Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15105

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chương 1 - 100 - Chương 95: Lừa gạt có thật thì có tính là lừa gạt không?

Dặn dò đám thuộc hạ nhớ kỹ mặt Tiểu Nguyệt, lần sau cô nàng còn mò đến thì cứ bơ đẹp, xong xuôi Hứa Hiểu Phong mới quay về Thành Phỉ Thúy.

Vừa về chưa nóng mông, thông báo tin nhắn riêng đã ting ting.

Cứ tưởng em gái lại gặp phải rắc rối gì, ai dè là tin nhắn của Vương mập.

"Phong ca, em lên cấp 10, tới thành chính rồi, gánh em với!!!"

“Gánh cái con khỉ” Hứa Hiểu Phong vốn định trả lời như vậy, nhưng nghĩ lại rồi xóa đi.

Thứ nhất, Vương mập là phú nhị đại, con cá voi béo bở này không vặt lông thì phí của giời.

Thứ hai, mình giờ quá nổi, xuất hiện với thân phận người chơi dễ gây chuyện, nhưng có lúc thân phận NPC lại không tiện ra mặt.

Trong tình huống này, tìm một thằng cu-li chạy vặt là hợp lý nhất.

Còn một điểm quan trọng nhất là, mình không thể cứ né con bé Tiểu Nguyệt mãi được, sớm muộn gì cũng phải gặp.

Đến lúc đó thật sự phải gặp, mình giải thích thế nào đây?

Việc này cần một buổi diễn tập, mà thằng ngốc Vương mập này cực kỳ thích hợp để làm chuột bạch.

So với việc lừa con em gái tinh ranh kia, lừa tên mập ngố này chẳng phải là dễ như ăn kẹo sao?

"Mập, bây giờ tôi không tiện lộ mặt ở nơi công cộng. Đợi tôi tìm một chỗ rồi gặp, tìm được sẽ báo cho cậu."

"Được, Phong ca, anh đúng là cha nuôi của em mà!"

"Thôi thôi, từ cha nuôi này nghe không hay lắm, đổi thành cha đỡ đầu đi."

"Vậy vẫn là anh trai đi, nghe thân thiết hơn."

Hứa Hiểu Phong đi một vòng, cuối cùng chọn địa điểm ở tửu lầu của ông nội Ryan.

Thực chất đây là một trong những cứ điểm của Kỵ sĩ đoàn Ám Nguyệt, chỉ là Hứa Hiểu Phong không biết.

Cô về nhà chỉnh trang lại quần áo, cố ý tìm hai miếng gỗ cao hơn hai mươi centimet, buộc vào chân rồi tập đi vài phút.

Dựa vào thiên phú không gian mạnh mẽ của mình, cô nhanh chóng thích nghi với đôi cà kheo tự chế.

"Ồ ô, tầm nhìn cao hơn, cảm giác đi lại thật tuyệt."

Nhưng đáng tiếc là cô nhanh chóng bị trả về nguyên hình.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, cô khoác chiếc áo choàng tàng hình bên ngoài quần áo, lẻn vào từ cửa sau của tửu lầu.

"Anh tiểu nhị ơi, giúp em sắp xếp một phòng, cần kín đáo một chút ạ."

"Hửm? Ồ, là tiểu thư à. Được, xin chờ một lát."

Hứa Hiểu Phong gửi địa chỉ chi tiết cho Vương mập, sau đó yên tĩnh và có chút hồi hộp chờ đợi.

Vương Tinh Hạo đối chiếu địa chỉ, tốn rất nhiều công sức cuối cùng cũng tìm được nơi.

"Mở quán rượu ở nơi khỉ ho cò gáy thế này, không sợ sập tiệm à."

Cậu ta khẽ lẩm bẩm một câu, rồi tiến lên nói: "Tiểu nhị, tôi tìm ông chủ của các anh, nhờ anh ấy giúp làm một món ăn."

Ánh mắt tiểu nhị chợt lóe lên: "Món gì?"

