128-Cuộc trở về ồn ào
Cuộc trở về ồn àoChuyến hành trình không hề ngắn ngủi.
Kim Chun-soo cảm thấy mỏi nhừ nơi gáy, anh đưa tay lên chậm rãi xoa bóp. Giữa lúc đó, một luồng gió lạnh thổi qua, mơn trớn trên gò má anh.
Luồng khí lạnh lâu ngày mới cảm nhận lại được khiến anh thấy buốt tận xương, nhưng chẳng hiểu sao anh lại không hề ghét cái cảm giác se sắt ấy.
Cũng phải thôi, bởi nó mang lại cho anh cảm giác như thể cuối cùng đã được trở về nhà.
Dù chuyển đến đây chưa lâu, nhưng điều này chính là minh chứng cho thấy cuộc sống ở nơi này cũng không đến nỗi tệ.
Nghĩ đến những gương mặt đang đợi sẵn bên trong viện nghiên cứu, anh lấy chiếc áo khoác đã chuẩn bị sẵn trong túi ra mặc vào người.
Cảm giác không tệ không có nghĩa là anh không biết lạnh.
"Hắt xì!"
Vừa mặc áo vừa sụt sịt mũi, Kim Chun-soo bỗng rùng mình run rẩy.
Anh nghiêng đầu đầy thắc mắc khi nhìn thấy một cảnh tượng lạ lùng.
...Ơ, sao người kia lại đỗ xe ở chỗ đó nhỉ?
Đúng như anh thấy, Hwang Bo-yul sau khi đỗ chiếc xe chở thiếu nữ Jelly vào một góc khuất tầm mắt, cô liền lấy từ đâu ra một tấm lưới ngụy trang rồi phủ lên.
Ngay khi tấm lưới được lắp xong, chiếc xe đậu ở đó lập tức biến mất tăm như có phép thuật.
Chuyện này vốn chẳng có gì lạ lẫm nên Kim Chun-soo cũng không mấy ngạc nhiên, thế nhưng...
Anh thật sự không hiểu tại sao cô lại phải lắp lưới ngụy trang. Việc lắp thứ đó chẳng khác nào đang tuyên bố rằng cô sẽ không quay về nữa.
Chẳng lẽ...
"Đi cùng" mà cô ấy nói mang ý nghĩa này sao?
Trong lúc Kim Chun-soo còn đang ngẩn ngơ với khuôn mặt đờ đẫn, Hwang Bo-yul đã phủi sạch tuyết bám trên người rồi tiến lại gần.
"Sao anh còn đứng ngây ra đó? Không vào à?"
"Ơ... cô cũng vào cùng sao?"
"Đúng vậy... Có vấn đề gì à?"
Trước vẻ mặt như muốn hỏi "sao lại thắc mắc chuyện hiển nhiên thế", Kim Chun-soo chỉ biết gãi đầu vì chẳng còn lời nào để nói.
Anh cứ ngỡ cô là người sẽ lái xe quay về ngay, nhưng có vẻ không phải vậy. Dù diễn biến quá đỗi bất ngờ, Kim Chun-soo cũng chỉ biết thở dài trong lòng.
'...Mà thôi.'
Cấp trên đời nào chịu thông báo trước mấy chuyện này chứ.
Dù đã quá quen với cách làm việc đó nhưng anh vẫn không tránh khỏi cảm giác bối rối. Thấy anh cứ ngập ngừng không nói, Hwang Bo-yul có lẽ đã hiểu lầm, cô đanh mặt lại và cất giọng:
"Sao thế? Trong viện nghiên cứu có thứ gì không được để tôi thấy à?"
Bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như thể có tử thần vừa xuất hiện, Kim Chun-soo vội vàng xua đôi bàn tay đang cóng ngắt, cuống quýt đáp lại:
"Kh-không phải vậy đâu. Chỉ là... cô không nói gì nên tôi hơi bất ngờ thôi."
"Hửm... Trước khi xuất phát tôi chẳng bảo là sẽ đi cùng rồi sao?"
...Tôi cứ tưởng cô đưa đến nơi rồi về chứ? Không, cô nói thế thì ai mà hiểu cho nổi?
