôi mắt đỏ ngầu vì căng thẳng mở trừng trừng.

Ngay khoảnh khắc đó.

Chớp.

Ánh đèn chớp tắt.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, người đàn ông đang mở trừng mắt chợt nhận ra bức tượng đã tiến thêm một bước về phía trước.

Bức tượng dùng thân mình chặn cửa lại để nó không thể đóng được.

'Mẹ kiếp, bọn họ bảo trì kiểu gì thế này?'

Phải bình tĩnh.

Người đàn ông vừa nhìn chằm chằm vào bức tượng vừa chậm rãi lùi lại.

Bức tượng xinh đẹp nhìn người đàn ông với khuôn mặt nhân từ.

Cảm nhận được nỗi rùng mình chạy dọc sống lưng, anh không rời mắt khỏi bức tượng, chậm rãi... chậm rãi lùi bước.

Khi đã giãn ra được một khoảng cách nhất định, người đàn ông vẫn tiếp tục dán mắt vào bức tượng, tay quờ quạng bên hông.

Vì người phụ nữ đi cùng đã biến mất, và điểm đặc biệt vốn bị giam giữ đang bước ra ngoài cửa.

Anh nghĩ mình phải báo cáo ngay lập tức.

Bàn tay đẫm mồ hôi lạnh quờ quạng bên hông, anh run rẩy cầm lấy máy liên lạc và bật nguồn.

"Ở-ở đây là-"

Chớp.

Ánh đèn lại chớp tắt một lần nữa.

"H-hức!?"

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Bức tượng đã lao về phía người đàn ông.

Một tốc độ không thể hiểu nổi theo lẽ thường.

Trong tai người đàn ông đang thở dốc vang lên giọng nói lẫn tiếng nhiễu sóng.

Gì thế? Sao gọi rồi lại im re vậy?

...Phải rồi.

Chỉ cần cầm cự thêm một chút nữa thôi.

Người đàn ông chậm rãi lùi bước, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bức tượng.

Rồi anh nói vào máy liên lạc.

"V-vật thể bị giam giữ... đã thoát ra ngoài. Y-yêu cầu hỗ trợ."

A, chết tiệt, có mỗi việc cỏn con đó cũng không làm xong... Tôi tới ngay đây, ráng mà chịu đựng đi.

...Khốn thật chứ.

Nhưng dù sao nghe bảo sắp tới rồi cũng thấy nhẹ lòng.

Chỉ cần đèn không tắt cho đến khi mình lùi xa thêm chút nữa-

Xè xè.

Cùng với một tiếng nổ nhỏ của thứ gì đó.

"Ơ?"

Bóng tối đen kịt ập đến.

Rắc.

Rắc, rắc, khục!

Rắc!

Trong bóng tối, tiếng thứ gì đó bị nghiền nát vang lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!