132-Chào mừng...
Chào mừng...?Kế hoạch hoàn hảo của tôi cuối cùng đã bị chính ánh mắt của mình bóp chết và vứt vào sọt rác.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Việc triệu hồi đám Jelly đến để phóng to cơ thể thì cũng tốt đấy. Cảm giác tầm nhìn được nâng cao sau bao lâu nay cũng khá là sảng khoái.
Thú thật, lúc biến thành khổng lồ thì trông phi thực tế quá nên tôi chẳng có cảm xúc gì mấy, nhưng lần này kích cỡ cơ thể lại khá thực tế, khiến tôi cảm nhận rõ rệt hơn hẳn.
...Ngay từ đầu việc to lớn lên đã là phi thực tế rồi, nếu có ai hỏi vậy thì tôi cũng chịu chết, nhưng làm gì có ai đọc được suy nghĩ của tôi mà bắt bẻ cơ chứ, nên tôi cũng chẳng quan tâm.
Dù sao thì.
Lý do khiến tôi, người vừa mới vui vẻ ôm ấp đám Jelly vào lòng, lại quyết định từ bỏ hình dáng đó là vì...
Khuôn mặt và cơ thể chẳng ăn nhập gì với nhau cả.
Thành thật mà nói, tôi khá ưng ý cái cơ thể nuột nà pha chút gu thẩm mỹ của mình. Có lẽ vì không có ý thức đó là thân thể mình, mà giống như đang quan sát từ góc nhìn của người thứ ba hơn... nên ngoại trừ màu da ra thì mọi thứ đều rất tuyệt.
Thế nhưng... khi nhìn từ cặp đùi săn chắc, vòng eo thon gọn và bộ ngực Jelly nảy nở đi lên... thì đập vào mắt vẫn là khuôn mặt non choẹt đang chễm chệ trên đó.
Dù có cố cãi là mặt trẻ con đi chăng nữa thì cũng phải có mức độ thôi chứ.
Đến chính tôi còn thấy đây là một sự kết hợp quái dị và kệch cỡm, nên cuối cùng tôi đành phải đào thải đám Jelly ra ngoài.
Và thực ra... còn một lý do nữa.
Hình ảnh tôi kẹp đám Jelly bên cạnh bộ ngực căng đầy... trông thực sự rất nữ tính, điều đó có lẽ cũng góp một phần. Đặc biệt là những lúc không nhìn vào mặt, cảm giác thật sự rất kỳ lạ.
Khi biến thành hình dáng một thiếu nữ nhỏ nhắn... dù có ngạc nhiên nhưng thực tế tôi không bận tâm lắm về vẻ ngoài của mình.
Có lẽ đúng hơn là tôi không có thời gian để bận tâm.
Đến lúc tôi đủ bình tĩnh để quan sát kỹ cơ thể mình thì tôi đã hoàn toàn thích nghi với nó rồi.
...Và thực tế là cơ thể Jelly này chỉ nhỏ đi thôi, chứ tôi không thấy có điểm gì khác biệt lớn so với cơ thể gốc của mình.
Ngực phẳng lì, thân dưới cũng phẳng lì. Phẳng đến mức chẳng có cái gì cả, nên đó là chuyện đương nhiên.
Dù tóc có bồng bềnh thì cũng vẫn là Jelly, cảm giác chỉ giống như cánh tay hay đùi cọ xát vào nhau thôi.
Ngay từ đầu tôi còn chẳng cần đi vệ sinh, nên dù có biến thành thiếu nữ nhỏ nhắn thì tôi cũng khó mà ý thức được mình đang mang cơ thể phụ nữ.
Nhưng cái cơ thể to lớn kia thì khác.
Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy bộ ngực phập phồng và vòng eo thon gọn càng làm nó nổi bật hơn. Thêm vào đó là khung xương chậu nảy nở và cặp đùi bóng bẩy.
Việc cảm giác lạc lõng trỗi dậy trong tôi... xét cho cùng cũng là lẽ tự nhiên thôi nhỉ?
Dù sao thì, vì quá kinh hãi trước điều đó, tôi đã giả vờ thản nhiên đào thải đám Jelly ra trước những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
Chẳng biết trong mắt mọi người trông như thế nào, nhưng với tôi thì là vậy đấy.
...Có lẽ dù khuôn mặt có thay đổi cho phù hợp với cơ thể, tôi cũng sẽ tự mình đào thải chúng ra thôi?
Tôi cũng chẳng biết nữa.
Có lẽ câu nói "sống đúng với bản dạng của mình" không phải tự nhiên mà có.
Dù sao thì.
Nhóm của Hwang Bo-yul - người mà tôi chẳng hiểu sao vẫn còn ở đây - mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau rồi rời khỏi phòng.
...Nghe Yang Ha-na cứ bám lấy mình nói năng luyên thuyên, cảm giác có chút kỳ lạ nhưng cũng không có chuyện gì lớn xảy ra.
Sự bình yên một lần nữa trở lại với "phòng của tôi", nơi chỉ còn lại những món tráng miệng ngọt ngào trên khay, đám Jelly và....