Nén chặt những lời đó vào lòng, Kim Chun-soo nở nụ cười nhạt rồi dẫn đường cho Hwang Bo-yul tiến về phía lối vào viện nghiên cứu. Đó chính là lối vào mà thiếu nữ Jelly vừa mới ùa vào lúc nãy.
Hai người bước tiếp sau khi đã đóng kín lối vào vẫn còn vương lại những dấu vết trơn trượt.
Và rồi, hiện ra trước mắt họ...
"...Đây chắc là 7496-KR nhỉ?"
"...Có vẻ là vậy."
Một bức tường Jelly xanh ngắt hiện ra. Cơ thể của thiếu nữ Jelly, vốn vừa mới tràn vào bên trong như một đàn sên, giờ đây đã lấy lại hình dáng thiếu nữ như trước.
...Nhưng đứng ở góc độ người quan sát, cảnh tượng này có chút ngại ngùng.
Dù trông không giống con người cho lắm, nhưng nửa thân dưới của thiếu nữ Jelly rõ ràng là của một cô gái. Tuy nó bán trong suốt và hơi mờ ảo... nhưng chắc chắn là vậy.
Đặc biệt là vì bình thường cô ấy luôn ở tầm thấp hơn tầm mắt, nên nếu không chủ đích cúi người xuống thì sẽ chẳng bao giờ thấy được.
Trước khi xuất phát đến đây thì không có thời gian để ý, nhưng giờ khi đã thong thả hơn...
Nhìn cái cơ thể đang vỗ phành phạch đầy vẻ bất mãn kia, anh thấy thật sự ái ngại.
"Hừm hừm..."
Hwang Bo-yul hắng giọng như thể đang lườm nguýt Kim Chun-soo.
Dù cảm thấy hơi oan ức, nhưng chính anh cũng thấy cảnh này có chút "sao sao đó" nên đành lén lút dời tầm mắt đi chỗ khác.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Như thể nhận ra cái nhìn của anh.
Cơ thể của thiếu nữ Jelly bỗng nổ tung.
"Hả?"
"Ơ?"
Trong lúc hai người còn đang thốt lên đầy ngơ ngác, cơ thể nổ tung của thiếu nữ Jelly đã tách ra thành vô số khối Jelly nhiều không đếm xuể.
Ngay sau đó, một làn sóng Jelly ập đến bao trùm lấy cả hai.
"O-oái!?"
"...Tự dưng lại làm gì thế này."
Khối Jelly màu xanh gắn chặt Kim Chun-soo và Hwang Bo-yul lại một chỗ. Hai người bị ép sát vào nhau, cảm nhận rõ hơi ấm của đối phương giữa vòng vây của những khối Jelly.
May mắn trong cái rủi là có vẻ cô ấy không có ý định tấn công, bởi mỗi khi làn sóng Jelly dập dềnh, cơ thể của cả hai lại được đẩy về phía viện nghiên cứu.
Hai người thoáng nghĩ đến thiếu nữ Jelly rồi thầm thở dài trong lòng.
...Chắc là cô ấy vui lắm vì được về nhà đây mà.
Vừa nghĩ ngợi vẩn vơ, cả hai đã được "giao hàng" đến tận cửa viện nghiên cứu trong tình trạng bị vùi lấp giữa đống Jelly.
"Khụ, khụ."
"Ư..."
"Ồ... hửm?"
"A, tiền bối!"
Kim Chun-soo vừa ho sặc sụa vừa nhả đống Jelly trong miệng ra, anh giật mình bừng tỉnh khi nghe thấy tiếng gọi bên tai.
Và rồi.
Đập vào mắt anh là cảnh Hwang Bo-yul đang lau đống Jelly dính trên mặt.
Vấn đề là... cô ấy đang bị Kim Chun-soo đè lên trên. Nhận ra sự mềm mại không rõ nguồn gốc dưới thân, Kim Chun-soo hốt hoảng bật dậy. Sau một hồi chật vật trượt ngã rồi lại lồm cồm bò dậy, hiện ra trước mặt anh là...
"Ừm... Thấy anh vẫn khỏe mạnh thế này thì tốt quá."
