Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 002-Cựa quậy

002-Cựa quậy

Cựa quậy

Tại sao tôi lại phải chết như thế này ở đây chứ?

Rốt cuộc quốc gia đang làm cái quái gì vậy, ai đó làm ơn cứu tôi với....

Sau một hồi bi quan, tôi nhận ra ý thức của mình vẫn còn nên đã thử cử động cơ thể.

Nhưng cơ thể chẳng hề nhúc nhích.

Tôi không biết mình đang mở mắt hay nhắm mắt, nhưng trước mắt chỉ là một màu đen kịt.

Khi nhận thức được bóng tối, tôi cũng cảm nhận được sự ẩm ướt.

Không phải chỉ một phần, mà là toàn thân đều cảm thấy ẩm ướt.

Cứ ngỡ đã chết rồi, vậy mà tại sao vẫn còn những cảm giác này? Thật là khó hiểu.

Mà tôi đang ở đâu mà toàn thân lại thấy ẩm ướt thế này nhỉ?

Nếu may mắn sống sót một cách thần kỳ, chẳng phải tôi nên nằm trên chiếc giường bệnh không mấy thoải mái sao?

Dù cho có bị quấn băng kín mít đến mức không nhìn thấy gì, thì việc cảm thấy ẩm ướt khắp người vẫn là một điều vô cùng kỳ lạ.

Giữa lúc cảm nhận sự ẩm ướt bao trùm, một giả thuyết bỗng xẹt qua đầu tôi.

Chẳng lẽ nào.

Tôi đã trở thành một "bộ não trong bình" rồi sao?

Nếu vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.

Cơ thể đã tan chảy của tôi.

Cảm giác ẩm ướt khắp toàn thân.

Trời đất ơi.

Công nghệ khoa học của đất nước này đã chạm tới mức đó rồi sao? Cứ đà này, có khi chẳng bao lâu nữa tôi sẽ được trải nghiệm game thực tế ảo hoàn toàn (Full Dive) ấy chứ.

Nếu đã thành bộ não trong bình, chẳng phải tôi sẽ dẫn đầu mọi người sao? Vì tôi có thể chơi game suốt cả ngày mà.

Giữa lúc đang suy nghĩ vớ vẩn để trốn tránh thực tại.

Chủm.

Cùng với cảm giác xao động, có thứ gì đó đã nhảy tọt vào trong cơ thể tôi.

Không phải là được ôm vào lòng, mà đúng nghĩa là cảm giác bị "nhảy vào".

Ngay khi nhận ra mình không phải là bộ não trong bình, tôi nghe thấy tiếng kêu của một loài động vật nào đó ở ngay sát bên.

Tiếng kêu rung động khắp cơ thể.

Cảm giác vùng vẫy của thứ đó thật rõ rệt. Tôi vô cùng bối rối. Không thể hiểu nổi chuyện quái gì đang xảy ra với mình nữa.

Bục, bục....

Những âm thanh kỳ lạ vang lên, rồi tôi cảm nhận rõ rệt một vị như thể đang nhai thịt sống.

Tiếp đó là vị tanh nồng, rồi cảm giác như đang vắt nước từ một chiếc giẻ lau bẩn thỉu để uống vậy.

Tôi buồn nôn kinh khủng.

Rào rào!

Cảm nhận được thứ gì đó vừa thoát ra khỏi cơ thể, lúc này tôi mới có thể cử động.

Bạch!

Thứ gớm ghiếc mà tôi vừa nôn ra dường như lại chui ngược vào trong cơ thể.

Đến nước này, ý nghĩ rằng mọi chuyện đã đi quá sai lệch lấp đầy tâm trí tôi.

Nén lại cảm giác buồn nôn vẫn còn vương vấn, tôi tiến về phía ánh sáng mờ ảo phía xa để nắm bắt tình hình.

Bạch... bạch.

Tõm! Bục... bục.

