Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

200-300 - 211-Thai động

211-Thai động

Thai động

"Lúc nào nhìn cũng thấy thật đẹp."

Người đàn ông với mái tóc bạc trắng lẩm bẩm bằng giọng đầy mê đắm khi nhìn vào 'thứ gì đó' đang chiếm trọn mặt bàn.

Vì thứ đó nằm bên trong một lớp thủy tinh cứng cáp và sạch sẽ, gương mặt đang ghé sát vào của ông ta phản chiếu lên bề mặt như một chiếc gương.

Ánh mắt người đàn ông hiện lên trong gương toát ra một sự chấp niệm khó lòng diễn tả bằng lời.

Sau một hồi thẫn thờ ngắm nhìn và vuốt ve lớp thủy tinh, dường như nhớ ra chuyện gì đó không vui, ông ta nhíu mày rồi khẽ tặc lưỡi.

"Tiếc là giờ không thể kiếm thêm được nữa. Thật đáng tiếc. Ngoài việc đó ra thì tên đó đúng là hạng vô dụng. Phải rồi, ít nhất vẫn còn có ngươi ở đây, thật may mắn làm sao."

Người đàn ông vừa trút bỏ nỗi bất mãn về một kẻ nào đó không có mặt tại đây, vừa luyên thuyên đủ thứ chuyện như thể đang trò chuyện với 'thứ gì đó' trên bàn.

Dù không có lời đáp lại, nhưng gương mặt ông ta vẫn hiền từ như đang thủ thỉ với đứa cháu nhỏ của mình.

Bản thân người đàn ông có lẽ thấy cảnh tượng này rất ấm áp, nhưng nếu có ai đó đứng cạnh, chắc hẳn họ sẽ nghi ngờ tinh thần của ông ta. Rằng liệu có phải ông ta đã mắc chứng lú lẫn tuổi già hay không.

...Dù nói vậy thì trông ông ta vẫn còn hơi trẻ, nhưng mái tóc bạc trắng cùng những nếp nhăn chằng chịt lại khiến tuổi tác trở nên mờ mịt.

Đang hành xử như một kẻ say rượu, người đàn ông đột ngột thay đổi sắc mặt rồi đứng dậy.

Vì chẳng có ai ở đây để mà kinh ngạc trước sự chuyển biến nhanh đến mức ngỡ như biến thành người khác ấy, ông ta chỉ vuốt ve lớp thủy tinh một lần cuối rồi lẳng lặng rời khỏi phòng.

Trước khi đi, ông ta cũng không quên kiểm tra căn phòng thật kỹ lưỡng.

Cạch, tiếng cửa đóng lại, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy căn phòng. Thứ duy nhất tỏa sáng trong màn đêm chính là 'thứ gì đó' mà người đàn ông vừa nâng niu vuốt ve.

Nó không tự phát sáng, mà là nhờ hệ thống đèn chiếu sáng được lắp đặt bên dưới.

Tuy nhiên, ánh đèn đó có vẻ gay gắt quá mức nếu chỉ để phục vụ mục đích ngắm nhìn. Thực tế là trên mặt người đàn ông vừa rời đi đã lấm tấm mồ hôi vì hơi nóng tỏa ra từ nơi này.

Thứ 'tròn trịa' được cung phụng cẩn thận trong lồng kính vẫn giữ im lặng dưới sức nóng hầm hập đó.

Thứ tưởng chừng như sẽ im lìm mãi mãi ấy...

Cựa quậy!

Như bị tác động bởi nhiệt độ, nó khẽ rung rinh sang hai bên. Nếu người đàn ông còn ở đó, hẳn ông ta đã vui mừng khôn xiết, nhưng chẳng có ai chứng kiến khoảnh khắc thai động ấy của nó cả.

Sau một phen xao động ngắn ngủi, căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng như tờ.

*

*

*

*

Thấy Kim Chun-soo đột ngột bước vào, tôi cứ ngỡ đã đến giờ Lee Yu-jin ăn cơm.

À không, có vẻ đúng là đến giờ ăn thật. Trên tay anh ta đang bưng một thứ trông như khay cơm, bên trên chất đầy những món ăn trông cực kỳ ngon mắt.

Nhìn lượng thức ăn khổng lồ mà ngay cả một người đàn ông trưởng thành cũng phải chật vật mới xử lý hết, tôi không tự chủ được mà đưa mắt nhìn Lee Yu-jin trân trân. Trông cô ấy không giống kiểu người sẽ ăn nhiều đến thế.

Bị tôi nhìn chằm chằm, Lee Yu-jin dường như đọc được cảm xúc trong đôi mắt jelly của tôi, cô ấy đỏ mặt một cách lạ lùng rồi lí nhí lẩm bẩm.

"T-tại cơm ngon quá nên mới thế thôi..."

Dù tôi chẳng hỏi, nhưng cơm do đầu bếp nhà mình nấu thì đúng là đỉnh của chóp rồi.