"Ờ, để tôi xem... Thủy Chử Bạch Lộ?"

"Khụ khụ..." Tiểu nhị đột nhiên ho khan một tiếng, đè xuống khóe miệng đang hơi nhếch lên, "Khách quan mời đi theo tôi."

Dẫn khách đến cửa phòng, tiểu nhị tự giác rời đi.

Vương Tinh Hạo nghiêng đầu, đẩy cửa bước vào: "Phong ca, có đó không?"

Hứa Hiểu Phong trong phòng riêng đã sớm cảm nhận được có người đến cửa, đợi Vương Tinh Hạo đẩy cửa vào, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một cái ID to đùng——Nhìn tôi làm gì.

Ừm, đây chính là ID game của Vương mập, khá là cá tính.

Trước đây mình cũng từng dùng ID này chơi game khác, kết quả là bị đồ sát tám lần một ngày.

[Đóng cửa.]

Câu này là do Hứa Hiểu Phong gõ chữ trong kênh lân cận, hiển thị dưới dạng một hộp thoại hiện lên phía trên mô hình nhân vật.

"Ờ..." Vương Tinh Hạo ngẩn người, nhưng vẫn làm theo.

"Vậy Phong ca, cho em một phần Thủy Chử Bạch Lộ . Mà nói chứ, chữ 'Lộ' này có phải anh gõ nhầm không?"

Sau đó, Vương Tinh Hạo thấy đối phương rót cho mình một ly nước lọc.

Thôi được, không gõ nhầm chữ, là sương sớm (lộ thủy) thật.

"Phong ca, sao lại làm ra vẻ bí ẩn thế này, y như điệp viên đặc vụ vậy."

Trùng hợp thật, lần đầu tiên Hứa Hiểu Phong đến đây cũng có cảm giác y như vậy.

[Có chuyện thì nói, thời gian của tôi rất quý báu.]

Vẫn là chế độ hộp thoại.

"Phong ca, anh không nói được à? Nhìn mệt quá."

Hứa Hiểu Phong đương nhiên không thể mở miệng, một khi mở miệng, cái giọng loli này giải thích thế nào cũng không thông.

[Thiết lập nhân vật, bị câm.]

"Vãi nồi!!! Phong ca, anh quay trúng nghề ẩn rồi!!"

Chứ còn gì nữa! Chỉ là cái nghề ẩn này nó hơi chó má thôi.

"Nghề gì thế? Có năng lực đặc biệt gì không anh?"

[Ngôn linh sư, hệ khống chế.]

"Ngôn linh sư bị câm, nghe hợp lý vãi! Chắc vì năng lực quá bá đạo nên phải phong ấn giọng nói, đợi ba năm kỳ hạn kết thúc, Long Vương sẽ trở về!"

Đệt... muốn tưởng tượng thì cứ tưởng tượng đi, sao lại có thể tưởng tượng sang tận thể loại Long Vương rể hiền thế này?

Hứa Hiểu Phong đành phải gửi ba dấu chấm.

"Anh, biểu diễn cho em xem một cái đi, xem năng lực của anh thế nào."

Hứa Hiểu Phong suy nghĩ một chút, nhìn về phía chiếc cốc trên bàn. Bàn tay giấu trong áo choàng khẽ khều một cái, chiếc cốc liền lơ lửng bay lên.

"Đỉnh! Ngôn linh đúng là đỉnh vãi!"

Thật ra chỉ là thao tác không gian cơ bản thôi.

"Vậy Phong ca, sao anh phải quấn kín mít thế này? Nếu không phải ở đây chỉ có một mình anh, em thật sự không nhận ra, ngay cả ID cũng không có."

Hứa Hiểu Phong trực tiếp đưa ra câu trả lời đã nghĩ sẵn: [Tôi gia nhập một tổ chức ám bộ, cần phải che giấu thân phận.]

"Vãi chưởng! Anh trà trộn vào nội bộ NPC rồi à?"

"..."

Đúng là vậy thật!

