Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15106

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chương 1 - 100 - Chương 91: Học tốt Toán Lý Hóa

Xử lý xong Triệu Bác Văn, Hứa Hiểu Phong quay sang hai tên đầu sỏ còn lại.

Chỉ một ánh mắt của cậu cũng đủ khiến Đại Bân và Đại Vân lập tức giơ cả hai tay lên trời xin tha.

"Là thằng đó la làng, không liên quan đến bọn tôi."

"Đúng đúng, thật ra bọn tôi không phải người một nhà với nó đâu, cũng muốn tẩn nó lâu rồi."

"Hừ!"

Hứa Hiểu Phong bĩu môi khinh bỉ rồi quay về chỗ ngồi.

Thấy vậy, hai người kia vội vàng đỡ Triệu Bác Văn dậy, lủi đi tìm một góc khác ngồi chung.

"Lũ phản đồ! Đồ hèn!"

"Lão Triệu, nghe tôi nói này. Con nhỏ Tiểu Phong bây giờ đụng vào không xong đâu, chúng ta nhịn nó một tí đi."

"Đúng thế, Bác Văn, không phải bọn tôi nhát gan đâu, mà chuyện gì cũng phải lựa thời cơ chứ. Trông cái vẻ của nó thì rõ là 'tới tháng' rồi, cậu đâm đầu vào khác gì húc vào họng súng."

Triệu Bác Văn chớp mắt: "Hả? Nó... à không, cậu ấy bị thật à?"

Đại Vân đẩy gọng kính không tròng, ra vẻ chuyên gia từng trải: "Tám chín phần là thế. Lần trước có thể không phải, nhưng lần này chắc kèo. Tôi có kinh nghiệm."

Triệu Bác Văn và Lưu Chí Bân ngờ vực hỏi: "Kinh nghiệm ở đâu ra đấy?"

Trần Cao Vân nhếch mép cười: "Thầy Sinh dạy chứ đâu."

"Xì~"

"Nhưng tôi thấy Đại Vân nói đúng."

"Mấy người đang nói cái gì đấy!!"

Một giọng nói quen quen nhưng a-ma-gi-ôn hơn bình thường đột ngột vang lên bên cạnh.

Ba thằng quay đầu lại, điếng người khi thấy Hứa Hiểu Phong đang mỉm cười giơ lên một nắm đấm be bé.

Sau đó...

"A!"

"Ố!"

"Áu!"

Cả ba đứa răm rắp gục hết xuống bàn trông chẳng khác gì ba con lợn chết.

Nhưng lần này thì chúng đã tin chắc một điều: Tuyệt đối là 'tới tháng' rồi!

Thấy anh trai lại ra tay đánh người, mà còn xử lý gọn nhẹ như không, Hứa Hiểu Nguyệt không khỏi thắc mắc: "Anh biết đánh nhau từ bao giờ thế?"

"Thật ra anh vẫn luôn đánh rất khá, chỉ là em không biết thôi."

"Thật không?"

Trong ấn tượng của Hứa Hiểu Nguyệt, Hứa Hiểu Phong là một thanh niên trạch nam chính hiệu, chẳng có tí liên quan nào đến chuyện đấm đá.

Hồi cấp hai, người thường xuyên chơi với anh cũng chỉ có mỗi Vương mập.

Nếu không thì với cái kiểu thành tích tốt, dáng vẻ mọt sách như anh, thể nào cũng bị đám côn đồ trong trường kiếm chuyện.

Đương nhiên, cũng có lần bị kiếm chuyện thật, nhưng đều được Vương mập giải quyết ổn thỏa.

Cũng vì vậy mà Hứa Hiểu Nguyệt mới có thiện cảm hơn với Vương mập một chút.

"Nhắc mới nhớ, sáng nay em thấy cái bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh bị nứt. Lẽ nào là..."

"Ừm, anh khởi động tay tí thôi mà."

Hít

Lần này thì Hứa Hiểu Nguyệt cạn lời thật rồi. Xem ra ông anh của mình đúng là thâm tàng bất lộ.