Tay nghề nấu nướng của Kim Chun-soo đang thăng tiến từng ngày kể từ khi đến đây. Cũng phải thôi, ngày nào cũng phải chuẩn bị lượng thức ăn cho cả một đại gia đình cơ mà.

...Kim Chun-soo này, nếu không làm việc này mà ra ngoài làm đầu bếp, chẳng phải anh ta sẽ sống sung túc hơn sao?

Rốt cuộc anh ta có nỗi niềm gì mà lại đi làm việc ở một nơi(?) như thế này nhỉ.

Giờ tôi bắt đầu thấy tò mò về chuyện đời của anh ta, nhưng cảm giác quan hệ giữa hai bên vẫn chưa đến mức đó nên tôi quyết định để sau. Muốn hỏi bây giờ thì phải viết chữ, hoặc nhờ Gi-hyang giúp đỡ... nhưng làm thế thì mất hay.

Biết đâu sau này khi tôi có thể nói chuyện, tôi sẽ rủ anh ta làm một ly rồi hỏi han-

...Hay là tôi mơ mộng hơi quá rồi nhỉ?

Dù sao thì.

Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ vẩn vơ khi nhìn Lee Yu-jin, Kim Chun-soo đã đặt khay cơm xuống trước mặt cô ấy rồi cùng Han Seo-ri rời đi.

Có vẻ như đã có việc gì đó khẩn cấp xảy ra.

Việc khẩn cấp gì được nhỉ? Chẳng lẽ cái hội Trung nhị bệnh kia lại gửi thêm "quà" đến à?

Lần trước vì chưa biết gì nên tôi còn thấy phấn khích, chứ bị một vố rồi thì giờ tôi chẳng còn hứng thú gì nữa. Dĩ nhiên, phiêu lưu thì phải đi kèm với nguy hiểm... nhưng cái kiểu nguy hiểm đó thì đúng là...

Tụt cả hứng. Tôi muốn tận hưởng sự lãng mạn chứ không phải cảm nhận sự dã man. Tôi là... người văn minh mà.

Nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trong Điểm đặc dị, tâm trạng tôi bỗng chùng xuống. Trong lúc tôi đang thầm nguyền rủa lũ khốn không thoát ra được kia, Lee Yu-jin, người đang mân mê khay cơm, bỗng lên tiếng.

"C-cậu tên là Lime đúng không? C-có muốn ăn cùng không?"

Hừm.

Không phải tôi nhìn vì muốn ăn đâu nhé.

Nhưng khi vừa để ý, mùi thơm ngào ngạt từ khay cơm đã xộc thẳng vào mũi. Cảm giác như ảo ảnh của món ăn đang quyến rũ, mời gọi tôi mau đến thưởng thức vậy.

Với trình độ này, giờ anh Kim nghỉ việc ra mở tiệm ăn chắc cũng sống khỏe thôi nhỉ?

Dù ban đầu sẽ vất vả chút, nhưng vẫn tốt hơn là làm việc ở cái nơi nguy hiểm này.

Nhắc mới nhớ, lúc nãy tôi nghe Tiến sĩ Han nhắc đến cụm từ 'xóa ký ức' thì phải.

Hay là Kim Chun-soo cũng vì muốn nghỉ việc thì phải bị xóa ký ức nên mới không thể nghỉ được?

Nghĩ ngợi thế này cũng thật nực cười, nhưng nếu ký ức bị xóa sạch... liệu kỹ năng nấu nướng có mất đi không? Mà quan trọng hơn, liệu một người bị xóa ký ức thì có còn là chính họ nữa không?

Tôi từng nghe ở đâu đó rằng tế bào con người không tồn tại mãi mãi mà sẽ được thay thế bằng tế bào mới cho đến tận lúc chết. Dù mất khá nhiều thời gian, nhưng về mặt thể chất, cuối cùng chúng ta sẽ trở thành một người khác.

Trong hoàn cảnh đó, thứ duy nhất chứng minh một người là chính họ chẳng phải là ký ức sao?

Liệu một người bị xóa ký ức có còn được coi là cùng một người không?

...Có lẽ việc tôi đột nhiên bị ám ảnh bởi câu hỏi này cũng là điều dễ hiểu.

Nếu ký ức chứng minh một người là chính họ, vậy tôi, kẻ đang mang những ký ức này, liệu có thể được gọi là con người không?

...Thú thật là tôi cũng chẳng rõ nữa.

Ngay cả chuyện dịch chuyển tức thời trong các tiểu thuyết hay phim ảnh SF, nơi con người bị phân tách thành các hạt rồi lắp ráp lại, việc bản thân sau khi dịch chuyển có còn là mình hay không... đến cả những suy nghĩ triết học đó thì cái đầu này của tôi cũng chẳng thể nào đưa ra kết luận được.

