Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 3

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 101 - 200 - Chương 195: Gia đình

Hứa Hiểu Nguyệt kinh ngạc nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng của Hứa Hiểu Phong.

Càng nhìn, càng thấy quen mắt.

Nếu đổi kiểu tóc còn hơi ẩm và đang xõa tung này đi một chút...

Vãi! Thật luôn!

Mẹ kiếp Thiên Vương Lão Tử, bà nội cha nó cái kẹo mút siêu cấp vô địch!

Cô còn chưa kịp định thần, tiếng khóc bên kia đã to hơn, kéo cô về thực tại.

“Hu hu hu! Thà anh chết quách cho xong! Mất hết mặt mũi rồi! Hu hu hu!”

“Đừng đừng đừng! Ngoan nào, đừng kích động. Sao lại mất mặt được chứ? Gương mặt đáng yêu xinh đẹp thế này, sao lại không dám gặp ai!”

“Oa hu hu! Em lại cười anh rồi!”

“Không có! Thật sự không có! Câu nào em nói cũng là thật lòng! Anh cũng biết mà, có biết bao nhiêu người mê mẩn Em Gái Hạt Nhân, anh mà xuất hiện, họ mừng còn không kịp nữa là! Tất cả sẽ phát cuồng vì anh cho xem!”

Khoan, hình như có gì đó không đúng... Bây giờ cũng có ngần ấy người thích Phong Thần, cho dù thân phận này của anh ấy không bị lộ ra thì vẫn được yêu thích như thường.

Lũ lolicon chết tiệt!

Chẳng hiểu sao, sự việc tiến triển đến nước này, Hứa Hiểu Nguyệt lại thấy hơi... phấn khích.

Không được không được, đây là anh ruột của mình mà!

Cô tiếp tục dỗ dành và dần dần cảm xúc của Hứa Hiểu Phong cuối cùng cũng ổn định lại.

Nhưng cô vẫn ôm chặt lấy Hứa Hiểu Nguyệt.

“Anh, tình hình của anh không sao chứ? Hay là ngày mai chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút đi.”

“Anh cũng không rõ nữa, mai được nghỉ, hay là đi khám xem sao.”

Tất nhiên là phải đi bệnh viện rồi. Chuyện này kỳ quái hết sức, phải đi khám một chuyến cho bản thân yên tâm, cũng để gia đình bớt lo.

“Hôm nay cứ vậy đi, anh hơi mệt rồi, muốn đi ngủ.”

Bây giờ là hơn chín giờ tối, sự kiện vốn dự kiến kết thúc vào tám giờ sáng mai, nhưng đã được đẩy lên sớm hơn khoảng mười tiếng.

“Được. Vậy... chúng ta có ngủ chung không? Lâu lắm rồi chưa ngủ chung! Cũng phải mười mấy năm rồi!”

Mắt Hứa Hiểu Nguyệt như đang lấp lánh ánh sao.

Nhưng đã bị Hứa Hiểu Phong phũ phàng dập tắt: “Không được! Chúng ta đều là người lớn cả rồi! Hơn nữa... chính là không được!”

Người lớn á... Ánh mắt của Hứa Hiểu Nguyệt nhanh chóng lướt qua Hứa Hiểu Phong.

“Này này! Em có ý kiến gì với cách nói của anh à?”

“Không có không có, tuyệt đối không có!”

“Vậy anh đi ngủ đây, ngủ ngon.”

Hứa Hiểu Phong thoát khỏi vòng tay của Hứa Hiểu Nguyệt, đi thẳng về phòng mình.

“Vâng vâng, ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”

Hứa Hiểu Phong về phòng xong thì ngủ thiếp đi rất nhanh.

Cô thật sự rất mệt.

Sau một thời gian dài chiến đấu với cường độ cao trong phó bản, ra ngoài lại liên tiếp bị sốc, cả thể chất lẫn tinh thần đều sắp đến giới hạn.

Nhưng ngủ được một lúc, cô đột nhiên mở mắt, nhìn một bóng đen đang rón rén trong bóng tối.

Thói quen cảnh giác này đã là bản năng.

Mà bóng đen này ngoài Hứa Hiểu Nguyệt ra thì còn có thể là ai?

Haiz, thôi kệ. Đều là người một nhà, mặc kệ nó đi.

Nhưng không ngờ Hứa Hiểu Nguyệt lại thì thầm về phía này một câu: “Xem ra cảm xúc vẫn rất ổn định. Cứ yên tâm ngủ đi, có em ở đây, em vẫn luôn ở đây.”

Hứa Hiểu Phong nghẹn lời.

Lòng cô lại bắt đầu xao động. Một dòng nước ấm như đang lan tỏa khắp cơ thể.

Quả nhiên là người một nhà.

Cô cảm nhận được mép giường lún xuống, một cánh tay đặt lên người mình.

Nhưng cô không hề có chút kháng cự nào, rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này đặc biệt ngon.

Ngày hôm sau, lúc Hứa Hiểu Phong tỉnh lại, bên cạnh đã không còn bóng người, cô thậm chí còn cảm thấy có chút hụt hẫng.

