Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 036-Không đáng để bận tâm

036-Không đáng để bận tâm

Không đáng để bận tâm

Chuyến di chuyển chán ngắt... mãi vẫn chẳng có dấu hiệu kết thúc.

Nó dài hơn nhiều so với lúc đi từ chỗ mấy hộp đồ ăn đóng hộp đến nơi ở hiện tại.

Ban đầu, tôi còn hăng hái vỗ bành bạch vào khối thạch của mình, quyết tâm ghi nhớ đường đi, nhưng ý chí ấy chẳng trụ được bao lâu đã tan thành mây khói.

Lượng thông tin quá lớn để một khối thạch nhỏ bé có thể tiếp nhận.

...Không biết nếu còn ở trong cơ thể cũ thì tôi có nhớ nổi không, nhưng giờ chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa, cứ coi như là một "cái chết vinh quang" đi.

Sống trong nhung lụa, được dâng tận miệng bao nhiêu vật phẩm... à không, quà cáp, khiến ý muốn trở lại làm người của tôi vơi đi đáng kể.

Đang lúc nghĩ bụng hay là cứ sống thế này cũng tốt, thì lại bị bắt cóc thế này, cảm giác thật là... khó tả.

Dù sao thì, khi đang lắc lư khối thạch để chuyển đến một nơi khác, tôi chợt nghĩ có lẽ số mệnh mình đã định sẵn cái nghiệp long đong lận đận rồi.

Hồi còn là người, thay vì ru rú trong nhà, tôi cũng toàn đi đây đi đó kiếm tìm những thứ thú vị đấy thôi.

...Thế nên dù có thành ra thế này mà vẫn phải phiêu bạt, thì dù trước đây chẳng bao giờ tin vào bói toán... tôi cũng thấy hình như nó có thật.

Dù mang thân xác này nhưng tôi vẫn cảm thấy mình là chính mình, điều đó cũng tốt.

Nhưng lần này, linh cảm của tôi không được hay cho lắm.

Bị bắt cóc bởi những kẻ tương tự thì tôi đã trải qua rồi, và giờ trong lòng còn có cả Dae-sik-i bầu bạn cho đỡ cô đơn, lẽ ra tình hình phải khả quan hơn chứ.

Nhắc mới nhớ... cái sợi tóc ngốc nghếch... à không, túi tri thức vốn vẫn vểnh lên nãy giờ, bỗng rũ rượi xuống, ngọ nguậy một cách yếu ớt.

Có lẽ là tại cái này.

Tôi vẫn chưa tìm ra những thay đổi sau khi tiêu hóa bức tượng Jangseung... nhưng biết đâu đây chính là câu trả lời?

Dĩ nhiên, chính xác nó là cái gì thì tôi cũng chịu.

Theo tôi đoán, có lẽ đây là năng lực cảm nhận mối đe dọa?

Nó đã vểnh lên trước khi gã khả nghi kia bước vào, nên suy đoán này nghe cũng hợp lý.

Nói ra thì thấy hơi kỳ quặc vì cảm giác mình đã hoàn toàn thoát ly khỏi giống loài con người, nhưng sự thật là tôi thấy cũng khá vui.

Người ta chẳng bảo từ bỏ là thấy nhẹ lòng đó sao.

Khi ý định trở lại làm người mờ nhạt đi, tôi bắt đầu tận hưởng cơ thể này.

...Cũng có thể do xung quanh tối om nên tôi mới hay nghĩ quẩn chăng.

Mà này.

Liệu Dae-sik-i có ổn không nhỉ?

Đến cả tôi còn thấy khó khăn khi cử động khối thạch, thì cái đứa đang bị vùi xác trong con búp bê kia chắc còn khổ sở hơn nhiều. Không biết có phải do vừa trải qua chuyện tồi tệ không mà trông nó cứ thay đổi thế nào ấy.

Thậm chí tôi còn nảy ra thắc mắc liệu nó có đang đồng hóa với ngoại hình của con búp bê luôn không nữa.

Mà cũng phải, từ lúc chui ra ngoài nó chỉ toàn nhìn thấy con búp bê, nên chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên.