Kít! Kéc! Éc!

Trong lúc đó, những chuyện tương tự lúc nãy cứ liên tục xảy đến với tôi.

Thứ gì đó cứ chui vào cơ thể, mang theo cảm giác như nhai thịt sống và cái vị ghê tởm ấy.

Điểm may mắn duy nhất là mỗi khi có thứ gì đó va vào, các giác quan của tôi lại trở nên sắc nét hơn một chút.

Tôi nghe thấy tiếng nước chảy mờ ảo. Cả tiếng thứ gì đó chạy sột soạt rồi chui tọt vào cơ thể mình.

Lắng nghe những tiếng ục, ục, tôi nhận ra mình đang nằm trên một thứ gì đó cứng cáp.

Bạch, bạch.

Tiếng thứ gì đó dính dính dán chặt vào sàn rồi bong ra vang lên.

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận ra mình đang bò trên mặt đất.

Ánh sáng.

Ánh sáng ở ngay phía trên tôi.

Cảm nhận được điều đó, tôi nghe thấy tiếng nước chảy ở rất gần.

Dường như nước đang chảy ngay trước mặt.

Vì ánh sáng ở phía trên, tôi nghĩ có lẽ hình dáng của mình sẽ phản chiếu dưới nước.

Tôi muốn nhìn thấy.

Ngay khi vừa nghĩ muốn nhìn thấy bản thân, cảm giác sủi bọt bục bục lại trỗi dậy trong cơ thể.

Cuối cùng, dù còn mờ ảo nhưng tôi đã bắt đầu nhìn thấy phía trước.

Tôi nhất thời lặng người trước cảnh tượng hiện ra.

"-"

Lúc đó, tôi vẫn chưa nhận ra sự thật rằng mình không thể nói được.

Dù sao thì.

Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi chính là thứ mà nãy giờ tôi vẫn mơ hồ nghĩ là "ánh sáng".

Hóa ra đó là một bóng đèn nhỏ.

Xung quanh bóng đèn là những bức tường xám xịt không màu.

Có lẽ vì không được bảo trì nên những đám cỏ không rõ tên tuổi mọc xuyên qua tường, và những vết nứt toác cũng xuất hiện không ít.

Cả đời tôi chưa từng đặt chân đến nơi nào như thế này nên không biết rõ, nhưng nhìn cảnh tượng này, tôi đoán đây chính là nơi mà người ta hay gọi là cống rãnh.

Nghĩ đến mùi tanh nồng và hôi thối cảm nhận được từ nãy đến giờ... có lẽ đúng là vậy rồi.

Thảo nào lại ẩm ướt thế này.

Mà sao tôi còn sống được nhỉ?

Mang theo thắc mắc đó, tôi nhìn xuống mặt nước.

Bục.

Một thứ gì đó trông như cục thạch màu xanh lam đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Giật mình lùi lại, khối thạch đó cũng rung rinh rồi lùi ra sau.

"-"

Cái quái gì thế này.

Đó là tôi sao?

Một khối thạch tụ lại thành hình thù gần giống con người đang chuyển động, và đó chính là tôi.

Ngay khoảnh khắc đó.

"Chít!"

Một con chuột từ đâu lao tới, nhảy tọt vào phần nhô ra trông như cái đầu của tôi.

Tôi chợt nhận ra cảm giác nhai thịt sống, vị giẻ lau bẩn và mùi tanh nồng lúc nãy là gì.

Rào rào!

Từ nơi nhô ra được coi là khuôn mặt, nguồn cơn của mùi tanh và vị giẻ lau - nội tạng và da lông - rơi lả tả xuống.

Khốn kiếp.

Thật là tởm lợm.

Đúng là lũ chuột chết tiệt.

*

*

*

*

Tôi đã mất khá nhiều thời gian để chấp nhận chuyện đang xảy ra với mình.