Cô trở dậy, xỏ dép lê ra khỏi phòng, thấy Hứa Hiểu Nguyệt đi tới từ phía đối diện.

“Dậy rồi à. Khoan đã, đừng ra vội, về phòng thay cái này vào, rồi đi rửa mặt ăn sáng.”

Hứa Hiểu Nguyệt đưa qua mấy bộ quần áo, đều là đồ nữ size nhỏ.

“Tối qua em đặt trên mạng, sáng nay người ta vừa giao tới là em giặt sấy khô luôn rồi. Kiểu dáng hơi đơn giản, anh mặc tạm nhé. Đợi khám xong chúng ta đi mua sắm sau. Trong nhà làm gì có đồ vừa với anh bây giờ.”

“Anh... Ừm.”

“Cảm ơn em, Nguyệt Nhi.”

Nói xong, cô kéo Hứa Hiểu Nguyệt lại, thơm nhẹ lên má cô một cái, rồi chạy lon ton về phòng thay đồ.

Hứa Hiểu Nguyệt sững người, rồi “phụt” một tiếng bật cười.

Tốt lắm, chấp nhận nhanh như vậy là em yên tâm rồi. Xem ra, thật sự giống hệt Em Gái Hạt Nhân...

Cứ thế này, có phải là Em Gái Hạt Nhân thật sự bị mình lừa về nhà rồi không?

Cô lại phì cười vì sự ngốc nghếch của mình.

Cảm giác bây giờ hoàn toàn khác với dự tính nhỉ. Anh trai biến thành chị gái... à không, em gái mới đúng.

Đợi Hứa Hiểu Phong thay xong quần áo giày dép, ăn xong bữa sáng thịnh soạn do em gái chuẩn bị, hai người liền đến bệnh viện xịn nhất ở Ma Đô, chuẩn bị làm một đợt kiểm tra toàn diện từ A đến Z.

Thế nhưng vừa vào cửa không lâu, họ đã gặp rắc rối.

Điền vào phiếu thế nào đây? Hứa Hiểu Phong, giới tính: Nam?

“Thôi, điền của em đi, dù sao cũng như nhau.” Hứa Hiểu Nguyệt trực tiếp rút chứng minh thư của mình ra.

“Lát nữa anh nhớ phải một mực khẳng định mình mười chín tuổi đấy.”

“Anh vốn dĩ đã mười chín tuổi rồi!”

Sau khi xong một lượt thủ tục, bác sĩ khám bệnh nhìn người đến, rồi lại nhìn thông tin trên phiếu.

“Hứa Hiểu Nguyệt? Mười chín tuổi? Đã thành niên?”

Hứa Hiểu Phong đảo mắt: “Sao? Không giống à?”

May là trên phiếu không kèm ảnh, mà dù có kèm, Hứa Hiểu Phong cũng có thể ưỡn ngực nói, đây chính là tôi.

Nói cho công bằng, dáng vẻ hiện tại của Hứa Hiểu Phong thật sự có chút giống với lúc cô còn là con trai mười mấy tuổi, cũng có nét tương đồng với Hứa Hiểu Nguyệt.

Hơn nữa ảnh chứng minh thư của Hứa Hiểu Nguyệt vốn là chụp hồi lớp mười, cùng lắm là trổ mã hơn một chút thôi.

Bên này cứ nghiến răng nhận bừa, người khác cũng thật sự khó mà phản bác.

Bác sĩ cũng vậy, chỉ nói một câu: “Cháu phát triển... ờm, tình hình dinh dưỡng có vẻ hơi kém nhỉ. Đúng là nên kiểm tra một chút.”

Cuộc kiểm tra diễn ra thuận lợi.

Cửa ải đầu tiên họ đều đã qua, các bác sĩ sau đó càng không để ý đến những chi tiết đó.

Thế nhưng, sau khi làm xong một lượt, Hứa Hiểu Nguyệt lại được thông báo đợi ngày mai lấy kết quả.

Sao mà đợi được chứ!

Sau đó, hai người họ lại đi tìm vị bác sĩ đầu tiên, sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, thậm chí còn lôi cả lý do “bệnh nhân” hôm qua suýt nữa tuyệt vọng tự sát ra doạ, vị bác sĩ cuối cùng cũng mủi lòng.

“Hôm nay không đông người khám, tôi làm gấp cho các cháu. Một tiếng nữa quay lại lấy kết quả.”

Cuối cùng, kết quả cũng có.

Vẫn là vị bác sĩ này, nhìn vào các chỉ số trên bảng rồi nói: “Mọi thứ đều bình thường, thậm chí còn khỏe mạnh một cách bất thường, không có lấy một chút bệnh vặt nào. Khoan đã, cái này là...”

Bà nhíu mày, rồi quay đầu nhìn Hứa Hiểu Phong một cái.

“Ồ, không sao, đây chắc là do phát dục chưa hoàn thiện, nhưng cũng sắp rồi. Chúc mừng em gái nhé.”

Hứa Hiểu Phong: Tôi... có một câu "Mẹ nó" không biết có nên nói hay không.