Nếu nó mà học theo tôi thì đã không hành động như thế rồi.

Trong lúc đó, tôi cảm nhận được không khí xung quanh bắt đầu thay đổi chút ít.

Nếu nãy giờ là ở ngoài trời, thì giờ có vẻ như đã vào trong một tòa nhà nào đó.

Nếu ai hỏi làm sao tôi phân biệt được, tôi sẽ trả lời là vì tôi làm được thế thôi.

Biết giải thích thế nào về cái cảm giác mang tính bản năng đây?

Nó giống như việc bạn hỏi làm sao để khiến tim mình đập vậy.

Dù sao thì.

Tôi nghe thấy tiếng lầm bầm ở một khoảng cách khá gần.

Dù không nghe rõ họ nói gì, nhưng có vẻ đây không phải là hành động của một kẻ đơn độc.

Đúng lúc đó.

Tấm vải che hơi vén lên, một con mắt hiện ra trong bóng tối.

Vừa nhìn thấy nó, khối thạch của tôi run rẩy bần bật.

Đó là một ánh mắt đầy rẫy sự tham lam và tởm lợm... loại ánh mắt mà tôi chưa từng phải nhận trong đời.

Hồi còn là người, tôi không có ký ức nào về việc bị nhìn như thế, nên cảm thấy rất hoang mang.

Bị một đôi mắt chứa đựng sự tham tàn như vậy hướng về phía mình, tôi thấy nổi hết cả da gà. Hắn ta có coi tôi là con người không-

À, giờ tôi đâu còn là người nữa.

Nhưng mà, dù thế nào đi nữa thì thế này cũng quá đáng lắm chứ?

Tôi bắt đầu thấy nhớ những ánh mắt của những kẻ từng dâng lễ vật cho mình. Thậm chí tôi còn thấy thà bị nhìn bằng ánh mắt như nhìn một thứ không thể dung thứ còn dễ chịu hơn.

Đôi mắt mang lại cảm giác quen thuộc kỳ lạ đó có vẻ đã hài lòng với hình dáng của tôi, hắn nhanh chóng hạ tấm vải xuống rồi biến mất.

Tôi cảm nhận được khối thạch đang căng cứng của mình dần giãn ra.

Dù chính tôi cũng từng là con người, nhưng phải nói thật là.

...Đúng là con người vẫn là đáng sợ nhất.

Khi tấm vải đóng lại, tiếng lầm bầm lại vang lên, rồi khối thạch lại bắt đầu dập dềnh, có vẻ như họ lại bắt đầu di chuyển.

Dù khối thạch đã thả lỏng, nhưng nếu tôi còn trái tim, chắc hẳn nó đang đập loạn nhịp lắm.

Nghĩa là tôi vẫn chưa thực sự bình tĩnh lại.

Đang lúc cuộn tròn người lại như thế, bỗng nhiên tôi có cảm giác như trời đất đảo lộn, cả cơ thể bị đổ ụp ra ngoài.

Bộp!

Một tiếng động vang lên, rồi tiếng một người phụ nữ lọt vào tai.

"Hử? Sao lại có con búp bê ở đây?"

Nhưng giọng nói ấy không kéo dài thêm. Người phụ nữ đó, không biết có phải đổ tôi ra để kiểm tra xem tôi có ổn không hay không, đã nhanh chóng nhét tôi vào một dụng cụ kỳ lạ khác.

Tôi đang co rúm người lại thì lập tức bị hút tuột vào trong.

...Nhưng Dae-sik-i trong con búp bê thì bị bỏ lại bên ngoài.

Bỗng chốc lâm vào cảnh ly tán, tôi thấy hơi bất an khi con búp bê trong lòng biến mất.

Hên hay xui không biết, nhưng người phụ nữ nhìn luân phiên giữa tôi và con búp bê rồi nở một nụ cười hài lòng. Cô ta đặt con búp bê lên trên đầu tôi, tức là lên trên cái thứ đang nhốt tôi, rồi thong dong bước ra ngoài.

