Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

100-200 - 130-Kỳ nghỉ của Jelly

130-Kỳ nghỉ của Jelly

Kỳ nghỉ của Jelly

Câu chuyện của cái thực thể hình cầu kia khiến tôi cảm thấy một nỗi niềm không sao tả xiết.

Tóm gọn lại thì cảm giác cứ như vừa đọc xong một cuốn tiểu thuyết có tựa đề: "Cứ ngỡ mình là cỗ máy giết chóc, hóa ra tôi lại là robot đa sầu đa cảm!?" vậy.

À không, thực tế thì có vẻ chuyện đúng y như cái tiêu đề đó đã xảy ra với nó rồi.

...Rốt cuộc tôi nên tiếp nhận chuyện này thế nào đây?

Lý do trước đây tôi cảm thấy có khoảng cách với nó là vì nó luôn bài xích những "con người" khác, thậm chí còn chẳng thèm xem họ là những "cá thể" cùng loại hay có chút gì tương đồng.

Thế nhưng, nếu ngẫm kỹ lại thứ mà nó viết là báo cáo, nhưng đọc thành lời thú nhận kia thì...

Tôi hơi phân vân không biết nó đã thực sự coi những con người khác là các cá thể bình đẳng, hay nó chỉ định nghĩa mỗi Yang Ha-na và Han Seo-ri như vậy thôi.

Cứ ngẫm về cách nó đối phó với kẻ xâm nhập bí ẩn, rồi cả dáng vẻ giữa nó và Yang Ha-na - thứ vốn chỉ nên xuất hiện trong mấy cuốn tiểu thuyết viễn tưởng... tôi thấy ít nhất thì mọi chuyện cũng đã khá khẩm hơn lúc đầu rồi.

Mặt khác, tôi cũng thấy Yang Ha-na thật đáng nể.

Chẳng phải cô ấy đã dùng sự lạc quan đến mức có thể gọi là... điên rồ để cảm hóa một cỗ máy đó sao?

Đúng là một người đáng sợ.

Dù sao thì.

Có lẽ tôi nên thay đổi đánh giá về thực thể hình cầu này một chút.

Từ một cỗ máy giết chóc hết thuốc chữa chỉ biết nghe theo sự kiểm soát của tôi, thành một cỗ máy giết chóc có triển vọng hoàn lương tùy vào kết quả học tập.

Mà nhắc mới nhớ.

Nó bảo vì thấy hứng thú với lời lẩm bẩm của Yang Ha-na nên mới học ngôn ngữ.

...Rốt cuộc Yang Ha-na đã nói cái quái gì với cái đứa vốn chẳng hiểu tiếng người như nó chứ?

Tôi định bụng hỏi thử nhưng rồi lại thôi, cảm thấy không nên đào sâu làm gì.

Dù tò mò đến phát điên đi được, nhưng tôi nghĩ cứ để đó làm bí mật riêng giữa Yang Ha-na và nó thì tốt hơn.

Điều quan trọng là nó đã thay đổi.

Dù cũng lo lắng không biết sau này nó có vượt khỏi tầm kiểm soát của mình không, nhưng những lúc đó... tôi tin là chỉ cần cắm xúc tu vào quấy một hồi là nó sẽ "ngoan" lại ngay thôi.

...Nếu sự thay đổi này không phải nhất thời... thì đặt cho nó cái tên Dong-geul-i (Tròn Trĩnh) chắc cũng ổn nhỉ.

Tạm thời chuyện về nó cứ dừng ở đây đã. Tôi cần phải theo dõi thêm một thời gian nữa.

Biết đâu đấy. Lỡ đâu một ngày nó mất hứng rồi tự xóa sạch ngôn ngữ trong đầu (?) rồi quay lại như xưa thì sao.

Dù có nói năng như con người thì bản chất nó vẫn là một... điểm đặc dị.

...Và là một cỗ máy. Với con người thì không thể, nhưng với nó thì hoàn toàn khả thi.

Mà bản thân tôi, người đang nghĩ những điều này... tuy cũng chẳng còn là người, nhưng vì có kinh nghiệm làm người phong phú nên chắc là trường hợp khác nhỉ?

Kết thúc cuộc trò chuyện với nó, tôi vươn vai một cái rồi trở về phòng mình.

Việc thu nhận lũ Jelly đã xong, "báo cáo" của thực thể hình cầu cũng đã nghe, giờ là lúc... tận hưởng thời gian nghỉ ngơi.

Chẳng biết sẽ được nghỉ bao lâu nên hễ có dịp là phải nghỉ cho ra trò.

Tôi vừa sủi bọt Jelly vừa tiến vào trong, đập vào mắt đầu tiên là So-sik-i vẫn đang ngồi thu lù một góc ngủ gật.

Chẳng biết nhóc con này ngủ ở đó thật hay là đang dỗi nữa.

...Thôi, lát nữa xem sau vậy.

