Tan học là về nhà cắm mặt vào game.
Hứa Hiểu Phong vừa online đã bắt đầu vòng lặp quen thuộc hàng ngày.
Đầu tiên là đi dạo một vòng như tuần tra lãnh địa, ngó nghiêng tình hình cửa hàng của thương hội, sạp hàng nhỏ của mình, xem sự phân bố của người chơi, có gương mặt mới nào không.
Vừa đảo mắt một vòng, cậu đã nhận ra vài điều bất thường.
Đầu tiên là đơn đặt hàng trước Thiên Dương Quả của thương hội tăng vọt, tăng gấp mấy lần, nhưng số lượng người chơi trong thành chính lại không tăng lên quá nhiều.
Ngoài ra, không ít người đang ra rả quảng cáo tuyển thành viên cho công hội ở khắp nơi.
Cậu lượn một vòng trên diễn đàn xem thử và rồi à một tiếng.
Hóa ra hôm qua một đám choai choai hơn hai mươi tuổi, một người cấp 11, những người khác cấp 10, đã bắt đầu chiêu mộ nhân tài.
Chuyện là hôm qua thành chính có một lượng lớn người chơi đổ về, Phong Hỏa Liên Thiên và mấy công hội hàng đầu khác cũng bắt đầu rầm rộ tuyển người.
Kết quả là đúng lúc này thông báo Hứa Hiểu Phong phá đảo Tháp Thử Luyện Anh Linh được tung ra.
Mấy người chơi vốn đang hơi hứng thú với các công hội lớn vừa xem xong liền tỉnh cả người: Người ta không cần bang phái còn đè đầu cưỡi cổ mấy cái gọi là công hội lớn các người, thế thì vào làm cái đếch gì?
《Dị Vực》 là một tựa game có tính mở và độ tự do cực cao, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.
Cho nên, dù không gia nhập mấy công hội này có lẽ họ cũng có thể tự mình làm nên chuyện lớn.
Đại ca top 1 chẳng phải là ví dụ sống sờ sờ đó sao?
Trong phút chốc, một luồng khí phách hào hùng kiểu "số tao tao định, đéo cần trời định" bỗng trỗi dậy.
Gia nhập công hội lớn còn phải chịu đủ thứ luật lệ, tự mình xông pha giang hồ chẳng phải sướng hơn sao?
Điều này dẫn đến việc tuyển người của các công hội lớn gặp muôn vàn trắc trở.
Mãi cho đến khi họ thấy quảng cáo tuyển người của Phong Hỏa Liên Thiên.
Cái gì? Gia nhập là được tặng Thiên Dương Quả?!
Xin lỗi, ban nãy là tôi nói hơi to. Vẫn phải là công hội lớn thứ thiệt, phúc lợi tốt thật.
Phải biết rằng Thiên Dương Quả trong cộng đồng người chơi đã bị đẩy giá lên hơn hai mươi vàng một quả.
Hiện tại các kênh đã biết chỉ có ba: đặt trước ở thương hội, cửa hàng hảo cảm của Em gái Hạt Nhân và Phong Hỏa Liên Thiên.
Trong đó, Em gái Hạt Nhân bán rẻ nhất, giá không đổi năm vàng một quả, nhưng hảo cảm cày như trâu, hơn nữa mỗi người chỉ được mua một quả.
Đặt trước ở thương hội đã là tám vàng một quả, nhưng phải xếp hàng chờ.
Còn Phong Hỏa Liên Thiên? Hét giá hai mươi vàng một quả, nhưng về cơ bản là có bán đéo đâu.
Xem đi, xem đi! Tại sao người ta lại được gọi là thiên thần nhỏ chứ? Vừa so sánh là thấy khác biệt một trời một vực ngay!
Thật ra còn một kênh nữa đó là tự đi thu thập. Cách này rẻ nhất, không tốn một xu. Cũng có người may mắn hái được.
Nhưng nhìn lại chất lượng xem? Dùng thứ này để đột phá thì thọt biết bao nhiêu chỉ số chứ.
Người chơi cấp 10 cởi hết trang bị ra, thuộc tính cơ bản trung bình mỗi loại là 50, máu và mana là 500, tùy theo nghề nghiệp mà có chênh lệch.
Mà đột phá lên cấp Đồng, nói chung sẽ tăng thêm hai phần thuộc tính, tức là 10 điểm.
Nếu dùng Thiên Dương Quả phẩm chất hoàn mỹ bán ở thương hội để đột phá, có thể tăng thêm một điểm trên cơ sở này.
Nhưng nếu dùng mấy thứ hàng dạt đăng trên diễn đàn kia, có khi còn bị trừ đi hai ba điểm.
Vậy thì đúng là lỗ sấp mặt.
Đây là thuộc tính cơ bản đấy, sau này dù là cộng phần trăm từ trang bị, hay tăng phần trăm khi đột phá đều dựa trên nền tảng này.
Bạn mới cấp 10 đã thấp hơn người khác ba bốn điểm thuộc tính, tức là nền tảng đã yếu hơn khoảng 6%, chênh lệch sau này chẳng phải sẽ bị kéo dãn đến tận trời sao?