Vì Dae-sik-i không cử động... nên chắc cô ta tưởng đó chỉ là sở thích của tôi thôi.

Nghĩ vậy thì hơi xấu hổ thật, nhưng may mà không chỉ có mỗi cảm giác xấu hổ.

Thứ nhất là Dae-sik-i đang ở bên ngoài.

Thứ hai là người phụ nữ đó có vẻ không biết đến sự tồn tại của Dae-sik-i (đang ở trong Alice).

Thế nên, trước hết vì cái thứ che đậy chiếc hộp nhốt mình đã biến mất, tôi quyết định sẽ quan sát xung quanh một cách bình tĩnh... nói là bình tĩnh chứ khối thạch vẫn đang run cầm cập đây, nhưng dù sao thì cũng phải quan sát đã.

Cái vạt váy của Dae-sik-i... à không, của Alice che khuất tầm nhìn phía trên có hơi vướng víu một chút, nhưng cũng không phải vấn đề gì quá lớn.

Và rồi, cảnh tượng đập vào mắt tôi là....

Phải nói sao nhỉ.

Nó khá giống với nơi tôi từng ở, nhưng cơ sở vật chất trông cùi bắp một cách kỳ lạ.

Khác xa với cái không gian sạch sẽ đến mức gây ám ảnh kia. Cứ như là sự khác biệt giữa khách sạn cao cấp và một cái nhà nghỉ rẻ tiền trong góc phố vậy.

Chỉ được cái dọn dẹp cơ bản, thế thôi.

Thế này thì cái phòng hồi tôi còn là người ở còn xịn hơn.

Trông nó cứ vàng vàng bẩn bẩn thế nào ấy.

Đúng là lũ này chẳng ra gì mà.

Mà chuyện đó tính sau.

Giờ... phải làm gì đây.

Nhìn cái nơi tồi tàn mà chúng đưa tôi đến, có vẻ đây không phải cùng một hội với nhóm của Han Seo-ri, những người đầu tiên đến đón tôi. Việc họ không biết Dae-sik-i đã chui vào Alice càng làm tăng khả năng đó.

Nếu cuộc sống ở đây không đến nỗi nào... thì có lẽ tôi cũng chẳng buồn nghĩ đến chuyện quay về đâu, nhưng mà....

Chà.

Cứ nhìn cơ sở vật chất và cái ánh mắt tham lam lúc nãy là đủ hiểu.

Tốt nhất là nên chuồn khỏi đây thôi.

Tôi lại quan sát xung quanh một lần nữa.

Và rồi tôi cảm thấy hơi thắc mắc. Nếu là tôi, tôi sẽ lắp camera để giám sát một thứ như mình... nhưng chẳng thấy cái nào như thế cả.

Mà thôi, chẳng phải việc của tôi.

Với tôi thì đó là chuyện tốt.

Ở đây có nhiều lối thoát hơn hẳn cái nơi tôi ở lúc trước.

Sau khi hạ quyết tâm, tôi vỗ vỗ vào mông của Dae-sik-i đang ngồi ngây ra trên tầm mắt mình. Chính xác thì chắc là vỗ vào nắp của cái thứ gì đó.

Sau vài lần chạm nhẹ, Dae-sik-i leo xuống sàn, hướng cái lỗ khuy áo về phía tôi.

Cứ như thể nó đang nhìn tôi vậy.

...Nếu bảo tôi cảm nhận được một cảm xúc kỳ lạ nào đó từ cái lỗ khuy áo kia thì có quá lời không nhỉ?

Dù sao thì.

Khi tôi nhìn nó bằng ánh mắt cầu cứu kiểu "lôi ta ra với", nó chỉ đứng trân trân nhìn tôi.

Hơi... lâu một chút.

Rồi như thể lúc đó mới hiểu ra, nó lững thững tiến lại gần và lật nhào cái thứ đang nhốt tôi lại.

Tuy không mở ra hoàn toàn nhưng đã có một kẽ hở để chui ra, thế là tôi bắt đầu bò trườn ra ngoài như một khối thạch thực thụ.