Cô đành phải gật đầu.

"Chẳng trách gặp mặt cứ như đặc công ngầm. Vậy... em có thể gia nhập không?"

[Có thể, thật ra một trong những mục đích tôi đến hôm nay là để mời cậu gia nhập, tôi đã tiến cử cậu với cấp trên. Nếu cậu đồng ý thì có thể trực tiếp được coi là thuộc hạ của tôi.]

"Tại sao lại là thuộc hạ?"

[Sao hả? Cậu còn muốn trèo lên đầu tôi à? Không gia nhập thì thôi.]

"Không không không, Phong ca, em gia nhập. Thuộc hạ cũng tốt mà."

[Biết vậy là tốt rồi, người khác thật sự không có cơ hội này đâu.]

Hứa Hiểu Phong thầm thở phào nhẹ nhõm. Lần này cả hai mục đích đều đã đạt được.

Cô vui, mà Vương mập cũng vui không kém.

Ám bộ à, đây không phải là sát thủ trong bóng tối sao? Ngầu vãi!

Ai mà không có một tâm hồn trung nhị, ai mà không muốn âm thầm thao túng mọi thứ chứ?

Trung nhị (中二) (aka. chunibyo): Thuật ngữ tiếng Nhật chỉ những người ở tuổi thiếu niên có những suy nghĩ, hành động và lời nói hoang tưởng, tự cho mình là đặc biệt.

Từ hôm nay trở đi, tôi, Vương Tinh Hạo, không còn là một người chơi bình thường nữa, mà là một người chơi có chống lưng là NPC!

Nói cách khác chính là... nội gián của phe người chơi.

Đáng mừng, đáng mừng.

"Phong ca, bây giờ chỉ có hai chúng ta, anh cũng phải quấn kín thế này sao?"

[Đây là quy định của tổ chức. Sao thế? Chúng ta thân thế này, cậu nghi ngờ tôi à?]

"Không không không, sao có thể chứ? Anh là anh ruột của em mà. Em chỉ hỏi thôi, em có được phát trang bị này không?"

[Không có.]

"Hả? Vậy em không cần tuân thủ quy định của tổ chức à?"

[Cậu khác. Nhóm chúng ta cậu ở ngoài sáng, tôi ở trong tối, dễ làm việc.]

"Tại sao em lại ở ngoài sáng! Em không làm!"

[Không làm thì cậu đi đi.]

Hứa Hiểu Phong chẳng hề chiều chuộng cậu ta.

"Không phải... cũng không phải là không làm được, chỉ là có thể giúp em xin một bộ trang bị này không, ngầu quá đi."

[Không có! Trang bị này mấy ngàn vàng một bộ đó, cậu tưởng là rau cải trắng à!]

"Đắt thế á?!"

[Chứ sao?]

Tuy rằng Hứa Hiểu Phong được cho không, cô cũng chẳng biết nó có đắt thật không.

[Chuyện này cứ quyết định vậy đi, không được hối hận. Nếu không hậu quả tự gánh, tôi cũng không bảo vệ được cậu đâu.]

"Thôi được..."

Tuy rằng Hứa Hiểu Phong từ đầu đến cuối không nói một câu thật, toàn là bịa chuyện, nhưng xét về kết quả, cô lại chẳng sai chút nào!

Cô đúng là nghề nghiệp ẩn, năng lực cũng có thể khống chế, đúng là đã trà trộn vào nội bộ NPC và bây giờ đang ở cứ điểm của một tổ chức ám bộ.

Hơn nữa mình còn lập một băng cướp, kéo tên mập vào cũng là để dễ bề hành sự.

Từng câu từng chữ, đều là lời thật lòng. 

Thủy Chử Bạch Lộ (水煮白露): Món ăn bịa ra để làm mật hiệu. "Thủy chử" nghĩa là luộc, "bạch lộ" nghĩa là sương trắng. Ghép lại có thể hiểu là "nước luộc sương trắng", ám chỉ nước lọc.