Cả đám Jelly mà tôi đã triệu hồi tới vẫn đang ngơ ngác đứng đó.
Tôi đã gọi những đứa ở gần đây đến, nhưng vì không biết chúng từ đâu tới nên chắc phải đến phòng quản lý mới đưa chúng về được.
Nhưng việc đó hơi... phiền phức, nên hôm nay tôi quyết định cứ mặc kệ chúng.
À không, không hẳn là vì tôi thấy phiền đâu....
Chỉ là... ừm, hình như Dae-sik-i có vẻ thích chúng?
Như để chứng minh điều đó, Dae-sik-i có vẻ thấy hiếu kỳ với những đứa Jelly nhỏ hơn mình. Nó tiến lại gần những đứa đang ngọ nguậy rồi dùng bàn tay búp bê chọc chọc thử.
Vì nó đang khoác vỏ bọc búp bê nên tôi cứ ngỡ nó sẽ lộ ra xu hướng tấn công, nhưng lạ thay, có lẽ vì nhận thức được đây là đồng loại (?) nên đám Jelly kia vẫn ngoan ngoãn chấp nhận sự đụng chạm của Dae-sik-i.
Dae-sik-i có vẻ rất vui, nó chọc chọc đám Jelly nhỏ rồi quay lại nhìn tôi, vẫy vẫy đôi tay búp bê. Đứa nhỏ này không biết nói, nhưng tôi cảm nhận được niềm vui từ cử chỉ đó, nên vô thức bật cười và gật đầu với nó.
Việc cân nhắc xem khi nào và làm thế nào để đưa chúng về... chắc không cần thiết nữa đâu nhỉ.
Bởi tôi nghĩ khi nhìn thấy cảnh tượng đó, mình sẽ muốn để đám Jelly nhỏ này ở lại đây thôi.
Sau một hồi chọc phá đám Jelly, Dae-sik-i bắt đầu bẻ vụn những miếng socola còn sót lại trên khay rồi rắc lên người chúng.
Đám Jelly nhỏ sau khi nhận được "ân sủng" của Dae-sik-i thì có vẻ phấn khích, cơ thể chúng bắt đầu sủi bọt sùng sục.
...Chẳng lẽ món tráng miệng ngọt ngào lần đầu được nếm thử lại ngon đến mức gây sốc sao?
Nhìn chúng bu kín lấy Dae-sik-i đang rắc socola... có vẻ đúng là như vậy rồi.
Cảnh tượng này cứ như đang rắc mồi vào bể cá vàng vậy.
Nhìn từ bên ngoài, cảnh đám Jelly bám lấy một búp bê mỹ thiếu nữ trông có hơi... kỳ quặc, nhưng nếu nhìn dưới góc độ của Jelly thì chắc giống như chị gái (?) đang chăm sóc các em thôi.
Nếu Dae-sik-i có thể biểu lộ cảm xúc, không biết nó sẽ mang vẻ mặt gì nhỉ.
Chắc là đang cười thôi.
Thú thật, nghĩ đến cảnh một con búp bê đang cười thì hơi... đáng sợ.
Đang mải suy nghĩ, tôi chợt tự hỏi liệu ở đâu đó trên thế giới này có một "Điểm đặc dị" nào đó là búp bê cử động như người hay không.
Nếu tặng thứ đó cho Dae-sik-i thì... không, tôi lại đang nghĩ đến việc tặng một thứ còn chẳng biết có tồn tại hay không rồi.
Đúng là chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng mà.
Tôi lắc đầu ngầy ngậy, nhìn Dae-sik-i và đám Jelly một lát rồi quay người lại. Ngay lập tức, tôi thấy So-sik-i đang nằm trên giường.
Cứ ngỡ nó đang ngủ, nhưng nhìn kỹ thì thấy mắt nó vẫn đang mở.
Có vẻ nó cũng giống như tôi, đang quan sát thế giới thông qua cái thứ nhỏ bé đó, nhưng vì lúc ngủ nó có nhắm mắt... nên chắc chắn là nó đang thức rồi.
Và cái đầu của nó thì.
[Chào các bạn, mình là anh Cánh Cụt đây~!]
...Đang dán chặt vào chiếc TV đang chiếu một nhân vật chim cánh cụt có cái đầu trọc lóc một cách đáng nghi.
Tôi nhớ là mình chưa từng dạy nó, vậy mà sao nó lại tìm được mấy cái kênh này để xem nhỉ?
Thậm chí nó còn có vẻ rất thích chương trình đó, nó dùng xúc tu kéo Jung-sik đang bay lơ lửng lại, bắt ngồi xuống cạnh mình rồi.
Nó bắt đầu dùng tay xoa lấy xoa để cái lưng nhẵn thín của Jung-sik. Jung-sik bị bắt tới mà chẳng hiểu mô tê gì, nhưng có vẻ cũng thích sự vuốt ve đó nên không hề quậy phá mà cùng So-sik-i ngồi xem TV.
...Chơi với nhau ngoan gớm.
Tôi thấy nhẹ nhõm vì chúng không đánh nhau, nhưng cũng không khỏi cảm thấy có gì đó hơi sai sai.