Bởi vì tâm lý của tôi không tốt đến mức có thể vui vẻ hớn hở kiểu: "Á! Mình bỗng nhiên biến thành cái thứ đồ chơi chất lỏng (slime) mà bọn trẻ hay nghịch rồi, mình không còn là con người nữa rồi!".

Như đã nói, tôi vốn dĩ chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.

Chỉ là tôi có hơi... quá quan tâm đến sự lãng mạn của những chuyến thám hiểm, phiêu lưu và những điều bí ẩn chưa được giải đáp mà thôi.

Dù sao thì.

Thành thật mà nói, tôi nghĩ kẻ nào vừa lâm vào tình cảnh này đã lập tức chấp nhận và hoạt động năng nổ thì mới là kẻ bất thường.

Có lẽ cũng vì hiện tại không có thứ gì đe dọa đến tính mạng của tôi.

Nếu có thứ gì đó lao đến định giết tôi, chắc tôi đã phải thích nghi ngay mà chẳng kịp buông lời than vãn thế này rồi.

...Hoặc là đã lìa đời từ lâu.

Ngay cả trong lúc tôi đang hoang mang, lũ chuột điên khùng vẫn cứ liên tục thực hiện những cuộc tấn công cảm tử vào cơ thể tôi.

Tôi chẳng muốn ăn chút nào, vậy mà chúng cứ dâng tận miệng làm tôi nhớ đến người bà đã khuất.

Bà luôn bày biện mâm cơm đầy ắp, nếu tôi không ăn, bà sẽ nhìn tôi với vẻ mặt không hài lòng.

Nghĩ lại thấy thật đáng tiếc.

Nếu lúc đó tôi có cơ thể này, chắc chắn bà sẽ mỉm cười, không, có khi tôi ăn sạch cả cái mâm luôn ấy chứ.

Giờ đây, việc nôn ra nội tạng và da lông cũng khiến tôi thấy phiền phức.

Nhìn con chuột đang tan chảy bục bục trong cơ thể, tôi lại hướng về phía có tiếng nước chảy.

Bạch, bạch.

Dù cơ thể không còn như trước, nhưng dường như những dấu vết vận động của một con người vẫn còn sót lại.

Mỗi khi cơ thể tách khỏi mặt đất, tiếng lòng bàn chân dính vào sàn nhà lại vang lên.

Soi mình xuống nước lần nữa, tôi thấy bóng dáng mình đã mang hình hài con người rõ nét hơn lúc nãy một chút.

...Có lẽ việc ăn lũ chuột đã giúp tôi nạp thêm năng lượng.

Tuy nhiên... để gọi là con người thì vẫn còn quá nhiều lỗi.

Đầu tiên, cơ thể màu xanh lam bán trong suốt này có thể nhìn thấu vào bên trong.

Chỉ cần hướng "ánh mắt" vào, tôi có thể thấy con chuột vừa lao vào đang tan chảy cùng tiếng bục bục.

Thế này thì ai mà gọi là người cho được.

Khi tôi nhấc thứ được cho là bàn tay lên, một chất lỏng nhầy nhụa chảy ròng ròng.

...Cảm giác giống như đang chảy nước miếng trước con mồi vậy.

Vì nước khá đục nên tôi chỉ thấy được bóng dáng mờ ảo, không biết chính xác mình trông như thế nào.

Nhưng tôi biết mình rất nhỏ bé.

Có một điểm đặc biệt là.

Bên trong cơ thể tôi có một thứ gì đó hình tròn, màu đậm.

Chẳng hiểu sao trông nó có vẻ rất quan trọng.

Cảm giác nó thật quý giá, khiến tôi muốn ôm chặt lấy.

Nhưng khi tôi định đưa tay ra chạm vào, cơ thể lại hòa làm một nên không thể nào chạm tới được.

Kết luận lại là.

Tôi bây giờ đã trở thành một thứ nhầy nhụa... đang cố bắt chước hình hài nhỏ bé của con người.