Tuy trang bị của người chơi bây giờ cùi bắp, dân thường dùng đồ Lục, dân nghèo còn phải mặc kèm đồ Trắng, đại gia thì một thân đồ Lam, ngay cả Phong Hỏa Liên Thiên cũng chỉ là đồ Lam kèm hai món đồ Tím. Hơn nữa những trang bị này cơ bản không có hiệu ứng đặc biệt gì, càng không có nhiều phần trăm cộng thêm.
Nhưng thuộc tính cơ bản là thứ có tiềm năng cực lớn mà!
Đợi đến sau này, nào là phần trăm đột phá, phần trăm hiệu ứng đặc biệt, phần trăm set đồ, rồi còn phần trăm từ thuốc lắc, khoảng cách sẽ bị kéo dãn ra như một trời một vực.
Thế là, kết quả cuối cùng là quầy tuyển người của công hội Phong Hỏa Liên Thiên đông nghẹt, mấy nhà khác thì vắng như chùa bà đanh.
Ngay cả Phong Hỏa Liên Thiên cũng có chút bất ngờ trước tình hình này.
Anh ta đoán được mình tuyển người sẽ hot, nhưng không ngờ mấy nhà khác lại thảm đến vậy.
Đây cũng là lý do vì sao đơn đặt hàng trong cửa hàng thương hội lại tăng vọt.
Toàn là đơn hàng của mấy công hội khác.
Nhưng Hứa Hiểu Phong chẳng quan tâm mấy công hội này làm gì, thứ cậu quan tâm chỉ là mình kiếm được bao nhiêu.
“Nếu cứ theo kế hoạch cũ, e là người chơi đều bị thằng cha Phong Hỏa Liên Thiên hốt sạch. Lỡ mấy nhà kia nằm ngửa chờ chết, đơn hàng của mình chẳng phải là toang à?”
“Thế này thì không được rồi.”
“Không thể để thằng nhóc đó sướng quá được, phải tạo cho nó chút áp lực. Có cạnh tranh mới có động lực, có động lực thì mình mới có đơn hàng chứ.”
“Vậy thì mai giao hàng thôi. Cho thằng nhóc đó thêm một ngày để vùng vẫy.”
Cô sắp xếp xong xuôi công việc, rồi đến sạp hàng của mình ngồi chờ.
Tiếp theo là thời gian livestream đã hẹn với Hứa Hiểu Nguyệt.
Đợi Hứa Hiểu Nguyệt đến không lâu sau, cô bắt đầu màn bán nghệ kiếm cơm.
Thời gian livestream cô cũng không lãng phí, trực tiếp đi chạy nhiệm vụ.
Dù sao mọi người đều biết cô là mạo hiểm giả, hoàn toàn không cần phải kiêng dè. Livestream cũng không thấy được phần thưởng nhiệm vụ, người chơi cũng chẳng để ý NPC làm nhiệm vụ có phần thưởng gì.
Lúc làm nhiệm vụ, cô cũng giới thiệu NPC cho Hứa Hiểu Nguyệt, tiện tay giúp cô nhận luôn nhiệm vụ.
Như vậy không ảnh hưởng đến tiến độ lên cấp của cô, thậm chí còn hiệu quả hơn cả tự mình chạy nhiệm vụ.
“Đúng là con em gái lười như hủi, còn phải để mình dắt đi. Lớn tướng thế này mà chả được cái tích sự gì, mất hết cả mặt mũi.”
Sau đó, khung chat bắt đầu hiện lên thắc mắc.
"Tại sao NPC các người gặp lại khác với NPC tôi gặp thế? Cùng một người, nhưng lại không giống nhau."
"Đúng vậy, nhiệm vụ này tôi cũng làm rồi. NPC kia khó tính thôi rồi, dữ như cọp cái vậy. Sao chỗ các người lại thành chị gái dịu dàng thế?"
"Còn cái ông vừa đi qua kia nữa, lần trước suýt nữa thì đá tôi ra ngoài, sao ở đây lại tươi cười chào đón vậy?"
Hứa Hiểu Phong nghe Hứa Hiểu Nguyệt thuật lại câu hỏi, nghiêng đầu nói: "Đâu có đâu ạ, các cô chú anh chị này đều là người tốt mà."
Khung chat im lặng trong chốc lát.
Họ đã ngộ ra một chân lý: thể chất của mỗi người là không thể so sánh.
Có những người sinh ra đã là "Thánh thể cày nhiệm vụ".
"Thể chất tốt như vậy mà không cày nhiệm vụ ngày đêm thì thật lãng phí. Phải lấy dây thừng buộc lại, không cày nữa thì quất một roi."
"Tôi lập đội, lần sau chạy nhiệm vụ theo sau Em gái Hạt Nhân. Ai vào thì nhắn tin riêng."
"Cho tôi một suất."
"Tui nữa."
"Bám đuôi loli, tôi thích."
"Các người đang phạm tội đó, ba năm tù là ít nhất!"
Những bình luận như thế này Hứa Hiểu Nguyệt không dám đọc lên, cô đành im lặng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng cô không đọc không có nghĩa là Hứa Hiểu Phong không thấy.
“Hay lắm, hay lắm, cái thằng có ID 'Không mê loli không phải người' kia, tốt nhất là đừng để ông đây gặp mày.”
“ID hay như vậy, không treo lên làm gương thì phí của giời. Phải lột sạch đồ, nhét giẻ vào mồm, rồi trói ở quảng trường cho thiên hạ đi qua mỗi người bãi nước bọt.”
