212-Domino
DominoThực ra việc drone bay qua bay lại đã quá quen thuộc rồi.
Bởi nhờ có drone mà việc mở rộng không gian lưu trú hiện tại mới khả thi.
Nếu không có Gi-hyang, có lẽ Dae-sik-i đã phải co rùm trong một không gian chẳng hề vừa vặn với cơ thể nó.
...Dù khả năng cao là trước khi chuyện đó xảy ra, nó đã chuyển sang cơ thể khác như lần này, nhưng chắc chắn là cho đến lúc đó, nó vẫn phải chịu cảnh bị ép chặt trong một không gian không thể duỗi nổi thắt lưng.
Dù sao thì, việc nhìn thấy đồ vật được sửa chữa cũng chẳng có gì lạ lẫm, giống như cách drone của Gi-hyang (dù chính cô ta là người phá hỏng) đã tu sửa và cải tạo nơi đổ nát này vậy.
Nói thế thì nghe drone của Gi-hyang cứ như một công cụ vạn năng có thể tạo ra mọi thứ, nhưng thực tế thì do thiếu nguyên liệu nên những thứ có thể làm ra vẫn còn nhiều hạn chế.
Dù thế nào đi nữa.
Vậy tại sao tôi lại cảm thấy bất an?
Lý do cũng đơn giản thôi.
"Tuyệt, chính là nó! Ư hừ hừ!"
Đó là vì Yang Ha-na đang đứng cạnh Gi-hyang, khua tay múa chân đầy phấn khích như một nhạc trưởng dàn nhạc giao hưởng.
Chẳng biết có chuyện gì mà kể từ sau 'vụ đó', trông cô ấy lại tràn đầy sức sống đến thế.
...Đến mức tôi bắt đầu nghi ngờ rằng liệu có phải cứ ở đây là ai nấy đều trở nên hơi "chập mạch" hay không.
Nhưng ngẫm kỹ lại, có lẽ chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên.
Nếu ví von thì nơi này giống như một tiền tuyến vậy.
Những chuyện nguy hiểm thường xuyên xảy ra, giống như Điểm đặc dị mà tôi từng vào hay như Gi-hyang trước kia, chưa kể việc tiếp xúc với bên ngoài gần như bị cắt đứt hoàn toàn.
Trong hoàn cảnh đó, thú vui giải trí duy nhất chỉ có cái TV. Hoặc là bắt nạt... à không, chơi đùa với đám jelly.
Ngay cả việc tôi bám lấy Điểm đặc dị mà mình cứ ngỡ là trò chơi board game kia cũng đều có lý do cả.
Cảm giác giống như đang đứng trước một "xe bách hóa di động" xuất hiện sau bao nhiêu tuần chờ đợi vậy.
Ý tôi là, những người sống ở đây luôn bị đe dọa tính mạng nhưng lại chẳng có phương tiện nào để giải tỏa căng thẳng.
Chính vì thế, dường như ai cũng nảy sinh một sở thích kỳ quái (?) nào đó.
Bếp trưởng Kim Chun-soo của chúng ta thì đâm đầu vào nấu nướng, tay nghề cứ thế thăng tiến vượt bậc từng ngày.
Hwang Bo-yul thì có lần tôi ghé qua xem cô ấy làm gì, lại thấy cô ấy đang đấm nát cả bao cát. Nhớ lại cảnh đó tôi vẫn thấy rùng mình, tự hỏi nếu trúng phải cú đấm ấy, dù không chết thì người có nát bấy ra không nữa.
Han Seo-ri thì ừm... thực ra tôi cũng chẳng rõ cô ấy làm gì. Mỗi lần tìm đến đều thấy cô ấy đang bận bịu việc gì đó, nhưng tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi cô ấy đang làm cái gì. Nếu có gì đó hơi khác trước thì... cảm giác cô ấy hơi ám ảnh với việc ôm ấp tôi?
Lee Yu-jin thì mới đến chưa lâu, nhưng nhìn cái cách cô ấy ăn uống ngấu nghiến, tôi cứ ngỡ bên kia người ta bỏ đói cô ấy không bằng... Hiện tại vẫn chưa rõ cô ấy "nghiện" cái gì.
Và một người nữa cũng rất mơ hồ là Yang Ha-na.
Nếu Lee Yu-jin khó nắm bắt vì thời gian ở lại quá ngắn, thì Yang Ha-na đơn giản là kiểu người khiến người ta không tài nào đoán định nổi.
Cô ấy có khiếu may vá, nhưng cũng giống như việc Gi-hyang không thể tạo ra thứ gì to tát vì thiếu nguyên liệu, may quần áo không phải là sở thích mà cô ấy có thể duy trì liên tục.
Dù thấy cô ấy cũng làm đủ thứ với Gi-hyang... nhưng phải chăng kết quả chính là một Yang Ha-na đang khua tay múa chân đằng kia?
...Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra thế?
Với cảm giác kỳ lạ đó, tôi tiến lại gần nơi cô ấy, Gi-hyang và đám jelly đang tụ tập, và rồi tôi đã hiểu cô ấy đang cảm thấy đê mê vì thứ gì.