Nhưng thôi... tôi thấy mình cũng chẳng cần phải làm gì cả.
Chỉ cần chúng không tấn công con người là được rồi đúng không? Giữa chúng tôi với nhau... miễn là không ăn thịt lẫn nhau thì cái gì cũng ổn hết.
...Mà thực ra kẻ duy nhất có khả năng làm chuyện tương tự như ăn thịt chúng chính là tôi.
Nên chỉ cần tôi cẩn thận là được.
Định xem tin tức nhưng cuối cùng tôi lại nằm lên giường, cùng xem cái kênh mà So-sik-i đang bật.
Nếu phải đưa ra một lời nhận xét thì.
Tôi không thích con chim cánh cụt có cái đầu bóng loáng đến lạ lùng kia lắm, nhưng nội dung thì lại... khá là xem được.
Tôi chợt nhận ra đồ cho trẻ con thời nay cũng không hề được làm qua loa đại khái chút nào.
Không ngờ sau khi biến thành Jelly tôi lại cảm nhận được những điều này, cảm giác thật lạ lùng.
Nhưng cũng không phải là một cảm giác tồi.
*
*
*
*
"Chào mừng cô gia nhập đội!"
"...Nói cho đúng thì tôi là nhân viên giám sát cơ mà."
"He he, nhưng dù sao thì chúng ta cũng cùng ăn chung một nồi cơm rồi còn gì? À, t-tiền bối, em gọi chị là tiền bối được không ạ?"
"Hà... tùy cô thôi."
"He he, tiền bối!"
Chẳng biết là do Hwang Bo-yul yếu thế trước kiểu người như Yang Ha-na, hay là vì không muốn rước thêm phiền phức mà cô ấy chỉ khẽ thở dài rồi lắc đầu. Thế nhưng Yang Ha-na vẫn cười hì hì như thể vui lắm, rồi rót đầy ly cho Hwang Bo-yul.
Khi Yang Ha-na nghiêng tay, tôi thấy chất lỏng màu vàng óng ả tràn đầy trong ly của Hwang Bo-yul. Quan sát cảnh đó từ một khoảng cách khá gần, tôi vô thức nuốt nước bọt Jelly ực một cái.
Cũng phải thôi.
Thứ đang lấp đầy ly của Hwang Bo-yul và những người khác lúc này chính là bia.
Dĩ nhiên không phải vì tôi lần đầu thấy bia. Hồi tôi còn đang lẩn trốn, trong phòng tôi cũng có bia mà.
Lúc đó vì tâm trạng không tốt nên tôi đã không uống... giờ nghĩ lại thấy hối hận quá chừng. Hồi còn là con người, mỗi lần tan làm tôi đều ghé cửa hàng tiện lợi ôm một đống bia khuyến mãi về nhà.
Đến mức khi giá khuyến mãi tăng từ mười ngàn won lên, tôi đã cảm thấy như trời sập vậy.
Nhưng từ khi biến thành Jelly, tôi chẳng nhớ là mình đã từng uống hớp nào chưa.
Lý do thì đơn giản thôi.
Tôi không thể mở lời đòi hỏi được.
Và những người ở cùng tôi cũng chẳng ở trong hoàn cảnh có thể tận hưởng chuyện nhậu nhẹt.
Suốt ngày hết thí nghiệm này đến đi lại chỗ kia... tôi cũng bận nhưng Han Seo-ri và Kim Chun-soo còn bận rộn hơn nhiều.
Nhưng giờ đã có Yang Ha-na, và dù lý do có hơi gượng ép nhưng cũng có cả Hwang Bo-yul nữa. Lại còn có đám Jelly giúp việc cho họ, và cả cái khối cầu tuy vẫn còn đáng nghi kia nữa.
Chẳng phải vì thế nên Han Seo-ri và Kim Chun-soo mới không ngăn cản khi Yang Ha-na đòi tổ chức tiệc chào mừng Hwang Bo-yul sao?
Chắc chắn hai người họ cũng muốn mượn cớ này để tận hưởng chút rượu chè ca hát rồi.
Và tôi cũng vậy....
Nhưng trái với mong muốn của tôi, trước mặt tôi lại chẳng có cái ly nào. Một sự ám chỉ gián tiếp rằng họ sẽ không cho tôi uống bia.
Tôi thấy bất mãn vô cùng. Dù hình dáng có thế này thì tôi vẫn là người lớn đàng hoàng kia mà.
Lén nhìn những người khác một lát, tôi nhân lúc họ không để ý, rón rén vươn xúc tu ra chộp lấy chai bia.
Ngay khoảnh khắc tôi đang hí hửng vì tưởng không ai nhận ra.
"Ừm... chắc là không được đâu."
Giọng của Han Seo-ri vang lên. Cô ấy, người đã làm một ly, đang hơi đỏ mặt và lắc đầu với tôi.
Không, tôi uống được mà.
Mặc kệ tôi nghĩ gì, Han Seo-ri định giật lấy chai bia từ xúc tu của tôi.
Tôi không đời nào chịu buông tay nên đã siết thật chặt.
Và thế là cuộc đấu mắt giữa tôi và Han Seo-ri bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