Chẳng mấy chốc, các sinh viên trong lớp bắt đầu buôn dưa lê với nhau.

Đương nhiên, phần lớn chủ đề đều xoay quanh game 《Dị Vực》.

Với thính lực của Hứa Hiểu Phong, cậu gần như nghe được hết.

Tiểu Nguyệt đang trò chuyện với mấy cô bạn cùng phòng về Em gái Hạt Nhân.

Hôm qua xem livestream xong biết được địa vị của Hứa Hiểu Nguyệt, mấy cô bạn kia ghen tị muốn chết.

"Nguyệt Nguyệt, đợi tớ lên thành chính rồi, cậu giới thiệu tớ với em ấy một chút nhé."

"Tớ nữa, tớ nữa."

"Thật ra các cậu có thể tự đi chào hỏi mà, em gái tốt tính lắm. Nhớ mang theo kẹo là được."

"Ghen tị với cậu thật đấy, còn có kênh liên lạc riêng, chẳng phải bây giờ ngày nào cũng được bám theo em gái chơi sao."

Nhiều bạn nữ không thích gọi "Em gái Hạt Nhân", mà thường gọi tắt là "em gái", nghe thân mật hơn. Đây cũng được coi là một biệt danh thân thương.

Trong đám con trai thì chia làm hai phe rõ rệt, một phe gần giống các bạn nữ, chỉ quan tâm đến bản thân cô bé loli. Phe còn lại thì chẳng hứng thú gì với phụ nữ, họ chỉ mê mấy quả bom hạt nhân cỡ đại mà thôi.

Triệu Bác Văn chính là đại diện tiêu biểu của phe thứ nhất, cậu ta đang chia sẻ đủ các loại bài đăng khiến người ta 'lên nóc', thỉnh thoảng còn đọc vài câu cho mọi người cùng nghe.

Đại Bân thì thuộc phe thứ hai, cậu ta đang phân tích kỹ năng Hạch Bạo Trảm chắc chỉ có đương lượng nổ khoảng vài chục tấn, sau đó lại nghe có người tiết lộ các món hàng khác của Em gái Hạt Nhân, cậu ta cũng bắt đầu ngồi tính toán.

Nhưng luận điểm này đã bị Đại Vân nhanh chóng phản bác. Cậu ta cho rằng cường độ không gian trong thế giới game không thể so với Trái Đất được, cao thủ mình trần đỡ bom hạt nhân đầy rẫy ra đấy.

Ngay khi Đại Bân định tranh luận tiếp thì Đại Vân đã quay sang 'lên nóc' cùng lão Triệu.

Ừm, không sai, Đại Vân chính là người tổng hợp cả hai phe, tức là phe nào cũng xía vào được vài câu.

Những người khác trong lớp, Hứa Hiểu Phong đa phần đều không quen, có người cùng lớp, cũng có người từ lớp khác.

Rất nhanh, giảng viên bước vào, buổi học chính thức bắt đầu.

Cả lớp im phăng phắc, nhưng chẳng có mấy người nghiêm túc nghe giảng.

Hứa Hiểu Phong thì đỉnh hơn, vừa nghiêm túc nghe giảng, vừa nghiêm túc cắm mặt vào điện thoại.

Động tác giấu giếm vô cùng điêu luyện, trông y hệt một cậu sinh viên ngoan.

Thầy giáo đang giảng bài say sưa, vừa ngẩng đầu lên liền chú ý ngay đến một sinh viên ngoan ngoãn như vậy.

Chủ yếu là do cách ăn mặc, đặc biệt là mái tóc của cậu, thật sự quá nổi bật.

Để khuấy động không khí lớp học một chút, thầy giáo gọi: "Em học sinh tóc vàng kia, lên trả lời câu hỏi này đi."

Hứa Hiểu Phong nghe thấy, nhanh chóng đứng dậy xem đề.

Cậu nghe giảng thì khá nghiêm túc, chỉ là không nhìn lên bảng, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy đề bài.