Chỉ là đầu óc tôi không tránh khỏi trở nên rối bời. Không ngờ một câu đùa bắt nguồn từ món ăn của Kim Chun-soo lại dẫn đến cơ sự này, khiến tôi bỗng thấy oán trách anh ta vô cớ.

...Nếu Kim Chun-soo nghe thấy chắc sẽ thấy cạn lời lắm, nhưng dù sao anh ta cũng đâu đọc được suy nghĩ của tôi, lo gì chứ.

Thay vào đó.

Tôi lo cho Lee Yu-jin hơn, cô ấy đang nhìn tôi với vẻ mặt thấp thỏm. Cô ấy trông đầy bất an như thể lo sợ mình đã làm gì sai.

Nguyên nhân chắc chắn là do tôi rồi.

Người ta rủ ăn cơm cùng mà mình cứ nhăn nhó mặt mày, bảo sao cô ấy không hoang mang cho được. Nếu là tôi, tôi đã nghĩ "không ăn thì thôi!" rồi hùng hục xử lý đống đồ ăn trên khay từ lâu rồi.

...Hình như cô ấy còn đang dè chừng tôi nữa. Chẳng biết tại sao.

Dù sao thì.

Cô ấy đã rủ ăn cùng thì cứ ăn thôi. Đằng nào tôi cũng chẳng nói được.

Tôi gật đầu với cô nàng đang lo lắng, rồi dùng tay bốc một miếng thịt lợn xào cay đỏ âu.

Miếng thịt bị tay tôi tóm lấy, thấm qua lòng bàn tay rồi đi vào cơ thể. Miếng thịt xào khi đã vào trong lớp jelly mang đến cho tôi vị ngọt, vị béo và cả vị cay nồng đầy kích thích.

Dù không có cảm giác nhai sần sật, nhưng nghĩ theo hướng không cần nhai cũng được thì thấy nó cũng tiện lợi phết, chẳng có gì to tát.

"Ơ, ừm...."

Lee Yu-jin, người vừa cầm đũa định gắp cho tôi, ngẩn ngơ nhìn miếng thịt biến mất sau bàn tay tôi, rồi lúng túng dùng đũa gắp sang món khác.

Lần này có vẻ không phải gắp cho tôi mà là để cô ấy tự ăn.

Hóa ra lời khen cơm anh Kim nấu ngon không phải là nói suông.

Vì trông tôi giống như đang đơn phương "cướp" đồ ăn của cô ấy, nên tôi quyết định dừng lại ở miếng thịt xào và ngồi nhìn Lee Yu-jin dùng bữa.

Dù lúc ở bên trong Điểm đặc dị cô ấy có vẻ ít nói và u ám, nhưng nhìn cảnh cô ấy ra ngoài và ăn uống ngon lành thế này, tâm trạng tôi cũng thấy khá hơn hẳn.

Nghĩ đến việc cô ấy đã phải khổ sở thế nào trong cái hội Trung nhị bệnh đó mà tôi thấy chạnh lòng. Như hồi vụ Cá voi tôi đã nghĩ, quả nhiên lũ đó... chẳng phải hạng tốt lành gì.

Dù có lẽ không phải ai cũng xấu xa như Lee Yu-jin, nhưng bầu không khí chung của tổ chức đó là vậy, nói ra chỉ thêm mệt người.

...Mà này.

Liệu chúng có đang nhắm vào tôi không nhỉ...?

Nếu hỏi tôi có đang mắc bệnh ảo tưởng không thì tôi cũng chịu, nhưng việc tôi bị hút vào Điểm đặc dị mà không phải ai cũng vào được... có lẽ là có lý do cả.

Dù là chúng muốn giết tôi, hay muốn bắt tôi đi.

Nghĩ đến chuyện chẳng mấy vui vẻ đó, lớp jelly của tôi bỗng nổi da gà.

Trong lúc tôi còn đang mải "nhai đi nhai lại" sự căm ghét dành cho hội Trung nhị bệnh, Lee Yu-jin đã kết thúc bữa ăn. Nhìn khay cơm sạch bóng, tôi bỗng có thôi thúc muốn hỏi liệu có phải cô ấy sợ tôi tranh ăn nên mới ăn nhanh thế không.

Tôi dùng lớp jelly của mình lau sạch những vết đỏ dính quanh miệng cô ấy, rồi vẫy tay chào và rời khỏi phòng.

Vẻ mặt của Lee Yu-jin khi nhìn tôi rời đi trông khá là khó tả.

Nhìn cái mặt kiểu "thế này có đúng không nhỉ" của cô ấy, tôi cũng tự hỏi liệu có vấn đề gì không, nhưng vì đây đã là lối sống của tôi rồi nên tôi cũng chẳng có ý định thay đổi.

Tôi rảo bước quay lại nhà kho, đập vào mắt là cảnh drone của Gi-hyang đang bay vè vè và đang chế tạo thứ gì đó.

...Cô ấy đang làm cái gì vậy nhỉ?

Hy vọng đó không phải là thứ gì kỳ quái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!