Nếu tìm một thứ tương tự, có lẽ tôi đã biến thành một sinh vật kiểu "Slime" hay xuất hiện trong game hoặc tiểu thuyết.

...Có lẽ tôi đã chuyển sinh sang dị giới rồi cũng nên.

Nhưng chẳng có gì là chắc chắn cả.

Ngoại trừ việc tôi đang sở hữu một cơ thể nhầy nhụa.

Bạch.

Trước mắt, tôi quyết định đi dạo quanh nơi ẩm ướt này.

Sẽ thật buồn nếu bạn bè và thức ăn của tôi chỉ toàn là lũ chuột.

Không biết chúng có coi tôi là bạn không nữa.

Chắc vì coi là bạn nên mới lao vào chứ nhỉ?

Đúng là những đứa bạn đáng quý. Chúng giúp tôi vơi đi cơn đói và sự cô đơn. Để đáp lại, dù nghe hơi kỳ nhưng nếu thoát khỏi đây, có lẽ tôi nên nuôi một con chuột Hamster chăng.

Vừa nhìn con chuột mà tôi đặt tên là "Jerry" đang tan chảy, tôi vừa chậm rãi rảo bước quanh nơi không tên này.

Bạch, bạch.

Những âm thanh vẫn chưa thể nào quen thuộc được vang lên.

Tôi đã đi loanh quanh như thế bao lâu rồi nhỉ?

Vì ánh sáng duy nhất chỉ là những bóng đèn gắn dọc lối đi, nên tôi chẳng thể biết mình đã đi lạc bao lâu.

Sau khi quan sát kết quả của việc liên tục nhồi nhét lũ chuột lao vào mình, tôi nhận ra nơi này rộng lớn đến mức đáng kinh ngạc.

Cứ ngỡ đây là cống ngầm thì sớm muộn gì cũng tìm được lối ra ngoài... nhưng tôi vẫn chưa ra được.

Chẳng những không ra được, tôi còn chẳng tìm thấy chỗ nào bị chặn.

Cứ tưởng đây là một lối đi thẳng tắp, hóa ra nó lại có cấu trúc phức tạp như một mê cung.

Nhờ những "người bạn" mà tôi không lo bị chết đói, nhưng tôi chẳng muốn sống ở đây chút nào nên cảm thấy hơi bế tắc.

Dù có mang cơ thể nhầy nhụa thì tôi cũng đâu có muốn sống ở một nơi nhầy nhụa thế này.

Thế nhưng.

Tôi lại lo lắng không biết nếu ra ngoài rồi, mình có thể sống tử tế được không.

Trong tình cảnh còn chưa biết đây là đâu, có lẽ nỗi lo này hơi sớm.

Nhưng nếu không nghĩ về những điều đó, chắc tôi sẽ phát điên mất.

Chẳng còn cách nào khác.

Dù không cảm thấy mệt mỏi về thể xác, nhưng tinh thần tôi đã kiệt quệ.

Để nghỉ ngơi, tôi ngồi bệt xuống và cuộn tròn cơ thể lại.

Rõ ràng đang mang hình dáng con người, nhưng những phần cơ thể dính dính lại cứ muốn hòa quyện và tụ lại thành một khối.

...Chẳng có chuyện gì theo ý mình cả. Thật là mịt mờ.

Đúng lúc đó.

Từ phía bên kia lối đi tối tăm, một âm thanh lớn vang lên.

Một âm thanh nặng nề và to lớn.

To đến mức tôi có cảm giác như cả không gian này đang rung chuyển.

Đó là một âm thanh mang lại cảm giác vô cùng bất tường.

Có vẻ như nơi này không chỉ có mỗi những "người bạn" của tôi sinh sống.

Bỗng nhiên tôi thấy nhớ Jerry đã tan chảy lúc nãy. Cơ thể nhầy nhụa của tôi run rẩy bần bật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!