"Tiền bối về rồi!"
Han Seo-ri đang nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ ái ngại, còn Yang Ha-na thì đang vẫy tay chào với vẻ mặt hớn hở như thường lệ.
Nhìn thấy gương mặt của Han Seo-ri, Kim Chun-soo linh cảm có điều gì đó không ổn, anh định lên tiếng giải thích nhưng...
Lại cảm thấy bế tắc không biết phải nói gì.
Hiểu lầm thôi?
Phải nói là hiểu lầm về chuyện gì mới được chứ?
Trong lúc anh còn đang ú ớ, Hwang Bo-yul đã phủi sạch Jelly rồi đứng dậy. Cô nhìn luân phiên Han Seo-ri và Yang Ha-na rồi trầm giọng nói:
"Rất vui được gặp cô, Tiến sĩ Han Seo-ri. Và cả... đặc vụ Yang Ha-na nữa."
"...Rất vui được gặp cô, Đội trưởng Hwang Bo-yul."
"A, em chào chị ạ!"
Han Seo-ri và Hwang Bo-yul trao nhau cái nhìn điềm tĩnh, còn Yang Ha-na đứng bên cạnh thì gập người 90 độ chào theo kiểu "thư mục".
Cái kiểu chào cung kính quá mức đó khiến ngay cả Hwang Bo-yul cũng phải thoáng ngỡ ngàng.
Han Seo-ri bật cười trước bầu không khí có chút kỳ lạ này, cô ôm lấy thiếu nữ Jelly giờ đã trở lại kích thước nhỏ bé ban đầu vào lòng rồi lên tiếng:
"Trước tiên cứ vào trong rồi nói chuyện tiếp nhé. Ừm, cũng phải đưa mấy nhóc kia vào trong nữa chứ nhỉ?"
Nói đoạn với Hwang Bo-yul và Yang Ha-na, Han Seo-ri nhìn thiếu nữ Jelly mỉm cười dịu dàng. Thiếu nữ Jelly liền đặt ngón tay lên thái dương như đang tập trung cao độ.
Ngay lập tức.
Làn sóng Jelly đang dập dềnh lộn xộn bỗng từ từ ổn định lại, rồi xếp thành những hình khối tròn trịa và hình dáng của một cô bé nhỏ nhắn.
"Chà... giờ thì thật sự..."
Trở nên đáng sợ rồi đấy.
Nếu cô bé này thực sự muốn, chẳng phải có thể quét sạch cả một ngôi làng... không, cả một thành phố chỉ trong nháy mắt sao?
Han Seo-ri cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ khi nhìn xuống thiếu nữ Jelly.
Thế nhưng, cô lại thấy thiếu nữ Jelly đang có vẻ gì đó rất phấn khích. Nhìn khuôn mặt ấy, Han Seo-ri bất giác bật cười thành tiếng.
Trái ngược với những suy nghĩ rùng rợn của cô, có vẻ thiếu nữ Jelly... chỉ đơn giản là đang rất muốn xem chiếc TV mà mình được hứa thưởng cho mà thôi.
May quá.
Em vẫn chẳng thay đổi gì cả.
Han Seo-ri mỉm cười với thiếu nữ Jelly, rồi đưa tay xoa đầu cô bé, vuốt ve cả hai chiếc râu cảm biến.
"Mừng em đã trở về."
Bộp bộp.
Trước lời thì thầm của Han Seo-ri, thiếu nữ Jelly khẽ vẫy vẫy râu cảm biến. Một cử động đầy vẻ thắc mắc như muốn hỏi "chẳng phải lúc nãy chị đã nói rồi sao".
Lại mỉm cười một lần nữa, Han Seo-ri cùng Hwang Bo-yul, Yang Ha-na và... vô số khối Jelly cùng nhau bước vào phòng nghiên cứu.
Tại lối vào nơi những người phụ nữ và đám Jelly vừa biến mất.
Chỉ còn lại mình Kim Chun-soo đứng trơ trọi với cảm giác tủi thân lạ lùng.
"...Ơ kìa."
Sao mình lại thấy muốn khóc thế này nhỉ?