Trước tiên thì.

Bạch, bạch, tôi lao tới nhảy phóc lên giường rồi ngọ nguậy cơ thể. Tôi cố xoay xở đủ kiểu để tìm ra một góc độ mà cái thân hình mềm nhũn này cảm thấy thoải mái nhất.

Thực ra có nhúc nhích thế nào thì cũng chẳng khác biệt là bao, nhưng đây không hẳn là để cho thoải mái... mà giống một thói quen hơn.

Cọ xát cơ thể vào chiếc giường êm ái khiến tâm trạng tôi tốt lên hẳn.

Xong xuôi phần thủ tục, tôi vươn xúc tu về phía chiếc điều khiển từ xa đang đặt trên giường rồi dùng lớp Jelly dính chặt lấy nó.

...Báu vật của tô- À không, cũng không đến mức đó.

Hắng giọng một cái.

Tôi chuyển vật đen dài đó sang tay Jelly.

Rồi nhấn mạnh vào cái nút nằm ở góc trên bên trái. Không quên cẩn thận để lớp Jelly nhớp nháp không làm ướt nó.

Ngay lập tức.

[Ha-neul à~ Từ giờ phải nghe lời ông và sống thật khỏe mạnh nhé?!]

Trên màn hình hiện ra gương mặt một ông lão đang mỉm cười xoa đầu chú chó đang thở hồng hộc. Tiếp sau đó là... chuyên mục vây bắt những động vật bỏ chạy và từ chối sự giúp đỡ.

Ừm.

Cảnh đó khiến tôi thấy hơi... khó chịu. Có lẽ nó làm tôi nhớ lại những ngày tháng bị săn đuổi trước đây.

Cảm giác bứt rứt không yên, tôi xem nốt cảnh con vật bị bắt rồi tiêm thuốc xong thì chuyển kênh ngay lập tức.

Cầu mong nó sẽ tìm lại được cuộc sống bình yên ở một nơi tốt đẹp nào đó.

Đang chuyển kênh qua lại tìm cái gì đó để xem thì mắt tôi dừng lại ở một kênh tin tức.

Ngày xưa tôi chẳng bao giờ thèm xem tin tức, nhưng lâm vào hoàn cảnh này rồi mới thấy nó còn thú vị hơn mấy chương trình giải trí nhiều.

...Chẳng biết là do tôi không theo kịp xu hướng nên thấy mấy cái show đó nhạt nhẽo, hay là do chúng nhạt thật nữa, nhưng đại loại là vậy.

Khác với mấy chương trình giải trí khó hiểu, tin tức giúp tôi nắm bắt được tình hình thế giới, dù đó không hẳn là điều tôi mong muốn.

Giờ tôi đã là kẻ không thể hòa nhập lại nơi đó nữa, nên có lẽ những chuyện này chẳng còn liên quan gì đến mình.

Nhưng dù sao đó cũng là nơi tôi từng sống, bảo không bận tâm thì đúng là nói dối.

Cảm giác thật kỳ lạ.

Lúc còn ở trong xã hội đó thì thờ ơ, đến khi mang cái thân hình này rồi mới bắt đầu đổ dồn sự chú ý vào.

Đúng là người tính không bằng... Jelly tính, câu nói của các cụ chẳng sai bao giờ.

Đang bồi hồi theo dõi sự đời thì De-sik-i từ lúc nào đã bò lên giường, ngồi cạnh tôi và bắt đầu nhìn chằm chằm vào TV.

Jung-sik thì có vẻ chẳng mặn mà gì với cái màn hình kia, nó cứ lăn qua lăn lại dưới sàn nhà chứ không thèm bay lên không trung.

...Cái thằng nhóc này lại làm trò gì nữa đây.

Vừa mới đi ra ngoài một lát quay về đã thấy lũ Jelly làm mấy hành động khó hiểu. Chẳng biết là do tôi vắng mặt nên chúng mới thế, hay vốn dĩ chúng vẫn vậy mà giờ tôi mới để ý nữa.

Đang vừa xem TV vừa quan sát hành vi kỳ quặc của Jung-sik thì.

Ngọ nguậy.

So-sik-i từ trong góc lén lút tiến lại gần phía giường. Ánh mắt nó dán chặt vào cái TV.

...Phải rồi, nhóc cũng thích cái này lắm mà.

Leo lên giường xong, So-sik-i ngập ngừng tiến lại gần tôi rồi khẽ phồng má lên.

Trông không giống như định nhổ Jelly ra... mà có vẻ là đang muốn bày tỏ rằng mình vẫn còn đang giận lắm.

Nghĩ lại chuyện mình dùng ngón tay khổng lồ ấn nó xuống lúc nãy cũng thấy áy náy, tôi nhẹ nhàng đưa tay lên đầu nó... rồi xoa xoa.