Và rồi... sau khi đã thò được khoảng nửa thân trên ra ngoài.

Tôi rưng rưng nước mắt... à không, rưng rưng thạch. Tôi dùng tay đóng nắp hộp lại, tự cắt đứt nửa thân dưới của mình.

Chẳng còn cách nào khác.

Chẳng biết lúc nào họ sẽ vào kiểm tra, nên phải để lại thứ gì đó tương tự ở bên trong chứ.

Sau khi thoát ra, tầm nhìn của tôi thấp đi một chút.

...Tôi chợt thấy sợ vì hình như mình đã cắt bỏ quá nhiều, nhưng nếu không lấp đầy chừng đó thì chắc chắn sẽ bị lộ.

Ra được bên ngoài, tôi dựng thẳng cái hộp quái dị kia lên rồi khóa lại cẩn thận.

Đoạn, tôi vẫy tay ra hiệu cho Dae-sik-i đang đứng ngây ra đó.

Ừm... đại loại là tôi khua tay bảo nó mau chui ra khỏi đó đi, không hiểu sao nó lại hiểu được, nó rũ khối thạch xuống rồi chui ra khỏi Alice.

Đang định nhấc Dae-sik-i lên đầu thì tôi cảm thấy túi tri thức lại vểnh lên bần bật.

Nếu xét về phương hướng thì nó đang chỉ về phía bên cạnh tôi... tức là phía bức tường. Hướng về phía bức tường chứ không phải lối vào có người qua lại khiến tôi thấy hơi thắc mắc.

Rốt cuộc tại sao cái này lại cử động nhỉ.

Vì không rõ nguyên do nên trước hết tôi đặt Dae-sik-i lên đầu, rồi nhấc Alice lên....

Đặt nó lên trên cái thứ vừa nhốt mình lúc nãy.

Y hệt như cách người phụ nữ kia đã đặt nó xuống.

Điều đó có nghĩa là.

...Alice sẽ không thể đi cùng chúng tôi được nữa.

Đành chịu thôi.

Tự dưng con búp bê đang ở đó mà biến mất thì lạ quá còn gì. Thế thì công sức tôi cắt bỏ một phần cơ thể để lại coi như đổ sông đổ biển hết.

Dae-sik-i trên đầu có vẻ đã nhận ra cuộc chia ly, nó cứ ngọ nguậy không thôi, tôi đành cố gắng vỗ về nó.

Búp bê ấy mà... sau này mình lại mua cái khác nhé.

Chính tôi khi phải bỏ nó lại cũng thấy lòng dạ bồn chồn sao đó.

Nhưng dù sao thì.

Vì không biết mình có bao nhiêu thời gian nên phải hành động thật nhanh.

Bỏ lại Alice phía sau, tôi và Dae-sik-i leo lên phía lỗ thông hơi mà tôi đã nhắm sẵn từ bên trong.

Lúc đầu tôi còn lo không biết có leo lên nổi không, nhưng khi làm cho cơ thể trở nên dính dính thì việc này còn dễ hơn cả ăn bánh.

Cảm giác cứ như mình là một siêu anh hùng mặc bộ đồ bó màu đỏ vậy.

Vừa lách mình chui vào đường ống thông hơi, bụi bặm đã tràn vào trong cơ thể.

...Đúng là môi trường ở đây chẳng ra làm sao cả.

Muốn quay về quá đi mất.

Đang định cùng Dae-sik-i tiến về phía lối ra.

Thì cái túi tri thức trên đầu lại cứ vểnh lên liên tục.

Lần này... nó không chỉ sang bên cạnh mà chỉ xéo xuống phía dưới.

Nghĩa là... nếu giả định rằng có những căn phòng tương tự như nơi tôi vừa ở xếp thành hàng.

Thì có vẻ như ở phòng bên cạnh đang có thứ gì đó.

...Dù tôi nghĩ chuyện đó thì liên quan quái gì đến mình, nhưng việc túi tri thức cứ phản ứng liên tục khiến tôi không khỏi bận tâm.

Tôi tạm thời cuộn tròn khối thạch lại, chìm vào suy nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!