"A, đến rồi hả?"
Cô ấy vẫy tay nhẹ nhàng, và phía sau cô ấy là một... màn hình khổng lồ. Kích thước của nó khiến tôi có cảm giác như mình đang ở trong một rạp chiếu phim vậy. Đang thẫn thờ nhìn cái màn hình chắc chắn sẽ khiến mấy bộ dàn máy chiếu gia đình trở thành trò hề, Yang Ha-na thấy vậy liền cười hì hì đầy đắc ý.
"Tôi nói chuyện với Gi-hyang rồi, thấy bảo chẳng cần mua mới làm gì. Cô ấy bảo cỡ này thì tự mình sửa được. Thế là tôi nghĩ, đã mất công sửa thì sao không phóng to màn hình lên luôn cho tiện? Với lại làm cho thật bền vào thì lần sau có xảy ra chuyện tương tự cũng chẳng lo, ừ ừ."
Tôi chẳng biết cô ấy đang giải thích cho tôi hay đang tự thôi miên chính mình nữa.
Nhưng gạt chuyện cô ấy đang hưng phấn nói liến thoắng sang một bên, đúng như lời cô ấy... trước một màn hình lớn thế này, chẳng có lý do gì mà tim không đập rộn ràng cả.
Tầm này mà bật một bộ phim tài liệu lên thì chắc sẽ có cảm giác như mình đang trực tiếp có mặt ở đó luôn mất.
Dù việc đồng tình với Yang Ha-na khiến tôi thấy hơi kỳ cục, nhưng sự thật là tôi rất ưng ý, thế nên tôi đã giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Cô ấy thấy vậy liền gật đầu với vẻ mặt đầy thỏa mãn.
...Nhưng cuối cùng người làm ra nó chẳng phải là Gi-hyang sao?
Sao... cô ấy lại tranh công thế nhỉ?
Khi tôi nhìn cô ấy với ánh mắt đó, Gi-hyang đứng bên cạnh bỗng cất giọng trầm thấp.
"Thấy ngài hài lòng, tôi cũng yên tâm phần nào."
...Yên tâm à. Từ bao giờ mà cô lại có cái thứ gọi là "tâm" để mà nói ra câu đó vậy? Ban đầu tôi cứ ngỡ cô ta là kẻ cứng nhắc, cao ngạo và hết thuốc chữa, vậy mà từ lúc nào đã biến thành một con robot ngớ ngẩn thế này rồi?
Không phải tôi bảo thế là xấu, nhưng chẳng phải sự thay đổi này quá nhanh sao?
Cứ như kiểu "Tôi, Gi-hyang, đang tiến hóa từng giây từng phút!" ấy.
Mà thôi, nhớ lại tốc độ phát triển của AI mà tôi từng thấy thoáng qua trước đây, thì việc một thực thể có hiệu năng cao vượt xa như Gi-hyang thay đổi nhanh chóng... có lẽ cũng là điều hiển nhiên.
Đúng như lời Gi-hyang nói, cánh cửa lòng đã mở ra thì không gì ngăn nổi.
Tôi không phải chuyên gia nên cũng chẳng rõ, nhưng chắc là vậy nhỉ?
...Dù thầm mong cô ấy đừng trở nên quá giống Yang Ha-na, nhưng tôi biết nếu nói ra, kiểu gì lời đó cũng sẽ đến tai Yang Ha-na bằng cách nào đó, nên tôi đành nén chặt trong lòng.
Bởi tôi chẳng muốn thấy cô ấy đột nhiên lại trở nên u ám sau khi nghe câu đó chút nào. Vẻ ngoài hiện tại mới hợp với Yang Ha-na. Chắc cô ấy cũng đã nhận ra nhiều điều sau vụ việc vừa rồi, nên nếu có chuyện gì... chắc cô ấy sẽ làm tốt thôi.
Dù chẳng biết là làm cái gì.
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, cái TV... hay màn hình khổng lồ kia đã hoàn thành.
Mải nhìn nó nên tôi không nhận ra, Alice siêu đại đã được đặt lên giá đỡ trông giống như mấy con robot khổng lồ trong phim hay anime, và ở vị trí đắc địa nhất để xem màn hình, một dãy giường lạ lẫm đã được xếp sẵn.
Trên giường, Dae-sik-i và Jung-sik trông có vẻ đang rất phấn khích trước màn hình lớn, còn So-sik-i thì đã ngủ thiếp đi vì chờ đợi quá lâu.
Xung quanh đó, đám jelly thuộc quân đoàn jelly đang ngọ nguậy.
...Hóa ra cô ấy không chỉ mải mê với cái màn hình mà đã xử lý ổn thỏa mọi việc rồi.
Tôi nhìn Yang Ha-na với ánh mắt mới mẻ, cô ấy cười hì hì rồi nắm tay tôi kéo về phía giường.
Nói thế này nghe có vẻ hơi kỳ, nhưng không phải ý đó đâu, chỉ là để cùng xem cái màn hình kiêm TV mới làm xong thôi.
