Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

200-300 - 232-Câu chuyện... ực

232-Câu chuyện... ực

Câu chuyện... ực

Câu chuyện... ực.

Thứ vừa vọt lên từ dưới lòng đất là một sợi dây thừng.

Người đàn ông ngẩn ngơ nhìn nó một hồi, rồi cất thanh kiếm định vung lên xem có gì ăn được không vào bao. Bởi nhìn qua là biết ngay ai đã thả sợi dây này xuống rồi. Nếu lỡ vung thứ hung khí như kiếm ra mà lại không bắt được dây thì đúng là hỏng bét.

...Trước mắt, có vẻ đây đúng là thứ mà anh đang chờ đợi. Vì quanh đây chẳng còn nơi nào khác có thể gửi thứ này tới cả.

Thế nhưng khi sợi dây thừng thực sự lơ lửng trước mắt, anh vẫn không khỏi lo lắng, chẳng biết đây là sợi dây mục nát hay là sợi dây vàng chắc chắn nữa.

Đặc biệt là khi sợi dây đó lại là... một cái quan tài thép chui lên từ lòng đất, nếu không thấy bất an thì mới là lạ.

Lỡ như anh cứ ngỡ đó là dây thừng rồi bám vào, nhưng thực chất lại là một sợi dây mục ruỗng, để rồi cái quan tài thép chở thân xác anh bị chôn vùi dưới lòng đất không bao giờ nổi lên nữa thì sao?

"Khụ."

Tất nhiên, anh cũng ý thức được rằng việc coi thứ mà người ta gửi đến cứu mình là một cái quan tài thép thật là thất lễ. Nhưng ở nơi không có vua chúa thì lời nào mà chẳng nói được? Chỉ cần không lầm bầm ngay trước mặt họ là được chứ gì?

Và nhìn cái thứ đột nhiên vọt lên từ dưới đất kia mà xem... Những suy nghĩ như vậy cứ thế tự nhiên nảy ra trong đầu thôi.

Mặt đất rung chuyển nhẹ như thể có dư chấn. Ngay sau đó, một khối thép đen xì đẩy lùi lớp đất đá mà trồi lên. Trong cái thế giới mà các điểm đặc dị xuất hiện như cơm bữa này, việc anh nghĩ đó là thứ gì đó bò lên từ địa ngục cũng là điều dễ hiểu.

Nỗi bất an của người đàn ông càng tăng lên khi lối vào của cái quan tài thép há rộng ra như một hàm thú. Nhìn vào bên trong tối đen như vực thẳm, anh nuốt nước miếng cái ực, cổ họng khô khốc vì căng thẳng.

Trong lúc anh còn đang do dự, một vài người đi sơ chế thịt đã quay trở lại. Cùng với những tảng thịt đỏ hỏn.

"Anh đứng đó làm gì thế?"

"À."

Thay vì cứ đứng đây phân vân một mình, có lẽ nên hỏi ý kiến mọi người thì hơn. Dù sao ở đây đâu phải chỉ có mình anh.

Người đàn ông thầm gật đầu, gương mặt hơi biến sắc rồi quay người lại. Anh vẫy tay ra hiệu cho người vừa mang tảng thịt đỏ về và cất tiếng.

"À, không có gì, tôi muốn anh xem giúp cái này một chút..."

"Dạ?"

Nghe anh gọi, người kia nghiêng đầu rồi chớp mắt. Sau đó, anh ta nhìn người đàn ông với vẻ mặt đầy thương cảm và khẽ đáp lại.

"Cái đó... chẳng có gì ở đó cả mà."

"...Hửm?"

Nghe câu trả lời, người đàn ông chớp mắt kinh ngạc rồi vội vàng quay phắt lại. Cái quan tài thép vừa mới há miệng rộng hoác khi nãy đã biến mất không để lại dấu vết, cứ như thể nó chưa từng tồn tại.

Anh thử dẫm lên chỗ cái quan tài vừa trồi lên, nhưng mặt đất vẫn cứng cáp chứ không hề bị lún xuống. Gương mặt anh lúc này trông chẳng khác nào kẻ vừa bị ma ám.

Thấy vậy, người đồng nghiệp nở nụ cười chua chát rồi nói tiếp.

"Có vẻ anh mệt quá rồi đấy. Ăn xong rồi đi ngủ sớm đi thôi. Mà cũng đúng, ngủ ngoài trời thế này đúng là vất vả thật."

Người đàn ông chẳng biết phải đáp lại thế nào trước ánh mắt đầy thương hại của đồng nghiệp. Nếu còn sót lại dù chỉ một dấu vết nhỏ, anh đã có thể chỉ cho họ thấy để tiếp tục câu chuyện, nhưng cái quan tài thép đó thực sự đã tan biến như một làn khói.

Nếu cứ tiếp tục lảm nhảm mà không có bằng chứng, ánh mắt thương hại kia sẽ chỉ càng đậm thêm mà thôi.

"...Ưừm."

"Sao thế anh? Hay là cần đi bệnh viện..."

"Kh-không phải đâu. Chắc là do tôi hơi mệt thật."

"Đúng là vậy rồi."