Vì không nói được nên chẳng thể thốt lời xin lỗi, tôi chỉ biết nhìn nó với ánh mắt hối lỗi nhất có thể. Nhóc con đang hí hoáy mấy ngón tay Jelly bỗng ngồi phịch xuống trước mặt tôi.

Rồi nó khẽ khàng tựa người vào tôi.

...Đây là cách làm hòa của So-sik-i sao?

Tôi nhớ mình đâu có dạy nó cái này... chắc là trong lúc tôi đi vắng, Yang Ha-na đã dạy nó rồi.

Dù bề mặt tiếp xúc của Jelly có hơi dính một chút, nhưng vì mình là người sai trước nên tôi đành im lặng làm gối cho nó dựa.

Giải quyết xong là tốt rồi.

Cảm thấy lòng nhẹ nhõm, tôi lại tập trung vào TV.

[Gần đây, số lượng báo cáo về việc nhìn thấy các sinh vật lạ đang ngày một tăng lên. Tuy nhiên, phía quân đội và cảnh sát tuyên bố không phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào, điều này làm dấy lên sự nghi ngờ-]

Ơ kìa.

Sao lại có loại tin tức như thế này nhỉ?

Chẳng phải việc kiểm soát những thứ đó là nhiệm vụ của những người ở đây sao?

Xem đến đây, tôi chợt hiểu tại sao họ lại bắt tôi làm những việc đó.

Có nghĩa là chúng đang mọc lên như nấm, nhiều đến mức họ không thể cáng đáng nổi nữa.

Nghĩ lại thì cũng đúng thôi.

Trừ khi tất cả mọi người sống trên cái bán đảo nhỏ bé này đều cùng nhau giữ bí mật.

Chứ so với toàn bộ dân số, số lượng những người muốn che giấu sự thật chắc chắn chỉ chiếm một phần nhỏ nhoi.

Nếu năng lực của họ không theo kịp tình hình... thì việc những tin tức như thế này lọt ra ngoài cũng là điều dễ hiểu.

Thực ra trông nó cũng giống mấy cái tin về UFO thôi, cảm giác vấn đề chưa đến mức quá nghiêm trọng, nhưng rõ ràng là bộ máy đang có gì đó trục trặc.

...Có khi mình phải làm việc chăm chỉ thật rồi.

Không được, thế này thì hỏng.

Trong khi cuộc sống thất nghiệp ăn không ngồi rồi của tôi đang lung lay dữ dội, thì đây quả thực không phải là một tin tốt lành gì.

Rồi tôi lại nhớ đến những gì mình đã thấy khi xử lý con cóc, lòng bỗng thấy chẳng thể yên ổn mà ở lì đây mãi được.

...Điên mất thôi.

Đang mải mê nhìn TV và cân nhắc xem có nên phái quân đoàn Jelly đi không thì.

Tiếng mở cửa vang lên.

Tôi cứ ngỡ Yang Ha-na hay Kim Chun-soo mang cơm đến... nhưng có vẻ không phải vậy.

Bởi vì.

Han Seo-ri, Kim Chun-soo, Yang Ha-na.

Và... cả Hwang Bo-yul nữa, tất cả đều đang tiến vào trong.

Mà cái người kia sao vẫn chưa về mà còn ở đây nhỉ?

Định ăn chực nằm chờ luôn ở đây chắc?

Trong lòng đang kinh ngạc thì tôi bỗng cảm nhận được một bầu không khí là lạ.

Đầu tiên, việc Kim Chun-soo bưng một cái khay chất đầy thứ gì đó là một tín hiệu cực kỳ đáng mừng. Mùi thơm ngọt ngào tỏa ra nồng nặc, chắc chắn là đồ tráng miệng rồi.

Với tôi thì ăn cái này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bữa chính, nên ăn cái nào trước cũng không quan trọng.

Đang sủi bọt Jelly vì vui sướng thì đập vào mắt tôi.

Là những bộ quần áo nhỏ nhắn xinh xắn.

Nói cách khác....

Trong vòng tay của Han Seo-ri và Yang Ha-na là lỉnh kỉnh đủ loại quần áo mà một đứa trẻ cỡ tầm tôi có thể mặc được.

Hwang Bo-yul nhìn cảnh đó với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Tôi cũng ném cho Han Seo-ri và Yang Ha-na một cái nhìn y hệt như Hwang Bo-yul, rồi vô thức lùi người vào góc giường.

Thế nhưng, mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cái khay cuối cùng đã buộc tôi phải tiến về phía họ.

Chẳng còn cách nào khác.

Nếu không ra đó.

Lũ Jelly kia sẽ đánh chén sạch sành sanh mất.

Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra với mình, lớp Jelly bỗng thấy lạnh sống lưng.

Nhưng sự cám dỗ của đồ ngọt là không thể cưỡng lại.

...Phải rồi, chắc là quần áo của So-sik-i thôi.

Tôi tự nhủ thầm trong đầu như vậy.

Rồi vươn lớp Jelly về phía cái khay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!