Thế là tôi và Gi-hyang bị Yang Ha-na kéo đi, cả hai ngơ ngác rồi ngồi xuống giường. Trong lúc chúng tôi nhìn nhau đầy ngượng ngùng, Yang Ha-na rút chiếc điều khiển từ xa trong túi ra và nói.
"Nào, bật nhé?"
Chẳng ai đáp lời.
Dù sao thì người có thể trả lời cô ấy cũng chỉ có mình Gi-hyang. Nhưng Yang Ha-na chẳng bận tâm, cô ấy nhìn vào mắt Dae-sik-i đang nhảy choi choi, rồi lay người So-sik-i đang ngủ dậy.
Sau đó, cô ấy ôm lấy Jung-sik đang lăn lộn như một chiếc gối ôm rồi nhìn tôi.
Tôi phát ra tiếng "píc" sủi bọt rồi cũng ngồi xuống cạnh cô ấy. Cô ấy bắt đầu đếm ngược rồi bật nguồn màn hình.
Khi ánh sáng từ màn hình tỏa ra, đèn trong nhà kho vụt tắt, tạo cảm giác như đang ở trong rạp phim thực thụ.
Tôi chẳng nhớ nổi lần cuối mình đi rạp phim là khi nào, nên tự dưng thấy hồi hộp lạ thường.
Ngay sau đó, trên màn hình đang nhấp nháy ánh trắng, một bộ phim có phần hơi nhạy cảm bắt đầu hiện ra.
"Ư, ư-a! Cái, cái gì thế này đột nhiên-!"
Yang Ha-na hốt hoảng cuống cuồng rồi đánh rơi cả điều khiển. Trong cơn hoảng loạn, cô ấy lấy tay che mắt Jung-sik đang ôm trong lòng, xoay người Dae-sik-i đi, rồi lại che mắt So-sik-i.
Xong xuôi, thấy tôi vẫn đang nhìn chằm chằm vào màn hình, cô ấy giật mình lắp bắp.
...Này, dù có bảo là nhạy cảm thì cũng chỉ là trên TV thôi mà. Có phải cảnh đặc tả trực tiếp gì đâu, chỉ là mấy người khỏa thân giao lưu tí thôi, làm gì mà phải cuống quýt lên thế.
Cứ làm như tôi là trẻ con không bằng.
Tôi thầm lắc đầu ngán ngẩm, dùng xúc tu tìm chiếc điều khiển rồi chuyển kênh. Tôi chẳng thiết tha gì xem mấy thứ đó, và cũng là để trấn an một Yang Ha-na đang cuống cuồng kia.
"Phù, phù..."
Vẻ mặt cô ấy như thể vừa ngăn chặn được một thảm họa trời sập, thở phào nhẹ nhõm.
...Cái bộ dạng đó trông buồn cười đến mức tôi định chuyển lại kênh cũ trêu cô ấy, nhưng rồi lại thôi.
Vậy thì, với cái màn hình lớn thế này, phải xem cái gì thì mới bõ công đây?
Vì tôi đang giữ điều khiển nên ánh mắt của đám jelly và Yang Ha-na đều đổ dồn về phía tôi. Đám jelly thì có vẻ đã quá quen với tình cảnh này nên trông như đã bỏ cuộc, còn Yang Ha-na thì dường như đang tin tưởng tôi vì tôi đã chuyển cái kênh nhạy cảm kia đi.
Nhìn tôi bằng ánh mắt đó... thì câu trả lời chỉ có một thôi.
Dù sao thì cũng đến lúc nên xem lại rồi.
Thế là, kênh tôi bật lên.
Dĩ nhiên là kênh tin tức. Dù dạo này nhiều người bảo tin tức chẳng đáng tin, nhưng với một kẻ gần như bị giam lỏng ở đây như tôi, đó chính là cửa sổ để nhìn ra thế giới.
Dạo này mải chiều theo ý đám jelly nên tôi chẳng được xem mấy, chắc giờ xem một tí cũng không sao đâu nhỉ.
"Ơ...?"
Tất nhiên là Yang Ha-na lộ vẻ thắc mắc và tôi cũng cảm nhận được sự bất mãn từ đám jelly, nhưng biết sao giờ.
Không phục thì tự đi mà cầm điều khiển.
...Hình như Dae-sik-i đang nhìn chằm chằm vào Alice siêu đại, không biết có phải tôi nhìn nhầm không?
Đúng lúc đó.
Trên màn hình khổng lồ bắt đầu phát đi một bản tin kỳ lạ.
[Chắc hẳn mọi người đều biết về quái vật hồ Loch Ness-]
[Đội quân đất nung-]
Biết nói sao nhỉ.
Đó là những mẩu tin kỳ quái, cứ như thể ngày tận thế đang đến gần vậy. Đến mức tôi còn tự hỏi liệu mình có bật nhầm sang kênh phim ảnh thay vì kênh tin tức không.
Dù nhìn kỹ thì đó chỉ là những mẩu chuyện lạ thế giới được đem ra bàn tán nhẹ nhàng.
Nhưng chẳng hiểu sao... tôi không tài nào xua tan được linh cảm rằng có điều gì đó, một điều gì đó không rõ ràng đang âm thầm diễn ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