May mà tư duy và phản xạ của cậu cực nhanh, chỉ cần lướt qua đề bài một giây là trong đầu đã có ý tưởng.

Đề bài không khó, chỉ là một bài toán chèo thuyền qua sông kinh điển, cần đến một điểm nhất định ở bờ bên kia, biết vận tốc dòng chảy, hỏi làm sao để đến nơi nhanh nhất.

Thế nhưng, Hứa Hiểu Phong để ý thấy câu hỏi yêu cầu tìm cách nhanh nhất.

Thế nào mới là nhanh nhất?

Hứa Hiểu Phong đáp: "Có thể dựng một pháp trận dịch chuyển ạ, dịch chuyển thẳng từ điểm này qua điểm kia là nhanh nhất."

"..."

"Vãi!!"

Vốn dĩ cả lớp đã đổ dồn sự chú ý khi thầy gọi người lên bảng, giờ câu trả lời vừa thốt ra, từ khóa vừa được kích hoạt, tất cả mọi người đều ngoái lại nhìn cậu.

"666!"

"Đại ca đây rồi, tôi còn đang nghĩ bơi qua, chị gái đã chơi hẳn dịch chuyển tức thời!"

"Tao thì nhảy sông tự tử, điểm hồi sinh ngay bờ bên kia."

"Nói thật, để Em gái Hạt Nhân giải quyết thì bài này dễ ợt."

"Ha ha ha..." Thầy giáo cười sảng khoái, "Em học sinh này có tư duy rất táo bạo nhỉ, không bị giới hạn bởi khuôn khổ đề bài, rất có tố chất làm nghiên cứu khoa học đấy. Nhưng mà chuyện này chúng ta có thể thảo luận trong giờ ma pháp, còn đây là giờ Vật lý. Có cách nào dùng phương pháp vật lý không em?"

"Thầy ơi, trường mình có môn ma pháp thật ạ?"

"Chúng ta nên kiến nghị với nhà trường đi thầy ơi."

Hứa Hiểu Phong suy nghĩ hai giây rồi gật đầu.

Sau đó, cậu trình bày lại cách giải thông thường của bài toán, thậm chí còn tính nhẩm ra luôn đáp án.

"Rất tốt! Mời em ngồi."

Thầy giáo công bố đáp án, hoàn toàn chính xác.

Nhưng rồi thầy lại mỉm cười nói với cả lớp: "Các em, thầy biết các em đều đang chơi game đó. Thật ra thầy cũng chơi, giờ cấp 7 rồi."

"Ồ ô! Thầy ơi, có cần bọn em kéo không ạ?"

"Mấy đứa mà cũng đòi kéo thầy à, để bạn học kia kéo thầy thì thầy còn tin. Có câu nói thế này, học tốt Toán-Lý-Hóa, đi khắp thiên hạ không sợ."

"Các em nghĩ mà xem, nếu các em học tốt Toán-Lý-Hóa, lúc đi farm quái trong game, cứ bày sẵn địa hình và các loại điều kiện ra, tính toán dữ liệu xem có đánh lại không, nên đánh thế nào, chẳng phải là rõ như ban ngày sao? Cho nên, muốn chơi game giỏi thì phải học tốt môn của thầy trước đã."

Hứa Hiểu Phong hưởng ứng: "Thầy nói chí phải ạ."

Cậu thực sự rất đồng tình với lời thầy giáo nói, nhưng tiền đề là phải có cách để xem được dữ liệu và phải tính toán đủ nhanh.

Các sinh viên khác cũng hùa theo: "A đúng đúng đúng."

Không khí buổi học sau đó quả thực đã sôi nổi hơn rất nhiều.

Các sinh viên giờ đã biết thì ra thầy cũng chơi 《Dị Vực》.

Lúc tan học, trước khi rời đi thầy giáo còn liếc nhìn Hứa Hiểu Phong với ánh mắt đầy tán thưởng.

Ấn tượng của thầy về cậu sinh viên này thật sự rất tốt.

Vừa chăm chỉ nghe giảng, vừa giúp thầy khuấy động không khí lớp học.