Người đồng nghiệp nhìn anh với vẻ mặt "tôi hiểu mà". Trong ánh mắt ấy thậm chí còn thoáng chút xót xa. Người đàn ông thầm thở dài trước cái nhìn như dành cho kẻ cần được điều trị tâm thần, nhưng cũng chẳng thể phản bác được gì.

Thực ra, việc anh ta nhìn anh như vậy cũng không phải là không có căn cứ. Những người ở đây đều sống kiểu đặt một chân vào cửa tử, nên nếu ai đó vẫn giữ được tinh thần tỉnh táo hoàn toàn thì mới là chuyện lạ. Không, có lẽ ngay cả những người trông có vẻ bình thường cũng đã hỏng hóc ở đâu đó rồi, rốt cuộc chẳng có ai là thực sự ổn cả.

Thực tế là khi cuộc sống có phần "yên bình" (?) ở đây bắt đầu, đã có không ít người kêu ca về các triệu chứng bất thường. Đó là tác dụng phụ xảy ra khi sự căng thẳng đột ngột được nới lỏng.

...Dù sao thì.

"...Trước mắt cứ ăn đã."

"Ha ha, được thôi."

Người đàn ông không giải thích thêm mà cứ thế... để mặc mọi chuyện trôi qua. Khi cái quan tài thép biến mất, chính anh cũng bắt đầu nghi ngờ không biết có phải mình đã nhìn nhầm hay không.

Chắc vì quá khao khát được đón đi nên mới sinh ra ảo giác chăng?

'Chỗ ngủ đúng là cứng thật.'

Không biết khi trời lạnh hơn nữa thì có trụ nổi không đây.

Sau khi dùng bữa xong và đi ngủ, người đàn ông chui ra khỏi lều để đi vệ sinh. Trước đống lửa trại đang cháy lách tách, một người được cho là đang trực gác đang ngồi ngủ gật, đầu cứ gật gà gật gù.

Vì chưa từng có tình huống đe dọa nào xảy ra nên chuyện này cũng là lẽ thường tình.

Người đàn ông định bụng lúc quay lại sẽ đánh thức anh ta sau, rồi rảo bước về phía nhà vệ sinh. Gọi là nhà vệ sinh cho sang chứ thực chất nó chỉ là một cái hố được đào sẵn mà thôi.

Đứng trước "nhà vệ sinh", anh vô thức lẩm bẩm.

"...Cái này đúng là không tài nào quen nổi mà."

Bất cứ người đàn ông nào sống ở đất nước này cũng có khả năng cao là đã từng trải qua kiểu nhà vệ sinh lộ thiên thế này một lần trong đời. Anh chưa từng mơ tới việc sau khi xuất ngũ lại phải trải nghiệm nó thêm lần nữa, nhưng dù sao thì kinh nghiệm khi đó... đúng là có giúp ích thật. Dù anh chẳng thấy biết ơn gì cho cam.

Người đàn ông rùng mình khi nhớ lại những ký ức không muốn khơi lại chút nào. Nếu thần linh có thật và cho anh hồi quy, làm ơn... hãy gửi anh đến thời điểm sau khi chuyện này kết thúc đi.

'Mệt mỏi quá nên mình toàn nghĩ linh tinh gì đâu không.'

Có khi mình... thực sự phát điên rồi cũng nên.

Đã lâu lắm rồi anh không được tận hưởng những sở thích nhỏ nhoi, nghĩ đến đó mà chỉ biết thở dài.

Ngay khi người đàn ông định giải quyết nỗi buồn tại cái nhà vệ sinh kinh khủng đó thì.

"...Ơ?"

Anh dụi mắt vì nghi ngờ không biết mình có lại nhìn nhầm nữa không.

Vừa cảm nhận được sự rung động sau lưng, anh đã thấy cái quan tài thép lúc trưa lại đang há miệng rộng hoác.

"Hả, chết tiệt, điên mất thôi. Là thật sao?"

Mình phát điên thật rồi à?

Anh vừa gãi đầu vừa tiến lại gần cái quan tài. Vì ánh mắt hờ hững nhận được hồi trưa mà giờ chính anh cũng chẳng biết đâu là thật đâu là giả nữa.

Thế nhưng khi đặt tay lên lớp vỏ thép, cảm giác lạnh lẽo và cứng cáp truyền đến vô cùng rõ rệt.

"...Là thật này."

Hóa ra không phải ảo giác. Nếu đây là ảo ảnh thì lúc đó anh đã thực sự điên rồi, nên sao cũng được.

Người đàn ông vẫn còn cảm thấy ngỡ ngàng, cứ thế mân mê cái quan tài.

Có vẻ như cái quan tài thấy sốt ruột vì anh mãi không chịu lên, một giọng nói vang lên từ bên trong.

[Vì cái mùi này mà ta muốn xóa sổ nó luôn đấy, đề nghị lên xe mau.]

"...Hả?"

[Thật sự... muốn giết người mà.]

"...Ờ, ừm."