Trong lúc anh đang đứng ngẩn ngơ rồi lủi thủi định bước vào viện nghiên cứu thì...
"Tiền bối!"
"Ha-na?"
Yang Ha-na chạy ngược trở lại chỗ anh như một chú cún đang vẫy đuôi. Cô đưa cho Kim Chun-soo một chiếc khăn tắm lớn rồi nói:
"Tiến sĩ bảo em mang cho anh đấy! Anh đã vất vả nhiều rồi!"
"Th-thế sao? Mà này, giờ cô gọi cô ấy là Tiến sĩ rồi à?"
"Vâng! Vì giờ em cũng là người làm việc ở đây mà!"
"Hơ hơ..."
Kim Chun-soo vừa lau người bằng chiếc khăn Yang Ha-na đưa vừa bước vào trong. Việc đáp lại những câu hỏi dồn dập của cô về những chuyện đã xảy ra cũng là một niềm vui nho nhỏ.
Kim Chun-soo, người vừa mới suýt khóc, giờ đây lại nở nụ cười rạng rỡ bước đi.
Đúng là một người đàn ông dễ tính.
*
*
*
*
Liệu có được không nhỉ?
Tôi đã tự hỏi như vậy, nhưng khi thực sự làm được, cảm giác đúng là kỳ lạ vô cùng.
Dù sao thì... cảm giác tự xẻ cơ thể mình ra thành từng mảnh chẳng vui vẻ gì cho cam. Nếu không phải kẻ có sở thích quái đản thì chắc chắn ai cũng sẽ thấy vậy thôi.
Nhưng may là đám Jelly đã được phân tách tốt.
Và quan trọng là chúng vẫn nghe lời tôi răm rắp.
Khi so sánh đám Jelly mới này với đám Jelly cũ, tôi nhận thấy một sự khác biệt rõ rệt.
Đám Jelly mới có vẻ tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của tôi. Ngay cả khi đói, chúng cũng không hề lao vào tấn công con người, điều đó chứng tỏ sự phục tùng này là chắc chắn.
Cảm giác cứ như... một chủng tộc trong trò chơi "StarCraft" vậy?
So với chúng thì... đám Jelly của tôi có phần tự do phóng khoáng hơn nhiều.
Đặc biệt là...
...Cái đứa tên So-sik-i kia, giờ nó đang dỗi tôi nên chui tọt vào góc phòng, quay mặt vào tường mà ngủ.
Có vẻ nó đang muốn biểu tình để cho tôi thấy sự bất mãn của nó.
Nhưng tôi tự hỏi làm thế thì có ý nghĩa gì không.
Một đứa vốn ngủ trên giường giờ lại xuống sàn ngủ thì có gì khác biệt đâu... cảm giác là vậy đấy.
Tuy nhiên... nhìn nó mặc bộ quần áo ướt đẫm Jelly rồi nằm co ro trong góc như thế, tôi cũng thấy hơi mủi lòng.
Dù sao thì.
Có đánh thức nó dậy lúc này thì nó cũng chỉ thêm cáu kỉnh thôi... nên tôi quyết định để chuyện xin lỗi sang lúc khác.
Lúc ăn cơm chắc là hợp lý nhất nhỉ.
Gác chuyện đó sang một bên.
Việc phân tán đám Jelly đã tách ra đến khắp mọi ngõ ngách cũng là một vấn đề.
Phải tính xem nên cho bao nhiêu Jelly vào mỗi phòng.
Rồi chúng phải canh gác những gì, vân vân.
Ngoài So-sik-i ra, tôi còn có quá nhiều thứ phải bận tâm.
Đang lúc mải mê sắp xếp đám Jelly và định thở phào nhẹ nhõm, tôi chợt thấy cái gã hình cầu kia đang chậm rãi tiến lại gần.
Tôi đang nửa mừng nửa lo vì gã cuối cùng cũng xuất hiện, thì bỗng...
[Chủ nhân đã trở về. Tôi có chuyện cần báo cáo.]
Giọng nói kỳ quái của gã vang lên trong tâm trí tôi.
...Gì thế nhỉ?
Mình có sai gã làm gì đâu ta?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