Người đàn ông ngẩn người trước giọng nói thanh tao nhưng nội dung lại chẳng mấy tốt đẹp gì, rồi anh sực nhớ ra cái nhà vệ sinh mình vừa dựng sau lưng mà hắng giọng một tiếng.

Sau đó, anh vừa làm dịu khuôn mặt đang nóng bừng vừa bước chân vào cái quan tài thép. Vì anh cảm thấy nếu cứ đứng đây... có khi mình sẽ chết vì cái mùi đó thật.

'...Đây cũng là một điểm đặc dị sao?'

Nếu nó biến mất không dấu vết thì khả năng cao là vậy rồi.

Vậy giọng nói này cũng là của điểm đặc dị à? Hay là người ở viện nghiên cứu?

Dù chưa biết danh tính nhưng anh đoán chắc hẳn người đó phải đẹp lắm. Chỉ nghe giọng thôi mà anh tưởng như đã nhìn thấy khuôn mặt rồi.

Dù sao thì, ngay khi người đàn ông bước vào cái quan tài... không, cái Kén Xà Thép, lối vào đang mở rộng bỗng đóng sầm lại.

[...Tại sao vẫn còn mùi thế này?]

"...."

Người đó đang điều khiển ngay bên cạnh sao.

...Anh xấu hổ đến mức muốn chết quách cho xong.

Người đàn ông thầm nghĩ thật may vì cửa quan tài đã đóng nên không nhìn thấy gì. Anh cứ thế mân mê tóc tai và chỉnh đốn lại trang phục trong bóng tối, không biết đã bao lâu trôi qua.

Ầm... Một tiếng động nhỏ vang lên và cửa quan tài mở ra.

"Ư..."

Người đàn ông nheo mắt trước ánh sáng chói chang từ bên ngoài tràn vào. Có lẽ vì đã chìm trong bóng tối quá lâu nên mắt anh đau nhức đến mức khô khốc. Anh cố gắng chớp mắt liên tục cho đến khi mắt thích nghi được, và không lâu sau, anh định nhìn ra bên ngoài nơi ánh sáng đang chiếu vào-

"Ư, uaa!?"

Nhưng cái quan tài, không, cái Kén Xà Thép như thể không thể chịu đựng thêm được nữa, liền nhổ "toẹt" anh ra ngoài.

Và rồi nó biến mất tăm như chưa từng hiện diện.

Bị nhổ ra đất như một bã kẹo cao su đã hết vị, người đàn ông khóc thầm trong lòng.

'...Mùi nặng đến thế sao. Mình cũng đã chú ý giữ vệ sinh lắm rồi mà. Mà khoan... không phải người đó ngồi cùng xe với mình à?'

Dù đầy rẫy những thắc mắc, nhưng có bao giờ những chuyện xảy ra lại nằm trong tầm hiểu biết của anh đâu? Người đàn ông phủi bụi trên quần áo rồi đứng dậy, cuối cùng cũng nhìn rõ nơi mình vừa bị nhổ ra.

Nơi này... vừa lạ lẫm nhưng cũng vừa quen thuộc. Một không gian trắng muốt, vuông vức mang lại cảm giác gò bó. Đó là kiểu không gian anh thường thấy khi còn làm việc ở Tổ chức. Điều đó chỉ nói lên một điều. Có vẻ như người ở viện nghiên cứu muốn gặp anh.

Rõ ràng đây là điều anh hằng mong muốn.

Nhưng sao... lòng mình lại đau thế này...?

Trong lúc người đàn ông đang khóc không thành tiếng, tiếng cửa mở vang lên. Anh sực tỉnh và quay đầu về phía phát ra âm thanh.

Ở đó, anh thấy một người đàn ông trông vô cùng mệt mỏi và một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp theo sau.

Trong lúc người đàn ông còn đang ngẩn ngơ nhìn người phụ nữ... tức là Gi-hyang, Kim Chun-soo tiến lại gần với vẻ mặt phức tạp và lên tiếng.

"Có vẻ anh đã nắm bắt được tình hình rồi... đúng không?"

"...À, ừm. Vâng."

"Tốt lắm. Vậy chúng ta nói chuyện một chút đi. Viện trưởng của chúng tôi vì anh... à không, vì các anh mà quầng thâm mắt hiện rõ rồi đây."

"...Chuyện đó thật ngại quá."

Kim Chun-soo vừa chỉ tay về phía bộ bàn ghế vừa nói đùa, người đàn ông gãi đầu đầy ngượng ngùng rồi cúi đầu bước đi.

Thế nhưng.

Người đàn ông bỗng nhìn Kim Chun-soo với vẻ mặt nghiêm trọng và mở lời.

"Cái đó... thật sự xin lỗi nhưng."

"Dạ?"

Thấy vẻ mặt bi tráng của người đàn ông, Kim Chun-soo cũng trở nên nghiêm túc theo. Thấy vậy, người đàn ông xua tay, lí nhí nói.

"T-tôi đang định đi vệ sinh thì... bị đưa đến đây nên là... ờ, cho tôi... dùng nhờ nhà vệ sinh một chút được không?"

"...."

Một sự im lặng kỳ quặc bao trùm căn phòng.

Và có thoang thoảng chút mùi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!